Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Hai người ngồi chưa được bao lâu thì bỗng nhiên nghe thấy loa phát thanh gọi tên mình.
“Yêu cầu em Chu Kỳ lớp 11-14 nhanh chóng đến bục nhận giải!”
Chu Kỳ ngơ ngẩn cả người, không hiểu chuyện gì: “Tôi đi nhận giải gì cơ?”
Ban đầu cậu còn tưởng loa gọi nhầm, nhưng khi tên mình vang lên lần thứ hai, sự tò mò của Chu Kỳ lên đến đỉnh điểm.
Cậu nói với Cố Viễn Du: “Cậu dìu tôi một tí, mình ra bục nhận giải xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Cố Viễn Du để Chu Kỳ khoác tay lên vai mình, cả hai tập tễnh băng qua sân vận động đến bục nhận giải giữa sân.
Sau khi báo tên, Chu Kỳ ngơ ngác hỏi: “Tôi nhận giải gì thế?”
“Sao cũng được.” Cậu học sinh phụ trách trao giải mặt tỉnh bơ nói: “Cậu thích nhận giải gì?”
Chu Kỳ: “…?”
Cậu học sinh đó nhún vai: “Dù sao cũng chỉ có một người chạy về đích thôi, số giấy khen với quà này để thừa cũng phí. Cậu nói đi, muốn giải Nhì, giải Ba hay giải Khuyến khích?”
Chu Kỳ: “…”
Còn có kiểu này nữa cơ à? Cậu sáp lại gần, dùng giọng điệu nịnh nọt hỏi: “Thế tôi tự viết giấy khen được không?”
Cậu học sinh kia càng bất cần hơn: “Tùy cậu.”
Chu Kỳ vớ ngay một tờ giấy khen, nằm bò ra bàn viết viết vẽ vẽ.
Cố Viễn Du vừa định ghé mắt xem cậu viết gì, Chu Kỳ đã túm chặt tay hắn: “Chạy mau, chạy mau!”
Cố Viễn Du không hiểu nổi, rõ ràng Chu Kỳ đang què một chân mà sao có thể chạy nhanh đến thế…
Chu Kỳ dắt hắn chạy một mạch về chỗ lớp mình rồi gục xuống ghế thở hồng hộc. Cao Thành vừa nhìn thấy cậu đã không nhịn được cười: “Ồ, quán quân ném tuyết về rồi đấy à?”
“Lão Ngô và mấy người kia đâu?”
“Về rồi, bọn họ bảo giữ thể diện cho mày, sợ mày xấu hổ.”
Chu Kỳ hừ mũi khinh khỉnh: “Nực cười, da mặt anh Kỳ mày dày lắm, sao mà xấu hổ được.”
Cao Thành: “… Những chuyện này phiền mày đừng có nói to một cách đầy tự hào như thế có được không?”
Rồi cậu ta hỏi tiếp: “Mà sao mày chạy nhanh thế? Có ai đuổi à?”
Chu Kỳ cười hề hề: “Tao vừa mới làm việc xấu xong.”
Cậu cẩn thận mở tờ giấy khen đang giấu trong ngực ra.
Cố Viễn Du nhìn sang, thấy trên đó viết rành rành: “Giải Nhất: Chu Kỳ”.
Chu Kỳ nói: “Tao thừa lúc thằng kia không để ý, tự viết cho mình cái giải Nhất.”
Cậu đắc ý vẩy vẩy tờ giấy khen, hỏi Cố Viễn Du: “Thế nào, giờ tôi cũng là giải Nhất rồi nhé.”
Khóe mắt Cố Viễn Du giật giật: “Cái này mà cũng tính là giải Nhất à?”
“Ây da,” Chu Kỳ kéo dài giọng: “Tôi không cần biết, tôi chính là giải Nhất, cậu phải nấu cơm cho tôi, chúng ta đã hứa rồi đấy.”
[Cho dù không phải giải Nhất, hắn cũng sẽ nấu cơm cho Chu Kỳ.]
[Cố Viễn Du chỉ mong Chu Kỳ đến nhà mình thêm lần nữa.]
[Hắn luôn nhớ về lần trước khi Chu Kỳ ở nhà hắn, nụ hôn dài và ngọt ngào giữa hai người.]
[Mà dường như Chu Kỳ cũng hiểu Cố Viễn Du đang nghĩ gì. Cậu nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý liền lén lút nắm lấy tay Cố Viễn Du, có chút ngượng ngùng cụp mắt, hàng lông mi như chiếc quạt nhỏ khẽ rung rinh.]
Chu Kỳ: “…”
Cậu nói: “Không được, người anh em thiện lành ơi, cậu có thể cho tôi biết cuốn sách này rốt cuộc là fan nào viết không? Tôi đã thấy từ trước rồi, có phải người đó không nắm bắt được tính cách nhân vật của tôi không? Sao lại viết tôi nữ tính đến mức sụp đổ hình tượng thế này?”
Cố Viễn Du mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cực kỳ thản nhiên đáp: “Ờ, chắc là do hành văn kém quá thôi.”
Chu Kỳ đã dùng cái giải Nhất gian lận đó để đổi lấy một bữa tối thành công. Thứ Sáu, cậu xách cặp sốt sắng thúc giục Cố Viễn Du: “Nhanh lên nhanh lên, tôi nhịn ăn từ hôm qua để đợi cậu đấy.”
Cố Viễn Du thong thả thu dọn sách vở, bỗng nhiên nói: “Chu Kỳ, tôi phát hiện cậu rất giống mèo.”
“Hả?” Chu Kỳ ngẩn ra, rồi ngượng ngùng: “Mèo đáng yêu thế, sao tôi sánh bằng mèo được?”
“Không phải,” Cố Viễn Du nói: “Vì chỉ số thông minh của mèo chỉ bằng đứa trẻ năm tuổi mà thôi.”
Chu Kỳ: “… Cậu đang chơi trò sỉ nhục nhân phẩm với tôi đấy à?”
Cậu giận dữ đưa tay định giật tóc Cố Viễn Du: “Xem hôm nay tôi có khiến cậu thành ông sư trọc đầu không!”
Nhưng khi tay cậu thật sự chạm vào tóc Cố Viễn Du, cậu lại vô thức bị cảm giác từ những sợi tóc thu hút. Tóc Cố Viễn Du rất mượt và mảnh, chạm vào cảm giác thật sự rất tốt.
Thực ra so với mèo, Chu Kỳ giống chó hơn.
Cố Viễn Du nghĩ, chỉ cần có đồ ăn, có đồ chơi, có bạn bè là Chu Kỳ sẽ trở nên rất vui vẻ.
Khi sắp đến nhà Cố Viễn Du, hắn đề nghị cả hai cùng đi siêu thị mua thức ăn vì nhà không còn gì.
Chu Kỳ đẩy xe đi bên cạnh, Cố Viễn Du hỏi: “Cậu muốn ăn gì?”
Chu Kỳ không cần suy nghĩ: “Thịt.”
Cố Viễn Du mua ít sườn, thịt ba chỉ, thịt xá xíu và lạp xưởng, rồi hỏi: “Rau xanh thì ăn gì?”
“Hả? Còn phải ăn cả rau nữa à?”
“…”
Chu Kỳ chống cằm suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nhượng bộ: “Hay là mua thêm chai Sprite lớn đi, màu xanh lá cây đó, coi như là rau rồi.”
Cố Viễn Du: “…”
Hai người xách đồ về nhà. Cố Viễn Du vào bếp, Chu Kỳ ngồi xổm dưới đất nghiên cứu máy chơi game. Vừa mới chọn được một trò để chơi thì Cố Viễn Du đen mặt đi ra: “Chu Kỳ, cậu lại đây! Lại đây phụ tôi một tay!”
Chu Kỳ lủi thủi đi theo sau vào bếp.
Cậu giúp Cố Viễn Du bóc hai củ hành, rồi ghé sát vào xem hắn thái hành thành những vụn nhỏ li ti. Cậu dùng ánh mắt dò xét nhìn hồi lâu, rồi bốc một nắm hành vụn ăn thử.
Cố Viễn Du: “… Chu Kỳ, cậu có tiền đồ chút đi được không? Đến hành mà cũng ăn vụng?”
Chu Kỳ cười hề hề: “Lúc nãy tôi có ảo giác là mấy thứ cậu thái ra chắc chắn sẽ cực kỳ ngon, nên không nhịn được nếm thử.”
“Thế vị thế nào?”
“Thì vị hành chứ sao,” Chu Kỳ bĩu môi: “Chẳng lẽ lại ra vị tỏi à?”
Cố Viễn Du tức đến đau đầu.
**
Tay nghề của Cố Viễn Du thật sự rất tốt, sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu… món nào màu sắc cũng bắt mắt, đến cả đĩa rau xanh xào sơ cũng cực kỳ vừa miệng.
Chu Kỳ hỏi: “Tay nghề của cậu luyện ở đâu ra thế?”
Cố Viễn Du đang chống cằm nhìn Chu Kỳ gặm sườn, nghe vậy thì thoáng hiện vẻ bực bội.
Hắn chỉ vào mặt mình: “Cậu thấy dáng dấp tôi như thế nào?”
Chu Kỳ không hiểu sao hắn hỏi vậy nhưng vẫn đáp: “Rất đẹp trai.”
“Dĩ nhiên là đẹp trai, tôi đang nói về kiểu người kìa.”
Chu Kỳ bị sự tự luyến đột ngột của Cố Viễn Du làm cho nghẹn họng. Cậu ho khan hai tiếng, đặt miếng xương xuống rồi quan sát kỹ khuôn mặt hắn. Da rất trắng, dưới nắng hè thậm chí như còn phản quang; đôi lông mày rậm nhưng không quá sắc sảo; đôi mắt đen tĩnh lặng, đuôi mắt hơi xếch lên tạo cảm giác bất cần; đôi môi mỏng nhạt màu phối với gương mặt luôn ít biểu cảm trông thật sự rất khó gần.
Chu Kỳ thử hỏi: “Kiểu người rất đẹp trai?”
Cố Viễn Du không trách Chu Kỳ, hắn biết cậu ít vốn từ, rặn ra được chữ “đẹp trai” là giới hạn rồi.
Cố Viễn Du nói: “Trong thế giới tiểu thuyết của chúng tôi, mỗi người khi được tạo ra đều sẽ được xếp hạng.”
Đẹp trai, hoặc tính cách đặc biệt, hoặc có dị năng, hoặc may mắn đầy mình thì sẽ được xếp vào hạng Nam chính. Ngoại hình bình thường, tính cách không có gì nổi bật nhưng khéo mồm khéo miệng thì là Nam phụ. Còn trông dữ dằn, cơ bắp cuồn cuộn thì định sẵn là làm bia đỡ đạn.
Chu Kỳ nghe đến say mê, hỏi: “Vậy cậu được xếp hạng Nam chính?”
Cố Viễn Du gật đầu: “Cụ thể là kiểu Nam chính lạnh lùng.”
Hắn siết chặt ly nước trong tay: “Kiểu nam chính này thường không có cha mẹ hoặc ở xa cha mẹ, sống độc thân và không có bạn bè. Cậu biết điều đó nghĩa là gì không?”
“Gì cơ?”
Cố Viễn Du đập bàn một cái rầm: “Nghĩa là tôi phải sống một mình, tự dọn dẹp nhà cửa, tự giặt quần áo. Nghĩa là tôi không có bạn bè nên rất hiếm khi ra quán ăn vì tôi thấy ngại! Cậu hỏi sao tôi lại nấu ăn ngon à? Đó là vì tôi chỉ có thể tự nấu cho mình ăn thôi!”
**
Chan: Giận run cả con ốc vòi voi :v
