Chương 131
Tôn Tử Bách gần như thức trắng cả đêm, cho đến khi nghe tiếng Tôn Hoành báo cáo rằng Tô Cẩn Ngôn đã trở về. Tôn Hoành còn chưa nói hết câu, Tôn Tử Bách đã vội vàng lao ra khỏi cửa.
"Thế tử, bên ngoài lạnh lắm..."
Tôn Hoành đưa tay đuổi theo, kết quả là một trận gió lạnh thổi vào khiến hắn run lập cập. Vội vàng quay lại tìm áo chồn khoác cho Thế tử, nhưng tìm quanh hai vòng cũng không thấy đâu.
Ngoài sân, Tô Cẩn Ngôn vừa bước vào viện đã thấy Tôn Tử Bách sải bước về phía mình. Hắn còn chưa kịp mở miệng đã bị một luồng ấm áp bao bọc. Tôn Tử Bách nhanh chóng khoác chiếc áo choàng ấm áp lên người hắn, cẩn thận chỉnh lại phía trước, bao bọc hắn kín mít, sau đó mới đưa tay nắm lấy đôi tay Tô Cẩn Ngôn.
Cảm giác lạnh lẽo khiến Tôn Tử Bách siết chặt tay hơn một chút: "Lạnh không? Cuối cùng ngươi cũng trở về."
Nhìn thấy Tô Cẩn Ngôn vẫn bình an vô sự trở về, trái tim đang treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng được thả lỏng.
Được bao bọc bởi hơi ấm, khóe miệng Tô Cẩn Ngôn khẽ cong lên. Hắn không quan tâm đến những ánh mắt đang nhìn, chỉ để mặc cho Tôn Tử Bách nắm lấy tay mình mà nhẹ nhàng x** n*n.
"Không lạnh."
Vừa mở miệng, hắn mới nhận ra giọng mình có chút run rẩy. Mùa đông đã vào sâu, ngay cả ban ngày, ánh nắng cũng mang theo chút lạnh lẽo, huống hồ là vào lúc rạng sáng. Nhiệt độ không khí lạnh cắt da cắt thịt, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể xuyên qua tầng tầng lớp lớp áo quần, thấu vào tận xương cốt. Dù Tô Cẩn Ngôn ngồi trong xe ngựa, nhưng khi vào thành, hắn không thể tiếp tục ngồi trên xe nữa, vì vậy mà gió lạnh đã khiến giọng nói của hắn run lên.
"Mau vào phòng."
Tôn Tử Bách kéo hắn đi thẳng vào phòng, Tô Cẩn Ngôn cũng để mặc hắn dẫn dắt.
Bước vào phòng, hơi ấm lập tức bao phủ Tô Cẩn Ngôn. Trong góc phòng có mấy lò sưởi, trong tay hắn lại được Tôn Tử Bách nhét một túi ấm. Tôn Tử Bách còn sai Tiểu Ất mang một chậu nước ấm đến để ngâm chân cho hắn. Sau đó, bận rộn sắp xếp mọi thứ đến khi tay chân Tô Cẩn Ngôn ấm dần lên, Tôn Tử Bách mới ngồi xuống bên cạnh.
Tô Cẩn Ngôn mỉm cười nhạt, nhìn bóng dáng cao lớn bận rộn lo lắng cho mình. Không cần hỏi, hắn cũng biết rằng Tôn Tử Bách chắc hẳn đã thức trắng đêm, chờ đợi hắn trở về.
Cái lạnh cùng cực và những gian truân trên đường đi, thoáng chốc tan biến.
"Cẩn Ngôn, ngươi đã vất vả rồi. Chuyến đi này có thuận lợi không? Ngươi có cảm thấy không khỏe ở đâu không? Tình hình ở Thương Châu thế nào?"
Trước đó, Tô Cẩn Ngôn chỉ đơn giản gửi tin về báo rằng mọi chuyện với Triệu Tắc đều thuận lợi và thông báo thời gian trở về, nhưng không nói thêm chi tiết. Lúc này, Tô Cẩn Ngôn mới kể lại cặn kẽ tình hình ở Thương Châu cho Tôn Tử Bách nghe.
Nghe xong, Tôn Tử Bách chỉ cảm thấy đó là một chuyến đi đầy mạo hiểm. Nếu chậm thêm một hai ngày, người nhà của Triệu Tắc có lẽ đã không cứu được nữa, khiến toàn bộ sự việc có thể đi đến một kết cục khác. Đây cũng coi như là số mệnh của bọn họ và báo ứng của Tiêu gia cuối cùng đã đến.
Tô Cẩn Ngôn nói xong liền đưa hổ phù của Triệu Tắc dâng lên cho Tôn Tử Bách. Đây chính là binh phù có thể điều động hai mươi vạn đại quân, Triệu Tắc cam nguyện dâng lên, thể hiện rõ thành ý của hắn.
Tôn Tử Bách lại không nhận, mà đẩy hổ phù trở về tay Tô Cẩn Ngôn, sau đó nắm chặt tay hắn, kiên định nói: "Ngươi giữ."
Tô Cẩn Ngôn nhướng mày nhìn hắn, dáng vẻ như đang chờ đợi một lời giải thích.
"Chúng ta sắp đối đầu với Quốc sư, ta là mục tiêu của bọn họ, để hổ phù ở chỗ ta không an toàn, ngươi hiểu mà, Cẩn Ngôn."
Tô Cẩn Ngôn mím môi. Hắn đương nhiên hiểu, chỉ là không muốn nghĩ đến bất kỳ khả năng xấu nào liên quan đến Tôn Tử Bách mà thôi.
Nhưng dù sao, Tô Cẩn Ngôn cũng là người lý trí. Dù trong lòng nặng trĩu, cuối cùng hắn vẫn cầm chặt hổ phù. Chuyện Tử Mẫu Cổ chỉ có thể do Tôn Tử Bách tự mình đối mặt, vậy thì hắn sẽ cố gắng giúp đỡ ở những nơi hắn có thể, ít nhất là để Tôn Tử Bách không phải lo lắng về hậu phương.
Ngay sau đó, Tôn Tử Bách kể cho Tô Cẩn Ngôn nghe mọi chuyện xảy ra ở kinh thành trong mấy ngày qua, rồi nói về những suy đoán mà hắn và Bạch Tử Ngọc cùng Văn tướng đã đưa ra. Thực ra, hắn đã sớm nghi ngờ Thuận vương, chỉ có điều khi đó suy đoán còn rất mơ hồ. Sau này, nhờ kết quả điều tra của nhà họ Bạch và Văn tướng, suy đoán của hắn mới được chứng thực. Đến giờ, Tôn Tử Bách cuối cùng cũng xác định kẻ đứng sau tất cả chính là Thuận vương.
Tô Cẩn Ngôn chỉ hơi ngạc nhiên, thật ra trong lòng hắn cũng đã có chút nghi ngờ về Thuận vương, chỉ là vì mối quan hệ phức tạp giữa Thuận vương và Vương Yên Nhiên nên ban đầu Tô Cẩn Ngôn hiểu lầm, nghĩ rằng Thuận vương là gian phu của Vương Yên Nhiên. Chính vì vậy mà trong lòng hắn luôn cảm thấy bài xích người này, dẫn đến việc phán đoán của hắn không còn khách quan. Bây giờ ngẫm lại, quả thực có rất nhiều điều bất thường.
Tô Cẩn Ngôn nhớ lại những lần hắn gặp Vương Yên Nhiên, bề ngoài có vẻ bình thường nhưng thực ra lại không hề bình thường chút nào. Đặc biệt là vào ngày xảy ra chuyện với hắn, Thuận vương cũng có mặt. Sự trùng hợp này rõ ràng không phải là ngẫu nhiên. Hơn nữa, năm đó, lý do khiến hắn chắc chắn rằng Thuận vương chính là kẻ dan díu với Vương Yên Nhiên chính là vì ánh mắt không trong sáng của Vương Yên Nhiên khi nhìn Thuận vương.
Vương Yên Nhiên, Tô Yến Chi, Lý Vĩnh Dụ và Thuận vương Lý Vĩnh Sâm, rõ ràng là bốn người nhưng lại chỉ có Thuận vương là thoát ra được, biến thành ba người vướng vào oan trái.
Nếu như Thuận vương chính là kẻ đứng sau vụ Tử Mẫu Cổ, suy ngẫm lại mọi chuyện, hắn tuyệt đối không thể vô tội. Thậm chí, có lẽ hắn chính là kẻ khởi xướng toàn bộ sự việc, chỉ là hắn quá thông minh, tự tách mình ra ngoài, khiến ba kẻ còn lại chẳng hay biết gì.
Chỉ riêng điều này cũng đủ để thấy Thuận vương không phải người tầm thường.
Tô Cẩn Ngôn không biết rằng những suy đoán của hắn đã gần với sự thật. Hai người nằm trên giường, mười ngón tay đan vào nhau, tiếp tục cẩn thận phân tích lại mọi chuyện liên quan đến Thuận vương. Những chi tiết không sáng tỏ dần dần trở nên rõ ràng hơn. Sự va chạm giữa những suy nghĩ khác biệt của hai người lại đem đến nhiều ý tưởng mới. Mãi đến khi trời sáng hẳn, hai người mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Bên ngoài, Tiểu Ất và Tôn Hoành nhìn nhau, cuối cùng cùng thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, họ không có ý định ngủ, mà quyết định canh giữ ngoài cửa, không cho bất kỳ ai quấy rầy Thế tử và công tử, trừ khi có chuyện lớn xảy ra.
May mắn thay, hai người họ đã thức canh. Phu phu hai người ngủ thẳng tới giữa trưa, cuối cùng tỉnh dậy vì đói.
Tô Cẩn Ngôn tỉnh trước. Gần đây, hắn đói rất nhanh, nhưng lại chẳng muốn ăn. Ăn vào thì buồn nôn, đói cũng buồn nôn. Dù sao thì lúc nào cũng cảm thấy không thoải mái. Nhưng may mắn là những triệu chứng này vẫn còn khá nhẹ, có thể chịu đựng được.
Hắn tỉnh dậy, phát hiện Tôn Tử Bách vẫn đang ngủ say, hai tay ôm chặt lấy hắn, cằm đặt trên vai hắn, hơi thở đều đặn. Tô Cẩn Ngôn không muốn đánh thức hắn, liền mặc kệ để hắn ôm như vậy, không nhúc nhích. Chỉ là, khi nhìn vào khuôn mặt bình thản của Tôn Tử Bách, hắn không khỏi ngây người.
Không thể phủ nhận, Tôn Tử Bách sinh ra đã rất đẹp. Gương mặt kia như được chạm khắc, mỗi đường nét đều tinh xảo. Khi ngủ, trong mắt Tôn Tử Bách không còn chút cảm xúc hay tia sáng nào, không còn nhìn thấy vẻ sắc bén hay tà mị. Khi ngủ, hắn không còn chút vẻ bất cần đời. Đặc biệt là lúc này, khi đôi lông mi dài cong vút của hắn khẽ rung động. Tô Cẩn Ngôn chưa từng để ý rằng lông mi của Tôn Tử Bách lại dài như vậy, giống như hai chiếc quạt nhỏ.
Nhìn dung nhan tuyệt đẹp khi ngủ của hắn, Tô Cẩn Ngôn cảm thấy cơn khó chịu trong dạ dày cũng vơi đi ít nhiều. Hắn từ trước đến nay luôn biết Thế tử có một dung mạo khiến người ta phải mê đắm, nhưng giờ phút này, cảm giác ấy càng mãnh liệt hơn. Tô Cẩn Ngôn không thể kìm lòng, đưa tay xoa nhẹ gương mặt Tôn Tử Bách, ngón tay khẽ vén vài sợi tóc lòa xòa trên trán hắn ra sau tai.
Có một người như vậy bầu bạn suốt quãng đời còn lại, Tô Cẩn Ngôn cảm thấy mình đã rất mãn nguyện.
Không ngờ, đúng lúc đó, Tôn Tử Bách bỗng nhiên "ừm" một tiếng, sau đó đưa tay nắm chặt lấy tay Tô Cẩn Ngôn. Đôi lông mi dài khẽ rung, vừa mở mắt đã thấy Tô Cẩn Ngôn với khuôn mặt hơi đỏ lên.
Tô Cẩn Ngôn vội vàng tránh ánh mắt, rõ ràng là có chút ngượng ngùng. Tôn Tử Bách thì mỉm cười rạng rỡ với hắn.
"Chào buổi sáng, Cẩn Ngôn."
Mở mắt ra là có thể nhìn thấy người mình yêu, còn gì hạnh phúc hơn thế?
Tôn Tử Bách khẽ nhích lại gần, hôn nhẹ lên trán hắn. Cảm thấy chưa thỏa mãn, hắn lại nâng mặt Tô Cẩn Ngôn, hôn lên hai má, sau đó càng hôn càng say đắm, dứt khoát cúi xuống hôn lên môi hắn.
"Đừng nháo."
Khuôn mặt Tô Cẩn Ngôn đỏ bừng lên, xúc cảm ấm áp mềm mại trên môi khiến ngọn lửa trong lòng Tôn Tử Bách bùng cháy, nhanh chóng lan khắp toàn thân.
"Ưm..."
Nụ hôn trên môi bỗng trở nên gấp gáp, mãnh liệt đến bỏng rát. Toàn thân Tô Cẩn Ngôn cũng bắt đầu nóng lên. May mắn thay, lý trí vẫn còn, hắn vội vàng đưa tay đẩy mạnh vào ngực Tôn Tử Bách, cuối cùng cũng đẩy được hắn ra, cả hai đều th* d*c.
"Ngươi có phải đã quên cái gì không?"
Tô Cẩn Ngôn vừa bực vừa thẹn, Tôn Tử Bách lúc này mới tỉnh táo lại, hắn vội vàng cúi đầu, hôn nhẹ lên bụng nhỏ của Tô Cẩn Ngôn.
"Xin lỗi a bảo bảo, ta suýt nữa quên mất ngươi."
Tô Cẩn Ngôn chỉ biết dở khóc dở cười.
Nhờ vậy mà hai người hoàn toàn tỉnh ngủ. Sau đó, họ cùng nhau ân cần mặc lại y phục. Đúng lúc này, Tô Cẩn Ngôn chợt nhớ tới một chuyện. Tối qua, hai người đang nói chuyện thì đã ngủ quên, giờ nhớ lại, Tô Cẩn Ngôn mới nhắc lại.
"Ta còn chưa kịp nói với ngươi, đêm qua trên đường trở về kinh, chúng ta đã gặp phải một cuộc ám sát."
"Cái gì!"
Tôn Tử Bách vừa nghe xong liền giật mình, tay run lên không ít. Hắn thật không ngờ chuyện lớn như vậy mà Tô Cẩn Ngôn lại không nói cho mình biết sớm hơn. Hắn lập tức nhìn kỹ Tô Cẩn Ngôn từ trên xuống dưới: "Ngươi không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Tô Cẩn Ngôn để mặc hắn kiểm tra. Đúng là tối qua không có vấn đề gì cả, vì đối phương rõ ràng đã đánh giá sai thực lực của nhóm Vân Hoa. Bọn họ không bị thương tổn gì, nhưng Tô Cẩn Ngôn biết rằng sớm muộn Tôn Tử Bách cũng sẽ biết chuyện này, vì người của Vân Hoa chắc chắn sẽ báo cáo lại. Thà rằng hắn tự nói trước để tránh Tôn Tử Bách lo lắng.
Có một điều nữa khiến hắn cảm thấy vụ ám sát này có gì đó rất kỳ lạ.
"Kỳ lạ chỗ nào?"
Tôn Tử Bách bình tĩnh lại, nhíu mày hỏi.
Lúc này, Tô Cẩn Ngôn mới kể lại sơ lược chuyện đêm qua.
Bọn họ gặp phải ám sát khi sắp vào thành. Nhưng nói là ám sát, lại giống như bị chặn đường hơn. Đối phương có hơn mười tên sát thủ bịt mặt, rõ ràng nhắm vào xe ngựa của Tô Cẩn Ngôn. Chúng tràn đầy sát khí đối với nhóm Vân Hoa, nhưng với Tô Cẩn Ngôn thì không có sát ý, ngược lại dường như chỉ muốn bắt sống hắn.
Phản ứng đầu tiên của Tô Cẩn Ngôn là nghĩ đến hổ phù. Nhưng việc này quá bí mật, ngoài Triệu Tắc và Vân Hoa thì không ai biết. Ngay cả Triệu Tắc cũng không thể ra tay nhanh đến vậy, bởi thời gian họ rời Thương Châu rất ngắn, không đủ để chuẩn bị.
Huống hồ, nếu thực sự là vì hổ phù, tại sao chúng không giết hắn ngay tại chỗ?
May mà nhóm Vân Hoa đều là những cao thủ hàng đầu của Thân Vệ Quân, một đấu mười cũng không phải chuyện đùa. Bọn sát thủ sớm nhận ra điều này, nên chẳng bao lâu liền rút lui.
Tô Cẩn Ngôn sau khi bình tĩnh lại, càng nghĩ càng thấy kỳ quái, bởi vì... những kẻ đó, từ dáng vẻ đến chiêu thức, khiến Tô Cẩn Ngôn có cảm giác như đã từng gặp qua.
Nói đến đây, ánh mắt Tô Cẩn Ngôn trở nên phức tạp, đối diện với ánh nhìn của Tôn Tử Bách. Sau một chút ngập ngừng, hắn tiếp tục.
"Bọn họ, rất giống những người từng âm thầm bảo vệ ta năm xưa."
Tôn Tử Bách nghe vậy, lông mày cau chặt lại. Trong đầu hắn lập tức hiện lên một cái tên: phụ thân ruột của Tô Cẩn Ngôn.
Ban đầu, Tô Cẩn Ngôn không biết thân thế thật sự của mình, từng cho rằng những người đó do Tô Yến Chi phái tới, nhưng rõ ràng không phải. Sau đó, hắn lại nghi ngờ Thuận vương, nhưng mãi vẫn không tra ra được kết quả gì. Huống chi Thuận vương không có động cơ, khả năng này rất thấp.
Giờ thì Tô Cẩn Ngôn đã biết chân tướng năm đó. Phụ thân của hắn không phải là Lý Vĩnh Dụ hay Tô Yến Chi, mà là một người thứ ba.
Nhưng đến nay, người này vẫn chưa lộ diện. Như lời của Tô Lạc Trầm, người đó có thể là một lái đò, một kẻ ăn mày, một tên vô lại nào đó, hoặc cũng có thể là một công tử quyền quý hay một kẻ có ý đồ xấu với Vương Yên Nhiên vào đêm đó.
Chỉ là đến nay vẫn chưa có cách nào xác định hắn là ai. Xem chừng người này không hề đơn giản, dù sao cũng có được những thủ đoạn như vậy, lại còn ẩn mình trong bóng tối, khiến người khác khó lòng phòng bị.
Tô Cẩn Ngôn rõ ràng cũng nghĩ đến khả năng này, vì thế sắc mặt mới trở nên phức tạp. Tôn Tử Bách kéo tay hắn, nhẹ nhàng an ủi: "Đừng nghĩ nhiều."
"Ta nghĩ chúng ta sẽ sớm tìm ra manh mối. Hơn nữa, dù ngươi mãi mãi không biết cha ruột của mình là ai, hay ngay cả khi ông ta là kẻ mà ngươi không muốn chấp nhận, thì cũng chẳng có gì quan trọng," Tôn Tử Bách biết rõ điều gì đang khiến hắn bận lòng, "Hiện tại, ngươi có ta và còn có hài tử của chúng ta. Ta yêu ngươi là vì con người ngươi, không liên quan gì đến việc cha ruột ngươi là ai. Ngươi hiểu không?"
"Hơn nữa, cho dù hắn là ai, hắn cũng không xứng đáng làm cha. Hắn không có bất cứ tư cách gì để ảnh hưởng đến cuộc đời của ngươi. Ngươi hoàn toàn không cần phải bận lòng về hắn."
"Hết thảy đã có ta."
"Ừm."
Tô Cẩn Ngôn đương nhiên hiểu rõ Tôn Tử Bách là người như thế nào, chỉ là có những chuyện, không tránh khỏi suy nghĩ nhiều.
Hôm nay trời có vẻ lại lạnh thêm vài phần. Chỉ còn 5 ngày nữa là đến đại lễ hiến tế. Vốn dĩ, đại lễ hiến tế thường được tổ chức vào cuối năm, từ mùng Một tháng Giêng cho đến Rằm tháng Giêng. Nhưng Lý Vĩnh Dụ đã dời đại lễ lên sớm hơn gần hai tháng, cuối cùng quyết định tổ chức vào Rằm tháng Đông Nguyệt.
Mà hôm nay, đã là mùng mười tháng Đông Nguyệt.
Tôn Tử Bách vốn không phải kẻ ngồi chờ chết, chỉ là gần đây Quốc sư luôn ẩn mình trong phủ, phòng thủ nghiêm ngặt, lại có vô số cổ sư xung quanh, khiến cho Tôn Tử Bách không thể tìm được cơ hội ra tay. Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể chờ, chờ đối phương chủ động xuất thủ. Và thời gian đó chắc chắn sẽ không còn lâu, nhất định là trong vòng 5 ngày tới.
Năm Đại Nghiêu thứ 237, ngày mùng mười tháng Đông Nguyệt, Tiêu gia quân đã tập kết xong, đồng thời lời đồn về việc Đại hoàng tử Lý Vĩnh An bị hàm oan đến chết lại một lần nữa lan truyền khắp kinh thành.
Cuộc chiến tranh giành ngôi vị Hoàng Đế, âm mưu, toan tính, nhổ cỏ tận gốc... những lời đồn đại táo bạo lan truyền, miêu tả chân tướng một cách sống động, chỉ thẳng vào người có quyền lực tối cao trong cung, khiến kẻ khác không khỏi bàng hoàng.
Cùng ngày, mấy vạn Tô gia quân cũng đã tập kết xong, đồng thời còn lan truyền tin tức rằng Tô gia chủ mẫu, Vương Yên Nhiên, đã phát điên.
Cũng không biết tin tức từ đâu lan ra, đồn thổi rằng Vương Yên Nhiên có mối quan hệ khuất tất với đương kim Hoàng Đế, khiến cho thân thế của gia chủ mới của Tô gia trở nên đáng ngờ. Người ta nghi ngờ Tô Lạc Trầm là con của Hoàng Đế. Tô Yến Chi, người đã nhẫn nhịn cả đời, cuối cùng cũng bùng nổ, xé rách mặt với Vương Yên Nhiên. Hiện giờ, cả hai vợ chồng đều không còn tỉnh táo, bên ngoài tuy có vẻ sẵn sàng nghênh địch, nhưng thực chất bên trong Tô gia đã loạn thành một mớ bòng bong, tất cả mọi việc lớn nhỏ trong Tô gia đều do một mình Tô Lạc Trầm gánh vác.
Cũng trong ngày hôm đó, Bạch gia quân, vốn luôn giữ thái độ điệu thấp, cũng đã tập kết xong, sẵn sàng đối đầu với tình thế. Tuy nhiên, thái độ của họ vẫn chưa rõ ràng.
Nếu trước đó, những động tĩnh của các gia tộc lớn còn có thể được xem là để chuẩn bị cho đại lễ hiến tế, thì giờ đây, ngay cả những người dân chậm chạp nhất cũng cảm nhận được hơi thở của cơn bão đang ập đến.
Sắp có biến động lớn.
Đông Nguyệt mười một, Tôn Tử Bách từ sáng sớm đã nhận được tin tức tốt từ Không Thanh. Hắn báo rằng tất cả các đường thủy bí mật đều đã được khơi thông. Cũng ngay trong đêm đó, Quyết Minh dẫn theo Ôn gia triệt thoái về báo cáo, mang theo gần hai vạn binh lực của Ôn gia, hiện tại đã tập kết ngoài thành, chỉ chờ đợi chỉ thị của Tôn Tử Bách.
Cùng lúc đó, Triệu Tắc dẫn mười bốn vạn tinh binh tiến về Thương Châu. Sau khi ổn định tình hình nơi đó, hắn sẽ dẫn chín vạn binh về kinh thành, đóng quân tại miếu Thành Hoàng phía tây, chờ lệnh.
Tôn Tử Bách lập tức ra lệnh cho Không Thanh tiếp ứng, đưa bốn vạn quân từ miếu Thành Hoàng lặng lẽ tiến vào thành qua đường ngầm. Năm vạn quân còn lại được Triệu Tắc giữ lại, sẵn sàng chờ lệnh ở phía tây giao.
Tôn Tử Bách không chắc Tiêu Nguyên Hách đã nắm được tình hình ở Thương Châu đến đâu. Trước khi quay về, Tô Cẩn Ngôn đã kiểm soát được nơi đó, thậm chí còn khiến Châu mục Thương Châu, Trương Xá Trung, gửi tin giả cho Tiêu Nguyên Hách. Quan trọng hơn, Trương Xá Trung vốn đã có ý giấu giếm về những vấn đề của Thương Châu để tránh trách nhiệm, điều này lại vô tình giúp Tô Cẩn Ngôn có cơ hội lợi dụng.
Vì vậy, nếu Tiêu Nguyên Hách chưa biết rằng gia quyến của Triệu Tắc đã bị giải cổ, hắn có thể vẫn nghĩ rằng Triệu tướng quân đang nằm dưới sự kiểm soát của mình. Như vậy, năm vạn quân ở Thương Châu cộng thêm năm vạn quân do Triệu Tắc mang đến sẽ vừa khớp với con số Tiêu Nguyên Hách dự tính. Nếu hắn vì thế mà mở cổng thành cho Triệu Tắc, thì sẽ rơi vào cái bẫy lớn mà họ đã giăng sẵn.
Triệu Tắc hoàn toàn tán thành kế hoạch của Tôn Tử Bách. Thực ra, hắn cũng đã tính toán như vậy từ trước. Khi nhận lệnh, hắn chỉ nhìn vị chủ công trẻ tuổi của mình thêm vài lần, thầm khâm phục. Tuy nhiên, dù bốn vạn quân kia là con số không nhỏ, Triệu Tắc không biết về sự tồn tại của đường ngầm, nên không hiểu Tôn Tử Bách dự định đưa họ vào thành như thế nào mà không ai hay biết.
Nhưng chuyện này không phải điều hắn cần quan tâm. Nhiệm vụ của hắn là hoàn thành tốt phần việc của mình.
Đông Nguyệt mười hai, chỉ còn ba ngày nữa là đến đại lễ hiến tế.
Ngày hôm đó, tin tức Nhị hoàng tử Lý Thừa Duệ lâm bệnh nặng đột ngột lan truyền. Nghe nói Tiêu Hoàng hậu giận dữ, toàn bộ Thái Y Viện đều được triệu tập, khiến Tiêu gia rơi vào cảnh hỗn loạn. Nhiều người nhận định rằng bệnh tình của Nhị hoàng tử thực sự rất nghiêm trọng, có lẽ ngôi vị Hoàng Đế đã không còn duyên với hắn. Tiêu gia âm mưu tính toán bao năm, không ngờ đến thời khắc quan trọng lại hóa thành công dã tràng.
Hiện nay, chỉ còn Nhị hoàng tử và Lục hoàng tử là có khả năng tranh đoạt ngôi vị. Đại hoàng tử vô năng và yếu đuối, nghe nói vào ngày Ôn gia tạo phản, hắn đã sợ đến mức phát bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi. Lúc này, kinh thành đang xôn xao, Nhị hoàng tử lại lâm bệnh nặng, Đại hoàng tử sợ đến mức không dám ra khỏi cửa, hoàng trưởng tôn ngày đêm túc trực bên cạnh hắn.
Tam hoàng tử đã mất từ lâu, Ngũ hoàng tử cũng vừa qua đời, các hoàng tử khác không đủ khả năng. Người duy nhất còn chút hy vọng là Thập hoàng tử do Bạch gia sinh ra, nhưng đứa trẻ đó hiện giờ chỉ mới bảy tuổi, hoàn toàn không thể trông cậy được.
Ai cũng biết Hoàng Thượng đã sức cùng lực kiệt, không còn sống được bao lâu. Vì vậy, nhiều người cho rằng đại lễ hiến tế lần này sẽ định đoạt người kế vị. Nhưng không ngờ, ngay khi thời khắc quan trọng đến gần, Nhị hoàng tử lại ngã bệnh. Chẳng phải điều đó có nghĩa là chỉ còn lại Lục hoàng tử?
Hơn nữa vào thời điểm Nhị hoàng tử bệnh nặng, có người nhìn thấy Thế tử Bình Nam Hầu bước vào phủ Lục hoàng tử.
Thế tử này gần đây đã gây ra không ít náo loạn ở kinh thành. Sự xuất hiện của hắn chắc chắn không đơn giản, bởi sau lưng hắn là Tôn Kỳ Sơn và toàn bộ Tôn gia quân. Điều này có phải ngầm ám chỉ rằng Tây Nam đã chọn đứng về phía Lục hoàng tử?
Nhiều người bất ngờ, không nghĩ rằng kẻ chiến thắng cuối cùng lại có thể là Lục hoàng tử.
Đông Nguyệt mười ba, chỉ còn hai ngày nữa là đến đại lễ hiến tế. Mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất, các chư hầu và quan viên từ khắp nơi đã vào kinh. Kinh thành náo nhiệt chưa từng có, nhưng sự náo nhiệt này dường như chỉ là bề ngoài. Đằng sau đó, một áp lực vô hình bao trùm lên tất cả, khiến ngay cả khi người ta trò chuyện cũng phải dè chừng, như thể chỉ cần lỡ lời là sẽ có biến cố xảy ra.
Tất cả đều đang trong tư thế sẵn sàng, chỉ chờ đại lễ hiến tế đến.
Ngày hôm đó, Tôn Tử Bách nhận được thánh chỉ.
Nhập kinh đã hơn một tháng, cuối cùng cẩu Hoàng Đế cũng muốn gặp hắn. Không, có lẽ không phải cẩu Hoàng Đế muốn gặp hắn.
Tôn Tử Bách khẽ uốn cong ngón trỏ thon dài, gõ nhẹ vào đầu mình, hay nói đúng hơn là gõ vào tử cổ đang nằm sâu trong đó.
Giờ khắc này, cuối cùng cũng đã đến.
