Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 43: Ngoại truyện 08



Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Bác sĩ đưa Tiểu Lý bị đánh thuốc lên xe cấp cứu đi rồi, cảnh sát hỏi Chu Kỳ vài câu cũng đi theo xe cấp cứu luôn. Chu Kỳ nhận thấy chú cảnh sát rất phấn khích, vì theo phán đoán của bác sĩ, loại thuốc minh tinh Tiểu Lý bị đánh là một trong những loại thuốc bị cấm trên thị trường. Nếu sau khi tỉnh lại hắn ta có thể khai ra kẻ đánh thuốc là ai, có sự hợp tác của hắn ta, biết đâu có thể tóm gọn cả một đường dây ngầm đấy chứ.

Chu Kỳ lập công lớn!

Được chú cảnh sát khen một câu, Chu Kỳ hớn hở xoay mấy vòng tại chỗ, chợt nhận ra có gì đó sai sai: “Ơ, sao gà rán của mình vẫn chưa giao tới?”

Một giọng nói ngoài cửa vang lên: “Ở chỗ tôi đây.”

Chu Kỳ quay đầu lại giật bắn mình: “Cố Viễn Du? Cậu đến từ lúc nào thế?”

Cố Viễn Du đứng ngay dưới bóng cột trước cửa, tay xách hộp gà rán, hắn nói: “Tôi nghe tin có người gửi minh tinh đến cho ngài, muốn lấy đó làm bằng chứng uy h**p ngài nên đã chạy tới ngay…”

Cố Viễn Du nói với vẻ mặt có chút phức tạp: “Tôi cứ ngỡ ngài sẽ giữ người đó lại… không ngờ ngài lại bình tĩnh trước nguy nan, nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết tuyệt diệu đến vậy.”

Cách giải quyết tuyệt diệu?

Giọng điệu Cố Viễn Du đầy vẻ tán thưởng: “Gọi bác sĩ và cảnh sát tới, như vậy việc đối thủ sử dụng thuốc cấm sẽ bị vạch trần. Chỉ cần cảnh sát xác nhận họ là một mắt xích trong đường dây, chúng ta có thể lập tức liên hệ truyền thông tung tin, giá trị thị trường của công ty họ sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Chẳng mấy chốc, họ sẽ không còn là đối thủ của chúng ta nữa.”

Sau một hồi phân tích bình tĩnh, Cố Viễn Du hỏi Chu Kỳ: “Ngài thấy sao?”

Chu Kỳ không nỡ nói là thực ra mình chẳng hiểu gì cả. Báo cảnh sát và gọi cấp cứu thực ra chỉ là phản ứng bản năng mà thôi. Cậu muốn nói là tư duy người giàu các cậu kỳ lạ thật đấy, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nổ một câu: “Đúng thế, không ai hiểu chuyện thương trường hơn tôi đâu.”

Cố Viễn Du: “…”

Cố Viễn Du đưa hộp gà rán cho Chu Kỳ.

Chu Kỳ nhận lấy, ngập ngừng nhìn Cố Viễn Du như muốn nói gì đó.

Cố Viễn Du hỏi: “Sao thế?”

Chu Kỳ vừa lắc đầu một cái, thì trên đầu lại bắt đầu hiện chữ:

[Hiện giờ Cố Viễn Du không có trí nhớ trước kia, Chu Kỳ không dám đột ngột gần gũi với hắn, vạn nhất ảnh hưởng đến cốt truyện thì không tốt.]

[Nhưng Chu Kỳ thực sự rất thích quấn quýt bên Cố Viễn Du, chỉ cần Cố Viễn Du ở bên cạnh, dù không có trí nhớ cậu cũng thấy rất an tâm. Thế là cậu giơ hộp gà rán trong tay lên hỏi: “Ăn chung không?”]

Chu Kỳ: “…”

Trước kia mỗi khi trên đầu Cố Viễn Du hiện chữ, biểu cảm của hắn luôn có chút kỳ quái, giờ Chu Kỳ đã thấu hiểu sâu sắc biểu cảm đó đại diện cho điều gì rồi. Đó là sự xấu hổ, là sự phẫn nộ bất lực, là khao khát muốn tế sống đám nhân viên hệ thống.

Cố Viễn Du nhìn dòng chữ trên đầu Chu Kỳ, đầu tiên là nhíu mày, sau đó biểu cảm dần giãn ra, hắn nói: “Được thôi, ăn chung đi.”

Hai lon Coca, một phần gà rán, Cố Viễn Du và Chu Kỳ ngồi bệt dưới đất đối diện nhau. Lúc đầu Chu Kỳ có vẻ còn giữ hình tượng, nhưng giờ cậu xoạc hai chân dài ra, như một tên thằng nhóc ngổ ngáo gác một tay lên sofa phía sau, cười híp mắt không ngừng nói chuyện với hắn.

Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ, thấy rất kinh ngạc. So với cái thiết lập rùng rợn là trên đầu Chu Kỳ hiện dòng trạng thái, hắn quan tâm hơn đến câu vừa rồi — “hiện giờ Cố Viễn Du không có trí nhớ trước kia”. Chẳng lẽ hắn đã quên mất chuyện gì sao?

Giống như trong tiểu thuyết ngôn tình, hắn và Chu Kỳ từng có quá khứ gì đó? Hai người từng là người yêu nhưng bị chia cắt?

Nhìn dáng vẻ Chu Kỳ vui vẻ nói chuyện với mình thế này, Cố Viễn Du thầm khẳng định suy đoán trong lòng. Suy đoán này nếu là trước kia chắc chắn hắn sẽ thấy phản cảm, nhưng giờ hắn phát hiện mình chẳng ghét Chu Kỳ chút nào, không những không ghét mà còn thấy khá vui.

Ngày hôm sau, Chu Kỳ nhìn đống tài liệu trên bàn với vẻ mặt khổ sở, nghe thấy tiếng gõ cửa: “Vào đi.”

Cố Viễn Du bước vào: “Chu Tổng, ba anh em nhà công ty XX nói muốn gặp ngài.”

“Ba anh em?”

Chu Kỳ lập tức biết đây là đoạn tình tiết nào — công ty đối thủ đã đánh thuốc minh tinh hôm qua là do ba anh em cùng sáng lập. Họ là những kẻ phản diện lớn nhất trong truyện, nguyên chủ đã đấu đá với họ rất lâu, bày mưu tính kế đủ đường mới chiến thắng được. Chỉ là không biết họ đến tìm mình làm gì?

Cố Viễn Du thấy Chu Kỳ thắc mắc liền nhắc nhở: “Chắc là về chuyện minh tinh hôm qua… đến để thăm dò thái độ của ngài đấy.”

Hắn nói: “Cẩn thận lời nói và hành động.”

Nói đoạn ra hiệu cho Chu Kỳ, Chu Kỳ gật đầu, theo chỉ dẫn của Cố Viễn Du nhấn nút bút ghi âm trong ngăn kéo, thầm nhủ lát nữa nói chuyện phải thật thận trọng.

Thực ra Chu Kỳ có chút phấn khích.

Thương trường đó nha, cái sự đấu đá mưu mô chỉ có trong tiểu thuyết và phim ảnh đó nha, không ngờ cũng có ngày cậu được gặp, mà còn là nhân vật nam chính ở trung tâm vòng xoáy nữa chứ.

Cố Viễn Du nói: “Mời ba vị vào.”

Ba người kia bước vào.

Một người to cao lực lưỡng, đầy cơ bắp; một người tầm thước, ngũ quan bình thường; còn một người gầy cao nghêu như cây tre.

Chu Kỳ ngớ người.

Gã lực lưỡng đi đầu bảo Chu Kỳ: “Bảo thư ký của cậu ra ngoài đi.”

Chu Kỳ ngây ngô bảo Cố Viễn Du: “Cậu ra ngoài trước đi, chúng tôi có chuyện cần bàn.”

Cố Viễn Du khẽ nhíu mày, ném cho Chu Kỳ một ánh mắt quan tâm rồi chậm rãi đóng cửa lại.

Cửa văn phòng đóng lại phát ra tiếng “cạch”.

Chu Kỳ không kìm được hỏi ngay: “Lão Ngô? Lý Hồng Vũ?? Cao Thành?? Sao bọn mày lại ở đây?”

Ba người nhìn Chu Kỳ cười hì hì.

Cao Thành bảo: “Chẳng phải mày xin với Tòa nhà Trung tâm cho bọn tao cùng thoát khỏi thế giới tiểu thuyết à? Sao thấy bọn tao lại ngạc nhiên thế?”

Lý Hồng Vũ cười toe toét: “Bọn tao vừa đến thế giới tiểu thuyết báo cáo xong là hỏi thăm về mày ngay, thấy thằng nhóc mày đang làm tổng tài ở đây nên chắc chắn không thể bỏ qua cơ hội này rồi, xin một phát là qua đây luôn.”

Chu Kỳ ngạc nhiên: “Bọn mày xin là họ đồng ý luôn? Thế giới này độ khó cao lắm, bọn mày làm được không đấy?”

Cao Thành hừ một tiếng, giọng ồm ồm: “Chu Kỳ, mày đang coi thường ai đấy? Khó với mày thôi chứ không khó với bọn tao nhá. Lúc bọn tao xin, anh nhân viên kia đang vò đầu bứt tai đến rụng cả tóc kìa. Anh ta nói cực kỳ lo lắng cho cái IQ của mày, sợ mày không chơi nổi trò đấu đá thương trường, ngộ nhỡ làm hỏng cốt truyện thì cuốn sách này vứt đi mất. Nghe tin bọn tao muốn qua, anh ta chẳng nói chẳng rằng dịch chuyển bọn tao qua đây luôn, bắt bọn tao làm đối thủ trong truyện của mày để tặng kinh nghiệm cho mày đấy.”

Chu Kỳ: “…”

Chu Kỳ nhìn một vòng, nhận ra thiếu một người: “Từ Thải Thải đâu?”

Ngô Thiết Thạch ngượng ngùng gãi đầu: “Cô ấy nói đấu đá thương trường chán lắm không muốn qua, nên về nhà dọn dẹp phòng ốc trước rồi.”

Chu Kỳ nhướng mày.

Bốn người đứng đó nhìn nhau không nói gì, rồi bỗng nhiên cùng lúc phá lên cười sặc sụa, ôm chầm lấy nhau, đấm lưng thụi vai, hồi lâu mới bình tĩnh lại được.

Ngô Thiết Thạch hỏi: “Đợi sau khi ra ngoài, Cố Viễn Du khôi phục trí nhớ, chúng ta đi ăn lẩu nhé.”

Chu Kỳ cười gật đầu.

Lúc ba người họ rời đi, Cố Viễn Du đang đứng ở cửa.

Lý Hồng Vũ bỗng nhiên cười hì hì ghé sát Chu Kỳ hỏi đầy ẩn ý: “Hai đứa mày làm sao mà thành một đôi thế?”

Chu Kỳ liếc Cố Viễn Du, vênh váo nói: “Cậu ấy tán tao đấy.”

Cố Viễn Du nghe thấy cuộc đối thoại của bốn người, mỉm cười khó hiểu: “Mọi người đang nói gì thế?”

Bốn người nhìn nhau cười hềnh hệch: “Không có gì, không có gì đâu.”

Từ đó về sau công việc của Chu Kỳ đơn giản hơn nhiều. Về mặt cốt truyện, có nhóm Ngô Thiết Thạch tự dâng đầu, chẳng mấy chốc công ty đối thủ đã lung lay sắp đổ.

Về mặt tình cảm, Chu Kỳ quán triệt nguyên tắc cứ là chính mình. Văn phòng luôn chuẩn bị sẵn canh giải rượu, gặp kẻ say là đổ vào mồm, gặp kẻ nịnh hót là khuyên bảo người ta làm việc tử tế, gặp kẻ ăn vạ là báo cảnh sát. Chú cảnh sát thậm chí còn tặng cho cậu một tấm bằng khen “Công dân ưu tú”… Còn về những kẻ bị sức hút nhân cách của Chu Kỳ thu hút trong nguyên tác — nực cười, làm gì có sức hút nhân cách nào.

Nhưng dẫu vậy, trong số 28 người tình đó cũng mới chỉ từ chối được 20 người.

8 người còn lại dường như dù thế nào cũng nhất quyết bám lấy Chu Kỳ, Chu Kỳ chịu không thấu, chọn một ngày đẹp trời gọi tất cả họ đến văn phòng.

Chu Kỳ chắp tay sau lưng đi tới đi lui trước mặt họ. “Chu Tổng, ngài tìm bọn em có việc gì thế ạ?”

Cậu chuẩn bị tâm lý một hồi rồi tuyên bố: “Tôi có chuyện muốn thông báo, các cậu đều rất tốt, nhưng tôi có người mình thích rồi.”


End of break ads in 28s

“Ai thế?” 8 người kia không phục hỏi.

“Cố Viễn Du, các cậu cũng biết đấy. Tôi rất thích cậu ấy, đời này không thể có ai khác được.” Chu Kỳ bồi thêm một quả bom hạng nặng: “Hơn nữa, tôi là người ở dưới.”

8 người: “…”

Đạo khác nhau, không thể cùng mưu sự.

Câu này vừa thốt ra, 8 người kia nhìn nhau trân trối một hồi rồi đồng loạt quay lưng bỏ đi. Chu Kỳ thở phào nhẹ nhõm, tiễn họ đi khuất. Khi người đã đi sạch, cậu mới thấy ngoài cửa hóa ra có một người đang đứng.

Cố Viễn Du.

Cố Viễn Du nhìn cậu hỏi: “Cậu thích tôi đến thế cơ à?”

[Thích.]

“Đời này không có tôi không được?”

[Đúng vậy.]

Xấu hổ quá đi mất, cái này còn xấu hổ hơn là tự miệng mình nói ra nhiều.

Chu Kỳ ôm đầu: “Đừng nhìn, đừng có nhìn!”

Nào ngờ giây sau trước mắt tối sầm lại, mở mắt ra lần nữa, Chu Kỳ thấy mình đang ở trong văn phòng dịch chuyển lúc trước. Anh nhân viên tiến tới, vui vẻ bắt tay Chu Kỳ: “Tôi thấy tiến độ hoàn thành cốt truyện và tình cảm của cậu đều đạt 100% rồi nên gọi hai người về, hoàn thành tốt lắm!”

Chu Kỳ chột dạ sờ mũi.

Hoàn thành thì đúng là hoàn thành rồi, chỉ là tổng công biến thành thụ mất tiêu. Nhưng lời này cậu không dám nói với nhân viên.

Cố Viễn Du đứng cạnh Chu Kỳ, không nói lời nào.

Chu Kỳ biết những người bị xóa trí nhớ trước khi vào thế giới như hắn cần phải uống một viên thuốc khôi phục sau khi trở về.

Chu Kỳ nói với hắn: “Cậu đợi ở đây, tôi đi lấy đồ cho cậu.”

Cậu bước ra khỏi phòng, Cố Viễn Du đi theo cạnh, đột nhiên nắm lấy cánh tay Chu Kỳ: “Không cần đi lấy thuốc đâu.”

Cố Viễn Du nói: “Chẳng hiểu sao, lúc nhìn thấy đám Ngô Thiết Thạch, trí nhớ của tôi đã khôi phục rồi.”

“… Hả?”

Cố Viễn Du nở nụ cười đắc ý: “Lần này là cậu tỏ tình với tôi trước nhé, sau này cấm cậu nói với người khác là tôi tán cậu đấy.”

Chu Kỳ: “…”

Cố Viễn Du cậu đúng là cái đồ thù dai!!

Chu Kỳ lầm bầm: “Sau này tôi không nói nữa là được chứ gì? Đi, tìm Lão Ngô đi ăn lẩu thôi!”

Cố Viễn Du được cậu dắt đi, hai người rảo bước băng qua con phố. Cố Viễn Du chưa bao giờ biết mình có thể cười hạnh phúc đến thế. Nhờ nhiệm vụ lần này, Cố Viễn Du đã thấy được tiếng lòng của Chu Kỳ, thấy được tình yêu cậu dành cho mình.

Nhưng dẫu cho không có nhiệm vụ này, không nghe thấy tiếng lòng của Chu Kỳ, Cố Viễn Du cũng biết, tình cảm hắn dành cho Chu Kỳ và tình cảm Chu Kỳ dành cho hắn là tương xứng như nhau.

Điều đó khiến hắn cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng, mà niềm hạnh phúc này đủ để sưởi ấm hai người họ trọn cả cuộc đời.

一Hết thật rồi一

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...