Trên đường phố, trong tiếng người náo nhiệt và hân hoan, tiếng bánh xe, tựa như một giấc mơ đến từ tám mươi năm trước.
Một đôi ủng xanh đen xoay hướng, Ôn Từ quay đầu lại, rời khỏi đám đông đang quỳ lạy trước tượng Thần Kết.
Hắn chầm chậm đi qua tòa thành hồi sinh này, bá tánh đi ngang qua đều quay đầu lại nhìn hắn, thấp giọng trầm trồ cảm thán.
Có người nhiệt tình chào hỏi hắn, nói với hắn rằng: “Ngài đúng là đẹp quá chừng, ta chưa từng thấy ai tuấn tú như ngài!”
Họ cũng giống hệt tám mươi năm trước, khi hắn dùng cơ thể đứa trẻ đặt chân đến nơi này. Khi đó họ vây quanh hắn, tò mò kêu lên: “Nhìn kìa, có một đứa bé giống như thiên tiên đến kìa!”
Người trong tòa thành này cho rằng hắn xuất hiện vào ngày lạc đăng, chỉ sợ là đồng tử dưới trướng thần minh, vì thế dốc lòng chăm sóc, lo cho hắn ăn mặc, còn tìm một gia đình tốt để nuôi dưỡng hắn.
Ôn Từ có chút hoảng hốt, những ký ức chôn giấu nơi sâu thẳm nhất lần lượt hiện lên.
Suốt bao năm nay, hắn chỉ nhớ đến những ánh mắt đỏ ngầu đầy thù hận, nhớ đến thi thể ngổn ngang khắp phố phường cùng máu tươi đầm đìa, chúng cứ lặp đi lặp lại trong ác mộng, chưa từng phai mờ chút nào.
Thế nhưng khi hắn từng bước đi dọc theo con phố ấy về phía trước, những máu tươi đầm đìa và núi xác biển máu ấy dường như cũng từ từ lùi lại. Từ trong đó hiện ra những con người hiền lành, nhiệt tình vẫn sống động như xưa, là những phố hẻm sạch sẽ náo nhiệt treo đầy đèn lồng, là bầu trời xuân trong xanh.
Là nhân gian mà khi còn sống sau cánh cổng cao tường dày hắn từng tha thiết khao khát.
Cuối cùng từ trong ký ức ấy bước ra một đứa trẻ gầy gò làn da trắng bệch, nó có đôi mắt sâu thẳm, nơi cổ mang một vết bớt dài mảnh như dải lụa đỏ, đỏ đến chói mắt.
Ôn Từ dừng bước lại.
Đứa trẻ ấy như đang đứng giữa ranh giới của biển máu núi xác và nhân gian bình yên, chăm chú nhìn Ôn Từ.
“Đã có ai đến cứu bọn họ chưa?” cậu bé đặt câu hỏi với Ôn Từ.
Ôn Từ từ từ lắc đầu.
“Đã có ai đến cứu ngươi chưa?” cậu bé lại hỏi.
Ôn Từ lại lắc đầu lần nữa.
Cậu bé im lặng cúi đầu, có lẽ đứa trẻ này vẫn luôn ẩn nấp trong cơn mộng của Ôn Từ, suốt mấy chục năm bị giày vò, luôn mong mỏi một cơ hội được cứu rỗi.
Nó lại ngẩng đầu lên hỏi: “Có ai sẵn lòng yêu ngươi không? Có ai sau khi biết hết mọi điều về ngươi, vẫn cần ngươi, vẫn yêu ngươi không?”
Ôn Từ cuối cùng cũng gật đầu.
Biển máu dần tan biến, nhân gian náo nhiệt phồn hoa ấy dần dần thay thế tất cả, thân thể đứa bé dần trở nên trong suốt dưới ánh nắng trong xanh.
Cậu bé cong mắt mỉm cười, rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Thật tốt, ngươi đã được cứu rồi.”
Khi giọng nói thốt ra, đứa bé đã đồng hành cùng hắn bao năm rốt cuộc tan biến hoàn toàn trong ánh mặt trời, tan vào dòng người tấp nập trên phố.
Âm thanh xiềng xích vang vọng bên tai Ôn Từ suốt bấy lâu, trong khoảnh khắc ấy bỗng dưng tan biến.
Hắn như cuối cùng đã có thể sống trọn một kiếp với quá khứ của chính mình.
Tại con hẻm hẻo lánh của tòa thành hồi sinh này, Vệ Uyên đang đứng tựa tường trong bóng tối, chợt thấy dưới chân mình, trong ánh nắng chiếu vào hiện lên một cái bóng quen thuộc.
Vệ Uyên thẳng lưng, ngoảnh đầu nhìn lại.
Ánh nắng rực rỡ từ đầu hẻm tràn vào, Sách Ngọc sư quân đang đứng nơi đầu hẻm giữa ánh xuân sặc sỡ, nắng quá chói khiến người ta không nhìn rõ thần sắc của nàng.
“Ngươi khóc à?” nàng hỏi.
Giọng điệu của nàng mơ hồ không rõ, lơ lửng giữa Sách Ngọc và Tạ Ngọc Châu. Trong khoảnh khắc ấy, Vệ Uyên dường như thấy Tạ Ngọc Châu đang đứng nơi đầu hẻm.
“Tạ Ngọc Châu không để lại lời nào cho ngươi, nhưng nàng có nhờ ta truyền đạt một việc liên quan đến người. Ta nói trước, đó không phải điều dễ nghe.”
Bóng người đứng giữa ánh nắng kia không hiểu vì sao lại bất ngờ mở lời.
“Nàng nói với ta rằng ngươi là tên phiền phức, ngươi là chó sói dữ, là ngựa điên, là lưỡi dao sắc không có chuôi.”
Vệ Uyên bật cười khẽ một tiếng.
“Nàng hy vọng ta có thể trở thành dây cương của ngươi, cho rằng ta là người duy nhất trên đời có thể kiềm chế được ngươi. Nếu một ngày nào đó ngươi đi làm đường lạc lối, nàng hy vọng ta có thể ngăn ngươi lại.”
Vệ Uyên im lặng không nói gì.
“Nàng còn nói ngươi là một kẻ đáng thương, dặn ta đừng coi trọng lời ngươi nói. Nếu ngươi có lúc giở trò với ta, nàng bảo ta nên tha thứ cho ngươi.”
“Đó là tất cả những gì nàng nói, ngoài ra, nàng không còn lời nào muốn ta truyền đạt cho ngươi.”
Vệ Uyên vẫn không lên tiếng, hắn cúi đầu đứng trong bóng tối, không hỏi thêm điều gì nữa.
Sách Ngọc yên lặng một lát rồi nói: “Nhưng có một câu nàng muốn nói với ngươi, đã từng do dự có nên để ta chuyển lời hay không, cuối cùng vẫn thôi. Nhưng đứa trẻ này lại quên rằng, mọi suy nghĩ của nàng, ta đều nhớ rõ.”
Vệ Uyên cuối cùng cũng cất lời, giọng nói thản nhiên: “Chắc nàng có nhiều điều muốn mắng ta.”
“Vệ Uyên không phải là vết nhơ của Tạ Ngọc Châu, ngươi vẫn là điều tiếc nuối của nàng.” Sách Ngọc nói.
Vệ Uyên khựng lại, ánh mắt khẽ run lên.
“Nàng muốn nói với ngươi, chỉ có câu đó.”
Trong đêm trăng hoa đào rơi lả tả hôm ấy, Vệ Uyên thu lại linh khí bị Tạ Ngọc Châu ném ra khi say rượu, phá hủy con chim nghiệm thật giả, rồi bế nàng trở về khách đ**m.
Trên con đường ngập ánh trắng ấy, hắn đã giễu cợt nói —— thích ta, e rằng sẽ là vết nhớ lớn nhất đời nàng.
Lúc ấy Tạ Ngọc Châu nằm trong vòng tay hắn, yên lặng không tiếng động, dường như đang ngủ say.
Hóa ra nàng đã nghe thấy.
Nàng không hề ngủ.
Nàng tỉnh từ bao giờ, hay là vẫn luôn tỉnh?
Nàng đã nghe được những gì, hay là nàng nghe được tất cả?
Sách Ngọc sư quân im lặng một lát, rồi lùi lại hai bước, xoay người định rời đi.
Ngay khi nàng định sải bước rời đi, Vệ Uyên lại bất ngờ tiến lên một bước, bước vào ánh nắng ấm áp nơi đầu hẻm, nắm lấy cổ tay nàng.
Sách Ngọc quay đầu lại.
Vệ Uyên ngẩng đầu nhìn nàng, ánh nắng dường như có chút chói mắt, con ngươi hắn một màu nâu nhạt.
Hắn chăm chú nhìn Sách Ngọc, trong mắt như nổi phong ba, tựa hồ có rất nhiều điều muốn hỏi. Không rõ đã trôi qua bao lâu, có bao nhiêu người đi qua đi lại, hắn mới từ từ buông tay.
“Xin lỗi.”
Cuối cùng hắn không hỏi gì thêm, chỉ nói một tiếng xin lỗi.
Không rõ là vì nắm lấy tay Sách Ngọc, hay vì điều gì khác.
Dừng một chút, Vệ Uyên khẽ cười một tiếng, nói với Sách Ngọc: “Điều kiện mà ngài nói, bỏ tu vi, từ bỏ trường sinh, ta đồng ý.”
Sách Ngọc đứng trong nắng, hoa văn mặt trời trên người nàng lấp lánh. Nàng ngạc nhiên nhướng mày, nói: “Chuyện này không phải trò đùa, ngươi nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Không phải nàng muốn ngài làm dây cương của ta sao?”
Vệ Uyên bước ra khỏi hẻm, lướt qua bên cạnh nàng, đi vào ánh dương ấm áp đầu xuân: “Vậy khi ta trao dây cương vào tay ngài, ngài phải giữ cho thật chắc, Sách Ngọc sư quân.”
Đời người là bảy phần tiếc nuối, ba phần hồ đồ.
Câu nói này sư phụ luôn treo nơi cửa miệng, hắn không phục, luôn muốn bù đắp tiếc nuối của sư phụ lẫn bản thân hắn. Nhưng giờ đây hắn mới hiểu, cả đời hắn, chỉ là trong lúc cố bù đắp tiếc nuối này, lại tạo ra những tiếc nuối khác.
Chằng chịt thương tích, không sao trọn vẹn.
Thời Luân vẫn không ngừng xoay chuyển, Vệ Uyên tạm thời trú ngụ tại căn nhà cũ năm xưa, khi quay về nơi đây, như thể vừa tỉnh khỏi một giấc mộng hoàng lương.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Lâm Tuyết Canh cuối cùng cũng truyền đến tín hiệu rằng thành cũ hồi sinh này sắp tan biến.
Vệ Uyên, Sách Ngọc và Ôn Từ gặp nhau trước tượng Thần Kết ở trung tâm thành, không ai lên tiếng nói chuyện với nhau.
Ba người này, một người đến vì ác mộng, một người đến vì mộng đẹp, một người đến vì kẻ tạo mộng. Pháp trận tan đi, Thời Luân ngừng chuyển, trên thế gian bày từ nay không còn mộng cảnh hồi sinh nữa.
Bá tánh trong thành không hề hay biết điều gì khác thường, vẫn cho rằng đó chỉ là một ngày bình thường, sáng sớm lười nhác quét dọn đường phố, mở cửa đón khách.
Có người bàn chuyện kỳ quái trong thành, nói rằng ra khỏi cửa thành lại gặp hiện tượng quỷ dẫn đường, đi mãi không ra khỏi đồng ruộng.
Một người bán hàng rong đẩy xe đi qua, trò chuyện với ông chủ cửa tiệm bên cạnh tượng Thần Kết, giọng sang sảng, kể chuyện quỷ dẫn đường sinh động như thật.
Chỉ nghe giọng hắn vang vọng trên không trung trước tượng Thần Kết.
“…… Đúng thế đấy! Ta đi đi lại lại mà quay lại chỗ cũ, lão Hạ cũng nói như vậy! Ta thấy một cô nương đứng bên ruộng hít hà lá thuốc, ta liền hỏi đường nàng, nàng ta chỉ hướng nào, ta vừa đi liền quay lại cửa thành luôn.”
“Điều kỳ lạ hơn là gì các người biết không? Cô nương kia vậy mà lại tự lẩm bẩm một mình, đứng bên cạnh nàng là một bé gái, nhưng nàng ta không nói với đứa bé ấy mà cứ gọi với không trung sư phụ, sư phụ gì đó. Thật rùng mình.”
Giọng hắn vô cùng vang dội, dư âm còn đang quanh quẩn nơi trung tâm tòa thành, thì thấy các ngôi nhà gạch mái ngói đều bay lên, cuốn về phía bầu trời.
Các bá tánh đều đại kinh thất sắc, nhưng còn chưa kịp sợ hãi hay kinh ngạc, liền bị tan biến sạch sẽ, hóa thành xương khô chôn vùi dưới đất, hoặc hóa thành tro bụi bay vào trong tay áo của Vệ Uyên.
Cơn bão giống hệt năm xưa lại nổi lên, từ tái tạo đến tan biến, tòa thành tám mươi năm trước lại một lần nữa chôn vùi dưới lòng đất. Những người sống động khi nãy trong phút chốc đã tan biến trong dòng lũ thời gian tàn nhẫn, không còn dấu vết.
Thời Luân vỡ vụn, hóa thành bụi mịn, tan biến cùng với tòa thành hồi sinh kia trong bầu trời trong xanh.
Ngày xuân tan biến, trời đông giá rét ập đến, ánh dương buổi sớm rực rỡ.
Ôn Từ, Vệ Uyên và Sách Ngọc sư quân đứng giữa cánh đồng mùa đông cằn cỗi. Ở phía bên kia cánh đồng mênh mông không bờ, Lâm Tuyết Canh và Diệp Mẫn Vi đứng cùng nhau.
Diệp Mẫn Vi vẫn cũng đứa bé kia nương tựa vào nhau mà đứng, vạt áo nàng bay bay, tựa như yên lặng mà bình thường.
Một canh giờ sau, tại Bích Tiêu Các nơi từng giam giữ Tạ Ngọc Châu trong Phù Quang Tông, Diệp Mẫn Vi ngồi ngay ngắn trước bàn, ánh mắt nhìn vòng tròn những người đang ngồi đối diện nàng.
Bầu không khí nơi đây vô cùng nghiêm túc, tựa như ba đường công đường thẩm vấn.
Sách Ngọc sư quân sắc mặt nghiêm nghị, chăm chú đánh giá Diệp Mẫn Vi.
“Vừa rồi thuật kính ảnh không thể nào sao chép ngươi, thậm chí không thể phản chiếu ra hình bóng của ngươi. Người từng được Thời Luân hồi sinh có thể nhìn thấy Lâm Tuyết Canh, nhưng không thể nhìn thấy ngươi. Vạn Vật Chi Tông, chuyện này là sao?”
Diệp Mẫn Vi chớp chớp mắt, không trả lời.
Lâm Tuyết Canh không hài lòng với giọng điệu của Sách Ngọc, nàng nheo mắt nói: “Sao vậy, Sách Ngọc sư quân là đang chất vấn sư phụ ta sao? Ngài định giam người trong Bích Tiêu Các này, giống như từng giam Tạ Ngọc Châu trước đây sao?”
Sách Ngọc lại không để ý đến lời của Lâm Tuyết Canh, nàng chỉ tay về phía A Hỉ đang ngồi cạnh Diệp Mẫn Vi, nói: “Hay là ta mang đứa trẻ này đi, thì ngươi mới chịu nói rõ mọi chuyện?”
Lâm Tuyết Canh siết chặt nắm đấm, nàng quay đầu nhìn về phía Ôn Từ. Từ lúc bước vào đến giờ, Ôn Từ vẫn đứng tựa cửa, trước sự bất thường của Diệp Mẫn Vi và chất vấn của Sách Ngọc, hắn lại từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng.
“Vu tiên sinh?” Lâm Tuyết Canh khó hiểu, nàng gọi Ôn Từ.
Sau hồi lâu im lặng, Ôn Từ cuối cùng cũng đứng dậy, hắn ngẩng đầu nhìn Sách Ngọc, nhàn nhạt nói: “Ngươi đừng ép nàng, nếu nàng thực sự muốn, là có thể khiến các ngươi không nhìn thấy đứa trẻ này, cũng không chạm được vào nó.”
Hắn bước từ bên cánh cửa vàng son của Bích Tiêu Các đi đến trước mặt Diệp Mẫn Vi, cúi người nhìn nàng. Trong mắt hắn phản chiếu ánh mặt trời, nhưng nếu nhìn kỹ, lại không hề có bóng hình của Diệp Mẫn Vi.
Từng chữ từng lời, hắn nói: “Không ai có thể giam giữ Diệp Mẫn Vi, bởi vì nàng căn bản không có mặt ở đây.”
Diệp Mẫn Vi trầm mặc không nói.
Tất cả mọi người đều hiện vẻ kinh nghi bất định, Vệ Uyên hỏi: “Vậy người đang ở đây là…”
“Người chúng ta thấy, chỉ là Diệp Mẫn Vi mà chúng ta ‘thấy’ mà thôi.”
Ôn Từ chậm rãi nói: “Nàng khống chế ý thức của chúng ta, khiến chúng ta có thể nhìn thấy nàng, nghe được nàng nói chuyện, cảm nhận được sự tồn tại của nàng. Nhưng đó chỉ là cảm giác của chúng ta, thực ra nàng không tồn tại ở thế giới này, nàng còn đang ở chốn tâm tưởng sự thành.”
Lời này quả thật quá mức kinh thiên động địa, Lâm Tuyết Canh ngẩn người, rồi không thể tin nổi nói: “…… Sao có thể, chuyện như vậy… sư phụ sao có thể làm được?”
“Diệp Mẫn Vi xưa nay không gì không làm được.”
Ôn Từ đáp gọn gàng dứt khoát, hắn chỉ về phía A Hỉ đang ngồi cạnh Diệp Mẫn Vi, tiếp tục nói: “Dựa vào đứa trẻ này là có thể làm được.”
“A Hỉ vô cùng đặc biệt, nàng từng bị yểm thuật làm tổn thương, dẫn đến dị biến, tinh thần trôi dạt tứ phương như dòng chảy hỗn loạn, có thể xâm nhập vào ý thức của người xung quanh. Nàng và A Hỉ kết nối ý thức, cho nên A Hỉ đi tới đâu, những người quanh nàng đều có thể ‘nhìn thấy’ Diệp Mẫn Vi.”
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn vào mắt Ôn Từ, nàng nói: “Huynh phát hiện ra rồi à.”
“Ừm.”
“Từ bao giờ?”
Ôn Từ khẽ cười một tiếng, hắn hạn giọng nói: “Ngay từ đầu.”
“Ta từng nói rồi, diễn xuất của nàng rất tệ.”
