Khâu Lương cầm chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, không ngờ lại là rượu cam, sảng khoái mà không cay, thanh tao giải ngấy. Thời cổ đại này vậy mà cũng có rượu trái cây, lợi hại thật.
Ơ... lạc đề rồi.
Cô uống cạn một chén, lại rót đầy cho mình, mới nhìn về phía Tống Kiến Sương.
Tống Kiến Sương ngẩn ra, không muốn sao?
"Nhưng mà văn tự bán thân và danh tịch của ngươi đều đang nằm trong tay ta mà."
Một câu nói nhẹ bẫng như một xô nước đá dội thẳng lên đầu Khâu Lương, khiến cô tỉnh cả người.
Suýt nữa thì quên béng mất chuyện này.
Đúng là đâm vào tim mà. Cô hậm hực uống một ngụm rượu lớn, chậm lại ngữ điệu, nói: "Tống đại tiểu thư, đây không phải là thái độ của kẻ đang cầu người đâu nhé."
Cứ thế này nữa, cô sẽ không phối hợp đâu.
Cho dù có trói cô đến kinh thành, cô không xem tướng - à phi, cô không chạm vào Tống Kiến Sương thì chẳng thấy được cái gì hết, còn tính là kẻ giải cục cái nỗi gì, có mà là kẻ gây thêm họa thì có.
Tống Kiến Sương dường như đoán được ý đồ của cô, đổi sang hướng suy nghĩ khác: "Nếu ngươi bằng lòng theo ta vào kinh, phối hợp hành sự, đợi đến khi cha ta ra tù, ta sẽ trả tự do cho ngươi, trả lại lương tịch cho ngươi, thấy thế nào?"
Khâu Lương lại uống cạn một chén, nhún vai không nói gì, tiếp tục rót rượu.
Bắt cô nhảy vào cái hố lửa hở ra là mất mạng kia mà chỉ trả lại tự do thôi sao, không đáng.
Tống Kiến Sương im lặng một lát, cũng nâng chén uống rượu. Nàng đương nhiên biết kẻ ngốc trước mắt này để tâm đến điều gì nhất, nhưng một lúc mà lật hết bài tẩy ra thì không tránh khỏi bị động.
Nàng vốn là người trầm ổn, nhất là khi đàm phán với người khác, giống như đánh cờ vậy, cần phải đi từng bước một, không thể vội vàng.
Nàng vốn không nên vội vàng, nhưng mắt thấy Khâu Lương liên tục uống cạn ba chén rượu, ánh mắt đã bắt đầu mơ màng, trên mặt cũng dâng lên một tầng hồng nhạt.
Tống Kiến Sương mơ hồ không giữ được bình tĩnh nữa.
Vạn nhất kẻ ngốc này uống say mướt ra đó, thì bao nhiêu kỹ xảo đàm phán cùng bài tẩy của nàng cũng chẳng còn chỗ mà dùng.
"Rượu, uống nhiều hại thân." Tống Kiến Sương hảo tâm nhắc nhở một câu, mau đừng uống nữa, uống đến choáng váng thì bàn chính sự kiểu gì.
"Không sao, rượu trái cây này không say người đâu, ực." Khâu Lương vừa nói vừa rót đầy chén thứ tư, không tự chủ được mà nấc cục một cái, thật là ngon quá đi.
Tống Kiến Sương: "..."
Kẻ ngốc này e là lớn chừng này rồi chưa từng được uống rượu trái cây, nên coi nó thành quỳnh tương ngọc dịch rồi chắc, chẳng sợ tự chuốc mình đến lú lẫn luôn sao.
Rượu trái cây uống vào không cay, nhưng uống nhiều cũng sẽ say người.
Một kẻ nát rượu thế này, liệu có thực sự giúp được cha nàng không?
Trơ mắt nhìn Khâu Lương uống sạch cả bình rượu, Tống Kiến Sương triệt để mất kiên nhẫn: "Ngươi ra giá đi, bao nhiêu bạc, chỉ cần Tống gia ta trả nổi."
Ra giá?
Khâu Lương day day lông mày, đầu óc mê mê muội muội, không nắm được điểm mấu chốt trong lời Tống Kiến Sương: "Tôi ra giá... tôi đáng giá vạn kim."
Hình như ai đó từng nói câu này, nghe quen tai quá. Người từng nói câu đó là Tống Kiến Sương suýt chút nữa đã ném chén rượu trong tay qua, nàng nén giận, nói: "Cha ta là quan thanh liêm, trong nhà chỉ có chút điền sản mọn, ngươi tốt nhất đừng có sư tử ngoạm mồm, bằng không ta trả không nổi cũng bằng thừa."
Còn đòi giá vạn kim, sao không lên trời luôn đi, bán cả phủ họ Tống cũng không đào đâu ra ngần ấy tiền.
Thực tế Tống gia cũng coi là dư dả, đại ca của Tống Kiến Sương là Tống Vọng Lôi không màng công danh, cũng chẳng hứng thú với đạo bói toán, trái lại có chút thiên phú kinh thương. Những năm qua dốc lòng kinh doanh cũng tích cóp được chút gia để, nếu không chỉ dựa vào chút bổng lộc của Tống Giám chính, bọn họ sớm đã đi húp gió Tây Bắc rồi.
Theo ý của Tống Kiến Sương, đem toàn bộ tiền riêng của nàng ra, cộng thêm bạc mặt trong nhà, đại khái có khoảng năm ngàn lượng bạc trắng, đủ để Khâu Lương cả đời ăn uống không lo.
Tuy rằng ngày tháng sau này của gia đình sẽ thanh đạm đi đôi chút, nhưng không đến mức thương gân động cốt, qua chừng một năm rưỡi là có thể xoay xở lại được.
"Bảo tôi ra giá, tôi ra rồi cô lại không đồng ý, vậy cô ra đi." Khâu Lương bất mãn nói.
Người đàn bà này thật đáng ghét, cứ trưng ra cái mặt lạnh như tiền dọa dẫm ai cơ chứ.
Cô không đáng vạn kim, vậy Tống Kiến Sương đáng giá bao nhiêu.
Tống Kiến Sương mím môi, thăm dò nói: "Ba ngàn lượng bạc thì thế nào?" Nếu kẻ ngốc này không đồng ý, nàng sẽ từ từ tăng lên năm ngàn lượng.
Cùng lắm thì, dẫu có thương gân động cốt cũng phải cứu cha, nàng trong lòng đã dự liệu đến tình huống xấu nhất.
Khâu Lương ra sức chớp chớp mắt, mới có ba ngàn lượng, người đàn bà này đúng là không có não, ba ngàn lượng đã đem mình đi bán, đổi lại là cô, vạn kim cũng không bán.
Cô trong lòng lầm bầm, hoàn toàn quên mất lão què họ Khâu vì năm mươi lượng đã bán đứng cô rồi.
Thấy Khâu Lương nửa ngày không nói lời nào, Tống Kiến Sương thầm thở dài, định lực của nàng gặp phải kẻ ngốc này đúng là chẳng có cách nào thi triển.
"Nếu ngươi chê ít, có thể tùy tình hình mà thêm một chút."
"Không được, không được thêm, tôi trả không nổi." Khâu Lương lắc đầu, không đồng ý tăng tiền.
Toàn bộ gia sản của cô mới có mười mấy lượng bạc, đào đâu ra ba ngàn lượng.
Tống Kiến Sương ngẩn ra, nhạy bén nhận thấy có gì đó không đúng, hai người bọn họ dường như không bàn cùng một chuyện, lẽ nào kẻ ngốc này đã uống say lử cò bợ rồi.
Vậy nàng có nên...
Nhân lúc người ta say, nhanh tay chém mạnh.
"Chốt ba ngàn lượng, ta cũng không để ngươi phải mạo hiểm vô ích, sau khi vào kinh nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn." Nàng về kinh liền đổi lương tịch cho Khâu Lương, bình thường sẽ xưng hô như hảo hữu. Nếu cha nàng thực sự bị định tội, nàng cũng có tự tin vạch rõ giới hạn với Khâu Lương, không làm liên lụy đến kẻ ngốc này là được.
Đã quyết định xong, Tống Kiến Sương liền soạn thảo một tờ khế ước, đưa cho Khâu Lương: "Ký tên điểm chỉ đi."
Khâu Lương theo bản năng từ chối: "Tôi không có ba ngàn lượng bạc, tôi không làm vụ mua bán này, ở chỗ chúng tôi thế này là phạm pháp đấy. Hơn nữa tôi mua cô làm gì, trông thì đẹp đấy nhưng có ăn được đâu."
Tống Kiến Sương chỉ coi như cô uống nhiều nói nhảm, nhét bút vào tay Khâu Lương: "Không cần ngươi bỏ bạc, một xu cũng không cần, ký xong rồi ta chính là của ngươi."
Ba ngàn lượng là hợp tình hợp lý, nàng không thừa dịp kẻ ngốc này choáng váng mà viết ba lượng bạc đã là tốt lắm rồi. Cho dù Khâu Lương sau khi tỉnh rượu có hối hận thì cũng chẳng sao.
Nàng cũng có thể giả ngơ, ai mà chẳng biết "a ba a ba" chứ.
Dù sao khế ước đã ký, đúng rồi, thêm một điều nữa: Hủy hợp đồng đền bù gấp đôi.
"Không cần bạc, tặng không? Thật sao?" Khâu Lương vò đầu không dám tin, còn có chuyện tốt thế này sao?
Tống Kiến Sương nhếch môi cười, nghiêm túc lừa gạt: "Thật mà, còn thật hơn cả vàng ròng."
Đuôi mắt mỹ nhân khẽ xếch, ánh mắt cười trong mang theo vẻ quyến rũ, dường như có thể nhìn thấu tâm can người ta.
Gương mặt không thoa phấn son sạch sạch sẽ sẽ, làn da mịn màng như tuyết đầu mùa trên núi cao, trắng trẻo thanh khiết.
Khâu Lương nhìn đến ngẩn ngơ, hồ đồ thế nào liền ký tên mình lên, còn không quên khen một câu: "Cô thật là đẹp."
"Đa tạ đã khen." Tâm tình Tống Kiến Sương đặc biệt tốt, vốn tưởng rằng rất phiền phức, không ngờ lại thành sự đơn giản đến thế.
Khâu Lương gãi đầu: "Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn."
Ơ?
Hình như có gì đó sai sai, nhưng lúc này cô cứ lâng lâng, thực sự là không sao nghĩ thông suốt được. Nghĩ không thông thì không nghĩ nữa, uống rượu thôi.
"Sao hết rượu rồi?"
"Ngươi nên nghỉ ngơi thôi, mai lại uống."
Khâu Lương uống chưa đã, lắc lư bình rượu rỗng tuếch, cứ lặp đi lặp lại lầm bầm: "Sao hết rượu rồi, sao hết rượu rồi..."
Tống Kiến Sương cong môi, lặng lẽ bật cười, thong thả uống cạn chén rượu cam của mình.
Rượu này, quả thực là thứ tốt!
