Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 128: Kết cục



Buổi đêm tại học cung thiên hạ là thuộc về các học sinh của Bộ Yểm.

Từ khi màn đêm buông xuống, trăng sáng vừa nhô lên, khắp học cung liền xuất hiện vô số yểm vật lang thang qua lại, khiến đèn lồng lay động, người đi đường cũng bị kinh động. Có người lớn tiếng la lên: “Đã nói rồi ban đêm Bộ Yểm chỉ được hoạt động ở Tây đình, lại là ai chạy lung túng đấy!”

Thủ sư của Bộ Yểm, Ôn Từ đang ngồi trong một đình nghỉ, tựa người vào lan can. Thần sắc hắn hờ hững mắt điếc tai ngơ, hoàn toàn không có ý định quản giáo học sinh nhà mình. 

Trong tay hắn là chiếc gương do Văn Nhân Hâm đưa, hắn tung gương lên không trung, rồi bắt lấy, lại tung lên, lại bắt lấy…

Ánh sáng phản chiếu trên mặt gương lóe lên trong không trung.

Không biết lặp lại bao nhiêu lần như thế, hắn rốt cuộc lần cuối cùng bắt lấy chiếc gương đó. Mặt gương ngửa lên hứng ánh trăng lạnh lẽo. Hắn cuối cùng rút trầm cài trên tóc, đâm vào đầu ngón tay.

Máu tươi đỏ thắm từ đầu ngón tay nhỏ giọt xuống mặt gương đồng, chuông nhỏ trên mu bàn tay Ôn Từ vang lên leng keng leng keng thanh thúy, như tiếng đàn tỳ bà.

Một con hổ trắng toàn thân tuyết trắng hiện ra sau lưng Ôn Từ, nó từ tốn bước đến bên Ôn Từ, dưới ánh trăng, bộ lông ánh bạc lấp lánh như song nước. Yểm vật này giống hệt chủ nhân triệu hồi ra nó, đôi mắt đen nhanh chăm chăm nhìn vào gương đồng không rời.

Gương đồng phát ra hào quang màu lam, giãy giụa trong tay Ôn Từ, như thể có cảm ứng.

Mặt gương mờ mịt, chấn động kịch liệt, tựa hồ có vật gì đó sắp phá gương mà ra.

Đáy mắt Ôn Từ phản chiếu ánh sáng trên gương đồng, gương đồng trong mắt hắn không ngừng rung động, ánh bạc lấp lánh, rồi bất ngờ vang lên một tiếng chói tai, tiếp đó hoàn toàn yên tĩnh.

Trăng sáng vẫn treo cao, học cung vẫn tràn ngập yểm vật, thế gian vẫn vô cùng náo nhiệt, chẳng có gì thay đổi.

Dưới ánh trăng màu bạc, Ôn Từ trầm mặc rất lâu, đặt tay lên lưng hổ trắng do yểm thuật triệu hồi. Hắn vuốt lông nó và lẩm bẩm: “Ta biết mà, không thể cứ tin bọn tiểu quỷ đó mãi được.”

Hắn lật xem mặt sau gương, bổ sung: “Nhưng mà bọn chúng làm được từng ấy trò, cũng xem như giỏi rồi.”

Hắn thành lập yểm lý chi học chỉ mới hơn hai mươi năm, học trò còn đều rất trẻ.

Không biết phải đợi bao lâu nữa mới xuất hiện người thông minh như Diệp Mẫn Vi, hoặc trải qua bao nhiêu thế hệ mới cps thể nghiên cứu thấu đáo yểm thuật và thức hải chúng sinh, tìm ra cách đưa nàng trở về.

Ôn Từ im lặng một lúc, sau đó nhét chiếc gương là lòng. Hắn vỗ vỗ con hổ trắng bên cạnh, chống trán nói: “Biết thế lúc ấy đừ”ng giận dỗi nàng nữa.”

“Nàng nói gì thì ta tin nấy chẳng phải tốt hơn à? Như thế chúng ta tính ra còn có thể làm đôi tình lữ được một năm.”

“Rốt cuộc lại làm bạn năm mươi năm, kẻ thù hai mươi năm, đồng hành hơn một năm, vậy mà chưa từng thật sự làm người yêu lấy một ngày.”

Ôn Từ nói đến đây, hình như ngay cả hắn cũng thấy nực cười, quay đầu nhìn vào đôi mắt đen bóng của hổ trắng, tự giễu: “Thế gian này làm gì có người như chúng ta chứ? Dù kể chuyện trăm năm của chúng ta với bất kỳ ai, thì người ta đều sẽ cảm thấy hai chúng ta bị bệnh không hề nhẹ đâu? Nhưng cứ thế mà gặp nhau, lại cùng bệnh giống nhau. Đúng là nghiệt duyên chính hiệu.”

Yểm vật hổ trắng này chỉ tồn tại vài canh giờ, sống không quá một đêm, dĩ nhiên chẳng thể hiểu nổi đạo lý đối nhân xử thế, đôi mắt đen láy đảo một vòng, rồi liền bị Ôn Từ ấn đầu xuống.

Ôn Từ chống khuỷu tay lên đầu hổ trắng, thản nhiên nói: “Nàng không phải đang vui vẻ ở chốn tâm tưởng sự thành đấy chứ, mải nghiên cứu đến quên hết mọi thứ, không muốn trở về rồi ư?”

“Có phải lúc đó ta không nên nói ta đợi nàng cả đời? Ta nên nói chỉ đợi nàng hai ba năm thôi, để nàng có cảm giác gấp gáp, muốn nhanh chóng quay lại tìm ta.”

Trong cung, tiếng học sinh, tiên sinh còn cả yểm vật và linh khí ồn ào náo nhiệt, vọng xa xa, mà đình nhỏ này lại yên ắng bao phủ trong náo nhiệt, không ai quấy rầy.

Nụ cười của Ôn Từ dần nhạt đi, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm mờ mịt, khẽ nói: “Diệp Mẫn Vi, nàng có nghe thấy không? Ta đang nghi ngờ nàng, đang hiểu lầm nàng đấy. Mau quay lại giải thích với ta, nói rằng nàng không phải như thế.”

“Nếu nàng còn không về, ta thật sự sẽ đi tìm nàng đấy, đến lúc ta trở thành con tin của lão già kia, nàng đừng trách ta.”

Ôn Từ tự lẩm bẩm, giọng điệu châm chọc, dĩ nhiên không có ai hồi đáp. Hắn nằm úp lên lưng hổ trắng, nhìn ánh trăng từ từ lên đến đỉnh đầu.

Trong tĩnh mịch vạn vật, hắn cuối cùng thở dài một tiếng, đứng dậy chỉnh lại áo bào, dẫn theo hổ trắng bước xuống bậc thềm.

“Đi thôi, đi dạy học đây.”

Bóng dáng Ôn Từ biến mất nơi bậc đá bên ngoài đình.

Các học sinh Bộ Yểm ai cũng biết, lớp học của Ôn thủ sư thường mở vào nửa đêm, muốn theo học hắn thì phải chuẩn bị tinh thần mười hai phần, hoặc giống như hắn —— ăn ngủ trái ngược.

Đến khi mặt trời mọc, tiếng chuông vang lên từ học cung thiên hạ, lại là một ngày mới bình thường, không khác gì với hai mươi bảy năm qua.

Dù hiện tại Ôn Từ thường trú tại học cung thiên hạ, nhưng nếu trong thiên hạ có lễ tiết nào hay ho, hắn cũng chẳng chịu bỏ qua. Vì thế tiết học của hắn rất thưa, không bao lâu lại đến một lễ hội hắn nhất định phải tham gia hàng năm.

Tiết Kim Thần ở Ninh Dụ.

Nhiều năm trôi qua, những thôn trấn từng bị núi lửa Sùng Đan phun trào tàn phá đều đã được tái thiết, bá tánh dần dần quay về, tại đúng nơi từng bị nhấn chìm bởi dung nham ở Ninh Dụ, lại dựng lên thành mới trên đống đổ nát.

Đúng như Ôn Từ từng nói năm xưa, chỉ cần người còn, lễ hội sẽ trở lại. Tiết Kim Thần lại được tổ chức tại đây, trải qua ba mươi năm, đã có thêm vô số điều mới mẻ.

Và trong tất cả những phần náo nhiệt nhất của lễ hội, vẫn là màn rước Kim Thần nổi bật hơn cả.

Ôn Từ bước chân vào thị trấn dưới chân núi, đứng giữa con đường lát đá trung tâm thị trấn, ngẩng đầu nhìn về phía xa, liền thấy bóng dáng mờ mịt của núi Sùng Đan ẩn hiện trong bóng tối.

Dòng người đông đúc vui vẻ náo nhiệt lướt qua bên cạnh hắn, mọi người trao nhau bánh ngọt và trái cây, cùng chúc nhau những lời tốt lành, trên gương mặt của nam nữ già trẻ, ai nấy đều nở nụ cười. Hai bên đường phố nhà cửa cao ngất, trên không trung treo đầy những chiếc đèn lồng rực rỡ, có xe hoa lướt nhanh qua, chiêng trống rền vang, ánh sáng lam nhấp nháy khắp nơi.

Giống với quá khứ mà cũng không hoàn toàn giống, linh khí đã thâm nhập vào vạn sự, nhân gian này đã bị linh khí thay đổi.

Ôn Từ đứng trong đám người đang chờ đợi đoàn diễu hành, nghe thấy tiếng trống nhạc quen thuộc vang lên, vẫn là khúc nhạc năm xưa hắn sáng tác cho họ, sôi nổi và dồn dập.

Từ xa có những thiếu niên thiếu nữ mặc áo hoa rung chuông tiến đến, phía sau họ là chiếc xe hoa lộng lẫy dát vàng khổng lồ, mà “Kim Thần” cũng không chỉ đứng trên đỉnh xe. Những vũ công tung bay quanh xe hoa, múa lượn giữa những xe hoa nhỏ đang di chuyển, cây tế trượng trong tay họ vung lên, tua rua rung rinh loạt xoạt, vũ điệu so với trước càng thêm phức tạp và hoa mỹ.

Ôn Từ đứng trong đám bá tánh đang vươn cổ hò reo chờ xe hoa đi tới. Hắn nhớ đến lời ước hẹn năm xưa với Diệp Mẫn Vi.

——Ta nhất định sẽ cùng huynh đến tiết Kim Thần, chúng ta đập tay làm thề.

Ôn Từ không khỏi bật cười khẽ, lẩm bẩm: “Ta đến tiết Kim Thần một mình đã bao nhiêu năm rồi, sớm bảo nàng đừng hứa linh tinh.”

Hắn cúi đầu, lấy ra từ trong ngực một tấm gương đồng, ngắm nhìn hồi lâu, rồi lại nhỏ một giọt máu lên mặt gương.

Trên mặt đất đột nhiên xuất hiện vô số chiếc lá xanh biếc, trườn qua chân người mà chuyển động, có người phát hiện liền ngạc nhiên kêu lên, lại có ai đàn thi triển thuật pháp sao?

Ngày nay chuyện kỳ lạ gì xảy ra, mọi người đã không còn quy cho thần quỷ, ngược lại quy về thuật pháp.

Những chiếc lá gom lại từ dưới chân Ôn Từ, dâng lên chạm vào tấm gương đồng trong tay hắn, mà gương đồng ấy lại bắt đầu phát ra ánh sáng lam, không yên mà run rẩy.

Đoàn xe hoa đi ngang qua trước mặt hắn, hương thơm say lòng người lan tỏa, thiếu nam thiếu nữ mặc áo hoa uyển chuyển múa lượn, vạt áo xoay tròn xẹt qua tầm mắt của Ôn Từ.

Ngay khoảnh khắc tiếng trống nhạc vang lên dữ dội nhất, những chiếc lá quanh người Ôn từ bỗng tan biến như khói, gương đồng cũng lập tức yên lặng trở lại.

Ôn Từ nhíu mày, hắn nghĩ dao động kỳ lạ kia lại xuất hiện, yểm thuật đột ngột mất hiệu lực, nhưng một lúc sau sẽ lại khôi phục.

Dao động này chỉ bắt đầu xuất hiện trong vài năm gần đây, thật trùng hợp mà lần này hắn lại gặp đúng lúc.

Dù sao đi nữa, thử nghiệm lần này vẫn thất bại.

Khi Ôn Từ ngẩng đầu lên, vũ công “Kim Thần” đã đến trước mặt hắn, vũ công ấy xoay người múa lượn trên đỉnh xe hoa, cây tế trượng hất tung giỏ hoa, vô số đóa hoa khô màu vàng rực rỡ từ không trung rơi xuống như một cơn mưa vàng.

Mọi người thi nhau reo hò tranh nhau vươn tay ra, đón lấy “lời chúc phúc” từ trời rơi xuống.

 Những cánh hoa vàng rơi xuống vai Ôn Từ, rơi lên gương đồng trong tay hắn, che lấp vết máu đỏ bên trên gương đồng.

Giữa trời đèn sáng rực, tiếng reo hò chúc phúc vang vọng khắp nơi, và cơn mưa hoa vàng mê hoặc lòng người ấy, Ôn Từ bất chợt nhìn thấy một mái tóc bạc.

Đôi mắt hắn dần mở to.

Xe hoa lướt qua trước mặt hắn, những người đánh trống thổi nhạc vui vẻ đi theo hai bên xe hoa, giữa khe hở của dòng người, lộ ra một nữ tử tóc bạc trắng xóa.

Nàng để tóc dài trắng như tuyết xõa xuống tận gót chân, giữa mùa hè mà như khoác lên người một trận tuyết rơi, tựa một cành liễu trắng xía điểm vài sợi ánh kim.  Nàng giơ cao tay, trong tay ôm đầy những đóa hoa khô màu vàng rực, đôi mắt màu xám đen mờ mịt ngẩng lên từ trong lòng hoa khô, vượt qua đoàn người nhìn về phía nam tử đối diện.

Sau đó trong đôi mắt ấy bỗng ánh lên niềm vui rạng ngời, nàng mấp máy môi, giữa muôn tiếng ồn ào không thể nghe rõ được lời nàng.

Nàng tựa hồ đang gọi, Ôn Từ.

Ôn Từ siết chặt nắm đấm, hô hấp khó khăn, con ngươi bỗng run lên kịch liệt.

Đoàn diễu hành từng đoạn từng đoạn đi qua, múa lân, múa rồng, phúc đồng chúc mừng, cuối cùng toàn bộ bá tánh vây xem đều rời khỏi chỗ cũ, nối đuôi nhau theo đoàn xe.

Dòng người cuồn cuộn, đèn hoa rực rỡ, chỉ còn hai người họ lặng lẽ nhìn nhau, không hề nhúc nhích.

Cô nương tóc bạc ấy bước lên trước, băng qua đám đông đi về phía Ôn Từ.

Nàng vẫn như thuở xưa, thanh nhã dịu dàng, mặc váy xanh trắng, an nhiên và trầm tĩnh. Nàng ôm bó hoa khô màu vàng đứng trước mặt Ôn Từ.

“Nàng đã trở về rồi sao?”

Ôn Từ khẽ hỏi, như thể sợ chỉ cần giọng cao thêm một chút sẽ đánh thức một giấc mộng.

“Ta trở về rồi sao?”

Đôi mắt nàng chớp chớp, lộ vẻ nghi hoặc, dường như chính nàng cũng không rõ đâu là ảo cảnh, đâu là hiện thế.

Ôn Từ động cổ họng, nói: “Diệp Mẫn Vi, là ta đang hỏi nàng.”

Người đối diện tiếp nhận câu hỏi, quay đầu nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lướt qua những chiếc đèn lồng lơ lửng và xe bay trên trời, nàng phân tích rất nghiêm túc.

“Nơi này hẳn không phải là ảo cảnh, ta chưa từng tưởng tượng Ninh Dụ sẽ biến thành thế này. Nhưng mỗi lần ta thử đều thiếu chút nữa, vẫn chưa tìm ra nguyên nhân sai lệch, lần này sau lại đột nhiên thành công rồi?”

Cô nương tóc bạc quay đầu nhìn Ôn Từ, đôi mắt chậm rãi cong lên, ánh lên nụ cười rạng rỡ.

Nàng nói: “Dù sao đi nữa, ta đã thành công. Cho nên huynh là Ôn Từ thật, huynh là thật…”

Ngay giây tiếp theo, nàng đã bị Ôn Từ ôm chặt vào lòng, chiếc gương đồng rơi keng xuống đất, làm tung lên một làn hoa vàng. Ôn Từ siết chặt lấy lưng áo Diệp Mẫn Vi, mái tóc dài màu bạc lạnh lẽo bị hắn cuốn vào trong vòng tay.

Linh khí kia vận chuyển, đúng lúc đó Diệp Mẫn Vi cũng đang nỗ lực phá vỡ chốn tâm tưởng sự thành. Khoảnh khắc trùng hợp này, như thể thật sự có một vị thần minh bỗng mở mắt, trong chuỗi bất hạnh dài đằng đẵng ấy ban cho họ một chút may mắn.

Hắn vùi đầu vào bờ vai Diệp Mẫn Vi, tiếng tim đập dồn dập như muốn phá tung lồng ngực, vang vọng trong cơ thể nàng.

Ôn Từ cứ thế ôm nàng thật chặt, người vốn nhanh mồm dẻo miệng giờ lại như không tìm thấy tiếng nói của chính mình, vừa mở miệng đã nghẹn ngào.

“Nàng thật sự trở về rồi sao? Thật sự… Diệp Mẫn Vi… lần này nàng đừng hòng rời đi nữa!”

“Ta mặc kệ nàng trở về bằng cách nào, cho dù nàng là giả thì cũng không đưỡ quay về, nếu nàng quay về, ta sẽ đi theo nàng! Gì mà thức hải chúng sinh, gì mà chốn tâm tưởng sự thành, ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng, nàng nghe thấy chưa!?”

Hắn nghiến răng giận dữ trong chốc lát, rồi giọng lại yếu dần đi.

“…Ta không muốn… Diệp Mẫn Vi… nàng đừng rời xa ta nữa…”

Số phận chết tiệt này rốt cuộc cũng phải để hắn có được thứ gì chứ.

Cả đời hắn sống trong mâu thuẫn khôn cùng, khi hắn bị giam cầm thì có thể nhìn thấy muôn vàn giấc mộng rực rỡ của thế nhân, nhưng lại không thể bước ra khỏi một cánh cửa.

Khi hắn được tự do có thể nhìn thấy tiếng cười hân hoan của mọi người, lại giây lát hóa thành tiếng than khóc bệnh tật.

Sau khi hắn gặp được Diệp Mẫn Vi, hắn chứng kiến nàng yêu thuật pháp trời đất tha thiết đến nhường nào, nhưng lại không thể chạm tay vào dù chỉ một chút.

Thêm vài vết thương trên người cũng chẳng sao, hắn có thể sống chung với những vết thương đó, chỉ cần chưa chết thì vẫn sẽ tiếp tục sống.

Nhưng hắn đã nhìn thấy tình yêu của Diệp Mẫn Vi, đã lựa chọn tin tưởng nàng.

Thứ hắn khao khát bấy lâu nay, sự không cam lòng và hoài vọng trong bao lần hợp tan, dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể đánh mất lần nữa.

Xin hãy tha cho hắn.

Vai Diệp Mẫn Vi dần bị thấm ướt, Ôn Từ bật khóc thành tiếng.

Nàng bị người này ôm chặt lấy, như thể sợ nàng sẽ biến mất ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Diệp Mẫn Vi nhắm mắt lại, hít sâu mùi hương trên người Ôn Từ, rồi tựa đầu vào trán hắn.

Cơ thể hắn run rẩy không ngừng, ấm áp và mềm mại. Nàng vừa rồi đã nhìn thấy khuôn mặt Ôn Từ, so với trước kia càng thêm trưởng thành, nơi đuôi mắt có thêm vài nếp nhăn nhỏ.

Đây là Ôn Từ bị năm tháng mài giũa, là Ôn Từ thật sự, không phải ảo cảnh do ông lão thức hải tạo ra để ép nàng khuất phục.

Nàng đã ra được rồi, cuối cùng cũng rời khỏi chốn tâm tưởng sự thành.

Nàng nói: “Nếu ta quay về…”

“Nàng thật sự còn muốn quay về!?”

“Ý ta là, một khi ta có thể quay lại một lần, thì dẫu có quay lại lần nữa ta vẫn sẽ quay về được, ta sẽ không bị bất kỳ thứ gì giam cầm nữa.”

“Ôn Từ, ta nhớ huynh.”

Diệp Mẫn Vi cảm thấy mắt mình nóng lên, nàng nói: “Ta rất nhớ huynh.”

Trong những năm tháng dài đằng đẵng ấy, nàng từng gặp một hồn phách vô tình du đãng đến rìa thức hải chúng sinh, có lẽ là một bà lão đang mắc bệnh, hôn mê bất tỉnh. Nàng cảm nhận được hồn phách của bà lão ấy, muốn đưa bà trở về nhân gian.

Nàng nghĩ nếu bà ấy có thể trở về nhân gian, nàng muốn nhờ bà đi tìm Ôn Từ giúp nàng.

Thời gian trong chốn tâm tưởng sự thành vượt xa dự đoán của nàng. Dù nàng đã tranh được một phần sức mạnh, nhưng chẳng biết khi nào mới thật sự rời khỏi được, mà ông lão thức hải thì khó đối phó vô cùng.

Nàng sợ Ôn Từ sẽ dùng cả đời mình để chờ đợi nàng.

Nàng nói với bã lão, nếu Ôn Từ sống hạnh phúc, xin đừng quấy rầy huynh ấy. Nếu huynh ấy bất hạnh, sống trong đau khổ, thì hãy nói với huynh ấy rằng có thể quên Diệp Mẫn Vi đi, nàng sẽ không trách đâu.

Diệp Mẫn Vi hỏi: “Ôn Từ, từng có một bà lão nào đó đến tìm huynh chưa, có chuyển lời ta cho huynh không?”

Ôn Từ khẽ đáp bên cổ nàng: “… Nàng còn gửi lời nhắn cho ta nữa à?”

“Xem ra khi bà ấy đến tìm huynh, huynh đang sống rất tốt.”

“Nàng muốn nói gì với ta?”

“Nếu huynh sống không tốt, nếu huynh rất đau khổ, thì huynh có thể quên ta.”

Ôn Từ hơi buông Diệp Mẫn Vi ra, nàng liền ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của hắn, nàng nói: “Nhưng sau đó ta lại hối hận, ta gọi bà ấy lại và đổi lời nhắn.”

—— Hãy nói với huynh ấy, rằng hãy đợi ta thêm một chút nữa, ta sẽ sớm quay về, hãy đợi ta thêm một chút thôi.

“Ta bảo huynh đợi ta thêm một chút nữa.”

Mà chuyện đó đã là nhiều năm về trước rồi.

Dù Ôn Từ không nghe thấy nàng nói gì, nhưng nàng đã không thất hứa.

Hắn đợi được nàng, vẫn chưa quá muộn.

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi dần cong lên, nàng mỉm cười dịu dàng nói: “Không ngờ hôm nay bên ngoài lại là tiết Kim Thần, lần này ta bắt được hoa phúc của Kim Thần rồi!”

Nàng ôm trong tay bó hoa khô ánh vàng thơm ngát, nàng nâng niu chúng mà đặt vào tay Ôn Từ, bó hoa mà nàng phải dùng cả hai tay để ôm, Ôn Từ lại chỉ cần một tay là giữ được vững vàng.

Sau đó nàng chụm bàn tay trắng nón khéo léo của Ôn Từ lại, hai tay nắm chặt lấy tay hắn, cúi đầu đặt lên trán mình.

Giữa hương hoa lan tỏa, Diệp Mẫn Vi nhắm mắt lại, nói: “Nguyện quân trường lạc, như nguyệt chi hằng, như nhật chi thăng, hòa loan ung ung, vạn phúc cùng đến*.”

*Nguyện chàng mãi mãi vui vẻ, như trăng mãi sáng, như mặt trời mãi lên, như chim loan uyển chuyển, phúc lành trăm ngả cùng đến.

Ôn Từ lặng lẽ chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi. 

Tựa như biển hóa nương dâu, muôn vạn khoảnh khắc, thiếu niên, thanh niên đến trưởng thành, ngây ngô đến khao khát, yêu thương chồng chéo hòa thành một.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn ánh mắt run rẩy của Ôn Từ, ánh mắt nàng tràn ngập ý cười, nói: “Không nhân danh Kim Thần, mà nhân danh Diệp Mẫn Vi.”

Trí nhớ tốt quả nhiên vẫn hữu dụng.

Ôn Từ lại lần nữa ôm Diệp Mẫn Vi vào lòng, quanh họ là đèn hoa rợp trời, là tiếng hoan hô chúc phúc, là pháo và pháo hoa, là cả mặt đất ngập tràn hương hoa vàng rực, một lễ hội thật tưng bừng.

Mừng cho một cuộc hiểu lầm kéo dài cả trăm năm, rốt cuộc cũng kết thúc tại đây.

Vài ngày sau, một con chim giấy uyển chuyển bay vào học cung thiên hạ, đậu trên khung cửa sổ.

Một thanh niên mặc áo trắng cầm lấy chim giấy, dâng lên cho người đang ngồi sau bàn.

Cô nương ấy cầm trong tay một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ trắc, khói trắng như tuyết quanh người lượn lờ. Nàng đưa tay nhận lấy chim giấy, chim giấy liền biến thành một bức thư.

Sau khi mở thư, nàng giữa nguyên tư thế đó hồi lâu không nói, mãi đến khi đệ tử trẻ tuổi bên cạnh nhắc nhở, mới hoàn hồn.

“Tế tửu, xảy ra chuyện gì vậy?” đệ tử hỏi.

Lâm Tuyết Canh vuốt phẳng bức thư, đặt lên bàn, nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Sư phụ của ta cuối cùng cũng đã trở về.”

“Ngài là Tế tửu của học cung thiên hạ, là sư phụ của người trong thiên hạ, ngài cũng có sư phụ sao?”

“Tất nhiên là có.”

Lâm Tuyết Canh ngẩng đầu, nhìn ra đủ loại pháp trận ngập trời ngoài cửa, nhìn đám học sinh náo nhiệt trong sân.

“Nàng chính là một người huyền thoại nhất mà ta từng gặp trong đời này, mọi cải biến trong thiên hạ, mọi thứ các ngươi học được, đều bắt đầu từ nàng.”

Ngừng một chút, Lâm Tuyết Canh nói với đệ tử kia: “Giúp ta viết hai bức thư, một bức gửi đến Ngự Linh Cục, một bức gửi đến Phù Quang Tông. Nói với Vệ Uyên rằng sư phụ ta đã quay về, nói với Sách Ngọc rằng, nàng có thể đến gặp sư phụ ta xin lỗi rồi.”

“… Thật sự phải viết như vậy sao?”

“Cứ viết như vậy.”

Lâm Tuyết Canh chỉnh lại quần áo, đứng dậy rời khỏi bàn.

Từ khi Ngự Linh Cục được thành lập, Vệ Uyên đã từ bỏ toàn bộ tu vi, giờ đây ấn pháp trên cổ hắn đã biến mất không dấu vết, giông như hắn chưa từng bước vào cửa Tiêu Dao Môn.

Tựa như cùng với ấn pháp kia biến mất, mối hận chất chứa bao năm trong lòng hắn cũng theo đó mà tan biến.

Tiếc rằng thời gian trôi qua, Vệ Uyên tuy bây giờ vẫn quyền khuynh triều dã, vững như bàn thạch, nhưng hai bên tóc đã điểm bạc, sư phụ trở về e rằng cũng khó mà nhận ra hắn nữa.

Lâm Tuyết Canh dù cung Sách Ngọc nâng đỡ lẫn nhau, nhưng vẫn khó thấy được bóng dáng của Tạ Ngọc Châu trên người Sách Ngọc, song nghe người Phù Quang Tông nói, tính cách trước kia của Sách Ngọc và yểm tu vốn cũng rất khác biệt.

Nàng cảm thấy Sách Ngọc không giống Tạ Ngọc Châu, nhưng cũng có người cho rằng Sách Ngọc không giống Sách Ngọc nữa.

Trên con đường đã đi qua, có lẽ bọn họ ai cũng đã chẳng còn là mình của ngày trước nữa, song vẫn còn một vài điều chưa từng thay đổi.

Không biết giờ đây, sư phụ đã trở thành người như thế nào?

Lâm Tuyết Canh bước ra khỏi cửa, dưới đài ngọc cao vời, toàn cảnh học cung thiên hạ cùng thành Lân của Ninh Châu thu vào tầm mắt.

Trong ánh sáng lam lấp lánh, học sinh tiên sinh, ngựa xe đường xá, nhà cửa bá tánh, tất cả đều là thế giới phàm tục được linh khí dung nhập.

“Ân trạch trải khắp mọi chúng sinh, danh vang thiên hạ.” Lâm Tuyết Canh khẽ lẩm bẩm.

Trên thanh kiếm Điệp Minh đeo bên hông nàng, xâu tiền Ngũ Đế buộc bằng dây đỏ đung đưa theo gió, trong đó hai đồng tiền còn rõ ràng những vết nứt.

Nàng đã không còn nhớ nổi tên của người ấy nữa, đúng như người đó mong muốn.

Người ấy và nàng, còn có Tạ Ngọc Châu, Sách Ngọc, Vệ Uyên, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi.

Thế sự trôi chảy không ngừng, cái gọi là mệnh vận cơ duyên, bọn họ vì sao chia lìa, rồi lại vì sao trùng phùng?

Lâm Tuyết Canh đứng rất lâu trước cánh cửa kia, ánh nắng từ ngoài hắt vào, khiến nàng như một cái bóng mờ giữa ánh sáng.

Nàng từ từ quay đầu, nhìn đệ tử đang mài mực trong phòng, rồi cất giọng gọi: “Hạ tư chính.”

Nam tử mặc áo bào trắng từ phòng bên bước ra, hành lễ: “Tế tửu.”

“Đệ tử đang mài mực cho ta này, ngươi nói thành tích tất cả các khảo hạch của hắn đều đạt hạng nhất à?” Lâm Tuyết Canh hỏi.

“Đúng vậy, chỉ có đệ tử ưu tú nhất mới được đến học bên cạnh Tế tửu.”

Lâm Tuyết Canh dùng tẩu thuốc chỉ về phía sau, nói: “Thế nhưng, hắn lại không biết sư phụ của ta là ai.”

Hạ tư chính lộ vẻ kinh ngạc, như không thể tin được. Lâm Tuyết Canh tiếp tục nói: “Vậy thành tích hạng nhất môn cung sử của hắn là thế nào mà có?”

“Cái này cái này…”

“Bây giờ ngươi lấy ra bài thi cung sử một lần nữa, gọi thủ sư của Bộ Thuật tới, hai người các ngươi cùng giám sát đứa trẻ này thi lại.”

Trong phòng vang lên tiếng bút lông rơi xuống đất, Hạ tư chính mồ hôi đầm đìa, trừng mắt nhìn đệ tử trong phòng với vẻ mặt hoảng hốt.

Lâm Tuyết Canh đang định rời đi, nhưng lại quay đầu lại, nói: “Chuẩn bị đi, học cung sắp có một vị tân sư đến rồi.”

Nói xong Lâm Tuyết Canh liền bước về phía bậc đá bên cạnh đài cao, phả ra từng làn khói thuốc, đi dọc theo bậc thang dần xuống từng bậc, vượt qua sân trung tâm, tiến về cổng chính của học cung thiên hạ. 

Sau lưng nàng là lũ học sinh ồn ào trong ngày hè, thông minh nhưng tinh quái, kiêu ngạo lại bồng bột. 

Đó là một nhân gian mới đang hình thành. 

HẾT PHẦN CHÍNH TRUYỆN.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...