Trần Vãn tỉnh lại thì thấy Khương Ngôn Hân và nhóc con vẫn chưa dậy. Cô nhìn sang khu bàn ăn, Tần Kha cũng đang ngủ say.
Có được chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, Trần Vãn buồn chán lôi mấy cuốn sách Khương Ngôn Hân chọn lúc trước ra đọc. Cô cầm cuốn "Xuyên thành Tra A trong văn vườn trường", không ngờ càng đọc càng cuốn, đến mức Khương Ngôn Hân tỉnh dậy lúc nào cũng không hay.
Khương Ngôn Hân thấy con gái vẫn ngủ, còn Trần Vãn thì đang chăm chú đọc sách. Cô cũng muốn đọc, nhưng lại lười cầm sách. Nghĩ ra một ý, mắt Khương Ngôn Hân sáng lên. Cô rón rén ngồi dậy, cẩn thận bế nhóc con đặt vào phía trong giường.
Trần Vãn đang đọc đến đoạn gay cấn, chỉ liếc thấy Khương Ngôn Hân động đậy chứ không để ý em ấy làm gì. Mãi đến khi bên cạnh có thêm một người, Trần Vãn mới giật mình quay sang. Lúc này, khuôn mặt Khương Ngôn Hân đã ở ngay sát mặt cô.
"Sao em cũng qua đây?" Cơ thể vốn linh hoạt của Trần Vãn bỗng trở nên cứng đờ. Cô không hiểu tại sao mình chẳng sợ zombie mà lại sợ Khương Ngôn Hân đến thế.
Thấy vẻ mặt đề phòng như gặp đại địch của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân phì cười, ghé sát vào cô hơn, thì thầm: "Sao em lại không thể qua đây chứ, bà xã?"
Tiếng "bà xã" ngọt xớt khiến tai Trần Vãn đỏ bừng. Hơi thở ấm nóng của Khương Ngôn Hân phả vào mặt khiến cô, một kẻ độc thân từ trong trứng nước, làm sao chịu nổi?
Trần Vãn căng thẳng đến mức quên cả việc mình tự xưng là "gái thẳng", nằm im thin thít không dám động đậy.
Thấy bộ dạng của cô, nụ cười trên môi Khương Ngôn Hân càng đậm. Cô tựa đầu vào vai Trần Vãn, cảm nhận rõ sự cứng ngắc của đối phương, cười nhẹ vỗ vai cô: "Em có phải hổ đâu mà chị căng thẳng thế? Thả lỏng vai ra chút đi, dựa thế này không thoải mái."
Khương Ngôn Hân cứ thế dựa hẳn vào vai Trần Vãn, khoảng cách giữa hai người càng thu hẹp lại. Mỗi khi cô nói chuyện, hơi thở ấm áp lại phả vào cổ Trần Vãn, khiến cô cảm thấy cổ mình nóng rực, trong lòng ngứa ngáy lạ thường.
Nhưng Trần Vãn vẫn nghe lời, cố gắng thả lỏng cơ thể để Khương Ngôn Hân dựa thoải mái hơn, đồng thời không quên thanh minh: "Chị không căng thẳng, chỉ là nằm lâu nên người hơi cứng thôi."
Khóe môi Khương Ngôn Hân khẽ cong lên, cười đầy ẩn ý: "Thế à? Có cần em mát-xa giúp chị không? Để thả lỏng cơ thể ấy mà."
Trần Vãn lắc đầu lia lịa: "Không cần, không cần đâu, thế này là được rồi, không làm phiền em."
Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn cười, giọng nói còn mềm mại hơn cả lúc kể chuyện cho nhóc con: "Phiền gì chứ, giúp bà xã của mình mát-xa là chuyện nên làm mà."
Trần Vãn thầm kêu cứu mạng trong lòng, chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Nhìn biểu cảm của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân không nhịn được nữa, gục đầu vào vai cô cười khúc khích.
Cười chán, cô chọc nhẹ vào má Trần Vãn: "Thôi không trêu chị nữa. Chị đọc đến đâu rồi? Cuốn này em chưa đọc, chị đọc lại cùng em nhé."
Tim Trần Vãn đập thình thịch, dè dặt hỏi: "Chị đọc xong rồi, hay là em tự đọc đi được không?"
Khương Ngôn Hân tắt nụ cười, lắc đầu: "Không được, cầm sách mỏi tay lắm. Chị cầm giúp em, chúng ta cùng đọc."
Bị từ chối, Trần Vãn đành ngoan ngoãn nghe lời, lật lại trang đầu tiên cùng Khương Ngôn Hân đọc.
Trái ngược với sự thoải mái của Khương Ngôn Hân, Trần Vãn không dám lơ là chút nào. Mang tiếng là đọc sách, nhưng Khương Ngôn Hân chốc chốc lại đổi tư thế trong lòng cô, thỉnh thoảng còn quay sang thảo luận tình tiết. Khoảng cách quá gần khiến mỗi lời nói của Khương Ngôn Hân đều mang theo hơi nóng phả vào cổ Trần Vãn, làm cô ngứa ngáy nhưng không dám né tránh.
Thấy vẻ mặt cam chịu của Trần Vãn, tâm trạng Khương Ngôn Hân cực kỳ tốt. Cô muốn thử xem giới hạn của Trần Vãn đối với mình đến đâu, bèn gác một tay lên cánh tay đang cầm sách của Trần Vãn, giọng nũng nịu: "Đọc hơi mỏi mắt rồi, chị nằm với em thêm một lát nữa đi."
Nói rồi cô dụi đầu vào ngực Trần Vãn, tìm một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt lại.
Trần Vãn mím môi nhìn người phụ nữ đang rúc trong lòng mình, đành nhắm mắt theo, giả vờ nghỉ ngơi.
Nhưng có một người sống sờ sờ trong lòng thì làm sao Trần Vãn coi như không có gì được? Tâm trí cô rối bời, lúc thì nhớ lại những nguy hiểm buổi sáng, lúc lại nghĩ đến cảm giác khác lạ khi Khương Ngôn Hân cọ vào người mình, rồi lại thấy hơi thở của người trong lòng nóng bỏng quá...
Cô lén nhìn Khương Ngôn Hân, thấy cô ấy đang ngủ rất ngon lành, thoải mái dựa vào mình, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng của cô.
Trần Vãn thở dài, lờ mờ cảm thấy có gì đó sai sai. Cô là gái thẳng cơ mà? Sao Khương Ngôn Hân dựa vào lòng thì cô lại có phản ứng kỳ lạ thế này?
Giật mình với suy nghĩ của bản thân, Trần Vãn vội vàng niệm thần chú "Tôi là gái thẳng" vài lần trong đầu để trấn an, dù chẳng có tác dụng mấy.
Trong khi Khương Ngôn Hân ngủ ngon lành, Trần Vãn lại trằn trọc không ngủ được. Một cánh tay bị Khương Ngôn Hân gối lên tê rần, nhưng sợ làm cô ấy thức giấc nên Trần Vãn không dám cử động, cũng không dám đọc tiếp tiểu thuyết. Cô chuyển sang tính toán kế hoạch ngày mai: lên đường cao tốc tìm 10 chiếc xe tải hạng nặng để nâng cấp xe dã ngoại lên cấp 2.
Cô hỏi kỹ hệ thống về quy trình nâng cấp. Do chưa có cánh tay máy, xe dã ngoại cần tiếp xúc trực tiếp với các xe khác mới có thể hấp thụ. 10 chiếc xe tải và 100 chiếc ô tô con phải dính vào nhau hoặc chạm vào xe dã ngoại thì quá trình nâng cấp mới diễn ra thuận lợi. Trần Vãn dự cảm việc ngày mai sẽ không đơn giản.
Suy nghĩ miên man mãi đến hơn năm giờ chiều, Khương Ngôn Hân mới cựa mình tỉnh dậy.
Cô thấy Trần Vãn vẫn nằm im như tượng, cánh tay cho cô gối đầu vẫn duỗi thẳng đơ, chẳng hề có ý định vòng tay ôm lấy eo cô.
Khương Ngôn Hân mím môi. Trần Vãn "mới" này cũng quá nghiêm túc rồi, thực sự để cô dựa vào lòng ngủ cả buổi chiều mà không làm gì sao?
Thực ra mấy ngày nay Khương Ngôn Hân đã suy nghĩ rất nhiều. Từ lúc cùng Trần Vãn trốn thoát khỏi tay Trương Cường, đến việc cô lén giấu con dao gọt hoa quả để phòng thân, rồi Trần Vãn đưa mẹ con cô lên xe dã ngoại, bảo vệ họ ở bệnh viện và đồn cảnh sát... Trần Vãn luôn ân cần chu đáo, dạy cô cách chiến đấu, lắng nghe ý kiến của cô. Dần dần, sự cảnh giác trong lòng cô đã tan biến.
Với sức mạnh của Trần Vãn, nếu muốn làm gì cô và nhóc con, họ cũng chẳng có sức phản kháng.
Nghĩ đến con dao giấu dưới gối, Khương Ngôn Hân thấy mình thật buồn cười. Rõ ràng là cô đa nghi quá mức. Tình hình hiện tại có vẻ như Trần Vãn chẳng có ý đồ gì xấu, ngược lại chính cô mới là người có chút "tâm tư".
Thứ nhất, cô không cần đề phòng Trần Vãn. Người này khá chính trực, chỉ trêu một chút là đỏ mặt, lần trước cô chủ động ngồi lên đùi mà Trần Vãn còn làm bộ như bị thiệt thòi.
Thứ hai, Trần Vãn hiện tại rất tốt, đối xử với cô và nhóc con chu đáo, lại có năng lực bảo vệ hai mẹ con.
Thứ ba, Trần Vãn khác hẳn những Alpha có quyền thế trong tận thế. Bọn họ hoặc là lộ rõ bản chất xấu xa như Trương Cường, hoặc là ngụy quân tử. Trần Vãn giữ mình trong sạch như vậy quả là một dòng nước trong.
Nếu cô và nhóc con có thể ở bên cạnh Trần Vãn mãi thì đó là lựa chọn tốt nhất lúc này. Tất nhiên với điều kiện là Trần Vãn sẽ không thích người khác.
Về điểm này Khương Ngôn Hân không lo lắng lắm, vì hiện tại bên cạnh Trần Vãn chỉ có mình cô. Chỉ là Trần Vãn hình như hơi ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, hoặc là... không có hứng thú với chuyện đó?
Khương Ngôn Hân không định tấn công quá dồn dập kẻo dọa Trần Vãn chạy mất. Cô quyết định dùng chiến thuật "nước ấm nấu ếch", cứ thỉnh thoảng ôm ấp, rút ngắn khoảng cách, rồi Trần Vãn sẽ chẳng chạy đi đâu được. Hơn nữa cô còn có một "đồng minh" đắc lực là nhóc con đáng yêu nữa.
Tâm trạng vui vẻ, cô rúc đầu vào ngực Trần Vãn, giả vờ ngái ngủ, nũng nịu hỏi: "Chị không ngủ thêm à?"
Cổ họng Trần Vãn khô khốc: "Không, chị không mệt."
Giọng điệu Trần Vãn cố giữ vẻ bình thường, nhưng vành tai đỏ lựng đã tố cáo sự bối rối của cô trước giọng nói nũng nịu của Khương Ngôn Hân.
Khương Ngôn Hân ngẩng mặt lên, đôi mắt ướt át nhìn Trần Vãn, ánh mắt dừng lại nơi vành tai đỏ như trái anh đào chín mọng. Cô cố kìm nén ý muốn đưa tay chạm vào đó. Tiến triển nhanh quá sợ Trần Vãn hoảng, cứ từ từ thôi. Ít nhất giờ cô đã có thể nằm ngủ trong lòng Trần Vãn rồi.
Bị Khương Ngôn Hân nhìn chằm chằm, không chỉ tai mà cả mặt Trần Vãn cũng nóng bừng. Cô muốn chạy trốn nhưng sợ cử động mạnh làm đau Khương Ngôn Hân nên đành nằm im chịu trận.
Đúng lúc này, nhóc con ngủ cả buổi chiều cựa mình tỉnh dậy. Bé dụi mắt, bắt gặp ánh mắt của Mommy, rồi lờ mờ cảm thấy có gì đó sai sai.
Thấy Trần Vãn nhìn sang bên cạnh, Khương Ngôn Hân cũng nhìn theo, bắt gặp ánh mắt tò mò của con gái. Cô ho nhẹ một tiếng, vội vàng ngồi dậy.
Nhóc con nhìn Mommy rồi lại nhìn mẹ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người. Đột nhiên, bé vỗ tay cái bốp, "A!" lên một tiếng đầy phấn khích như vừa phát hiện ra châu lục mới.
Trần Vãn và Khương Ngôn Hân nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía nhóc con.
Bé nắm hai bàn tay vào nhau, nghiêm túc hỏi: "Không đúng, lúc nãy con nằm giữa mẹ và Mommy mà, sao giờ mẹ lại nằm ở giữa thế ạ?"
Nói xong, bé nghiêng đầu thắc mắc nhìn hai người mẹ.
Trần Vãn suýt bật cười. Còn làm sao nữa, bị mẹ con bế sang một bên chứ sao. Nhưng cô không dám lên tiếng, chờ Khương Ngôn Hân tự giải thích.
Khương Ngôn Hân mặt không đổi sắc, bịa chuyện như thật: "Là do con ngủ không ngoan, lăn qua người mẹ đấy. Mẹ không còn cách nào khác đành để con nằm bên trong, còn đắp chăn cho con nữa, đúng không nào?"
Nhóc con nhìn chiếc chăn nhỏ trên người mình, gật gù nhưng vẫn thấy có gì đó sai sai mà không nghĩ ra được. Bé vò đầu bứt tai một lúc rồi hỏi lại Trần Vãn: "Mommy ơi, lúc ngủ con lăn qua người mẹ thật ạ?"
Thấy con gái vẫn còn nghi ngờ, Khương Ngôn Hân tiếp tục "lừa": "Đúng đấy, đừng thấy chân ngắn mà coi thường nhé, con lăn qua người Mommy cái vèo."
Lần này thì nhóc con tin sái cổ. Bé không ngờ lúc ngủ mình lại "hư" thế, dám lăn qua người mẹ.
Không nghĩ nhiều nữa, mẹ nói gì cũng đúng. Nhóc con sán lại gần Khương Ngôn Hân làm nũng.
Trần Vãn suýt thì không nhịn được cười. Nhóc con nhà cô dễ lừa quá đi mất.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Khương Ngôn Hân: Chị ấy có phải không có hứng thú với tôi không nhỉ?
Trần Vãn: Có hứng thú chứ, nhưng mà không dám động.
Nhóc con: Con quá khó hiểu mà!
