Nói đến đây, trong đầu Khâu Lương thoáng qua một tia nghi hoặc. Người đàn bà này đêm hôm khuya khoắt còn nắm trâm cài tóc đi ngủ, định phòng ai đây? Hình như là phòng cô thì phải, đúng là "hố" thật mà.
Tống Kiến Sương đại kinh thất sắc: "Ngươi ngay cả việc tối nay ta định mặc áo lót màu gì cũng xem ra được?"
Xem tướng mặt mà có thể đạt đến trình độ này sao? Chuyến này nàng đi chỉ mang theo áo lót màu trắng và màu vàng non. Đêm qua đã mặc màu trắng, tối nay quả thực định mặc màu vàng non. Đồ ngốc này nói là màu vàng nhạt, nếu là buổi đêm, ánh nến hẳn sẽ khiến màu áo tối đi một chút.
Cứ như vậy, lời của Khâu Lương lại càng thêm đáng tin. Thế nhưng trên đời này thực sự có người sinh ra đã biết xem tướng, lại còn xem chuẩn đến thế sao? Còn lợi hại hơn cả cha nàng bói quẻ, cha nàng đâu có tính ra được những chi tiết vụn vặt thế này. Thậm chí ngay cả vị Quốc sư đại nhân kia, e là cũng chẳng có bản lĩnh đó đâu.
Khâu Lương gật đầu: "Phải, tôi xem ra được sau khi cô đi ngủ, có kẻ bịt mặt lẻn vào phòng, định hành vi bất chính. Thế nên chúng ta tốt nhất nên thay đổi hành trình, đừng ở lại ngoài thành thì hơn." Không phải xem ra, mà là "nhìn thấy". Hơn nữa lần nào cũng là sau khi Tống Kiến Sương bói quẻ, giữa hai người có sự tiếp xúc da thịt thì cô mới thấy được.
Nghĩ đến đây, Khâu Lương thấy nghẹn lòng, thực sự nghẹn lòng. Nhưng dù sao đi nữa, sự thật này tạm thời không thể nói cho bất kỳ ai, thiên tri địa tri, chỉ mình cô biết.
Tống Kiến Sương trầm ngâm, suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Tối nay chúng ta ngủ chung sao?"
Bằng không nàng mắc mớ gì phải nắm trâm cài trong tay. Nếu ngủ cùng đồ ngốc này, nàng tất nhiên phải đề phòng đôi chút. Đêm qua chưa thấy gì, nhưng Khâu Lương của ngày hôm nay rõ ràng là rất để tâm đến văn tự bán thân và danh tịch. Như vậy thì giải thích thông suốt rồi.
Khâu Lương cũng không rõ lắm, những hình ảnh cô thấy đều rất ngắn ngủi: xe ngựa dừng ngoài dịch quán, lúc kẻ bịt mặt xông vào thì họ đang ngủ cạnh nhau, sau đó là bị đánh ngất, Tống Kiến Sương bị khiêng đi. Chỉ có bấy nhiêu thôi.
"Chắc là dịch quán không còn phòng trống đâu." Cô đoán vậy.
Nói đến nước này rồi, người đàn bà này chắc phải tin rồi chứ. Tống Kiến Sương dẫu đã tin quá nửa, nhưng kinh ngạc thì nhiều hơn.
"Ngươi đã biết xem tướng, vậy thử xem xem tại sao ta lại phải về quê?" Nàng vẫn muốn thử thách bản lĩnh của Khâu Lương thêm chút nữa rồi mới quyết định có nên tin hoàn toàn hay không. Dù sao chuyện này nghe qua quá đỗi ly kỳ.
Khâu Lương cạn lời, nãy giờ coi như nói công cốc à? Cô thực sự muốn buông xuôi cho rồi, nhưng chuyện này liên quan đến thân phận tự do của mình, khổ nỗi lại không thể bỏ mặc. Có điều, xem tướng chỉ là cái cớ cô bịa ra, cô làm sao biết được vì sao người đàn bà này về quê chứ.
Thấy Khâu Lương im thin thít, Tống Kiến Sương nảy sinh nghi ngờ: "Sao? Ngươi lại không xem được nữa à?"
Khâu Lương nghĩ đi nghĩ lại, bèn nảy ra một kế: "Thuật xem tướng là tính toán thiên cơ, thiên cơ bất khả lộ, mà có lộ thì cũng không thể lộ liên tục như thế được. Nếu cô đã không tin, tôi cũng chịu thôi, trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?"
"Trừ phi cô giúp tôi bói một quẻ trước để tôi thư thả lại đã, rồi tôi mới 'miễn cưỡng' xem cho cô một quẻ tướng." Khâu Lương nói vòng vo. Như vậy, chỉ cần cô chạm vào Tống Kiến Sương thêm một lần nữa, mọi vấn đề sẽ được giải quyết êm xuôi.
Lúc đó, Tống Kiến Sương chắc chắn sẽ tâm phục khẩu phục. Khâu Lương thầm tính toán trong lòng, nghĩ đến cảnh Tống Kiến Sương tin sái cổ chuyện cô biết xem tướng, sau này nể phục cô sát đất, tâm trạng cô liền bay bổng hẳn lên.
"Được, ngươi gieo quẻ đi." Tống Kiến Sương nhận lời ngay, chuyện này có gì khó đâu, chẳng qua là lật sách mà thôi. Nếu thực sự xác nhận được đồ ngốc này có bản lĩnh xem tướng, nàng cũng yên tâm. Cục diện bế tắc mà cha nàng đang gặp phải, hóa ra chìa khóa nằm ở đây.
Khâu Lương nhận lấy ba đồng tiền từ tay Tống Kiến Sương, một hơi gieo đủ sáu lần. Trong lòng thầm hỏi: Lần này Tống Kiến Sương về quê là vì cái gì?
Tống Kiến Sương nhìn quẻ tượng, vừa lật sách vừa hỏi: "Ngươi hỏi gì?"
"Cô đoán xem." Khâu Lương mỉm cười, trong bụng đã bắt đầu tìm lý do để lát nữa chạm vào người Tống Kiến Sương.
... Đoán cái con khỉ, Tống Kiến Sương lườm cô một cái, không nói thì thôi, nàng cứ giải quẻ từ là được.
"Trên Càn dưới Khảm, quẻ thứ sáu: Tụng."
Khâu Lương tò mò: "Giải thế nào?" Để người đàn bà này tự bói về chính mình, xem thử ra kết quả gì, cô rất mong chờ đây.
"Xét về đại tượng, sự nghiệp đi ngược chiều nhau, vô cớ nảy sinh kiện tụng. Nếu hỏi về vận thế thì mọi việc không thuận, đi lại có trở ngại. Nếu cầu nhân duyên thì thay đổi thất thường, lại có tiểu nhân ngầm phá hoại. Hỏi về bệnh tình thì khó thuyên giảm, hỏi về vật bị mất thì không tìm lại được..."
Tống Kiến Sương giải quẻ từ, càng giải lại càng thấy vui vẻ, quẻ này diệu thật đấy!
Nàng không biết Khâu Lương hỏi chuyện gì, thế nên cứ giải hết một lượt các mặt của quẻ tượng. Tóm lại, bất kể đồ ngốc này hỏi gì thì chẳng có lấy một điều tốt lành, đúng là ác nhân tự có trời trừng phạt, đáng đời.
Khâu Lương: "..."
Cái người đàn bà này hớn hở cái nỗi gì, có biết là đang bói cho chính bản thân mình không hả? Được rồi, nàng ta không biết. Nhưng Khâu Lương thì biết rõ mười mươi. Thế là Khâu Lương cũng đâm ra vui lây, ha ha, người đàn bà này gây ra rắc rối lớn đến mức nào mà quẻ này chẳng có lấy một câu tử tế thế kia. Đáng đời!
Tống Kiến Sương giải quẻ xong, thấy khóe môi Khâu Lương cứ nhếch lên mãi, không khỏi nảy sinh thắc mắc: Chẳng lẽ đồ ngốc này nghe không hiểu tiếng người? Không phân biệt được tốt xấu sao?
"Ta bói xong cho ngươi rồi, đến lượt ngươi đấy."
Khâu Lương dĩ nhiên biết tốt xấu chứ, cũng chính vì thế mà tâm trạng cô tốt hẳn lên, ngay cả giọng điệu nói năng cũng trở nên ôn hòa: "Làm phiền Tống tiểu thư đưa tay cho tôi. Thuật xem tướng của tôi không chỉ nhìn mặt mà còn phải nhìn cả chỉ tay nữa, như vậy mới chuẩn xác."
Cô đã tiên liệu được cảnh tượng Tống Kiến Sương trong hình ảnh thảm hại thế nào rồi, chậc chậc, thật là hả dạ quá đi mà.
Tống Kiến Sương do dự một lát rồi chìa tay ra. Nàng cũng muốn xem thử đồ ngốc này có thể tính ra được danh đường gì.
Khâu Lương cúi đầu xuống. Vì không phải chỉ chạm nhẹ rồi buông, cô nắm chặt lấy tay Tống Kiến Sương, những hình ảnh trước mắt không còn ngắn ngủi nữa mà hiện ra từng bức, từng bức một, gọi là phong phú đa dạng vô cùng. Mãi cho đến khi xe ngựa vào thành, hình ảnh mới dừng lại.
Tay Tống Kiến Sương bị cô nắm ngày càng chặt, trên mặt nàng thoáng qua một nét không tự nhiên: "Ngươi nhìn xong chưa?"
Xem chỉ tay mà lâu thế sao? Cái đồ ngốc này không lẽ lại thừa cơ chiếm tiện nghi của nàng?
Khâu Lương buông tay, ngẩng đầu nhìn Tống Kiến Sương, lòng dạ bàng hoàng. Người đàn bà này quả nhiên rước phải rắc rối tày đình, sơ sẩy một chút thôi là bị tịch thu gia sản, chém đầu cả nhà như chơi.
"Cha cô là Giám chính của Khâm Thiên Giám, khi chủ trì đại điển tế thiên đã làm kinh động thánh giá, hiện nay đang bị bắt giam trong ngục phải không?"
Đó đâu chỉ là "làm kinh động thánh giá" chứ, rõ ràng là tắc trách nghiêm trọng! Khâm Thiên Giám tính ra ngày lành tháng tốt mà giữa lúc thanh thiên bạch nhật lại nổi sấm sét, suýt chút nữa đánh chết Hoàng đế ngay trên cao đài, đúng là cạn lời.
Tống Kiến Sương không giấu nổi vẻ kinh ngạc trên mặt. Đồ ngốc này thực sự tính ra được rồi. Chuyện xảy ra sai sót trong đại điển tế thiên, hoàng thất có ý phong tỏa tin tức, bách quan cũng không dám bàn tán, dân gian tuyệt đối không thể biết được nội tình. Huống hồ Khâu Lương lại ở tận thôn Tống Gia xa xôi ngoài kinh thành, càng không thể nhận được tin tức.
Điều khiến nàng chấn động hơn còn ở phía sau.
Chỉ thấy Khâu Lương nói tiếp: "Cha cô chức Giám chính này tuy là chính tứ phẩm, Khâm Thiên Giám vốn không phải nha môn trọng yếu, nhưng Thánh thượng đương triều lại đam mê vu thuật bói toán, cực kỳ dựa dẫm vào Khâm Thiên Giám, thế nên chức Giám chính này trở nên rất nhạy cảm. Lần này sơ suất, chỉ cần không cẩn thận là cả nhà bị lôi ra chém đầu đấy."
Trong hình ảnh còn có cảnh hai vị hoàng tử sai quan viên dưới trướng mình lần lượt tìm đến cửa cầu thân. Dù sao mỹ mạo của Tống Kiến Sương cũng coi là danh động kinh thành, cưới được Tống Kiến Sương đồng nghĩa với việc lôi kéo được cha nàng là Tống Giám chính về phe mình. Tống Giám chính không ngoại lệ đều từ chối tất cả, không muốn nhúng tay vào cuộc tranh đoạt ngôi vị. Thế là bị kẻ khác tính kế.
Chẳng trách Tống Kiến Sương lại âm thầm về quê, hóa ra là để lánh nạn. Thế nhưng cái gọi là "biến số" rốt cuộc là thứ gì?
Khâu Lương nhớ lại một hình ảnh ban nãy: trước khi Tống Kiến Sương rời kinh đã vào ngục thăm Tống Giám chính một chuyến, Tống Giám chính dặn nàng âm thầm về quê tìm cho được "biến số" kia thì mới có thể giải được đại kiếp này.
Trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh một dự cảm chẳng lành. Chẳng lẽ người Tống Kiến Sương muốn tìm... chính là cô!
Khâu Lương cảm thấy mình đã chạm đến chân tướng rồi. Tám phần mười cô chính là cái "biến số" đó. Hay lắm, người đàn bà này quả nhiên không có ý tốt, lại dám kéo cô vào một cái hố lớn thế này, đây là muốn hại chết cô mà!!
