Trong tĩnh thất chỉ còn lại Văn An công chúa và Tống Kiến Sương.
"Tống sư phụ, bản cung muốn biết quẻ ngươi gieo cho chuyến đi này nói cụ thể những gì." Văn An công chúa nhìn Tống Kiến Sương, ý của câu này là nàng muốn nắm rõ tình hình hơn, chứ không phải chỉ một câu "e là có bất trắc" đơn giản.
Tống Kiến Sương nghe xong liền biết dáng vẻ thận trọng vừa rồi của mình đã bị Văn An công chúa chú ý. Khóe miệng nàng khẽ hiện một nụ cười nhạt, ra vẻ bất đắc dĩ nói: "Không giấu gì Điện hạ, quẻ này là thần nữ tự tính cho mình."
Văn An công chúa nhướng mày, tâm tư xoay chuyển mấy vòng rồi cũng cười theo: "Tống sư phụ không cần như vậy, cho dù ngươi có xem quẻ cho bản cung thì cũng là vì lo lắng cho sự an nguy của bản cung. Bản cung biết điều tốt xấu, bất cứ lúc nào cũng sẽ không tùy tiện trách phạt sư phụ."
Từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên nàng nói ra lời hứa hẹn với Tống Kiến Sương. Đây cũng coi như một cách gián tiếp bày tỏ thái độ: chỉ cần ngươi phục vụ cho ta, mấy cái kiêng kị đó chẳng là gì cả, bất cứ lúc nào ta cũng sẽ lễ độ đối đãi.
Tống Kiến Sương thở phào nhẹ nhõm, nàng nhìn không lầm, vị Công chúa Điện hạ này bất kể là chân tâm hay giả ý, ít nhất công phu bề nổi là không thể chê vào đâu được. Là người bề trên mà có thể lễ hiền hạ sĩ, nàng đã bước được bước đầu tiên trong việc thu phục lòng người.
"Điện hạ hiểu lầm rồi, thần nữ không phải sợ Người trách tội, mà thực sự là tự gieo quẻ cho mình, cũng đặc biệt nhờ Khâu Lương xem tướng, kết luận đưa ra trùng khớp với quẻ tượng: thần nữ chuyến đi này không thuận lợi, người hiển quý bên cạnh e là có huyết quang chi tai."
Ở bên cạnh nàng, người có thể gọi là hiển quý thì chỉ có Văn An công chúa. Cho nên, việc nàng nhắc nhở Công chúa phòng bị là hoàn toàn hợp lý. Dĩ nhiên, chuyện lén lút gieo quẻ cho Văn An công chúa thì chỉ có kẻ ngốc mới thừa nhận. Còn về việc Công chúa nói không cần kiêng kị, lời của người cầm quyền cứ nghe vậy thôi, ai tin người đó ngốc.
"Vậy theo ý Tống sư phụ, chúng ta nên làm gì?" Văn An công chúa không vướng bận chuyện đó nữa, ôn tồn hỏi.
"Thần nữ nghĩ nên án binh bất động, tránh đánh rắn động cỏ."
Văn An công chúa gật đầu, nàng cũng có ý này, dĩ bất biến ứng vạn biến. Dĩ nhiên, án binh bất động chỉ là ngoài mặt, còn trong bóng tối không những phải động, mà còn phải động mạnh, đồng thời không để kẻ địch nhận ra. Có như vậy mới có thể "ông trung tróc miết" (bắt ba ba trong hũ), xem xem kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối rốt cuộc là thần thánh phương nào.
"Tống sư phụ yên tâm, bản cung sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Cuộc đối thoại kết thúc tại đó. Văn An công chúa sai người dọn dẹp rồi một mình ở lại tĩnh thất chép kinh văn cầu phúc cho Thái hậu. Chử Dung Nhi canh giữ ngoài cửa, Tống Kiến Sương và Khâu Lương được tăng nhân dẫn đến viện bên cạnh.
Ngoài dự kiến, hai người họ không ở chung một gian phòng như Khâu Lương đã thấy. Đây là một tiểu viện u tĩnh, phòng ngủ chính ở giữa dành cho Văn An công chúa, hai bên lần lượt là Tống Kiến Sương và Khâu Lương, xa hơn một chút là Chử Dung Nhi, còn các tì nữ đi theo đều ở phòng bên cạnh gần cổng viện. Loại viện này nhìn qua là biết chuyên dành cho nữ quyến của các gia đình quyền quý.
Đợi tăng nhân đi khỏi, Tống Kiến Sương ngồi bên bàn, ngón tay gõ nhịp lên thành chén, từng cái một. Khi đếm đến cái thứ mười, Tiểu Cam Tử từ ngoài gõ cửa: "Tiểu thư, Khâu cô nương tới."
"Cho cô ấy vào."
"Tống Kiến Sương, tôi không lừa cô, tôi thực sự thấy chúng ta ngủ cùng nhau mà." Khâu Lương vừa vào cửa đã vội giải thích. Sao chuyện này lại khác với những gì cô thấy chứ? Cứ như thể cô nói dối vậy.
Tống Kiến Sương ra hiệu cho cô không cần vội, thong thả nói: "Ta tin ngươi, những chi tiết nhỏ này không thấy được cũng là lẽ thường."
Lúc đó nàng gieo quẻ cho mình, đâu có hỏi chuyện chỗ ở thế nào, Khâu Lương thấy hai người ngủ cùng nhau, đó là bởi vì chuyện xảy ra vào buổi tối.
Khi chưa có chuyện gì xảy ra, đương nhiên khó lòng mà chu toàn được hết thảy.
"Cô tin là tốt rồi, nhưng mà đêm hôm khuya khoắt không ở phòng mình ngủ, cô chạy lên giường tôi làm cái gì?" Khâu Lương có chút khó hiểu, rõ ràng là không thiếu chỗ ở, chẳng có lý nào hai người phải chen chúc trên một chiếc giường cả.
Cô không hiểu, nhưng Tống Kiến Sương lại có phần ngộ ra.
Bởi vì từ sau khi nghe Khâu Lương kể về những hình ảnh đó, nàng đã hạ quyết tâm phải theo sát Khâu Lương, nửa bước không rời để cầu lấy sự an tâm.
Một cách kỳ lạ, Tống Kiến Sương cảm thấy mình đang rơi vào một vòng lặp quẩn quanh. Việc buổi tối nàng ở cùng Khâu Lương là chuyện vốn dĩ sẽ xảy ra? Hay là sau khi biết trước sự việc, nàng mới đưa ra quyết định như hiện tại?
Nếu là vế trước, tự nhiên phải thay đổi. Còn nếu là vế sau, chẳng phải nàng đang ứng nghiệm đúng vào quẻ tượng sao?
"Người mà ngươi nhìn thấy, liệu có phải cũng đã biết trước mọi chuyện, nên buổi tối mới ở cùng một chỗ với ngươi không?"
Dứt lời, Tống Kiến Sương cảm thấy mình đã đoán đúng. Dựa vào tính cách của nàng, trước khi xuất phát chắc chắn sẽ tìm Khâu Lương để xem lành dữ, cũng sẽ âm thầm đề phòng như lúc này, từ đó mà thay đổi một vài thứ. Chẳng hạn như mọi việc ăn uống đều nhìn theo Khâu Lương, hay như việc ban đêm sẽ ngủ cùng nhau.
Khâu Lương ngẩn ra: "Cái này thật sự khó nói nha? Vậy tối nay cô định thế nào?"
Họ phải ở lại chùa Đại Tướng Quốc cùng Văn An công chúa sáu ngày, sáu đêm, mà họ lại không biết chuyện đó xảy ra vào đêm thứ mấy.
Tống Kiến Sương lộ vẻ trầm tư: "Hay là ta bảo Tiểu Cam Tử vào ngủ cùng, hoặc là đi tìm Chử tiểu thư?"
"Không được!" Khâu Lương theo bản năng phản đối, rồi sững lại một chút: "Ý tôi là, Tiểu Cam Tử làm việc quá đoảng, Chử tiểu thư với cô lại không thân, hơn nữa họ đều không biết nội tình, như vậy không ổn."
Trong tiềm thức, cô dường như không muốn nhìn thấy một Tống Kiến Sương quyến rũ như thế chung chăn chung gối với người khác. Khâu Lương bị ý nghĩ của chính mình làm cho giật mình. Xong rồi, Tống Kiến Sương chưa điên, hình như cô điên trước rồi!
Tống Kiến Sương lặng lẽ nhìn Khâu Lương. Nàng chỉ là tùy miệng đề nghị, nhưng phản ứng của Khâu Lương hơi quá khích, chẳng lẽ đồ ngốc này thực sự thèm khát nhan sắc của nàng...
Nàng nhíu mày, thu lại suy nghĩ: "Ngươi nói đúng, vẫn là chúng ta ở cùng nhau thì tốt hơn." Biết rõ gốc gác, lại hiểu nội tình, dễ bề chiếu cố lẫn nhau.
Khâu Lương nhìn nàng hồi lâu, dần bình tĩnh lại: "Cũng được, vậy là sang phòng cô, hay cô qua phòng tôi?"
Tống Kiến Sương khẽ nhếch môi, mỉm cười: "Qua phòng ngươi."
Vì người gặp nguy hiểm là nàng, đương nhiên phải đến chỗ Khâu Lương. Bàn bạc xong xuôi chuyện này, trong lòng cả hai đều an ổn hơn không ít.
Khâu Lương không nhịn được hỏi: "Xem ý của Văn An công chúa, Thái hậu là tín đồ Phật môn sao?" Nhưng Hoàng đế và Văn An công chúa lại tin vào bói toán, Quốc sư lại là người của Đạo môn. Người của hoàng gia này cũng thật quá phóng khoáng, ai tin phần nấy.
Tống Kiến Sương khẽ cười: "Khác với đức tin của người bình thường, người hoàng gia là ai có dụng thì tin người đó."
Cha đã sớm dạy nàng rằng, loạn thế đạo sĩ xuống núi, thịnh thế Phật quang phổ độ. Dù lời này của cha có phần phiến diện, nhưng thực tế thì sao? Hoàng đế trọng bói toán vì Quốc sư có thể tiên tri, cha nàng cũng học được vài phần chân truyền; Thái hậu đổi sang tin Phật vì Quốc sư đã mất tích. Trứng không thể để hết vào một giỏ, người hoàng gia là tấm gương của thiên hạ, sao có thể không có đức tin chứ?
Ngươi xem, ngay cả Thái hậu cũng tin Phật, tuân theo nhân quả báo ứng, bách tính bình thường tự nhiên sẽ tranh nhau học theo, tin rằng vận nước có thần minh che chở, tin rằng kẻ ác cuối cùng sẽ có ác báo. Chẳng qua là thủ đoạn để trấn an lòng người mà thôi.
Khâu Lương đã ngộ ra, những người bề trên này là cần cái nào thì tin cái đó.
Buổi chiều, có tăng nhân đến mời, nói là Phương trượng muốn gặp. Văn An công chúa để thể hiện lòng hiếu thảo nên vẫn ở trong tĩnh thất chép kinh cầu phúc cho Thái hậu, chỉ dặn hai vị sư phụ thay mình đi tham quan một chuyến.
"Hai vị sư phụ"... Khâu Lương và Tống Kiến Sương liếc nhìn nhau. Vị Công chúa Điện hạ này thực sự quá "trọng dụng" họ rồi. Có mà lạ, rõ ràng là biết chuyến đi này có nguy hiểm nên để hai người họ đi thăm dò trước thì có. Tất nhiên, theo một nghĩa nào đó, đây cũng là sự tin tưởng dành cho họ.
Phương trượng chùa Đại Tướng Quốc là một lão hòa thượng râu mày đều trắng xóa, thân hình gầy gò, khi cười nếp nhăn đầy mặt.
"Hai vị thí chủ mời xem, đây là chí bảo của chùa Đại Tướng Quốc chúng tôi, tên gọi Tứ Diện Thiên Thủ Phật."
Lão Phương trượng vẻ mặt hiền từ như Phật Di Lặc, gương mặt luôn nở nụ cười. Bức tượng Phật cao lớn bốn mặt đều là hình người, cùng tọa trên một đài, vô số cánh tay chắp sau lưng, khiến người ta cảm thấy rùng mình một cách khó hiểu.
Khâu Lương và Tống Kiến Sương làm theo lời dặn của Văn An công chúa, bỏ một xấp ngân phiếu vào hòm công đức, dù sao cũng là tiền của Công chúa, tiêu chẳng thấy xót.
"Hai vị thí chủ nhìn qua đã biết là người có Phật duyên sâu dày, thiện tai thiện tai." Nụ cười của lão Phương trượng càng thêm chân thực, dẫn hai người đi dạo thêm vài vòng rồi mới rời đi.
Khâu Lương và Tống Kiến Sương nhìn nhau, đang định quay về thì thấy một tiểu sa di bưng khay đi tới.
"Hai vị thí chủ xin dừng bước, Phương trượng bảo tôi tặng thứ này cho hai người, nếu thường xuyên đeo bên mình có thể được Phật tổ phù hộ."
Tiểu sa di đưa cho họ hai chuỗi Phật châu, đeo vào tay vừa vặn. Cả hai nhận lấy và thản nhiên đeo vào dưới sự quan sát của tiểu sa di.
Trở về phòng, Khâu Lương tháo chuỗi hạt xuống quan sát kỹ lưỡng. Những hạt Phật châu tròn trịa, nhẵn bóng, xám xịt không rõ làm từ chất liệu gì. Cô cúi đầu ngửi thử, không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tống Kiến Sương thấy hành động của cô cũng ngửi theo: "Có mùi hương đàn thoang thoảng, cái này chắc không vấn đề gì." Hai chuỗi hạt trông không có gì khác biệt, tiểu sa di cũng chỉ đưa ngẫu nhiên, cả quá trình đầy tính ngẫu nhiên, không hề cố ý phân biệt chuỗi nào đưa cho ai.
Khâu Lương khẽ gật đầu: "Vậy thì cứ đeo đi. Cô tốt nhất vẫn nên chú ý ăn uống, và xem trong phòng này có gì huyền cơ không."
Tống Kiến Sương rất tán thành, hai người liền cẩn thận kiểm tra một lượt.
Ở phía sau điện chùa Đại Tướng Quốc không xa, một tiểu sa di bưng khay đi đến chỗ vắng người, tiện tay nhét chiếc khay vào bụi cỏ, rồi đi thẳng về phía viện nơi các nam khách đang trú ngụ.
"Công tử, đều đã chu toàn cả rồi."
"Yên tâm, tóc của ngươi rồi sẽ mọc lại thôi, trên bàn là tiền thưởng của ngươi." Một nam tử đang quay lưng về phía hắn, tiện tay ném qua mấy thỏi bạc.
Tiểu sa di cầm lấy bạc, đội nón lá, thay một bộ y phục tầm thường theo đúng kế hoạch đã định, rồi rảo bước rời khỏi chùa Đại Tướng Quốc.
Cánh cửa đóng lại, nam tử kia chậm rãi xoay người, chính là Lý Sùng Lâm.
Ánh mắt Lý Sùng Lâm thâm trầm, ý cười nơi khóe miệng không sao nén nổi. Chuyện này mà thành, hắn nhất định phải đa tạ vị đường cô (cô họ) của mình.
Đường cô của hắn chính là vị phu nhân Tướng quân trước đó đã đến tiệm Thần Cơ Diệu Toán nhưng không vào được cửa. Khi ấy, phu nhân Tướng quân hậm hực trở về Lý gia, tìm đường ca là Lý Thượng thư nói xấu Tống Kiến Sương một hồi, nhưng Lý Thượng thư chỉ bảo bà đừng chấp nhặt với nữ nhi, cũng không có biểu hiện gì thêm.
Thấy Lý Thượng thư không có ý định dạy dỗ Tống Kiến Sương, bà quay sang tìm ngay đứa cháu đích tôn hờ là Lý Sùng Lâm. Lý Sùng Lâm vốn đang ôm cục tức, vừa nghe ý định của đường cô, lại nhận được bảo vật có thể khiến Tống Kiến Sương từ nay si mê hắn, lập tức sai người nghe ngóng hành tung của nàng.
Bảo vật đó là một con cổ trùng chỉ nhỏ bằng hạt vừng, có khả năng "ngửi hương nhận người". Các gia đình quyền quý thường có thói quen dùng hương xông áo quần, Lý Sùng Lâm không biết hương Tống Kiến Sương hay dùng là mùi gì, nhưng có người biết. Phu nhân Tướng quân đã giúp hắn tìm được một người.
