Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Trường Tam Trung thành phố, ngày 2 tháng 9, ngày thứ hai của học kỳ mới.
Rõ ràng đã là mùa thu, nhưng ánh nắng vẫn gay gắt như giữa hè, vàng rực rỡ dội xuống từ bầu trời, len lỏi qua cửa sổ lớp học, khiến bầu không khí trong căn phòng vốn đã nhỏ hẹp càng thêm oi bức.
Chu Kỳ ngồi trên ghế ở hàng cuối cùng của lớp, vẻ mặt u ám ngoạm kem cắn miếng lớn, đồng thời lơ đãng đưa mắt quét qua đám học sinh trong lớp.
Ánh mắt hung dữ của cậu khiến bất cứ bạn học nào bị nhìn trúng cũng phải ngoảnh mặt đi chỗ khác. Bình thường hay thấy Chu Kỳ cười hì hì, đột nhiên thấy mặt cậu hằm hằm sát khí thế này, đúng là có chút đáng sợ.
Đột nhiên, cửa sau xôn xao, mấy học sinh ùa vào. Đứa đi đầu vừa thấy Chu Kỳ đã cười: “Ơ, Chu Kỳ sao thế kia? Mặt mày nghiêm trọng thế, không vui à?”
Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn người vừa đến, người này cao hơn mét chín, đầu húi cua, vừa cao vừa gầy như cái cột cờ, cậu ta ngồi ngay bên cạnh Chu Kỳ, tên là Cao Thành.
Chu Kỳ khó chịu đáp: “Ông đây đang suy nghĩ.”
Cao Thành “hả” lên một tiếng rồi cười: “Độc lạ Bình Dương quá nhỉ, mày mà cũng biết suy nghĩ cơ á.”
“…” Chu Kỳ lườm cậu ta.
Cao Thành xua tay, không muốn chọc giận cậu thêm nữa, bèn chuyển chủ đề: “Đúng rồi, lúc nãy tao lên văn phòng giáo viên nghe chửi, tiện thể nghe được một chuyện, hôm nay có học sinh chuyển trường đến đấy.”
Chu Kỳ nói: “Biết rồi.”
Cao Thành ngạc nhiên: “Mày cũng bị gọi lên ăn chửi à?”
Chu Kỳ: “…”
Chu Kỳ không thèm chấp câu nói đùa của cậu ta, cúi đầu thở dài.
Cậu không chỉ biết hôm nay có học sinh mới đến, mà còn biết tên người đó là Cố Viễn Du, biết người đó cao 1m85, thích ăn cay, thích uống Coca, và còn biết rõ khi đánh nhau người đó thích ra cú đấm trái trước.
Bởi vì tất cả những chuyện này cậu đã trải qua một lần rồi.
Chu Kỳ luôn hiểu rõ mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết học đường về trùm trường, thân phận là đàn em trung thành của nam chính. Nam chính đánh nhau cậu đứng bên vỗ tay, nam chính bị thương cậu đi mua băng gạc, nam chính uống nước cậu phụ trách vặn nắp chai.
Ngoài ra, dù không biết tại sao mình lại thức tỉnh ý thức tự thân trong sách, nhưng từ ngày đó, cậu luôn mong chờ ngày cuốn sách này kết thúc toàn bộ cốt truyện để được hoàn thành. Không phải vì ghét nam chính, mà chỉ vì sống theo một kịch bản đã được người khác sắp đặt sẵn thực sự quá nhàm chán và thiếu k*ch th*ch.
Đến khi hoàn thành toàn bộ cốt truyện, cũng là năm Chu Kỳ tốt nghiệp đại học. Đầu tiên cậu ngủ nướng ở nhà ba ngày ba đêm, sau đó đi du lịch khắp cả nước, chơi bời điên cuồng suốt gần một năm trời mới có cảm giác như thực sự thoát khỏi sự kìm kẹp.
Thế nhưng, ngay ngày thứ hai sau khi Chu Kỳ quyết định bắt đầu cuộc sống tử tế, vừa mở mắt ra, cậu thấy mình đã quay lại sáu năm trước.
Quay về năm lớp 11.
Quay về lúc Cố Viễn Du vừa chuyển trường tới.
Quay về điểm bắt đầu của mọi thứ.
Điều này có nghĩa là mọi thứ phải làm lại từ đầu một lần nữa. Nghĩ đến việc lên đại học xong chữ nghĩa rơi rụng hết sạch, đống kiến thức lớp 12 khó khăn lắm mới nhồi được vào đầu nay đã bay sạch từ lâu, vậy mà giờ phải trải qua kỳ thi đại học một lần nữa, Chu Kỳ uất ức đến mức muốn đập đầu vào bàn.
Cậu tống miếng kem cuối cùng vào miệng, vừa vặn lúc chuông vào học vang lên. Giáo viên chủ nhiệm dẫn theo một thiếu niên bước vào.
“Trật tự!” Giáo viên chỉ tay vào thiếu niên đó nói: “Em ấy tên là Cố Viễn Du, là học sinh mới của lớp chúng ta, sau này mọi người phải biết giúp đỡ lẫn nhau nghe chưa.”
Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn Cố Viễn Du.
Từ năm lớp 11 cho đến khi tốt nghiệp đại học, Chu Kỳ và Cố Viễn Du chưa bao giờ rời xa nhau. Trong ấn tượng của cậu, diện mạo của Cố Viễn Du không thay đổi nhiều, nhưng giờ nhìn lại vẫn thấy có chút khác biệt. Cố Viễn Du hiện tại ngũ quan tuy vẫn tinh tế nhưng đường nét khuôn mặt chưa cứng cáp bằng, làn da cũng trắng hơn so với sáu năm sau một chút. Nhưng thứ không đổi chính là đôi mắt cực kỳ kiêu ngạo, ngông cuồng, đuôi mắt hơi nhếch lên, tạo nên một độ cong không coi ai ra gì.
Giáo viên chủ nhiệm nhìn quanh lớp một lượt, chỉ tay vào một chỗ trống cạnh cửa sổ: “Cố Viễn Du, em ngồi ở kia đi.”
Nhưng Cố Viễn Du đột nhiên nhìn thẳng về phía Chu Kỳ, nói: “Em ngồi chỗ trống cạnh bạn kia.”
Nói xong, chẳng đợi giáo viên hay các bạn khác phản ứng, Cố Viễn Du sải bước dài đi thẳng về phía Chu Kỳ, rồi ngồi xuống vị trí trống bên cạnh cậu.
Học sinh lớp 11, mặc dù thời gian không quý báu bằng lớp 12 nhưng cũng rất bận rộn. Chỉ là một chỗ ngồi mà thôi, giáo viên cũng chẳng rảnh để quản, chỉ nói: “Cả lớp giở sách toán trang đầu tiên, hôm nay chúng ta học bài…”
Ngay khoảnh khắc giọng giáo viên vang lên, Cố Viễn Du như vừa nốc một nắm thuốc ngủ, gục xuống bàn ngủ ngay tắp lự.
Thực ra theo thói quen thường ngày, Chu Kỳ cũng nên ngủ, nhưng hiện tại cậu lại bị mất ngủ ngay trong tiết Toán yêu thích nhất. Cậu đang có tâm sự, không tài nào ngủ nổi.
Cậu đang nghĩ xem sau này mình phải làm sao.
Tiếp tục làm đàn em của Cố Viễn Du thêm 5 năm theo đúng cốt truyện? Thi đại học thêm lần nữa?
Hay là cứ mặc kệ đời, chăm chỉ học hành thôi?
Hay là nổi máu liều, cướp ngôi Cố Viễn Du để tự mình làm anh Thiết? … Ái chà, nhưng mà thế thì mệt quá nhỉ?
Cậu mải suy nghĩ suốt cả một tiết học. Khi chuông tan học vang lên, Cố Viễn Du khẽ cựa mình rồi tỉnh dậy.
Hắn vừa mở mắt đã nhìn về phía Chu Kỳ, vẻ mặt lộ ra chút thỏa mãn sau khi ngủ đủ giấc, Chu Kỳ vội vàng quay mặt đi, không nhìn hắn.
Cao Thành từ phía sau nhào tới người Chu Kỳ: “Đi chơi bóng không?”
Cú nhào này lực rất mạnh, trực tiếp đẩy bay Chu Kỳ, khiến cả người cậu như lao về phía Cố Viễn Du.
Cố Viễn Du phản ứng cực nhanh, bật dậy, đưa tay đỡ lấy eo Chu Kỳ.
Sau đó hắn bực bội cau mày: “Cậu bị điên à?”
Tới rồi, tình tiết đầu tiên giữa cậu và Cố Viễn Du đã tới.
Trong cốt truyện gốc, cậu và Cố Viễn Du vì vụ va chạm này mà kết thù oán, hai bên nhìn nhau không vừa mắt, lập tức lao ra sân bóng đánh nhau một trận. Chu Kỳ bị đánh cho tâm phục khẩu phục, từ đó cam tâm tình nguyện làm đàn em cho người ta suốt 6 năm trời.
Nhưng bây giờ Chu Kỳ vẫn chưa nghĩ thông suốt nên làm gì, cậu theo bản năng mỉm cười với Cố Viễn Du một cái: “Xin lỗi nha.”
Ai ngờ Cố Viễn Du lập tức nổi giận.
Hắn đứng phắt dậy, bàn tay đang đỡ eo Chu Kỳ chuyển sang nắm chặt lấy cổ tay cậu, không nói không rằng kéo cậu ra khỏi lớp.
Chu Kỳ quát lên: “Cậu làm cái gì thế?!”
“Chu Kỳ, cậu ngậm miệng lại cho tôi!” Khuôn mặt điển trai của Cố Viễn Du tối sầm lại như sắp rỉ ra mực: “Đi theo tôi!”
