CHƯƠNG 232: PHIÊN NGOẠI 4 - THẾ GIỚI SONG SONG
Khương Ngôn Hân vẫn còn đang ngái ngủ nên không thấy có gì bất thường. Nhưng Trần Vãn thì khác, cảm giác lúc này hệt như có một quả pháo hoa vừa được châm ngòi nổ tung trong lồng ngực cô, bay thẳng lên chín tầng mây.
Cả người Trần Vãn cứng đờ. Cảm giác nóng bừng bắt đầu từ hai vành tai, rồi nhanh chóng lan ra khắp hai má, cuối cùng là rần rần chạy khắp toàn thân.
Trần Vãn cố kìm nén sự ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng bừng. Cô vừa kinh ngạc vừa xấu hổ nhìn Khương Ngôn Hân, lí nhí hỏi: "Cô... cô hôn tôi làm gì?"
Khương Ngôn Hân lúc này vẫn đang lim dim rúc trong ngực Trần Vãn. Nghe câu hỏi ngốc nghếch ấy, cô khẽ cười, đáp lại tỉnh bơ: "Chị là vợ em mà, em hôn vợ mình thì còn phải xin phép chắc?"
Vừa dứt lời, Khương Ngôn Hân lại mơ màng rướn người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi Trần Vãn, rồi trượt xuống tìm kiếm đôi môi đang hé mở kia.
Trần Vãn hoàn toàn đông cứng, không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet. Cô cứ thế đỏ mặt tía tai để mặc Khương Ngôn Hân tự tung tự tác.
Hôn được một lúc, Khương Ngôn Hân nhận ra kỹ thuật của Trần Vãn hôm nay có phần vụng về, gượng gạo. Tâm trí cô dần tỉnh táo lại, nhớ ra mình đang ở thế giới trước kia của Trần Vãn. Khương Ngôn Hân hơi lùi lại một chút, đập vào mắt là khuôn mặt đỏ lựng như quả cà chua chín của người đối diện.
Khương Ngôn Hân mím môi, chớp chớp mắt, hắng giọng giải thích: "Thì... đều là gái thẳng với nhau cả mà, hôn một cái chắc chị cũng không để bụng đâu nhỉ?"
Vừa được giải thoát khỏi nụ hôn, Trần Vãn như người chết đuối vớ được cọc. Cô ba chân bốn cẳng chạy tót vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại. Đến tận lúc này, trái tim cô vẫn đang đánh trống liên hồi trong lồng ngực.
Trần Vãn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ gay gắt của mình trong gương. Những ngón tay cô bất giác sờ lên bờ môi vừa bị Khương Ngôn Hân "chiếm đoạt". Một cảm giác vừa ngượng ngùng, xấu hổ lại vừa len lỏi chút vui sướng kỳ lạ. Môi Khương Ngôn Hân thật mềm mại, nụ hôn ấy khiến cô cảm thấy... rất dễ chịu. Mà cô ấy còn gọi mình là "vợ" nữa chứ.
Nhận ra đầu óc mình lại đang trôi dạt về những suy nghĩ đen tối, Trần Vãn vội vã lắc đầu quầy quậy để xua tan. Đồng thời, cô liên tục niệm chú trong đầu: "Mình là gái thẳng, mình là gái thẳng, mình là gái thẳng..." Phải nhẩm đi nhẩm lại mười mấy lần, Trần Vãn mới tạm thời bình tĩnh lại.
Bên ngoài, Khương Ngôn Hân nhìn bóng lưng chạy trối chết của Trần Vãn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cô biết thừa, dù ở thời không nào đi chăng nữa, chỉ cần gặp được cô, Trần Vãn chắc chắn sẽ rung động. Bằng chứng là lúc nãy, chẳng phải chị ấy vẫn ngoan ngoãn để mình hôn đó sao?
Trần Vãn ru rú trong nhà tắm suốt nửa tiếng đồng hồ. Phải làm công tác tư tưởng kỹ lưỡng lắm, cô mới dám lết xác ra ngoài.
Vừa bước ra thì đúng lúc đồ ăn và quần áo mua trên mạng được giao tới. Trần Vãn cùng Khương Ngôn Hân bắt tay vào phân loại, sắp xếp đồ dùng, thực phẩm.
Khương Ngôn Hân cầm một bộ đồ ngắn tay họa tiết thỏ trắng dễ thương lên, chuẩn bị thay cho nhóc con. Dù sao thì từ lúc tắm xong đến giờ bé vẫn đang ở truồng ngủ say sưa.
Trần Vãn thì cắm cúi sơ chế thịt thà, rau củ vừa mua, sau đó đem quả dưa hấu ngâm vào nước lạnh để làm mát.
Bây giờ, cứ nhìn thấy mặt Khương Ngôn Hân là Trần Vãn lại thấy nóng ran cả người. Cô quyết định "cố thủ" trong bếp, vừa chuẩn bị bữa tối, vừa để tránh mặt người kia cho đỡ ngại.
Nhưng Khương Ngôn Hân đâu dễ dàng buông tha. Đặt bộ đồ ngủ hình thỏ con lên giường cho nhóc con xong, cô liền đi thẳng vào bếp tìm Trần Vãn.
Khóe mắt Trần Vãn vừa bắt được bóng dáng Khương Ngôn Hân bước vào, sống lưng cô lập tức cứng đờ.
Nhìn bộ dạng căng thẳng của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân không nhịn được cười. Cô bước đến phía sau lưng Trần Vãn, vòng tay ôm eo cô, áp cằm lên vai Trần Vãn, lười biếng hỏi: "Tối nay nhà mình ăn món gì thế?"
Hai tai và hai má Trần Vãn đỏ lựng lên. Cô cố nén sự ngượng ngùng, hắng giọng đáp: "Tôi... tôi làm món tôm xào dưa leo, bò hầm cà chua, bắp xào hạt thông, với lại súp kem nấm."
Thấy Trần Vãn trả lời rành rọt như học sinh bị giáo viên kiểm tra bài cũ, Khương Ngôn Hân phì cười, cọ cọ má vào vai Trần Vãn, dịu dàng nói: "Chị căng thẳng làm gì thế? Sau này chúng ta còn phải cùng nhau chăm sóc con nữa mà, lúc nào cũng căng thẳng thế này thì sao được?"
"Tôi... tôi đâu có căng thẳng! Tôi làm việc năng suất nhất đội đấy nhé!" Trần Vãn theo phản xạ buột miệng phản bác để vớt vát chút thể diện.
Khương Ngôn Hân ôm chặt eo Trần Vãn, cười khúc khích: "Được rồi, được rồi, Trần Vãn của em lúc nào cũng là người giỏi nhất, chịu chưa?"
"Ừm." Trần Vãn ngoan ngoãn gật đầu, tai đỏ bừng, ấp úng nói tiếp: "Để tôi nấu ăn được rồi, cô ra ngoài chơi với Dương Dương đi. Cô cứ đứng đây... tôi dễ bị phân tâm lắm."
Khương Ngôn Hân lại vùi mặt vào vai Trần Vãn làm nũng: "Phân tâm gì chứ? Em đâu phải hổ cái ăn thịt người. Em ở lại phụ chị làm bò hầm cà chua với bắp xào hạt thông nhé."
Cả người Trần Vãn túa mồ hôi hột vì những cử chỉ thân mật của Khương Ngôn Hân. Cô thầm nghĩ, Khương Ngôn Hân lúc này còn đáng sợ hơn cả hổ c** ** chứ. Nếu đụng độ hổ thật ngoài đời, chắc gì cô đã hoảng loạn đến mức này.
Thấy Trần Vãn bị mình trêu chọc đến mức sắp "bốc khói", Khương Ngôn Hân quyết định tha cho cô nàng một lần. Cô buông vòng tay ra, bắt tay vào phụ Trần Vãn rửa thịt bò.
Trong phòng ngủ, nhóc con nằm trong chăn vừa mới tỉnh giấc. Đánh một giấc ngon lành suốt buổi chiều, giờ đây tinh thần bé vô cùng sảng khoái, cảm giác như có thể ăn hết cả một con bò.
Thấy bộ quần áo đặt sẵn trên giường, nhóc con dùng đôi bàn tay mũm mĩm với lấy. Mấy việc cỏn con như tự mặc quần áo, phân biệt mặt trái mặt phải, bé đều làm được tuốt luốt.
Sau khi hì hục chui vào bộ đồ con thỏ, nhóc con phát hiện đôi dép lê hình thỏ con mới tinh đặt ngay ngắn dưới sàn. Bé hí hửng xỏ dép vào, chạy lon ton ra ngoài tìm mẹ và Mommy.
Chưa đầy vài phút, tiếng gọi trong trẻo, non nớt vang lên ngoài phòng khách: "Mẹ ơi, Mommy ơi, con dậy rồi nè~"
"Mommy và mẹ ở trong bếp đây!" Trần Vãn đáp lời, vội vàng rửa tay sạch sẽ rồi chạy ra bế nhóc con đặt lên sô pha.
Cô mở một bộ phim hoạt hình cho bé xem, sau đó lấy nửa quả dưa hấu, xắt phần ruột đỏ au thành từng miếng nhỏ cho vào bát để bé tự xúc ăn.
Nhóc con vốn đang thèm dưa hấu, thấy bát dưa mát lạnh liền nở nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào nói: "Con cảm ơn Mommy~"
"Không có chi. Con ngoan ngoãn ngồi đây ăn dưa hấu xem tivi nhé, để Mommy và mẹ đi nấu cơm." Trần Vãn xoa đầu nhóc con ân cần dặn dò.
"Dạ~" Nhóc con ngoan ngoãn gật đầu.
Nói xong câu đó, Trần Vãn mới chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Mình... mình sao lại quen miệng xưng hô tự nhiên đến vậy? Cứ như thể mình đã làm việc này cả ngàn lần rồi vậy.
Trần Vãn bật cười tự giễu, thầm nghĩ những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay quả thực quá ly kỳ, điên rồ. Thế nhưng, kỳ lạ thay, cô chẳng thể nào cảnh giác nổi trước hai mẹ con kỳ lạ này.
Lúc Trần Vãn quay lại bếp, Khương Ngôn Hân đã hâm nóng xong món bò hầm cà chua.
Vốn sở hữu làn da trắng ngần, nay lại diện chiếc váy ngủ mỏng manh của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân trông quyến rũ đến lạ thường. Trần Vãn ngượng ngùng không dám nhìn thẳng, sợ nhìn lâu mình lại suy nghĩ vớ vẩn.
Bữa tối nhanh chóng được dọn ra bàn. Trần Vãn vừa và cơm, vừa đưa mắt ngắm nhìn Khương Ngôn Hân và nhóc con ngồi đối diện.
Nhóc con ăn uống vô cùng ngon miệng. Một bát cơm trắng chan nước bò hầm cà chua đậm đà, ăn kèm vài miếng thịt bò mềm rục, thơm ngon nức mũi. Bé vừa nhai nhồm nhoàm vừa chốc chốc lại với lấy ly nước chanh tu một ngụm giải khát.
Nhìn cảnh tượng đầm ấm của Khương Ngôn Hân và nhóc con, Trần Vãn bỗng cảm thấy một dòng nước ấm áp len lỏi trong tim. Cảm giác này, trước đây cô chưa từng trải qua. Dù có ăn cơm cùng đồng đội thân thiết ở đơn vị bao nhiêu lần, cô cũng chưa bao giờ thấy lòng mình mãn nguyện và bình yên đến thế. Cứ như thể hai người ngồi đối diện chính là cả thế giới của cô vậy, dẫu cho họ mới chỉ quen nhau được vỏn vẹn một ngày.
Bắt gặp ánh mắt lấp lánh của Trần Vãn cứ dán chặt vào hai mẹ con mình, Khương Ngôn Hân mỉm cười hỏi: "Chị không ăn cơm đi, cứ nhìn hai mẹ con em làm gì thế?"
"À, không có gì. Tôi chỉ thấy... cuộc sống như hiện tại cũng rất tốt. Trước kia lúc nào tôi cũng lủi thủi một mình, giờ nghĩ lại mới thấy hóa ra cuộc sống đó cũng khá cô quạnh." Thật kỳ diệu, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, lý tưởng sống độc thân tự do tự tại của Trần Vãn đã bị lung lay hoàn toàn. Giờ đây, cô cảm thấy việc có một gia đình để cùng chia ngọt sẻ bùi quả thực rất tuyệt vời.
"Từ giờ trở đi chị sẽ không còn cô đơn nữa. Em và Dương Dương sẽ luôn ở bên chị, chỉ cần chị không chê mẹ con em phiền phức, không lôi tụi em giao cho cảnh sát là được." Khương Ngôn Hân nhướng mày trêu chọc.
"Lúc đó là tại... tôi chưa quen hai người mà, cũng đâu phải tôi cố ý. Với lại, tôi cũng có giao hai người cho cảnh sát đâu." Trần Vãn lí nhí thanh minh. Chẳng hiểu sao thân thủ cô thuộc hàng cao thủ, thế mà mỗi lần bị Khương Ngôn Hân lườm một cái là cô lại "rén".
"Ừm, em biết chị là người tốt mà. Chị ăn nhiều vào, chị đã vất vả vì mẹ con em cả một buổi chiều rồi." Khương Ngôn Hân dịu dàng múc một bát súp nấm thơm lừng đặt trước mặt Trần Vãn.
Trần Vãn nhìn Khương Ngôn Hân bằng đôi mắt sáng rỡ, chân thành đáp: "Cảm ơn cô."
Nhấp một ngụm súp nóng hổi Khương Ngôn Hân vừa múc, Trần Vãn thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cảm giác trọn vẹn, đủ đầy của ngày hôm nay là điều mà suốt những năm tháng qua cô chưa từng có được. Trước đây, nơi duy nhất mang lại cho cô cảm giác ấm áp của gia đình chính là nhà của sư phụ và sư mẫu.
Đến giờ đi ngủ, nhóc con nằng nặc đòi Trần Vãn và Khương Ngôn Hân phải nằm cạnh dỗ bé ngủ. Hết cách, Trần Vãn đành ngậm ngùi cùng Khương Ngôn Hân chia nhau mỗi người một bên, ôm nhóc con vào giữa.
Khương Ngôn Hân nằm nghiêng người, ánh mắt không hề rời khỏi Trần Vãn. Trần Vãn tất nhiên cảm nhận được sức nóng từ ánh nhìn đó. Vành tai cô lại bắt đầu đỏ lựng lên, trong đầu bất chợt hiện về nụ hôn mơ màng lúc chiều trên sô pha.
Khương Ngôn Hân vừa nhịp nhàng vỗ nhẹ vào bụng dỗ nhóc con ngủ, vừa đắm đuối ngắm nhìn Trần Vãn.
Bị nhìn chằm chằm đến mức bối rối, Trần Vãn vội vàng kéo chăn trùm kín mặt, nằm thẳng đơ như khúc gỗ, chỉ chừa lại hai con mắt mở to thao láo nhìn lên trần nhà.
Khương Ngôn Hân bật cười lắc đầu. Trần Vãn của cô lúc này trông y hệt một bé thỏ trắng ngốc nghếch, đáng yêu vô cùng.
Chẳng biết do ban ngày quá mệt mỏi, hay do sự xuất hiện của Khương Ngôn Hân và nhóc con đã làm xua tan đi cảm giác phòng bị thường trực, Trần Vãn chìm vào giấc ngủ rất sâu. Mãi cho đến khi những tia nắng ban mai ấm áp xuyên qua rèm cửa, chiếu rọi vào phòng, Trần Vãn mới lơ mơ tỉnh giấc. Và rồi, cô nhận ra có điều gì đó không ổn đang đè nặng trước ngực mình.
Trần Vãn nheo mắt lại, cảm nhận được một thứ gì đó mềm mại, ấm áp đang rúc trong lòng mình. Cúi đầu nhìn xuống, nhịp tim cô suýt chút nữa thì ngừng đập. Khương Ngôn Hân - người đáng lẽ phải ngủ ở mép giường đối diện - không biết từ lúc nào đã chui tọt vào vòng tay cô. Còn nhóc con thì đã bị "đẩy" dạt sang hẳn một bên.
Trần Vãn vội vã định ngồi dậy, động tĩnh đó làm Khương Ngôn Hân giật mình tỉnh giấc. Cô nàng không những không buông ra, mà còn vòng tay ôm chặt lấy cổ Trần Vãn, kéo sát cô lại gần hơn, dụi dụi đầu vào cổ cô làm nũng: "Sao chị dậy sớm thế?"
Vì vẫn còn ngái ngủ, giọng nói Khương Ngôn Hân càng trở nên mềm mại, nũng nịu lạ thường. Thêm vào đó, bộ váy ngủ trên người hai người đều rất mỏng manh. Sự cọ xát vô tình khiến Trần Vãn cảm thấy cơ thể mình nóng bừng như lửa đốt. Cô cuống cuồng đẩy nhẹ Khương Ngôn Hân ra nhưng không được, đành đỏ mặt lắp bắp: "Cũng... cũng không sớm nữa. Để tôi dậy làm bữa sáng."
"Không chịu đâu. Chị nằm ôm em thêm chút nữa đi." Giọng Khương Ngôn Hân nhão nhoét, đôi môi mỏng thỉnh thoảng lại sượt qua cổ Trần Vãn khiến tim cô nàng như muốn nhảy thót ra ngoài. Trần Vãn cố gắng giãy giụa định ngồi dậy nhưng đã bị Khương Ngôn Hân vòng tay ôm ghì lấy gáy, kéo xuống trao một nụ hôn nồng cháy.
Hôn nhau một lúc lâu, Khương Ngôn Hân mới luyến tiếc buông môi Trần Vãn ra, vùi mặt vào ngực cô thì thầm: "Nụ hôn chào buổi sáng."
Bỗng nhiên, Trần Vãn cảm thấy mũi mình nóng rát, sờ tay lên mới hốt hoảng phát hiện mình đang chảy máu cam. Cô vội vàng nói, giọng hơi nghẹt lại: "Khoan đã, tôi bị chảy máu cam rồi."
Lúc này Khương Ngôn Hân mới giật mình buông Trần Vãn ra, lo lắng hỏi: "Sao tự dưng lại chảy máu cam nhiều thế?"
Trần Vãn lườm Khương Ngôn Hân một cái, vừa bước nhanh vào nhà vệ sinh vừa lầm bầm trong miệng: "Còn không phải tại em sao?"
"Chị nói gì cơ?" Khương Ngôn Hân hỏi với theo.
"À, không có gì, chắc do trong người tôi hơi nóng thôi." Trần Vãn vội vã viện cớ giải thích.
Vất vả lắm mới cầm máu được thì nhóc con cũng vừa thức giấc. Đúng lúc đó, Trần Vãn nhận được điện thoại của sư mẫu báo rằng hai người định đến nhà cô chơi.
Sư phụ của Trần Vãn từng là huấn luyện viên kỳ cựu của đội đặc nhiệm, người trực tiếp huấn luyện và luôn ưu ái, che chở cho cô như con ruột, phần vì thấu hiểu hoàn cảnh mồ côi đơn chiếc của cô. Mỗi dịp Trần Vãn được nghỉ phép, ông bà thường xuyên đến thăm, hoặc Trần Vãn cũng hay sang nhà ông bà dùng bữa.
Thấy Trần Vãn hớt hải, Khương Ngôn Hân đang bế nhóc con ra bàn ăn chờ bữa sáng liền hỏi: "Có chuyện gì thế chị?"
"À, không có gì. Sư phụ và sư mẫu tôi nói lát nữa sẽ đến chơi." Trần Vãn vừa dọn đồ ăn ra bàn vừa thông báo.
"Vậy để em đi thay quần áo." Nhận ra mình vẫn đang mặc bộ váy ngủ "mát mẻ" của đêm qua, Khương Ngôn Hân thấy thế này mà gặp phụ huynh thì e là không hay, bèn vội vàng quay về phòng thay đồ.
Trần Vãn thì bưng ly sữa bò đặt xuống bàn cho nhóc con, giục bé vừa ăn bánh bao vừa uống sữa.
Hơn 10 giờ sáng, sư phụ và sư mẫu đã có mặt trước cửa nhà Trần Vãn. Vừa nghe tiếng gõ cửa, cô vội vàng chạy ra đón.
Thấy học trò cưng, ông Chương Đào cười tươi rói: "Nghe tin con về nghỉ phép, ta và sư mẫu đến thăm con sớm chút, tiện thể nấu cho con vài món ngon."
"Đúng đấy, con đi làm nhiệm vụ biền biệt ba tháng trời, sư phụ con ở nhà cứ nhắc con mãi." Bà Tôn Lan mỉm cười nói thêm.
"Con cũng định mấy hôm nữa sang thăm hai người đây. Nào ngờ sư phụ và sư mẫu lại cất công đến trước. Hai người mau vào nhà đi ạ." Trần Vãn niềm nở mời khách vào.
Nhóc con thấy có người lạ vào nhà liền lon ton chạy ra thám thính. Bé chạy đến ôm chầm lấy đùi Trần Vãn, tò mò hỏi: "Mommy ơi, đây là ông bà nội ạ?"
Trần Vãn khẽ hắng giọng, xoa đầu nhóc con, ậm ừ giải thích: "Ừm, coi như là vậy đi."
Nghe thế, nhóc con cọ cọ khuôn mặt vào chân Trần Vãn làm nũng, rồi ngước đôi mắt to tròn, lễ phép chào ông bà: "Ông nội, bà nội, cháu chào ông bà ạ~"
"Ôi trời, cháu ngoan quá." Ông Chương Đào vừa vui vẻ đáp lại lời chào của nhóc con, vừa ném ánh mắt đầy kinh ngạc về phía Trần Vãn. "Chuyện này là từ bao giờ thế? Sao chúng ta chẳng nghe con nhắc tiếng nào vậy?"
"Con cũng đâu biết gì, chỉ mới mấy hôm nay thôi..." Trần Vãn nhỏ giọng lầm bầm trong miệng. Cô đâu thể nào nói toạc móng heo ra là mới nhặt được bé con ở trạm tàu điện ngầm chiều hôm qua chứ!
Nhóc con vui vẻ chạy tót vào phòng ngủ gọi mẹ: "Mẹ ơi, có ông bà nội đến chơi nè."
Một lát sau, nhóc con đã kéo Khương Ngôn Hân ra ngoài phòng khách.
Thấy ông Chương Đào và bà Tôn Lan, Khương Ngôn Hân lễ phép cúi chào: "Cháu chào hai bác ạ."
"À, chào cháu, chào cháu." Bà Tôn Lan là người lấy lại tinh thần nhanh nhất, tươi cười đáp lại.
Đến giờ chuẩn bị bữa trưa, Khương Ngôn Hân định vào bếp phụ giúp nhưng vợ chồng ông Chương nhất quyết bắt cô ra phòng khách trông con, còn Trần Vãn thì xắn tay áo vào bếp phụ hai người nấu nướng.
Thấy Khương Ngôn Hân và nhóc con đã yên vị xem tivi ngoài phòng khách, bà Tôn Lan nháy mắt ra hiệu cho ông Chương Đào rồi kéo tay Trần Vãn hỏi nhỏ: "Trần Vãn, con kể cho ta nghe xem rốt cuộc chuyện này là thế nào? Con gái đã bốn tuổi rưỡi rồi mà con giấu kỹ thế! Ta và sư phụ con cứ tưởng con còn độc thân, lo ngay ngáy chuyện chồng con của con. Nào ngờ con lại có cô con gái lớn thế này rồi."
"Đúng đó con. Ta và sư mẫu đâu phải hạng người cổ hủ, lạc hậu. Con có bạn gái thì cứ nói với bọn ta một tiếng, việc gì phải giấu giếm thế?" Ông Chương Đào cũng tranh thủ trách móc.
"Dạ, con... con cũng mới biết ngày hôm qua thôi." Trần Vãn thật thà lầm bầm, nhưng nghĩ lại nói vậy thì khó tin quá, đành chữa cháy: "Thì... tại trước giờ cũng chưa có dịp thưa chuyện với hai người. Cô ấy công việc bận rộn, lại không sống cùng thành phố với con."
"Công việc bận rộn là một chuyện, quan trọng là hai đứa yêu thương nhau là được. Cái con bé này, giấu kỹ thật đấy! Biết con có người bầu bạn rồi, ta và sư mẫu mới yên tâm, sau này khỏi phải lóc cóc chạy đến đây thăm con nữa." Ông Chương Đào mắng yêu Trần Vãn, nhưng nụ cười tươi rói trên môi không tài nào giấu được.
Nhóc con thì vô cùng lém lỉnh, cứ mở miệng ra là "ông nội, bà nội" ngọt xớt, khiến hai vợ chồng ông Chương Đào vui như mở cờ trong bụng. Đến tận chiều tối lúc ra về, ông bà vẫn còn lưu luyến không muốn rời xa cô nhóc đáng yêu này.
Thời gian thoi đưa, ngày này qua tháng khác, mỗi sáng thức giấc Trần Vãn đều thấy mình đang ôm gọn Khương Ngôn Hân trong vòng tay. Từ những lần đỏ mặt, chảy máu cam thuở ban đầu, giờ đây cô đã có thể thản nhiên ôm người ấy ngủ nướng thêm một chút. Cụm từ "gái thẳng" cũng vĩnh viễn bị Trần Vãn xóa sổ khỏi từ điển cá nhân.
Những gì cần làm, hai người đều đã làm đủ cả. Bản thân cong đến mức như cái nhang muỗi rồi, cô còn mặt mũi nào mà tự nhận mình thẳng nữa? Về chuyện đưa hai mẹ con Khương Ngôn Hân đến đồn cảnh sát cũng đã trôi vào dĩ vãng, Trần Vãn chưa từng đả động lại. Sâu thẳm trong tim, cô thầm cảm ơn số phận đã ban tặng cho cuộc đời tẻ nhạt của mình hai sắc màu rực rỡ và tươi mới này.
Quãng thời gian hạnh phúc ấy đã trở thành một bí mật ngọt ngào của riêng gia đình ba người họ. Bởi vì sau khi tỉnh dậy trên chiếc xe dã ngoại giữa thời mạt thế, tâm trí họ lại được lấp đầy bởi một đoạn ký ức trọn vẹn và đẹp đẽ mà lẽ ra không hề tồn tại.
