Dưới bầu trời sáng trong, thành Thiên Thượng nằm giữa biển mây, lầu các đình đài sáng ngời đến rực rỡ lấp lánh.
“… Bất kể sau này là địch hay bạn, thế đạo này rẽ trái hay rẽ phải, chỉ cần có người thì nhân gian này mới tồn tại. Không có đạo lý nào vì thế đạo này hay kẻ địch mà hy sinh con người cả.”
Tấm bản đồ được Lâm Tuyết Canh đánh dấu giờ như một bức họa lớn hiện rõ trên bầu trời, mười sáu khu vực phân chia hiện lên rõ ràng. Tạ Ngọc Châu đang định giải thích từng sự việc sắp xảy ra, giọng nàng vang vọng trong các con phố.
Rất nhiều bá tánh đã quay đầu chạy về phía núi Thanh Vân, nơi cuối cùng còn lại, đường phố hỗn loạn, đám đông la hét chen chúc, tiếng hoảng hốt không dứt bên tai.
Khi Tạ Ngọc Châu lên tiếng, lập tức có rất nhiều linh phỉ từ trong đám đông hiện thân.
Nửa tháng qua trong thành Thiên Thượng, đã không còn linh phỉ nào không biết đến uy danh của “thành chủ phu nhân”. Bọn họ cẩn tuân mệnh lệnh, bất chấp việc có tu sĩ tiên môn ở đây, vận chuyển linh khí lao thẳng đến khu vực đầu tiên sắp sụp đổ.
Đạo bào trắng của đệ tử Phù Quang Tông giữa đám đông vô cùng nổi bật. Nhiều tu sĩ từ các tiên môn khác chạy như bay đến, hỏi han người trên đài có thật sự là Sách Ngọc sư quân? Vì sao chưa từng nghe tin Sách Ngọc sư quân xuất quan đến đây?
Đệ tử Phù Quang Tông đưa mắt nhìn nhau, không biết nên trả lời thế nào, Tạ Ngọc Tưởng bước ra từ hàng ngũ.
Nàng đứng trước mọi người, trấn định nói: “Trên đài đúng là tông chủ của chúng ta, tông chủ tu hành bị tổn thương cho nên linh mạch bị tắc nghẽn, hiện tại tạm thời không thể sử dụng linh lực, vì thế chuyến đi đến thành Thiên Thượng này không được công khai.”
Tu sĩ các tiên môn khác sau khi được đệ tử Phù Quang Tông xác nhận, liền nói: “Thì ra là thế, đã là hiệu lệnh của Sách Ngọc sư quân, chúng ta tất nhiên đạo nghĩa không thể chối từ!”
Thấy người dò hỏi đều đã rời đi và bắt đầu hành động, các đệ tử khác của Phù Quang Tông quay sang nói với Tạ Ngọc Tưởng: “Ngọc Tưởng, rõ ràng ngươi biết người đó là…”
Rất nhiều đệ tử Phù Quang Tông từng tham gia trận vây công Thiên Kính Trận, biết rõ việc Sách Ngọc sư quân yểm tu thất bại, cũng biết đến sự tồn tại của Tạ Ngọc Châu.
Tạ Ngọc Tưởng xoay người lần lượt nhìn thẳng vào mắt đồng môn, không chút dao động.
“Ta vừa rồi không nói sai câu nào, nàng chính là Sách Ngọc sư quân, là tông chủ của chúng ta, và đang làm đúng những gì một tông chủ nên làm. Dù tương lai có bị luận tội đưa lên đại điện, ta cũng vẫn sẽ nói như vậy.”
Tạ Ngọc Châu đứng trên đài, nhìn các tu sĩ và linh phỉ dưới đài bắt đầu hành động, cuối cùng mới thở ra một hơi. Lúc này nàng mới nhận ra tim mình đập dồn dập, trong tay đã đẫm mồ hôi.
“Các ngươi theo ta đến thuyền gió…” nàng quay người, nói với những người giả khiên ti đứng bên cạnh.
Có người từ trên trời giáng xuống bên cạnh nàng, đạo bào của Phù Quang Tông tung bay, che đi ánh mặt trời, tạo thành một vòng tròn bao phủ lấy nàng.
Tạ Ngọc Châu ngước nhìn người đã khoác đạo bào lên người mình, chính là tỷ tỷ nàng, Tạ Ngọc Tưởng.
Đứng bên cạnh Tạ Ngọc Tưởng là năm đệ tử Phù Quang Tông, nàng nhìn Tạ Ngọc Châu, lui về sau một bước, cúi người hành lễ: “Đệ tử Tạ Ngọc Tưởng bái kiến tông chủ, xin nghe theo sự sai khiến của tông chủ.”
Mấy đệ tử Phù Quang Tông phía sau nàng tuy mặt có vẻ do dự, nhưng cũng hành lễ nói: “Đệ tử tham kiến tông chủ.”
Tạ Ngọc Châu ngẩn người, rồi nắm lấy cổ áo, hít sâu một hơi rồi trịnh trọng gật đầu.
“Chúng ta đi thôi.”
Tây Châu xa xôi, nơi đáy khe Thiên Liệt, trong nơi nhỏ hẹp đang sụp đổ, bụi đất rơi lả tả.
Cánh tay của Ôn Từ nằm trong vũng máu, bắn tung tóe máu tươi, áo hắn bị nhuộm đỏ, máu không ngừng chảy ra.
Hắn quả thực là thân thể cứng rắn dẻo dai, bị hành hạ thế nào vẫn còn sống, thậm chí đầu óc vẫn tỉnh táo, dường như có khả năng chịu đựng đau đớn một cách phi thường.
Một đôi giày đen dừng lại bên hắn, Vệ Uyên từ trên cao cúi đầu nhìn xuống Ôn Từ. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt sâu thẳm không có chút ánh sáng.
Ôn Từ, dịch ma lại là Vu Ân Từ.
Lại chính là Vu Ân Từ.
Là chủ nhân Mộng Khư, là người trong lòng Diệp Mẫn Vi, là một mắt xích trong kế hoạch cải tổ tương lai của hắn.
Nếu Ôn Từ chết trong tay hắn, Diệp Mẫn Vi chắc chắn sẽ nghi ngờ, nàng thậm chí có thể dùng Thời Luân để hồi sinh Ôn Từ nhằm truy tra hung thủ.
Đến lúc đó Diệp Mẫn Vi có thể sẽ không tiếc công phá vỡ quan hệ với hắn, thậm chí còn cá chết lưới rách, kế hoạch của hắn không biết sẽ còn xảy ra bao nhiêu chuyện nữa, nhiều năm trù tính thất bại trong gang tấc. Hiện giờ tên đã trên dây, cách thời khắc thay trời đổi đất chỉ còn một bước.
Giờ khắc này, hắn đáng lý nên nhẫn nhịn, nên giả vờ tha cho Ôn Từ, chờ khi hắn trở nên vô dụng thì mượn tay người khác…
Ôn Từ quay đầu nhìn hắn, đôi mắt đỏ như máu lại mang theo một tia thương hại.
Vệ Uyên ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Từ: “Ngươi nhìn ta như vậy, là có ý gì?”
Ôn Từ ho khan, nói: “Không có ý gì… Ta đã sớm đoán được, đây không phải cuộc chiến giữa ngươi và ta, mà là cuộc chiến giữa ngươi và chính dã tâm của mình.”
“Vì thù hận mà mưu tính, cuối cùng lại phải nhẫn nhịn thù hận để giữ vững kế hoạch, thật nực cười.”
Trong đầu Vệ Uyên như có dây đàn bị kéo đứt, hắn đột nhiên túm lấy cổ áo Ôn Từ, tay run lên vì quá sức, mà cuối cùng vẫn thả Ôn Từ ra.
Hắn loạng choạng đứng dậy, bật cười điên dại.
Trong nơi hẹp hòi chật chội đổ nát này, tiếng cười của hắn vang vọng dài lâu, như ác quỷ.
“Nực cười, làm sao không nực cười cho được? Hung thủ đã thoát khỏi danh xưng dịch ma, mấy chục năm qua ngồi vững tại Mộng Khư, được hưởng vang danh, người đời kính ngưỡng. Còn ta suốt hơn tám mươi năm tìm kiếm, mà lại không nhận ra kẻ đó luôn ở ngay bên cạnh!”
“Nếu không phải Vệ mỗ còn sống, chỉ sợ chủ nhân Mộng Khư đã sớm quên mất chuyện dịch ma, an tâm hưởng thụ cuộc sống tiêu dao rồi nhỉ!?”
“Quên mất… an tâm hưởng thụ?” Ôn Từ lặp lại.
Máu tươi đặc sánh trên người hắn hòa lẫn với vô số cơn ác mộng, tiếng la hét, tiếng nguyền rủa, và cùng với vô số ánh mắt đỏ ngầu dường như sắp xuyên qua màn máu mà bước ra từ ác mộng đứng trước mặt hắn.
“Ta nhớ rõ hơn ngươi.”
“Ngươi nhớ, ngươi nói ngươi nhớ? Được, ngươi nói xem, ngươi nhớ được gì?”
“Hai mươi tám trấn ở Thương Châu chết hàng vạn người, quan phủ phong thành, thi thể ngổn ngang, sông Thương nhuộm đỏ máu. Ta đã thấy tử mộng của hàng vạn người ấy, nghe từng tiếng kêu gào, nguyền rủa và khẩn cầu của mỗi người.”
Ôn Từ chậm rãi nói.
Việc đầu tiên sau khi hắn khỏi bện khỏi xuống núi là đến Thương Châu, nơi những người chết vì ôn dịch nếu lưu lại mộ phần, hắn đều tế bái dập đầu từng người một. Những cái tên đó, đến bây giờ hắn cũng chưa từng quên.
Nhưng hắn cũng biết, điều đó chẳng thay đổi được gì.
“Họ cuối cùng vẫn vì ta mà chết, một câu xin lỗi từ miệng ta thốt ra cũng là khinh nhờn, dù ta lấy cái chết để tạ tội cũng không đủ để trả lại.”
“Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ta chẳng tìm ra nơi nào để chuộc lỗi, ta thậm chí không biết rốt cuộc ta làm sai điều gì. Ta sinh ra liền có dịch bệnh, lại chẳng hề hay biết gì về nó, ta có thể có lựa chọn gì chứ? Quay lại trong bụng mẹ để đầu thai lại à? Hay tự dìm chết mình ngay khi vừa sinh ra?”
Ôn Từ siết chặt nắm tay, đột nhiên lại bật cười.
Hắn gằn từng tiếng: “Nhưng biết làm sao được, ta cũng muốn sống mà.”
“Ta đã từng nhìn thấy cõi nhân gian này rồi. Dù cho nhìn thấy bóng ma trong mọi vũng máu, dù cho bị ác mộng quấn lấy suốt đời suốt kiếp, dù cho không ai đồng hành, không ai yêu thương, ta vẫn muốn ở lại nhân gian này.”
Hắn từng đi khắp ngũ hồ tứ hải, gặp gỡ bao nhiêu người khác nhau trong cơn duyên bèo nước gặp nhau. Luôn có người muốn đến gần hắn, muốn hiểu hắn, nhưng hắn luôn lạnh lùng nói với họ — các ngươi hiểu gì chứ?
Không ai có thể hiểu.
Cánh cửa cao kia, một trận ôn dịch, một trận bão tuyết, một cô nương nơi núi cao kia.
Hắn bao năm bị xiềng xích trói buộc, là Diệp Mẫn Vi đã chém đứt một đầu xiềng xích ấy, giúp hắn rời khỏi ngọn núi kia. Nhưng đầu còn lại của xiềng xích sẽ mãi quấn quanh chân hắn, kéo lê phía sau, vang lên tiếng ken két chói tai.
Hắn không muốn để bất cứ ai nhìn thấy xiềng xích trên người hắn.
Hắn không cần ai hiểu, thậm chí không cần ai biết tên của hắn.
Hắn có thể là bất cứ ai, một vai diễn trên sân khấu, một thần minh du hành nơi phố chợ, đeo mặt nạ, mặc phục trang múa, trong khoảnh khắc nào đó được người chú ý, lặng lẽ đi qua tiếng cười, hòa vào trong khói lửa nhân gian nơi đây.
Thế là đủ rồi, với hắn mà nói như vậy đã đủ rồi, nhân gian này chính là giấc mơ cả thời thơ ấu của hắn.
Đứa trẻ da trắng nõn trầm mặc kia như lại hiện lên từ nơi tăm tối, đứng giữa núi thây biển máu, đôi mắt mở to lạnh lùng nhìn chằm chằm Ôn Từ.
Ôn Từ luôn không dám nhìn thẳng vào mắt đứa trẻ ấy.
Thế nhưng đứa trẻ ấy luôn vạch trần hắn từng giây từng phút.
Trước cả Vệ Uyên, hắn đã đối đầu với chính bản thân mình suốt bao năm rồi.
“Ta tuy ham sống, nhưng trên đời này chỉ có ngươi muốn giết ta, ta tuyệt đối không oán trách.”
“Ta từng có giao ước, sau khi chết hồn phách tiến vào thức hải chúng sinh, Diệp Mẫn Vi cho dù có dùng Thời Luân cũng không thể triệu hồn phách ta trở về. Đừng lo, đợi nàng thu hồi Thời Luân ngươi liền có thể ra tay.”
Dừng một chút, Ôn Từ khẽ cười, nói: “Đây là cơ hội tốt đấy, nợ máu trả bằng máu… đúng không?”
Thành Thiên Thượng trôi dạt giữa trời xanh, lệch về hướng tây, thuyền gió xuyên qua biển mây, tất bật đưa đón người trong thành.
Lại một mảnh đất nứt ra, nhà cửa sụp đổ rơi xuống, tiếng vang chấn động cả tòa thành. Hàng chục con phố đứt gãy rơi xuống, lần lượt rơi xuống đại dương mênh mông, dậy nên sóng lớn ngập trời, rồi nhanh chóng chìm nghỉm.
Bá tánh rơi theo đất phố được tu sĩ và linh phỉ kịp thời cứu lên mảnh đất còn nổi trong không trung.
“Có người rơi xuống biển không?”
“Không có, người rơi vừa nãy đều được cứu rồi…”
“Mau đến phía đông, sắp tới lượt bên đó rồi…”
Rìa đất đai ranh cưa lởm chởm, linh phí và tu sĩ đứng ở vách đá ngắn gọn trao đổi, sau đó dặn dò bá tánh bình thường sống sót sau tai họa đang hoảng loạn gào khóc rút lui về núi Thanh Vân, nơi cuối cùng còn lại.
Sau đó họ lại cùng nhau lao đến khu vực tiếp theo sắp rơi xuống, đạo bào và ánh sáng linh khí đan xen lấp lánh.
Vài canh giờ trước, ai có thể tưởng tượng các tu sĩ tiên môn và linh phỉ từng đối đầu như nước với lửa, lại có thể hợp lực cứu người, cùng tiến cùng lùi.
Cứ mỗi khắc lại có đất rơi xuống biển, thành Thiên Thượng đất vỡ vụn từng mảnh, dấy lên những cột sóng khổng lồ, dần trôi về hướng tây. Khi từ xa có thể nhìn thấy đất liền, vùng cuối cùng trước khi sụp đổ cũng đã rơi xuống biển.
Cả thành Thiên Thượng rộng lớn giờ chỉ còn lại núi Thanh Vân cuối cùng.
Ngay cả ngọn núi ấy cũng đang rung chuyển dữ dội, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Các bá tánh tụ tập tại đây, đông đúc chen chúc, mọi người từng nhóm bước lên thuyền gió, rút về đất liền, thuyền gió đi đi về về ngày một nhiều, gần như không nghỉ.
“Đừng chen lấn! Đừng chen lấn! Ai cũng sẽ được lên thuyền!”
“Bá tánh đã rút hết chưa?”
“Còn bao nhiêu người…”
Tạ Ngọc Châu đứng dưới những chiếc thuyền gió qua lại, được đệ tử Phù Quang Tông và linh phỉ vây quanh ở giữa, việc vận hành thuyền gió đều do Tạ Ngọc Châu đảm trách, còn Tạ Ngọc Tưởng thay Tạ Ngọc Châu truyền tin cho tiên môn.
“Còn hơn ngàn người, thêm ba chiếc thuyền nữa chắc là xong…” Tạ Ngọc Tưởng nói với Tạ Ngọc Châu.
Nàng lời còn chưa dứt thì dưới chân vang lên một tiếng rền trời, mặt đất đột ngột xuất hiện vô số vết nứt.
Dường như núi Thanh Vân cuối cùng này cũng rốt cuộc không chịu nổi, chuẩn bị vỡ vụn rơi xuống.
Mọi người kinh hãi, bá tánh còn sót lại trên núi hoảng loạn, gào khóc, ùa lên thuyền gió.
Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, vô số con bướm bay ra từ các khe nứt, tấm gương sáng tụ mây trên đỉnh núi Thanh Vân phản chiếu ánh sáng.
Những con bướm ấy lại lần nữa dệt nên vô số dải tơ ánh xanh lập lòe, trói buộc lấy ngọn núi Thanh Vân sắp sụp đổ.
Tạ Ngọc Châu mừng rỡ: “Lâm Tuyết Canh?”
Bóng dáng Lâm Tuyết Canh xuất hiện từ gương sáng, vạt áo nàng phấp phới tay cầm kiếm Điệp Minh đến, xông thẳng đến bên Tạ Ngọc Châu: “Phù Không Giới Bia không trụ được nữa, còn lại bao nhiêu người?”
“Hơn ngàn người.”
“Vẽ trận pháp này ở bãi đất trống trên bờ, trong một tuần trà phải hoàn thành. Một ngày chỉ có thể phát động một lần, tuyệt đối không được vẽ sai!”
Lâm Tuyết Canh giơ tay ném một cuộn tranh cho Tạ Ngọc Châu.
Dứt lời, cánh bướm quanh người Lâm Tuyết Canh liền tản ra, những sợi tơ xanh mỏng bao trùm đầu bá tánh trên núi Thanh Vân như tấm lưới lớn.
Tạ Ngọc Châu cũng lập tức hành động, Tạ Ngọc Tưởng đưa nàng cưỡi gió lao đi, nhanh như tên bắn tới bờ biển.
Tạ Ngọc Châu thả ra hơn chục người giả, dưới sự điều khiển của nàng nhưng người giả sinh động như thật đó bắt đầu vẽ trận, khiến các tu sĩ tiên môn xung quanh không khỏi kinh ngạc.
Tạ Ngọc Tưởng lo lắng nói: “Muội đang dùng thân phận của Sách Ngọc sư quân, trước bao ánh mắt mà dùng linh khí…”
“Lúc này không lo nổi chuyện đó!” Tạ Ngọc Châu nghiến răng.
Trận pháp vừa hoàn thành, tàn tích thành Thiên Thượng lơ lửng giữa mây trắng trên bầu trời nơi xa cuối cùng cũng tan vỡ.
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn rung trời vang lên, núi Thanh Vân của thành Thiên Thượng đổ sập, cây cối bị nghiền nát, vỡ vụn cùng tàn tích Phù Không Giới Bia bay xuống biển.
Ánh mặt trời mùa hè sáng ngời chói mắt, sóng xanh trăm trượng, tất cả những thứ thần kỳ, đồng ruộng chồng chất, lầu các sặc sỡ cao ngất, cá bơi và xe bay đều bị nuốt chửng hoàn toàn. Tiên cảnh liền như ảo ảnh giữa biển khơi, thành trì xây trong mười năm, bị hủy hoại chỉ trong một đêm.
Ánh mắt Tạ Ngọc Châu run lên.
Pháp trận mà nàng vừa vẽ xong cũng bừng sáng, ngàn người còn lại trên đỉnh núi khi nãy, bao gồm cả Lâm Tuyết Canh đều xuất hiện giữa trận pháp.
Mọi người hoảng sợ mà ôm nhau khóc.
Bờ biển chật kín những người may mắn sống sót sau tai họa.
Tạ Ngọc Châu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nàng bước đến bên Lâm Tuyết Canh đỡ lấy vai nàng: “Tuyết Canh…”
Lâm Tuyết Canh th* d*c kịch liệt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tàn tích thành Thiên Thượng đang dần chìm nghỉm vào biển cả, trong ánh mắt lại bốc lên một ngọn lửa giận dữ.
Nàng giơ tay lên, giữa hai ngón tay bỗng hiện ra một tấm thẻ gỗ.
Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp nhìn rõ thẻ gỗ đó là gì, cảnh tượng trước mắt đã đột nhiên thay đổi.
Đưa mắt có thể nhìn thấy mọi thứ bốn bề đều là cổ thụ cao vút, xung quanh vang lên tiếng côn trùng chim chóc, sương mù dày đặc, đây rõ ràng là một khu rừng núi nào đó.
Tạ Ngọc Châu hoảng hốt thu tay lại, lùi về sau mấy bước: “Đây đây đây… đây là chỗ nào?”
Lâm Tuyết Canh quay đầu nhìn nàng: “Tây Châu.”
“…… Chỗ Thiên Liệt ư?”
“Ta có một tấm địa lệnh thu nhỏ, điểm đến chính là Tây Châu.
Tạ Ngọc Châu vô cùng hoang mang, nàng chả trách: “Cô định đi tìm đại sư phụ và nhị sư phụ cầu cứu sao?”
Lâm Tuyết Canh lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo như sương: “Ta tìm Vệ Uyên, tính sổ.”
Tạ Ngọc Châu càng thêm kinh ngạc.
“Cô tưởng vì sao thành Thiên Thượng lại rơi xuống?”
“Vì tiên môn phá hoại Phù Không Giới Bia…”
“Đó chính là ý đồ của Vệ Uyên! Từ hôm nay trở đi, lời đồn đoán này sẽ lan khắp đại giang nam bắc, Vệ Uyên sẽ biến nó thành sự thật, rằng có kẻ trong tiên môn vì muốn độc chiếm linh khí mà bất chấp mạng người, phá hủy thành Thiên Thượng!”
Lâm Tuyết Canh giơ tay chỉ về phía đông, từng chữ từng chữ lạnh như băng: “Nhưng sự thật là thành Thiên Thượng vốn dĩ đã sắp sụp đổ!”
Tạ Ngọc Châu sững người.
Lâm Tuyết Canh cười lạnh nói: “Vệ Uyên vì sao chỉ dẫn cô đi xem Phù Không Giới Bia, còn ta và sư phụ thì hết lần này đến lần khác bị ngăn cản? Đó là hắn hiểu rõ, nếu ta và sư phụ nhìn thấy Phù Không Giới Bia sẽ lập tức nhận ra, Phù Không Giới Bia vốn đã không thể chống đỡ nổi nữa!”
“Nay nghĩ lại, những điều kỳ lạ mà ta và sư phụ phát hiện trước đó đều có lời giải — các linh khí trong thành tuy vận hành nhìn như hoàn hảo nhưng đều có khiếm khuyết, không thể dùng lâu dài. Còn các loại thuật pháp mỗi ngày tiêu hao linh lực khổng lồ, như đang hút máu từ Phù Không Giới Bia, vắt kiệt nguồn sống.”
“Vệ Uyên tính toán kỹ càng, tòa thành này chỉ bắt đầu vận hành từ ngày mở cổng, và kể từ đó chỉ có thể cầm cự một tháng, sau một tháng thì sẽ sụp đổ rơi xuống. Thế nhưng một tòa thành Thiên Thượng hoàn hảo như thế, nó không thể tự nhiên mà sụp đổ, nó nhất định là do người dụng tâm kín đáo gây ra.”
“Cho nên hắn đã sắp xếp trước, tiễn thiên tử đi từ sớm, lại cùng sư phụ còn cả Vu tiên sinh rời thành, để lại cơ hội ra tay tốt nhất cho những kẻ đang chờ thời. Hắn biết rõ sẽ có chuyện gì xảy ra, biết người toàn thành sẽ gặp nguy hiểm thế nào, vậy mà lại ung dung ngồi xem biến cố xảy ra. Hắn vì sao phải đưa cô đi khắp thành Thiên Thượng, ban cho cô danh phận phu nhân, không ngừng giúp cô gây dựng uy tín trong thành? Là để đến hôm nay, để lại hai người hiểu rõ cấu trúc thành Thiên Thượng nhất là ta và cô, một người có thể chỉ huy toàn bộ linh phỉ cả thành Thiên Thượng, một người hiểu rõ nơi này từng tấc đất, để chúng ta buộc phải liều mạng cứu vãn cục diện! Dùng chúng ta xóa bỏ nghi ngờ do chính hắn tự biên tự diễn!”
“Hắn muốn phô trương sức mạnh của linh khí, dựng lên một giấc mộng đẹp khiến thế nhân phải kinh ngạc và khát khao, rồi lại để mộng đẹp ấy bị hủy hoại bởi tiên môn! Vì vậy, cô, ta, cùng cả mạng người cả thành này, đều là quân cờ của hắn!”
Tạ Ngọc Châu ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ, Lâm Tuyết Canh hít sâu một hơi, nheo mắt lạnh lùng: “Đồ chó chết đó, ta phải giết hắn.”
