Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A

Chương 56



Lời của gã đầu hói lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Ngay cả người đàn ông vốn định đi căn cứ Nhạc Châu cũng không nhịn được hỏi: "Thật sự an toàn thế sao?"

"Chắc chắn rồi! Đã có rất nhiều khu an toàn ở các thành phố khác chuyển về Phủ Nam rồi. Ban đầu căn cứ của chúng tôi cũng sắp chuyển, nhưng ai mà ngờ lại xảy ra chuyện này. Quân đội bây giờ chắc chắn đang sứt đầu mẻ trán, hơi đâu mà lo chuyện di dời cho đám dân đen chúng ta." Gã đầu hói càng nói càng thấy bực bội.

"Nói vậy thì nơi an toàn nhất trong tỉnh là Phủ Nam rồi. Hay là chúng ta cùng đi Phủ Nam đi?" Một người đàn ông khác xen vào.

"Được đấy! Nói thật đi một mình tôi cũng thấy lo. Nếu đi cùng nhau thì có gì còn hỗ trợ được lẫn nhau." Gã đầu hói lập tức tán thành.

Khương Ngôn Hân và Tần Kha nhìn nhau, qua cuộc trò chuyện của những người kia cũng nắm được kha khá thông tin.

"Xem ra vụ rò rỉ hạt nhân nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng nhiều, may mà chúng ta không liều lĩnh lái xe đi tiếp." Khương Ngôn Hân vẫn còn sợ hãi. Bị nhiễm phóng xạ liều cao chết còn đau đớn hơn nhiều so với những cái chết thông thường.

"Nhưng theo lời họ nói thì thành phố Phủ Nam rất an toàn, khả năng gia đình cô vẫn bình an là rất cao." Tần Kha nhìn ra ngoài cửa sổ nói.

"Hy vọng là vậy." Khương Ngôn Hân nhìn ánh hoàng hôn đang dần tắt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Những người bên ngoài tuy tò mò về chiếc xe dã ngoại nhưng cũng biết điều không làm phiền. Sống sót trong tận thế hơn ba tháng, ai cũng hiểu quy tắc không nên xen vào chuyện của người khác. Ngược lại, không khí bên ngoài khá rôm rả, họ đốt lửa trại trên bãi đất trống, quây quần bên đống lửa trò chuyện và ăn uống.

Trần Vãn ngủ một giấc dậy thì trời đã tối hẳn. Khương Ngôn Hân và Tần Kha đã để phần cơm cho cô.

Trần Vãn vừa ăn cháo bát bảo vừa nhìn Khương Ngôn Hân chơi với nhóc con. Tần Kha kể lại những thông tin nghe được lúc chiều cho cô nghe. Trong lòng Trần Vãn cũng nhẹ nhõm phần nào, chỉ hy vọng mọi thứ vẫn còn kịp.

Cô nhìn đám người bên đống lửa cách đó không xa, lơ đãng nói: "Nếu không phải tận thế thì tốt biết mấy, khung cảnh này giống như một đoàn khách đang đi du lịch vậy."

"Đúng vậy, nếu không phải tận thế thì tốt biết mấy." Tần Kha nói xong cũng trầm ngâm một lúc.

Đúng lúc Trần Vãn tiếp tục ăn cháo, từ trong bụi cỏ phía xa vọng lại những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng bước chân của một đàn thú lớn đang di chuyển.

"Tiếng gì vậy?" Trần Vãn vừa hỏi vừa ra lệnh cho hệ thống hạ tất cả các tấm thép bảo vệ cửa sổ xuống, chỉ trừ kính chắn gió phía trước.

Vừa nói cô vừa đứng dậy đi về phía buồng lái. Khi nhìn thấy cảnh tượng phía xa, cô sững người, vội vàng hét lên: "Ngôn Hân, mau thắt dây an toàn cho Dương Dương! Chúng ta gặp rắc rối rồi."

Tần Kha vội chạy lên buồng lái, cũng giật mình trước cảnh tượng trước mắt. Phía xa, những sinh vật không rõ hình dạng với đôi mắt đỏ ngầu đang lao về phía trạm dừng chân với tốc độ kinh hoàng.

Đám người bên đống lửa cũng nhận ra nguy hiểm, hoảng loạn bỏ chạy về xe của mình để trốn thoát.

Trần Vãn đã ngồi vào ghế lái, đạp mạnh chân ga. Chiếc xe dã ngoại chồm lên lao vút đi. Nhưng trời quá tối, cô buộc phải bật đèn pha. Ánh đèn lập tức biến chiếc xe thành mục tiêu thu hút sự chú ý. Một số sinh vật mắt đỏ thấy xe dã ngoại di chuyển liền đổi hướng đuổi theo bén gót, số còn lại lao thẳng vào trạm dừng chân.

Trần Vãn vừa lái xe vừa hỏi hệ thống trong đầu: "Hệ thống, thứ đuổi theo phía sau là gì vậy?"

"Đó là bò biến dị. Kích thước cơ thể chúng to lớn, mức độ hung hãn cao hơn nhiều so với zombie thông thường, sức sát thương cũng vượt trội. Chúc mừng ký chủ đã gặp được chúng." Giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên trong đầu Trần Vãn.

Trần Vãn nghi ngờ hệ thống đang chế giễu mình. Cô đang bị đám quái vật này đuổi giết mà lại chúc mừng cái nỗi gì?

Trần Vãn căng mắt nhìn đường, sợ sơ sẩy một chút là lao xuống vực. Hai bên đường toàn là khe suối và vách núi, rơi xuống đó thì coi như xong đời. Nhưng cô vẫn thắc mắc: "Có gì mà chúc mừng? Chẳng phải chúng ta đang bị động vật biến dị truy sát sao?"

"Thịt động vật biến dị có thể ăn được, năng lượng chứa trong đó gấp mười lần thức ăn thông thường. Sử dụng lâu dài có thể nâng cao hệ miễn dịch và các chức năng cơ thể, đồng thời có xác suất giúp con người tiến hóa thành dị năng giả nhanh hơn." Giọng nói lạnh lùng của hệ thống vang lên lần nữa.

Nghe thấy thịt có thể ăn được, Trần Vãn lập tức hưng phấn. Đã lâu lắm rồi họ không được ăn thịt tươi.

Tuy nhiên, phía sau có tới 5 con bò biến dị đang đuổi theo. Trần Vãn cắn răng hỏi: "Bọn chúng có mạnh không? Trí lực có thấp như zombie cấp 1 không?"

"Động vật biến dị cấp 1 có sức tấn công rất lớn, nhưng trí lực cũng thấp như zombie cấp 1." Hệ thống trả lời.

Trần Vãn suy tính nhanh, bất ngờ đánh lái sang phải, ép xe sát vào lan can đường cao tốc rồi đạp phanh gấp.

Năm con bò biến dị to lớn phía sau đang lao đi với tốc độ cao, quán tính rất lớn. Chiếc xe dã ngoại đột ngột phanh lại khiến hai con bò chạy sau không kịp dừng, húc văng lan can và rơi xuống vực sâu bên dưới.

Ba con còn lại miễn cưỡng dừng được. Hai con dừng lại ngay trước đầu xe dã ngoại, con còn lại húc sầm vào đuôi xe. Cặp sừng cứng như thép của nó đâm thủng hai lỗ lớn phía sau xe. "Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe dã ngoại rung chuyển dữ dội.

"Cảnh báo: Vỏ xe dã ngoại chịu va chạm mạnh, mức độ hư hại 3%." Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên.

Trần Vãn không còn tâm trí đâu mà lo xe hỏng. Dưới ánh đèn pha, cô cuối cùng cũng nhìn rõ hai con bò biến dị khổng lồ trước mặt. Hay nói đúng hơn, chúng trông giống voi hơn là bò. Sau khi biến dị, kích thước của chúng tăng lên đáng kể, to lớn như hai con voi trưởng thành.

Lúc này chạy tiếp cũng không được vì không rõ đường xá phía trước, xăng lại không còn nhiều. Cứ bị chúng đuổi theo mãi thì chỉ có đường chết.

Tần Kha ngồi bên cạnh cũng sững sờ: "Cái quái gì thế này?"

Trần Vãn chưa kịp trả lời thì hai con bò biến dị trước đầu xe đã lao tới. Tốc độ của chúng nhanh hơn zombie rất nhiều. Trần Vãn vội ra lệnh cho cánh tay máy chắn trước đầu xe.

Giây tiếp theo, hai con "voi bò" hung hãn húc mạnh vào cánh tay máy. "Rầm rầm!" Dù không húc trúng kính chắn gió nhưng lực va chạm mạnh khiến cánh tay máy rung lên bần bật.

Cánh tay máy vung lên đẩy lùi hai con bò, nhưng chúng không hề nao núng, tiếp tục lao vào giằng co. Cùng lúc đó, con bò phía sau lại húc mạnh vào đuôi xe.

Chiếc xe dã ngoại bị con quái vật khổng lồ húc lắc lư dữ dội. Thông báo của hệ thống liên tục vang lên trong đầu Trần Vãn: "Đuôi xe chịu va chạm, mức độ hư hại 3%... Đuôi xe tiếp tục chịu va chạm, mức độ hư hại thêm 3%..."

Tim Trần Vãn thót lại theo từng tiếng thông báo. Cô cố giữ bình tĩnh suy nghĩ. Không thể ngồi chờ chết thế này được. Không chết vì zombie mà chết vì mấy con bò này thì quá oan uổng. Mặc dù hiện tại xe chưa bị hư hại nghiêm trọng, nhưng cứ để nó húc thêm vài chục lần nữa thì xe nát bét là cái chắc.

Trong xe, nhóc con bị rung lắc sợ hãi, ngoan ngoãn thắt dây an toàn, rúc vào lòng Khương Ngôn Hân lén lau nước mắt. Bé biết bên ngoài có quái vật, không muốn làm mẹ lo lắng nên chỉ dám khóc thầm không dám lên tiếng.

Trần Vãn quyết định phải ra ngoài. Trong tay cô xuất hiện một khẩu tiểu liên và một thanh mã tấu lớn. Cô đứng dậy khỏi ghế lái.

Tần Kha vội nói: "Tôi đi cùng cô."

"Không được, bị bọn này húc trúng một cái không phải chuyện đùa đâu. Tôi có dị năng cường hóa cơ thể. Nếu không ra ngoài xử lý, xe hỏng thì chúng ta đều chết. Cô ở lại đây." Trần Vãn nói rồi định xuống xe.

Tần Kha giữ chặt tay cô: "Đi một mình quá nguy hiểm. Cho tôi một khẩu súng trường, tôi sẽ dùng xe làm lá chắn yểm trợ cho cô. Ít nhất có thêm người hỗ trợ cũng tốt hơn."

Trần Vãn suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Nếu cô xảy ra chuyện thì mọi người trên xe cũng khó sống. Chi bằng cùng Tần Kha liều một phen. "Được, phải hết sức cẩn thận đấy."

Nói rồi Trần Vãn đưa cho Tần Kha một khẩu súng trường và khá nhiều đạn. Canh lúc con bò phía sau lùi lại lấy đà, cô mở cửa xe.

"Hai người nhớ cẩn thận đấy." Khương Ngôn Hân không kìm được dặn dò. Cô cảm nhận được nhóc con trong lòng đang run rẩy, chỉ biết ôm con thật chặt, cầu nguyện cho Trần Vãn và Tần Kha bình an trở về.

Trần Vãn và Tần Kha không kịp trả lời, nhanh chóng nhảy xuống xe và đóng chặt cửa lại.

Do vị trí đỗ xe của Trần Vãn rất đặc biệt, sát sạt lan can bên phải đường, chỉ chừa lại một khe hở vừa đủ một người đi. Vì vậy, nếu họ nấp ở bên này, lũ bò biến dị to xác kia muốn tấn công cũng không chen vào được.

"Trần Vãn, chúng ta đứng ở đây bắn từ phía sau nhé, thế này an toàn hơn." Tần Kha chưa dứt lời thì Trần Vãn đã luồn qua khe hở hẹp, lao ra ngoài với tốc độ nhanh đến mức Tần Kha chỉ thấy một bóng mờ.

Cô có hai thuộc tính được hệ thống cường hóa, nhất định phải tận dụng triệt để. Nghĩ vậy, Trần Vãn đã nhanh chóng áp sát hai con bò biến dị đang giằng co với cánh tay máy ở đầu xe.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...