[Mọi thứ cứ như một giấc mơ.]
[Ngay cả ở trong mơ, Cố Viễn Du cũng không dám để bản thân đi đến bước này. Thế nhưng hiện tại, chuyện ấy lại chân thực xảy ra.]
[Chu Kỳ đang ở ngay đây, trong lòng ngực hắn, khẽ rên lên vì đau đớn xen lẫn thỏa mãn.]
Chu Kỳ gạt lọn tóc mái bết mồ hôi, nhìn đỉnh đầu Cố Viễn Du mà cười: “Hay thật, bày biện cứ như phòng livestream ấy.”
Cố Viễn Du: “…”
Cố Viễn Du lật người Chu Kỳ lại, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Đừng nhìn nữa.”
Lần đầu nếm mùi ăn mặn, Chu Kỳ vốn dĩ chẳng có mấy tự chủ, Cố Viễn Du lại càng là thỏa lòng mong ước bấy lâu; cả hai cậy mình sức dài vai rộng, cứ như không biết mệt là gì, hết lần này đến lần khác.
Đến lúc kết thúc, lưng và chân Chu Kỳ đều bủn rủn, Cố Viễn Du cũng chẳng khá hơn là bao. Hai người nằm xoài hình chữ Đại trên giường, Cố Viễn Du nói: “Chu Kỳ, cậu bế tôi đi tắm đi.”
Chu Kỳ cười lạnh một tiếng: “Cái đệch, cậu đừng có được hời còn khoe mẽ. Tôi mà còn sức thì người đầu tiên tôi b*p ch*t chính là cậu.”
Hai người đấu khẩu không ngừng, mười mấy phút sau cuối cùng cũng hồi lại chút sức lực, kẻ chống thắt lưng, người run rẩy chân dắt nhau vào phòng tắm. Chu Kỳ và Cố Viễn Du ngồi đối diện nhau trong bồn tắm, Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ chằm chằm không rời mắt.
Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm hắt lên làn da khỏe khoắn của Chu Kỳ, những dấu vết do chính hắn để lại trên người cậu trông càng đậm màu và mờ ám hơn. Nhìn mãi, ánh mắt Cố Viễn Du dần tối lại, hắn vội vã vốc nắm nước tạt lên mặt, hắn không muốn mình phải hi sinh luôn tại đây đâu.
Chu Kỳ cũng nhận ra ánh mắt của Cố Viễn Du, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, không nhịn được mà phì cười.
Chu Kỳ: “Cố Viễn Du, cậu lắm trò tiểu xảo thật đấy, m*t chùn chụt lên người tôi thế này từ lúc nào thế? Tôi còn chẳng nhận ra.”
Cố Viễn Du: “Đấy gọi là hickey, ai lại gọi là m*t?”
Mất hết cả lãng mạn, tụt cả hứng.
Cả hai tắm rửa sơ qua, lúc quay lại phòng ngủ nhìn cái giường bừa bãi một đoàn thì đều nhíu mày. Rõ ràng là chẳng ai muốn dọn, cuối cùng Chu Kỳ nghĩ ra một cách trung lập, cậu bảo Cố Viễn Du lấy chăn dự phòng mùa đông trong tủ ra trải xuống đất.
Vào ngày sinh nhật tuổi 18 lần thứ hai của Chu Kỳ, cậu đã ăn một chiếc bánh kem bị chua, lăn lộn với Cố Viễn Du đến đau lưng mỏi gối, cuối cùng hai người đắp chung một chiếc chăn mỏng, nằm đất ngủ một đêm.
Ngay lúc Chu Kỳ đang mơ màng sắp ngủ, Cố Viễn Du trở mình hỏi: “Ngủ chưa?”
“… Chưa, sao thế?”
Cố Viễn Du im lặng, mãi đến khi Chu Kỳ sắp chìm vào giấc ngủ lần nữa mới nghe thấy tiếng hắn nói: “Cậu rất muốn ra ngoài à?”
Chu Kỳ đáp ngay không cần nghĩ: “Dĩ nhiên rồi.”
Cố Viễn Du ôm cậu từ phía sau: “Sẽ được thôi, tôi đợi cậu.”
Chu Kỳ lờ mờ cảm nhận được điều gì đó.
Cuộc sống lớp 12 rất bận rộn, Chu Kỳ học đến hoa mắt chóng mặt mỗi ngày, ngay cả giáo viên cũng xoa đầu cậu bảo không ngờ chí tiến thủ của Chu Kỳ lại mạnh đến thế. Nhưng Chu Kỳ không nghĩ vậy, cậu thật sự chẳng có chí tiến thủ gì mấy, cậu chỉ là không muốn để lại tiếc nuối thôi.
Cuộc sống của cậu dần dần chỉ xoay quanh ba việc: học tập, nghỉ ngơi, và lên giường với Cố Viễn Du mỗi khi cái gai trong lòng lại nhói lên.
Thời tiết dần ấm lên, đến khoảnh khắc cầm tờ giấy báo thi trong tay, Chu Kỳ mới bàng hoàng nhận ra, đã một năm trôi qua kể từ khi đám Ngô Thiết Thạch tốt nghiệp.
Theo lệ cũ, trường cho học sinh nghỉ vào đầu tháng 6. Ngày ra về, toàn bộ học sinh lớp 12 như phát điên, gào thét dọc hành lang, dùng chai nhựa, chậu nước té nhau trên sân trường. Chu Kỳ cũng góp vui, cầm chai nước xịt vào người Cố Viễn Du, nhưng lúc Cố Viễn Du định phản công thì cậu lại toe toét sán lại gần: “Cậu không được té nước tôi đâu, trên người tôi vẫn còn dấu vết cậu để lại đấy, người khác mà thấy thì ảnh hưởng danh dự của cậu lắm.”
Cố Viễn Du lập tức mất hết nhuệ khí.
Cố Viễn Du và Chu Kỳ không được phân vào cùng một điểm thi. Trước khi Chu Kỳ ra khỏi nhà vào ngày thứ hai, hai người đập tay chúc nhau may mắn, Cố Viễn Du lại gọi cậu lại: “Đợi đã… Chiều nay thi xong cậu đứng ở cổng trường đợi tôi nhé, tôi qua đón cậu.”
“Đón tôi làm gì?” Chu Kỳ lấy làm lạ: “Cậu không thi à?”
Cố Viễn Du ấp úng: “Thì tiện đường đón cậu luôn.”
Chu Kỳ càng thắc mắc: “Tiện đường kiểu gì, hai điểm thi cách nhau hai khu lận đó?”
“…” Cố Viễn Du đành nói: “Vậy thi xong cậu về nhà ngay nhé.”
Chu Kỳ khó hiểu: “Không về nhà thì đi đâu?”
Đề thi hôm đó toàn là những dạng Chu Kỳ thấy quen mặt, cậu nghiêm túc hoàn thành từng câu, thậm chí ở những câu không biết làm còn nắn nót viết: “Em không biết”, rồi mới bước ra khỏi phòng thi.
Cậu định gửi tin nhắn cho Cố Viễn Du xem hắn thế nào, nhưng điện thoại lại hết pin sập nguồn. Chu Kỳ vỗ trán, mấy ngày nay học đến ngẩn người, chắc tối qua quên sạc rồi.
Trên người Chu Kỳ chỉ còn hai đồng tiền mặt, chỉ đủ chuyển một chặng xe buýt, thế là cậu đi bộ một mạch từ trạm trung chuyển về nhà Cố Viễn Du. Giờ thi xong nhẹ cả người, đi bộ một chút cũng chẳng sao.
Về đến nhà Cố Viễn Du, cậu gõ cửa mấy cái nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
Không có nhà à?
Chu Kỳ nghiêng đầu thắc mắc, xe buýt tắc đường dữ dội, cộng thêm đi bộ cũng mất hơn hai tiếng rồi, Cố Viễn Du không lẽ vẫn chưa về đến nhà? Hắn đi đâu được nhỉ?
Chu Kỳ lục tung balo, cuối cùng cũng tìm thấy chìa khóa nhà mà Cố Viễn Du đưa cho từ ngày đầu mới dọn đến. Cậu mở cửa tìm một vòng, Cố Viễn Du quả nhiên không có ở đây.
Chu Kỳ cũng không nghĩ nhiều, quăng balo sang một bên, nằm vật ra giường nghỉ một lúc mới nhớ ra phải sạc điện thoại.
Điện thoại vừa đủ pin tự động mở nguồn, ngay giây phút nhận được tín hiệu, tiếng chuông bỗng reo vang dội. Đó là một số máy Chu Kỳ chưa thấy bao giờ, mã vùng hiển thị là tại địa phương, chắc không phải là số quảng cáo.
Chu Kỳ thắc mắc bắt máy: “Ai đấy?”
“Chu Kỳ!” Đầu dây bên kia là một người đàn ông, vốn dĩ tông giọng rất trầm nhưng chủ nhân của nó lại cố gào lên như giọng nam cao, khàn đặc hỏi: “Mày đang ở đâu!!”
“Này người anh em thiện lành, mày là ai thế, vừa lên tiếng đã hỏi địa chỉ người ta, không hay lắm đâu nhỉ?”
“Tao là Tiền Tiến!”
Tiền Tiến? Chu Kỳ sững người.
Tiền Tiến để điện thoại ra xa một chút, dường như đang gào lên với ai đó: “Cố Viễn Du! Mẹ kiếp, tao đã bảo là Chu Kỳ không có ở chỗ tao rồi, mày đừng có điên nữa!!”
Cố Viễn Du?
Đôi mày Chu Kỳ nhíu chặt vì khó hiểu, với bộ não của cậu, cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao Cố Viễn Du lại ở cùng Tiền Tiến lúc này.
Điện thoại của Tiền Tiến bị ai đó giật lấy, ngay sau đó, giọng nói của Cố Viễn Du truyền vào tai Chu Kỳ: “Chu Kỳ?”
“Là tôi đây, Cố Viễn Du, sao cậu lại ở cùng Tiền Tiến? Tiền Tiến kêu gào thảm thiết thế, cậu đánh nó à?”
Cố Viễn Du im lặng một chút: “… Đánh rồi.”
“… Tại sao chứ? Nó chọc gì cậu à?”
“Không chọc tôi.” Giọng Cố Viễn Du rất nhỏ, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện: “Chu Kỳ, điện thoại cậu không gọi được, tôi cứ ngỡ cậu lại giống như lần trước, thi đại học xong là biến mất.”
Tay cầm điện thoại của Chu Kỳ siết chặt lại.
Cố Viễn Du nói: “Tôi không dám nghĩ là cậu biến mất, lại nhớ ra lần trước Ngô Thiết Thạch nói Tiền Tiến muốn tìm cậu gây sự, nên cứ ngỡ cậu đang ở chỗ hắn.”
“Nên cậu đập người ta một trận để tra hỏi tung tích của tôi?” Cái gai trong lòng Chu Kỳ lại nhói lên, khiến lòng cậu chua xót khôn nguôi, cậu nói: “Tôi đang ở nhà đây, cậu mau về đi, nhớ xin lỗi Tiền Tiến người ta một câu đấy.”
Cố Viễn Du ngây người đáp một tiếng: “Được.”
Chu Kỳ không nhịn được mắng một câu: “Đồ đần.”
Lần trước, thi xong cậu ngủ một giấc đã đời rồi nhảy lên tàu hỏa đi Thanh Hải luôn. Để ăn mừng sự tự do, đến Thanh Hải vì tín hiệu kém nên cậu cũng chẳng mấy khi liên lạc với Cố Viễn Du. Nghĩ lại dáng vẻ Cố Viễn Du đòi đón cậu đi thi sáng nay, hóa ra là vì hắn đang lo sợ mình sẽ biến mất một lần nữa.
Từ lúc cúp máy, điện thoại của Chu Kỳ cứ rung liên hồi. Chu Kỳ cầm lên xem, vô số tin nhắn đều đến từ Cố Viễn Du. Cậu kéo lên trên cùng, đọc từng tin một.
Cố: Thi xong rồi chứ?
Cố: Người đâu rồi?
Cố: Sao lại tắt máy thế?
Cố: Đừng bảo lại giấu tôi đi du lịch đấy nhé?… Đùa thôi.
Cố: Dù có đi du lịch thật thì cũng báo tôi một tiếng chứ, tôi có thể đi cùng cậu mà? [Icon đáng yêu]
Cố: …
Cố: Chu Kỳ, đừng biến mất nữa.
Cố: Trả lời một câu đi… làm ơn.
Cố: Có phải giống như Ngô Thiết Thạch nói, Tiền Tiến gây sự với cậu không??
Phía sau không còn tin nhắn nào nữa.
Nhưng Chu Kỳ cũng đoán được chuyện gì xảy ra tiếp theo, chắc hẳn là Cố Viễn Du đinh ninh Tiền Tiến đã bắt Chu Kỳ đi nên tìm đến tận nơi. Còn Tiền Tiến bỗng dưng bị đập cho một trận tơi bời, lại đánh không lại Cố Viễn Du, biết hắn đang tìm Chu Kỳ nên mới liên tục gọi vào máy cậu.
Chu Kỳ cảm thấy cổ họng như bị nghẹn bởi một cục bông.
Cậu tìm số Cố Viễn Du gọi lại.
Rất nhanh đã có người bắt máy.
Giọng Cố Viễn Du rất gấp gáp: “Sao thế, tôi về ngay đây, cậu đừng có chạy lung tung nhé.”
Hắn khựng lại, dường như sực nhớ ra điều gì, đột ngột dừng bước: “À, vừa rồi tôi hơi cuống nên nhắn tin lung tung, cậu xem cho biết thôi, đừng để bụng nhé.”
Chu Kỳ hớn hở nói: “Cố Viễn Du, tôi hỏi cậu chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Cậu có nhớ mùa đông năm ấy, lúc mình chơi ném tuyết, tôi bảo cậu trông đẹp trai quá, làm người ta chỉ muốn hôn không?”
Cố Viễn Du tuy không biết tại sao Chu Kỳ lại hỏi vậy nhưng vẫn trả lời: “Nhớ.”
Hắn nhớ mọi chuyện giữa mình và Chu Kỳ, từng li từng tí, mãi mãi không quên.
Chu Kỳ hỏi: “Vậy cậu có nhớ cậu đã nói gì không?”
Cố Viễn Du trả lời không cần suy nghĩ: “Lúc đó tôi nói: ‘Chu Kỳ, trông cậu cứ như kẻ b**n th** ấy’.”
Chu Kỳ: “…”
Chu Kỳ nổi đóa: “Cố Viễn Du, não cậu bị úng nước à?? Ai hỏi câu đấy??”
Cố Viễn Du bị mắng, ngơ ngác đáp lại: “Không phải câu đó à? Thế thì là câu sau: ‘Không phải cậu thích tôi rồi đấy chứ’?”
Chu Kỳ gào lên: “Đúng! Ông đây thích cậu! Cố Viễn Du, ông đây thích cậu rồi!”
Bầu không khí tỏ tình hoàn mỹ mà cậu dày công suy tính, chỉ vì một câu của Cố Viễn Du mà biến thành một màn kịch hoang đường thế này, Chu Kỳ tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Giọng Cố Viễn Du khẽ run rẩy, đầy vẻ căng thẳng.
Hắn hỏi: “Cậu nói gì cơ?”
“Hôn cũng hôn rồi, ngủ cũng ngủ rồi, Cố Viễn Du, cậu đừng có lúc này lại giả điếc với tôi đấy nhé?”
Chu Kỳ cục súc nói: “Mau về nhà cho tôi, tôi lười phí lời với cậu rồi.”
Nửa tiếng sau chuông cửa vang lên, Chu Kỳ vừa mở cửa đã ngay lập tức bị Cố Viễn Du ôm chặt vào lòng. Da thịt Cố Viễn Du còn dính mồ hôi, chắc là chạy bộ về. Cố Viễn Du ấn Chu Kỳ lên tủ quần áo ở lối vào, không nói không rằng mà hôn lên môi cậu.
[Cố Viễn Du muốn nói: Tôi cũng thích cậu.]
[Tôi đã thích cậu từ rất lâu rồi.]
[Từ bảy năm trước, khi cốt truyện vừa bắt đầu, sau khi cậu đánh nhau với tôi một trận, lại nhe răng cười đưa cho tôi một miếng băng cá nhân.]
Cố Viễn Du không còn che giấu tình cảm của mình dành cho Chu Kỳ nữa, hắn giải phóng toàn bộ cảm xúc, kịch liệt đòi hỏi cậu. Đến giây phút cuối cùng, Cố Viễn Du ghé sát tai Chu Kỳ: “Chúng ta có thể ra ngoài rồi.”
“Cậu nói là… thoát ra khỏi thế giới này á?”
Cố Viễn Du gật đầu.
Hắn chỉ l*n đ*nh đầu mình: “Cậu quên rồi à? Đây là cốt truyện fanfic, nói cho cùng cũng là một cuốn tiểu thuyết, mà tiểu thuyết thường sẽ kết thúc sau khi hai nhân vật chính ở bên nhau.”
Thực ra Chu Kỳ không mấy ngạc nhiên, những lời Cố Viễn Du nói sau lần đầu tiên của họ đã là một lời cảnh báo cho Chu Kỳ. Sở dĩ thời gian qua cậu nỗ lực học tập như vậy cũng là để không để lại tiếc nuối cho bản thân.
Giờ đây, cậu đã nhìn rõ lòng mình, đã hoàn thành mọi truy cầu trong thế giới này, đồng thời, Cố Viễn Du cũng đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết, họ có thể yên tâm rời đi rồi.
Đúng như Cố Viễn Du đã nói, kết thúc của tiểu thuyết thường lấy dấu mốc là hai nhân vật chính ở bên nhau.
Phần không khí trên đỉnh đầu Cố Viễn Du lại dao động lần nữa, lần này chỉ có một chữ in đậm:
[Hoàn]
Chu Kỳ nhìn hàng chữ đó mà không nhịn được bật cười.
Câu chuyện fanfic mà cậu và Cố Viễn Du diễn xuất, vừa mới giây trước, giây sau đã hoàn thành rồi.
Nhưng câu chuyện của Chu Kỳ và Cố Viễn Du thì chỉ vừa mới bắt đầu.
一 Hoàn chính truyện 一
