Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 56



Ngày hôm sau, buổi sáng sớm ở trang viên, một mảnh tường hòa, một đội ngựa phi qua trước cổng, hướng về phía hoàng cung.

Vào giờ Mẹo, ngựa dừng lại, vài người xuống ngựa, bước vào cổng Phụng Thiên, mấy người đứng chờ trước cổng cung, duy chỉ có một người bước vào trong cung. Đó chính là Lục Mậu, người đang mặc quan bào nhất phẩm thêu hình hoa quỳ lớn, vạt phải cổ tròn.

Hắn đi theo nội thị thái giám Hoài Ân vào cấm cung, dọc đường đi, đám thái giám cung nữ thấy hắn đều cung kính hành lễ, Lục Mậu đến trước cửa ngự thư phòng, chỉ thấy Vương Trực đã chờ sẵn ở đó.

Vương Trực thấy Lục Mậu đến, vội vàng tiến lên hành lễ, rồi cúi người xin lỗi, “Anh quốc công đợi một lát!”

Sau đó Vương Trực đi vào trong điện, cung kính bẩm báo với Hoàng thượng Lý Tự Thâm đang nửa tựa trên sạp La Hán, “Thánh thượng, Anh quốc công đã đến.”

Lục Mậu đợi bên ngoài điện một lát, rồi bên trong truyền ra tiếng nói, “Còn không tiến vào!”

Lục Mậu lúc này mới chậm rãi bước vào điện, giương mắt lên liền thấy Lý Tự Thâm đã cởi bộ long bào thường mặc khi lâm triều, thay bộ thường phục và nằm nghiêng trên sạp La Hán bằng gỗ tử đàn điêu khắc nổi sơn đen mạ vàng

Lý Tự Thâm gồi dựa vào chiếc bàn sưởi bằng gỗ tử đàn, tay nâng sách bày bàn cờ, ngước mắt nhìn Lục Mậu, “Cuối cùng ngươi cũng đến rồi sao? Trẫm đã đợi ngươi mấy ngày rồi, ta không gọi thì ngươi không đến à?”

Lục Mậu im lặng không nói gì.

Lý Tự Thâm cũng không bực tức, trực tiếp đặt quân cờ đen vào ô thứ mười sáu trên đường thứ bảy, dồn đối thủ vào thế bí, diệt một mảng lớn quân cờ trắng.

Lý Tự Thâm vừa nhìn bàn cờ, vừa chỉ vào vị trí bên phải của bàn, ra hiệu cho hắn ngồi xuống, “Đến Thượng tam sở, tình hình thế nào rồi?”

Lý Tự Thâm và Lục Mậu nhướng nhướng mày, hắn không từ chối, đi thẳng đến vén vạt áo ngồi xuống, nhặt lấy một quân cờ trắng đã thua, tùy tiện đặt vào ô thứ sáu trên đường thứ mười tám.

Tình thế bất lợi của bên ta lập tức xoay chuyển cục diện bại trận, bàn cờ ngay lập tức trở thành thế giằng co, hắn bẩm báo: “Tình hình không quá tệ, nằm trong tầm kiểm soát, Thánh thượng, ngài đã suy nghĩ kỹ chưa, ván cờ này có thật sự muốn đi như vậy không?”

Lý Tự Thâm cười lạnh một tiếng, ánh mắt nham hiểm thâm trầm, “Nếu không hành động, e rằng ngay cả trẫm bọn họ sẽ chẳng còn coi gì nữa!”

Lục Mậu “vâng” một tiếng, tỏ ý đồng tình, “Tuy có chút hiểm nguy, nhưng không phải không thể làm được!”

Rồi lại nói, “Giao phó hai quân cờ đến gần cạnh địch thì có thể củng cố, một quân cờ cô độc phi vào địa bàn địch thì có thể định cục diện!” Nói xong, Lục Mậu nhặt một quân cờ, lại đặt xuống một quân nữa, bàn cờ lập tức trở nên sáng tỏ, hoàn toàn xoay chuyển càn khôn, chuyển bại thành thắng.

Lý Tự Thâm “hít” một tiếng, dừng lại, chăm chú quan sát thế cờ, “Vậy thì phải là một quân cờ kỳ diệu mới được, nên chọn quân cờ nào thì tốt đây?”

Lục Mậu rất bình tĩnh, “Thần ngược lại cho rằng, Vương Việt của Hàn Lâm viện là một người có thể dùng được, người này tính tình cương trực, không giỏi giao thiệp, có thể coi là một cô thần.”

“Gần đây Thứ phụ Nội các Thôi Chí Đào nhiều lần bẩm báo triều đình, xin cáo lão hồi hương, Vương Việt mấy năm nay ở Hàn Lâm viện cũng coi như cẩn trọng, theo lý cũng nên để hắn vào Nội các, chi bằng đặt quân cờ đơn này xuống, rất có lợi cho mưu lược của Hoàng thượng!”

Lý Tự Thâm gật đầu đồng tình, thực ra ông ta cũng đã cân nhắc điều này, “Ừ! Rất tốt, đã như vậy, thì truyền chỉ đi.”

Ngay sau đó, Lý Tự Thâm gọi Hoài Ân đến, hạ chỉ, “Chuẩn cho Thôi Chí Đào cáo lão hồi hương theo thỉnh cầu, sau khi Thôi các lão về hưu, do Vương Việt của Hàn Lâm viện đảm nhiệm chức vụ Thứ phụ Nội các kiêm Lễ bộ Thượng thư.”

Hoài Ân quỳ xuống nhận chỉ ra cung, đến phủ của hai người Thôi Chí Đào và Vương Việt truyền chỉ.

Lý Tự Thâm sắp xếp lại bàn cờ, bảo Lục Mậu tiếp tục chơi cùng, vừa chơi vừa cười nói: “Bách Hành, ngươi đúng là cử người hiền tài mà không né tránh người thân, Trẫm nghe nói hai nhà các ngươi gần đây lại bàn chuyện hôn sự?”

Lục Mậu hờ hững gật đầu, “Vâng, chất nhi Lục Tuân cầu cưới đích trưởng nữ Vương gia, hai nhà cũng đã đặt lễ đính hôn và trao đổi thiếp canh.”

Ông ta gật đầu, “Chính là người mà mấy hôm trước ngươi đến thỉnh phong làm Thế tử Anh quốc công đấy à?”

“Vâng.”

Lý Tự Thâm thở dài, “Ngươi thật sự chắp tay giao ra tước vị của phủ Quốc công đi dễ dàng như vậy sao? Ngươi giờ còn trẻ thế này, sớm muộn gì cũng có con của mình, ngươi lại không nghĩ cho nó?”

“Vốn dĩ là đồ thuộc về trưởng huynh, chẳng qua chỉ là giúp huynh ấy trông giữ vài năm thôi, huống chi phủ Quốc công vì tranh giành tước vị này đã liên lụy đến cả Kính phi nương nương, để giữ yên ổn cho phủ Quốc công và triều đình, vốn phải nên làm như vậy.”

Lý Tự Thâm khẽ gật đầu, “Thôi được rồi, cứ như vậy đi, sau này ngươi có con, trẫm lại ban cho nó một tước vị nữa thì có gì khó đâu!”

Lục Mậu cười, “Vậy thần xin thay mặt đứa con còn chưa ra đời kia tạ chủ long ân.”

Lý Tự Thâm cũng cười ha ha, rồi lại nhớ ra một chuyện khác, ông ta đặt quân cờ xuống, nhìn thẳng vào Lục Mậu.

Ông ta vô cùng tò mò hỏi Lục Mậu: “Vậy ngươi hãy kể cho ta nghe về tiểu cô nương tên Ngô Cẩm Họa kia đi!”

Ông ta tự xưng là ‘ta’, có nghĩa là coi đây là chuyện riêng tư của hai huynh đệ bọn họ, “Sao? Hiếm khi thấy ngươi lại quan tâm đến một nữ tử như vậy, hết lần này đến lần khác bảo vệ tính mạng nàng ta…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...