Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A

Chương 58



Người Trần Vãn bê bết máu, lát nữa còn phải xẻ thịt bò nên cũng chẳng khá hơn là bao. Tần Kha vừa nãy đỡ cô, cũng bị dính máu đầy người, tuy nhiên chỉ là trên quần áo và tay, không giống Trần Vãn, máu me be bét cả mặt mũi, đầu tóc, cánh tay phải như vừa mò từ trong vũng máu ra, nhìn phát khiếp.

Trần Vãn vội vàng dùng ý nghĩ lấy ra mấy chai nước suối, vặn nắp đưa cho Tần Kha, nhờ cô ấy dội giúp.

Tần Kha hiểu ý, từ từ đổ nước vào lòng bàn tay Trần Vãn.

Trần Vãn hứng nước, liên tục rửa mặt để trôi bớt vết máu. Phải rửa đến 4-5 lần mới tạm sạch.

Thấy nhóc con vẫn còn khóc trong xe, Trần Vãn vội dỗ dành: "Dương Dương đừng khóc, con xem Mommy này, có phải không sao không? Mommy không bị thương đâu, máu trên người là của con bò đấy. Máu trên áo dì cũng thế. Chúng ta đều không sao cả. Con có muốn ra xem bò không?"

Nhóc con nghiêng đầu nhìn Mommy và dì. Thấy mặt Mommy đã sạch hơn, dù trên cổ vẫn còn vệt máu loãng, nhưng ít nhất cũng ra dáng người rồi. Tiếng nức nở của bé nhỏ dần. Lại thấy dì bên cạnh đang mỉm cười với mình, trái tim nhỏ bé của nhóc con mới yên tâm phần nào.

Bé lấy tay lau nước mắt, vùi mặt vào ngực Khương Ngôn Hân cọ cọ, rồi mới thỏ thẻ với mẹ, giọng vẫn còn nghẹn ngào: "Mẹ ơi, xem bò ạ ~"

Khương Ngôn Hân thấy Trần Vãn và Tần Kha đều ổn thì mới yên tâm, bế nhóc con ra cửa xe, vừa nựng vừa dỗ: "Dương Dương giỏi lắm, chúng ta cùng xem bò nhé?"

Nhóc con chưa từng thấy bò thật bao giờ, tay nắm tóc mẹ tò mò nhìn ngó. Bé muốn làm nũng đòi Mommy và dì bế, nhưng thấy hai người đầy máu lại hơi sợ, đành rúc vào lòng Khương Ngôn Hân.

Trần Vãn cười, chỉ vào xác con bò biến dị nằm trên đất: "Dương Dương nhìn kìa, nằm dưới đất kia là con bò đấy."

Nhóc con nhìn theo hướng tay Mommy chỉ, hai tay nhỏ xoắn xuýt túm tóc mình, nhìn mãi mà không thốt nên lời. Bé há hốc mồm kinh ngạc nhìn chằm chằm con quái vật khổng lồ hồi lâu, rồi nhíu mày hỏi: "Bò to thế này ạ?"

Mấy ngày nay xem phim hoạt hình, bé thấy con bò đâu có to thế này, nên rất nghi ngờ.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của con, Trần Vãn thấy buồn cười, dịu dàng giải thích: "Đúng rồi, bò bây giờ đều to thế đấy. Con ngoan vào trong xe chơi nhé, Mommy thu dọn thịt bò, ngày mai chúng ta sẽ có thịt thơm ăn."

Nhóc con l**m môi, đôi mắt to tròn còn ngấn lệ lập tức sáng lên vẻ háo hức, không còn chê bò to nữa mà hỏi ngay: "Có ngon không ạ?"

Trước tận thế, tiểu gia hỏa này vốn là động vật ăn thịt, bữa nào không có thịt là thấy thiếu thiếu. Sau tận thế, đừng nói là thịt, no bụng đã là may mắn lắm rồi. Lúc đó Mommy không thích bé, bé đói cũng không dám kêu, sợ bị ghét bỏ rồi vứt đi. Sau này Mommy thay đổi, đối xử với bé rất tốt, cho ăn no, chơi cùng, còn dỗ bé ngủ. Bé cảm thấy Mommy là người tốt nhất trên đời!

Trên xe họ cũng hay ăn xúc xích, thịt hộp, nhưng mấy thứ đó không ngon bằng thịt thật. Nhóc con không ngờ lại được ăn thịt tươi.

Trần Vãn nhìn con mèo ham ăn của mình, cười dỗ dành: "Ngon lắm, mai Mommy làm cho con ăn nhé. Giờ con vào xe chơi đi, để Mommy xử lý con bò, để lâu nó không ngon nữa."

"Dạ dạ." Nhóc con gật đầu lia lịa, giục Khương Ngôn Hân: "Mẹ ơi, vào xe chơi đi."

Khương Ngôn Hân vừa buồn cười vì con gái tham ăn, vừa chưa hết bàng hoàng sau trận chiến kinh hoàng. Cô bế con vào xe, lấy máy học tập ra dỗ dành: "Dương Dương tự xem phim hoạt hình một lát nhé? Mẹ ra giúp Mommy và dì, con bò to quá, hai người làm không hết được."

Nhóc con suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Vâng ạ, không thì bò sẽ không ngon nữa."

Khương Ngôn Hân hôn lên má con, mở máy cho bé tự chọn phim.

Nhóc con quẹt tay trên màn hình, bé từng xem phim về bò rồi, cũng biết mặt chữ "bò", nên tìm được ngay. Bé mở phim lên xem để ôn lại hình dáng đáng yêu của các bạn bò, vì Mommy bảo bò ngon lắm!

Khương Ngôn Hân không biết con gái đang nghĩ gì, thấy bé đã chăm chú xem thì nhờ Trần Vãn mở cửa xe cho mình xuống, rồi đóng cửa lại.

Vừa xuống xe, cô thấy hai Alpha đang cầm dao mổ xẻ con bò biến dị khổng lồ. Khương Ngôn Hân đi tới nhìn Trần Vãn, nuốt những lời định nói vào trong, chỉ bảo: "Đưa cho em con dao, em giúp mọi người một tay."

"Được." Trần Vãn đứng thẳng dậy, trong tay hiện ra một thanh mã tấu đưa cho Khương Ngôn Hân. Vì đang ở trong phạm vi 20 mét quanh xe nên cô vẫn có thể điều khiển kho vũ khí tùy ý.

Khương Ngôn Hân ngồi xổm xuống, nhìn con bò to lớn mà không biết bắt đầu từ đâu. Cô đành bắt chước Trần Vãn và Tần Kha lột da bò trước.

Con bò quá lớn, khó mà lật được, nên ba người lột da một bên trước, sau đó mổ bụng lấy nội tạng ra. Nội tạng của nó cũng rất to, Trần Vãn lôi hết ra ngoài rồi mọi người mới bắt đầu xẻ thịt.

Trần Vãn trải tấm da bò xuống đất để đựng thịt. Ba người cắt thịt thành từng tảng lớn rồi ném lên tấm da. Khi thịt chất thành đống nhỏ, Trần Vãn lại dùng ý nghĩ đưa vào không gian nén.

Cứ thế vừa cắt vừa cất, ba người xẻ xong một bên thịt bò, mồ hôi đầm đìa.

Họ đứng dậy nghỉ một lát. Trần Vãn điều khiển cánh tay máy nhấc con bò lên lật ngược lại để xẻ tiếp mặt kia.

Lại mất thêm nửa tiếng để lột da và xẻ thịt.

Xử lý xong một con bò thì đã ba tiếng trôi qua. Đấy là còn chưa đụng đến cái đầu bò to tướng.

Khương Ngôn Hân nhìn cái đầu bò hỏi: "Còn đầu bò thì sao?"

Trần Vãn suy tính rồi nói: "Tạm thời bỏ qua, còn hai con nữa cơ mà. Chúng ta cố gắng lấy hết thịt thôi, đầu bò để sau hãy tính."

"Được, vậy làm tiếp con tiếp theo."

Ba người vòng ra trước đầu xe, nơi hai con bò biến dị khổng lồ khác đang nằm.

Sau ba tiếng hì hục cắt thịt, niềm vui có thịt tươi ban đầu của Trần Vãn đã bay biến, thay vào đó là sự tê liệt. Con bò này to quá, xẻ thịt vừa mệt vừa tốn thời gian. Nhưng vì miếng ăn, ba người lại cặm cụi ngồi xuống lột da.

Trần Vãn cầm dao, tỉ mẩn tách da khỏi thịt. Cả ba người từ đầu đến chân đều dính đầy máu bò biến dị. Xử lý xong con thứ hai thì đã hơn ba giờ sáng, trời bắt đầu lờ mờ sáng. Cả ba mệt đến mức không đứng thẳng nổi lưng.

Khương Ngôn Hân tranh thủ về xe rửa tay, bế nhóc con đang ngủ gật trên ghế sofa vào phòng ngủ đắp chăn cẩn thận, rồi mới quay lại giúp tiếp.

Tần Kha vừa lột da vừa cười khổ: "Tôi thấy chắc chỉ có chúng ta dám ăn loại động vật biến dị này, người khác nhìn thấy chắc chạy mất dép rồi."

"Đúng thế, nhưng trong tận thế động vật thường hiếm lắm, tôi lâu lắm rồi không được ăn thịt tươi." Trần Vãn vươn vai đấm lưng, cảm thấy công sức bỏ ra hoàn toàn xứng đáng. Một con bò biến dị nặng chừng 5 tấn, trừ đầu, nội tạng và da đi cũng còn được 4 tấn thịt. Ba con là 12 tấn thịt bò, chưa kể xương sườn, xương sống... Mấy thứ đó họ cũng giữ lại để hầm canh.

Trần Vãn thấy Khương Ngôn Hân và Tần Kha cũng mệt phờ. Khương Ngôn Hân đưa tay lau mồ hôi, quệt luôn vệt máu lên mặt trông buồn cười vô cùng. Tần Kha cũng chẳng khá hơn, quần áo dính đầy máu.

Trần Vãn cười động viên: "Cố lên, làm xong con này là chúng ta có 12 tấn thịt bò rồi, trưa mai làm bít tết ăn."

"Được. Lần sau đi gom hàng phải lấy thêm dao, và cả quần áo nữa. Ba chúng ta tốn quần áo quá, dính nhiều máu thế này chắc chỉ mặc được một lần rồi bỏ." Tần Kha cũng bật cười. Cứ mỗi lần ra ngoài là y như rằng tắm máu.

"Ừ, lần sau lấy nhiều vào. Nhưng xe dã ngoại vừa nãy suýt bị húc nát, ngày mai phải tìm chỗ sửa xe gấp, không thì gặp thêm vụ nữa là xong đời." Trần Vãn nói.

Ba người làm việc từ 9 giờ tối đến tận khi trời sáng rõ, mặt trời đã lên cao mới xử lý xong con bò cuối cùng và cất hết thịt vào không gian nén.

Mặt đường xung quanh xe loang lổ máu bò, nội tạng và đầu bò vứt lung tung. Ba người mệt rã rời, không còn sức đâu mà xử lý mấy cái đầu bò nữa, vả lại thịt đầu bò cũng chẳng có bao nhiêu. Họ bỏ lại tất cả, quay về xe tắm rửa thay đồ.

Khương Ngôn Hân mở cửa phòng ngủ, thấy nhóc con vẫn đang ngủ say. Cô rửa tay, lấy quần áo sạch, thấy Trần Vãn đứng cách đó không xa liền đi tới bảo: "Người chị dính nhiều máu thế, đi tắm trước đi, em không vội."

Trần Vãn lắc đầu: "Không cần đâu, em tắm trước đi. Lát nữa tắm xong chị còn phải lái xe đi tìm chỗ nhiều xe bỏ hoang để sửa xe nữa."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...