Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 19



Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Hôm sau trong tiết Vật lý, thầy giáo đến sớm để chuẩn bị. Vừa nhìn thấy Chu Kỳ, thầy đã chống nạnh: “Chu Kỳ, cái thằng nhóc này, hôm qua bảo đi phòng y tế một tí mà đi biệt tăm biệt tích luôn hả?”

Chu Kỳ cười xòa nịnh nọt, tì tay lên bục giảng: “Tuy hôm qua em trốn tiết, nhưng em lại khám phá ra được một sở thích mới.”

“Sở thích gì?”

Chu Kỳ dõng dạc nói: “Học tập chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày.”

Nghe câu trả lời của Chu Kỳ, biểu cảm của thầy Vật lý trở nên rất phức tạp: “Em? Thích học tập á?”

Chu Kỳ ra vẻ thâm sâu khó lường, dùng từ ngữ triết lý với thầy: “Thích là một chuyện, mà giỏi lại là chuyện khác. Có biết bao nhiêu người hiện nay đang làm công việc mà mình giỏi nhưng lại không hề yêu thích không ạ?”

Thầy Vật lý: “…”

Thực ra những lời này của Chu Kỳ không hoàn toàn là nói suông, cậu cũng có phần nghĩ thật như thế. Không còn phải đánh đánh giết giết nữa, Chu Kỳ vui còn không kịp, chi bằng lần này đi con đường hoàn toàn trái ngược với lần trước, trải nghiệm xem cuộc sống cấp ba thực thụ rốt cuộc là như thế nào.

Chuông vào học vang lên, thầy Vật lý lườm Chu Kỳ một cái: “Mau về chỗ ngồi đi, thầy sắp phải thực hiện công việc mà thầy giỏi nhưng không thích rồi đây.”

Chu Kỳ: “…”

Cậu về chỗ ngồi, ra vẻ cực ngầu nói cứng với Cố Viễn Du: “Lúc nãy tôi nói với thầy cậu nghe thấy chưa? Tôi chuẩn bị học hành nghiêm túc đấy.”

Thầy Vật lý hắng giọng: “Được rồi các em, hôm nay chúng ta sẽ ôn lại các kiến thức trọng tâm…”

Chu Kỳ như vừa uống thuốc ngủ, lập tức chìm sâu vào giấc nồng một cách bình yên.

Cố Viễn Du: “…”

   

Đến giờ ra chơi, Chu Kỳ tự động tỉnh giấc.

Khoảnh khắc tỉnh táo lại, cậu tức đến mức tự nhéo đùi mình một cái: “Cái đồng hồ sinh học phản chủ này!”

Cố Viễn Du: “…”

Cạn lời.

Một người lén lút lẻn từ cửa vào cạnh chỗ Chu Kỳ, cậu ngạc nhiên: “Lý Hoành Vũ, sao mày lại sang đây?”

“Nghe nói mày bị tẩn.” Lý Hoành Vũ đặt một túi chuối lên bàn Chu Kỳ: “Anh Thiết bảo tao mua nải chuối sang thăm mày, ảnh còn dặn tao nhắn lại với mày một câu.”

“Câu gì?”

Lý Hoành Vũ gãi đầu: “Nguyên văn là ‘Xem nải chuối tao mua đẹp chưa kìa’ — thế nghĩa là sao?”

“… Sao mà Lão Ngô thù dai thế không biết?” Chu Kỳ nói: “À đúng rồi, mày cũng nhắn lại với Lão Ngô một câu, bảo nó đừng có trốn tránh tao mãi thế, sau này tao sẽ không tìm nó đánh nhau nữa đâu.”

Lý Hoành Vũ ngẩn ngơ: “Mày không tìm bọn tao đánh nhau nữa à?”

“Không tìm nữa.”

“Tốt quá, tốt quá rồi,” Lý Hoành Vũ vỗ ngực tự trấn an: “Thế thì giờ ra chơi tao có thể học thuộc thêm mấy từ mới rồi.”

“Lúc học từ mới mày dạy kèm cho Lão Ngô luôn đi.” Chu Kỳ nén cười: “Bảo nó đừng có học mãi mỗi từ ‘abandon’ nữa.”

Lý Hoành Vũ: “…”

Sau giờ học hôm đó, Cố Viễn Du vẫn tiếp tục kèm cặp Cao Thành và Chu Kỳ ở quán cafe. Hôm nay Cố Viễn Du chọn ra mấy công thức toán học điển hình cho Cao Thành học thuộc, rồi lại lật sách Ngữ văn, gạch chân cho Chu Kỳ mấy câu: “Mấy câu này trong Xuất sư biểu, Nhạc Dương lâu ký, Đào hoa nguyên ký cậu đều phải nhớ kỹ, có khi ngày mai sẽ thi đấy.”

Hắn giữ khuôn mặt nghiêm túc gạch trọng tâm cho Chu Kỳ, nhưng trên đầu lại hiện ra ba chữ lớn:

[Muốn nắm tay.]

Cố Viễn Du còn chưa phát hiện ra, thấy Chu Kỳ cứ nhìn chằm chằm vào mình, liền giả vờ mất kiên nhẫn hỏi: “Tôi nói cậu có nghe không đấy? Toàn câu cho điểm thôi, cậu mà làm sai thì biết tay tôi.”

   

Chu Kỳ cười với hắn một cái, rồi lặng lẽ luồn tay xuống dưới gầm bàn tìm thấy tay trái của Cố Viễn Du, dùng ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay hắn.

Cố Viễn Du ngơ ngác ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn thấy dòng chữ trên đầu mình.

Cố Viễn Du, người từng mười lần liên tiếp đạt giải Nam chính ngầu lòi được yêu thích nhất thế giới tiểu thuyết. Giờ đây ngày nào cũng để người mình thích nhìn thấy những hoạt động nội tâm kiểu “muốn hôn hôn”, “muốn ôm ôm”.

Cố Viễn Du thấy khinh bỉ cái hành vi ngây thơ này của chính mình.

Nhưng còn khinh bỉ bản thân mình hơn khi hắn lập tức nắm chặt lấy tay cậu.

Hắn tách những ngón tay của Chu Kỳ ra, cưỡng ép đan ngón tay mình vào kẽ tay cậu, kìm nén cảm xúc đang bắt đầu bay bổng, đanh mặt lườm Chu Kỳ một cái: “Nhìn tôi làm gì? Nhìn tôi mà ra được điểm à?”

Chu Kỳ: “…”

Đàn ông, thật là phức tạp.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...