Tây Châu nằm ở phía tây nam, núi non trập trùng kéo dài đến vô tận, nhờ lượng mưa dồi dào, cây cối cao lớn sum xuê, địa thế hiểm trờ kỳ vĩ. Trong những cánh rừng già trăm nghìn năm ấy, thậm chí chẳng có lấy một thôn làng, hiếm có ai có thể đặt chân vào sâu trong rừng núi.
Mà Thiên Liệt chính là nằm giữa vùng núi non ấy, tựa như có kẻ đã xẻ một đường rãnh dài hẹp giữa sông núi. Mép rãnh phủ đầy rêu xanh, càng nhìn vào trong càng tối đen như mực.
Nếu không thể cưỡi mây lướt gió, căn bản không ai có thể tiến vào dãy núi này, dù có vào được, nếu lỡ bước xuống Thiên Liệt thì cũng là mười phần chết chín. Bảy vị tiên hiền ngàn năm trước thực sự đã chọn cho mình một nơi yên tĩnh đến tột cùng để làm mộ phần.
Thế nhưng một nơi bí ẩn than tịnh đến vậy cũng bị quấy nhiễu, ngàn năm qua chưa từng xuất hiện hơi người nào nồng đậm như bây giờ.
Hai bên Thiên Liệt là những cây cổ thụ cao vút rễ sâu, tán lá rậm rạp tươi tốt, từng chiếc đèn sáng được treo lên tận đỉnh làn sương độc dày đặc. Hàng chục tu sĩ tiên môn đứng canh giữ trên những cành cây thô to của cổ thụ, mà bí cảnh sâu không thấy đáy thì nằm ngay dưới chân họ.
Khi Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Vệ Uyên xuất hiện, giữa các đệ tử tiên môn lập tức xôn xao, ánh mắt đồng loạt đồ dồn về phía ba người họ.
Diệp Mẫn Vi lặng lẽ đáp xuống cành cây từ phía chân trời, rồi bước tới phía trước, đệ tử tiên môn xung quanh vội vã nhường đường.
Nàng mặc váy dài xanh lam pha trắng, đeo kính thạch, phần chân tóc đã mọc ra bạc trắn, trong bóng tối, sống mũi cao và đôi mát nàng phản chiếu ánh sáng lam, gió núi thổi bay mái tóc dài của nàng lóe lên ánh lam như thủy tinh.
Sau làn tóc tung bay ấy là một mỹ nhân khoanh tay đứng. Gương mặt hắn trắng nõn đến lạ lùng, càng nổi bật hơn trong đêm tối, ngũ quan sắc sảo xinh đẹp như viên bảo thạch được gọt giũa, khoác trên mình hoa phục ngũ sắc, chuông nhỏ đeo trên tóc và mu bàn tay đều có năm màu, leng keng leng keng ngân vang trong trẻo.
Phía sau tiếng chuông là Vệ Uyên trong áo gấm màu đen. Hắn chắp tay sau lưng thong thả tiến đến, bên hông là kim bài lấp lánh tỏa sáng, trong mắt ý cười như có như không, trên cổ ấn ký đỏ bắt mắt vô cùng.
Những đệ tử tiên môn đó bàn tán xôn xao.
“Đây là Vạn Vật Chi Tông… thứ nàng ta đeo trên mắt là gì vậy? Chủ nhân Mộng Khư lại tuấn tú đến mức không giống người thật…”
“Tên phản đồ đó cũng tới à, Thái Thanh Đàn Hội lại còn mời bọn họ đến giúp đỡ… chẳng phải bọn họ là thủ phạm gây ra loạn linh khí sao?”
“Suỵt… ngươi đã từng tới thành Thiên Thượng chưa? Nơi đó hoàn toàn vận hành bằng linh khí… chưa từng có tiên môn nào làm được như thế… Sau này e rằng hướng gió sẽ đổi chiều thôi…”
Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Vệ Uyên đi đến trước mặt người phụ trách nơi này, lại là người quen cũ của bọn họ —— Phó môn chủ Tiêu Dao Môn, Chân Nguyên Khải, người từng gặp tại núi Sùng Đan.
Chân Nguyên Khải liếc nhìn Diệp Mẫn Vi, lại nhìn sang Vệ Uyên, lạnh lùng không khách khí nói: “Đám trộm cắp đến rồi.”
Vệ Uyên vẫn ung dung đối đáp: “Kẻ trộm móc túi thì bị chém, kẻ cướp nước thì được phong hầu. Thế đạo là thế đấy, sư huynh cũng đừng để tức giận quá mà tổn hại sức khỏe.”
Chân Nguyên Khải không muốn nói chuyện với kẻ đầu sỏ khiến Tập Minh Tháp sụp đổ, bèn quay sang nhìn Diệp Mẫn Vi, nói: “Ta nghe theo mệnh lệnh của Thái Thanh Đàn Hội hành sự, không có nghĩa là ta đồng ý với quyết định của bọn họ.”
Diệp Mẫn Vi nhìn về phía Chân Nguyên Khải, Ôn Từ thản nhiên giải thích: “Hắn là đang nói hắn ghét nàng.”
Diệp Mẫn Vi gật đầu, hỏi: “Thế sao, vậy hắn ghét ta thì có thể làm được gì nào?”
“Không làm được gì cả.” Ôn Từ đáp.
Sắc mặt Chân Nguyên Khải tối sầm lại, còn Diệp Mẫn Vi thì chẳng để tâm mà khẽ gõ lên kính thạch của mình rồi nói: “Vậy bây giờ ta có thể bắt đầu rồi chứ?”
Diệp Mẫn Vi xoay người đối diện với Thiên Liệt rồi khoanh chân ngồi trên cành cây, tà váy rủ xuống che đi thân cây, những số phù đan xen trên kính thạch liên tục nhảy múa.
Từ tầm mắt của nàng nhìn lại, nơi sâu thẳm trong Thiên Liệt tỏa ra từng tầng từng lớp mạng lưới linh lựuc màu lam, đan xen thưa thớt nhưng cấu trúc phức tạp, vẫn không ngừng thay đổi.
Diệp Mẫn Vi đưa tay lướt nhẹ bên vạt áo, dùng bầu trời đêm làm bàn giấy, từng dòng số phù phức tạp liền như dòng thủy ngân giữa bóng tối ào ào tuôn ra.
Sắc mặt Chân Nguyên Khải trắng bệch, cuối cùng vẫn mở lời trình bày tình hình hiện tại với Diệp Mẫn Vi: “Vật các ngươi gọi Thời Luân, linh lực của nó đã rò rỉ ra khỏi Thiên Liệt. Ngay cả ở nơi này, mỗi người trong chúng ta đã bị hút từ ba đến năm năm thời gian, ảnh hưởng ấy hiện đang lan rộng ra ngoài với tốc độ mỗi ngày một dặm.”
Các đệ tử tiên môn trấn thủ nơi đây tu hành phần lớn đã mấy chục năm, thân thể bị hút đi ba, năm năm thời gian cũng chỉ là tu vi lùi bước, không quá nghiêm trọng.
Thế nhưng một khi ảnh hưởng của Thời Luân lan ra khỏi núi, xâm phạm đến dân thường dưới chân núi, hậu quả thật khó lường.
Diệp Mẫn Vi chỉ cúi đầu vẽ vẽ trên áo, không đáp lời, Chân Nguyên Khải cau mày nói: “Ngươi có nghe…”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi liên tục quét qua giữa mạch linh lực trong Thiên Nứt và những công thức nàng đang diễn toán, nàng cắt ngang lời Chân Nguyên Khải: “Có ai biết dùng thuật Sinh Cức không?”
Dừng một chút, nàng liếc nhìn Chân Nguyên Khải một cái, nói: “Những điều ngươi vừa nói, ta đã tính xong cả rồi.”
Có người từ trong bóng tối bước ra, hướng về Diệp Mẫn Vi hành lễ: “Tôn thượng có gì cần phân phó?”
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn lại, người đến chính là Huệ Nam Y của sơn trang Thương Lãng, hắn đứng thẳng người nhìn Diệp Mẫn Vi.
“Huệ đạo trưởng, ta cần ngươi dùng thuật Sinh Cức giúp ta bố trí thương tinh.”
Diệp Mẫn Vi lấy ra một tờ giấy từ túi Càn Khôn, vung bút vẽ ra bản đồ địa hình xung quanh Thiên Liệt, cùng với vị trí và độ sâu cần chôn thương tinh, còn khoanh tròn vài nơi.
“Đừng đến gần những chỗ này, nơi đó bị Thời Luân ảnh hưởng rồi, thuật pháp của ngươi có thể sẽ mất tác dụng.”
Nàng vẽ nhanh như gió, vẽ xong liền xé giấy đưa cho Huệ Nam Y, Huệ Nam Y nhận lấy giấy và thương tinh rồi hành lễ rời đi, thái độ đối với Diệp Mẫn Vi vô cùng tôn kính.
Thái độ hắn như vậy không khỏi khiến đệ tử tiên môn xung quanh xôn xao bàn tán.
Diệp Mẫn Vi chẳng để tâm, tiếp tục cúi đầu tính toán, mãi đến khi trong rừng lần lượt sáng lên từng luồng ánh sáng lam, những thương tinh được chôn sâu dưới đất phát ra hào quang vút lên trời. Khi luồng ánh sáng thứ mười tám lóe lên, nàng ngẩng đầu nhìn lên các luồng sáng đó, Vạn Tượng Sâm La trên cổ tay xoay chuyển hào quang.
“Được rồi, có thể bắt đầu.”
Gió lớn nổi lên ào ào, sương độc tan biến sạch sẽ, cây cối vặn vẹo nghiêng ngả, lá cây bay tán loạn. Ánh sáng của thương tinh quấn quanh đan xen, trong mắt Diệp Mẫn Vi va chạm với mạch linh lực trong Thiên Liệt.
Nàng một lần nữa rút ra một tờ giấy trắng, một tay ở bên người vẽ tính toán, một tay vẽ lên tờ giấy. Từng tờ giấy trắng lần lượt rơi xuống, chưa đến một lúc nàng đã vẽ xong năm tờ.
Ánh sáng của Vạn Tượng Sâm La rút lại, Diệp Mẫn Vi thở dài một hơi, Ôn Từ chăm chú nhìn nàng, hiểu rõ: “Thỏa mãn chứ?”
Diệp Mẫn Vi quay đầu lại, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Ôn Từ, gật đầu chắc nịch.
Đây là lần đầu tiên sau khi nàng tìm lại bộ não của mình gặp được một phép toán phức tạp đến vậy, cảm giác đầu óc vận hàng đến cực hạn thật sự khiến toàn thân sảng khoái.
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Mẫn Vi lại yêu chính bộ não của mình, nàng dường như bỗng có chút hiểu được cái tình cảm đan xen giữa yêu và hận của Ôn Từ, là cảm giác gì.
Ôn Từ nheo mắt, khẽ cười một tiếng.
Còn Diệp Mẫn Vi quay người lần lượt đưa mấy tờ giấy cho Chân Nguyên Khải nói: “Đây là bản đồ đại hình trong Thiên Liệt, càng đi sâu vào trong sẽ càng rộn, đáy Thiên Liệt có thể rộng đến mười mẫu, mộ phần của tổ tiên nằm ở đó. Thời Luân kề sát mộ phần, họ sống lại tại đó, một khi rời đi thì sẽ hóa thành xương trắng.”
“Còn tờ này là phân bố hiệu dụng của Thời Luân trong Thiên Liệt. Thời Luân đều không phải là ảnh hưởng toàn bộ, Thiên Liệt vẫn có nhiều vùng trống chưa bị ảnh hưởng, ví dụ như những bọt khí lơ lửng trong nước. Ta đã mở đường xuyên qua các vùng đó, có thể không bị ảnh hưởng mà xuống đến đáy.”
Diệp Mẫn V nói rất nhanh, Chân Nguyên Khải cầm những tờ bản vẽ ngây người trong chốc lát, có chút không thể tin được nàng chỉ trong thời gian ngắn ngủi như thế, liền có thể hiểu rõ rành tình hình Thiên Liệt.
Diệp Mẫn Vi nói xong thì quay đầu đưa một tờ giấy cho Ôn Từ, nói: “Ta còn một cây gậy dò đường.”
Ôn Từ nhận lấy tờ linh mạch đồ từ tay nàng, xem xét một lát rồi nói: “Linh xung dày đặc thế này, cần loại gỗ tốt mới chịu nổi.”
Hắn vung tờ giấy hỏi Chân Nguyên Khải: “Gần đây có cây mộc nam nào đã sinh chỉ vàng không?”
Chân Nguyên Khải nén giận, gọi người đi tìm gỗ.
Diệp Mẫn Vi lại cúi đầu tính toán thứ gì đó. Còn Ôn từ sau khi lấy được gỗ, mười ngón tay khéo léo nhưng không phải của người thành nhanh chóng gọt gỗ làm gậy, mài nhẵn, dùng dao khắc chuyên dụng cho linh khí để khắc họa lên trên, linh mạch tinh xảo đến mức khó thấy bằng mắt.
Chân Nguyên Khải mang theo bản đồ của Diệp Mẫn Vi đi trao đổi với các đệ tử tiên môn trấn thủ, thỉnh thoảng có người nhìn về phía hai người đang ngang nhiên chế tạo linh khí trước mặt bọn họ, thì thầm bàn luận.
Ôn Từ chẳng bao lâu đã hoàn thành cây gậy, đưa cho Diệp Mẫn Vi. Mọi sự đã chuẩn bị xong, Diệp Mẫn Vi rốt cuộc đứng dậy từ thân cây, chỉnh lại quần áo rồi nói với hắn và Vệ Uyên: “Vậy ta đi xuống đây.”
Chân Nguyên Khải đưa bản đồ cho nàng: “Mang theo bản đồ của ngươi đi.”
Diệp Mẫn Vi chỉ vào thái dương: “Ta đã ghi nhớ hết rồi, bản đồ đó là cho các ngươi xem. Nhưng các ngươi đừng xuống, trong Thiên Liệt ảnh hưởng của Thời Luân rất phức tạp, mà đá núi nơi đó bị Thời Luân ảnh hưởng đã rất yếu, sơ suất một chút là sẽ sụp xuống.”
Diệp Mẫn Vi đang định đi vào Thiên Liệt, chợt như nhớ ra gì đó, quay đầu lại nhìn về phía Chân Nguyên Khải.
“Sư huynh.”
Đột nhiên bị Diệp Mẫn Vi gọi là sư huynh, Chân Nguyên Khải không khỏi ngẩn người.
“Lúc ở Ninh Dự ngươi từng nói với ta nhiều điều, ta đã suy nghĩ lại rồi. Ngươi đã từng rất coi trọng ta, cho nên mới giận dữ như vậy đúng không?”
Diệp Mẫn Vi nhìn thẳng vào mắt Chân Nguyên Khải, đôi mắt xám đen của nàng dưới ánh huỳnh quang màu lam phát ra ánh sáng chân thuần khiết, tha thiết.
“Xin lỗi, ta không biết chuyện đó, khiến ngươi buồn lòng rồi.”
Diệp Mẫn Vi giơ tay, cúi người hành lễ với Chân Nguyên Khải. Chân Nguyên Khải ngơ ngẩn nhìn Diệp Mẫn Vi xoay người, từ trên thân cây nhảy xuống, thân ảnh mang theo luồng sáng lam hoàn toàn biến mất trong Thiên Liệt.
Hắn bất chợt như thấy lại năm tháng xa xưa, sư muội trong Tập Minh Tháp ấy, nàng đứng trong làn hương trầm buổi sớm, nói với hắn: “Sư huynh, nếu ta làm môn chủ, huynh có muốn làm phó môn chủ của ta không?”
Chân Nguyên Khải đột nhiên siết chặt bản vẽ Diệp Mẫn Vi đưa cho hắn, tâm trạng phức tạp đến mức khó nói thành lời.
Đêm dài dằng dặc, bên ngoài Thiên Liệt là bóng cây lắc lư, sau khi Diệp Mẫn Vi đi xuống Thiên Liệt, thế giới bên ngoài liền trở nên tĩnh lặng. Ôn Từ thì tựa vào thân cây, lặng lẽ nhìn về phía sâu trong Thiên Liệt.
Vệ Uyên khoảnh tay đứng bên cạnh hắn, cười nói: “Đúng là không rời mắt lấy một giây, Vu tiên sinh đây yêu sư tỷ đến vậy sao? Vệ mỗ xưa nay vẫn nghĩ, sư tỷ nên được tôn kính như thần, khiến người khiếp sợ như ma, chỉ duy không nên được yêu như một người phàm.”
Ôn Từ liếc Vệ Uyên một cái, nhàn nhạt nói: “Vậy năm xưa Vệ thành chủ cửu tử nhất sinh đoạt lấy Phù Không Giới Bia, đưa cho Diệp Mẫn Vi, chẳng lẽ không phải vì coi nàng như ân nhân sao?”
“Cũng đúng mà cũng không đúng, họ trộm đi đồ của sư tỷ, ta chỉ là vật trả lại chủ cũ mà thôi.”
Trên tầng chín mươi chín của Tập Minh Tháp từng có ánh đèn suốt đêm không tắt, trong ánh đèn này ngồi là thiên tài từng đến thế gian trước cả nhật nguyệt sao trời, chỉ có Diệp Mẫn Vi mới xứng đáng ở nơi ấy.
“Tòa Tập Minh Tháp ấy sập thì sập thôi, ngay cả sư tỷ họ cũng không cần, thì giữ tòa tháp ấy làm gì?”
May mà Chân Nguyên Khải không được đoạn trò chuyện này, nếu không e là hắn đã trở mặt tại chỗ.
Nhưng kỳ thực, sau khi Diệp Mẫn Vi rời khỏi sư môn, Chân Nguyên Khải cũng từng tìm kiếm nàng khắp biển người vô số lần, mãi đến khi Tưởng Chước kế nhiệm môn chủ mới thôi.
Từng có một Diệp Mẫn Vi như vậy, từ một thế gia tinh quan đến toà tháp cao, rồi lại đến một ngọn núi cao, tựa như nàng đã đi qua con đường cô độc nhất của thế gian.
Trên con đường ấy, không ai thực sự hiểu nàng, chẳng ai hiểu được nàng và bộ não của nàng, nàng không có đồng loại trên đời này.
Thế nhưng cho dù là khi ấy, cho dù chưa thực sự hiểu, nàng vẫn luôn có đồng đội bên cạnh.
Chỉ là khi đó, Diệp Mẫn Vi chưa hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ đồng đội.
Thời gian như bóng câu qua khe cửa, hôm nay, Diệp Mẫn Vi bình an vô sự rơi xuống đáy của Thiên Liệt.
Nàng còn chưa kịp lấy ra gậy đánh lửa để soi sáng bóng tối, xung quanh đã rực sáng lên từng mảng, soi rõ từng ngóc ngách của nơi rộng rãi bằng phẳng này.
Nàng đang đứng giữa bảy cỗ quan tài, cả bảy cỗ quan tài đều đã mở nắp, trên mỗi cỗ đều có một người mặc đạo bào ngồi đó, năm nam hai nữ, tư thế ngồi khác nhau.
Đây chính là đồng đội khai thiên lập địa từ ngàn năm trước.
Cô nương mặt tròn bắt chéo chân nói: “Dạ minh châu chôn theo ta cuối cùng cũng có ích rồi.”
Lại có một người vóc dáng vạm vỡ, lưng hùm vai gấu, trông chẳng giống người tu đạo mà giống võ phu, chỉ vào Diệp Mẫn Vi.
“Nhìn kìa, chỉ chỗ nàng đứng khoảng ba mét vuông là không bị ảnh hưởng bởi Thời Luân, tính toán thật chuẩn! Hậu sinh khả úy.”
Nghe giọng này thì chính là hai người hay cãi nhau trong giấc mơ kia.
“Khoan đã, xem ta tìm được gì này!”
Một người trước đó luôn chúi đầu lục lọi trong quan tài bỗng đứng bật dậy, hắn mặc áo trắng tiên phong đạo cốt, cao ráo gầy gò, giơ tay lên cao, chỉ thấy trong tay hắn nâng một bộ ấm trà tử sa cùng một bình trà.
Đám người lập tức trở nên ồn ào, cãi cọ mà thân thiết.
Có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Khi ta chuẩn bị đồ tùy táng cho Kỳ Hàn, sao có thể quên bộ trà cụ hắn yêu thích nhất? Trà này là Long Tỉnh hái trước thanh minh, vừa khéo hắn tìm được rồi, chúng ta có thể pha trà, vừa uống vừa trò chuyện.”
Diệp Mẫn Vi nhìn về phía nam nhân vừa lên tiếng.
Người này mặc đạo bào màu xanh lam, dung mạo thanh tuấn, ánh mắt sâu lắng, mỉm cười nói với nàng: “Ta là Sinh Trường Nhai, không biết ngươi có từng nghe qua tên ta chưa.”
“Ta là người sáng lập ra Tiêu Dao Môn, cũng là môn chủ đầu tiên.”
