Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế
Chương 306
*Chương 306: Hà Vân Phi bối rốiMặc dù Hà Vân Phi không biết mục đích của anh, nhưng cũng không bằng lòng bởi vì anh mà bận tâm như vậy.Phải biết tính cách Hoặc Minh Dương, bình thường anh là tuyệt đối sẽ không ỷ lại vào giường, hôm nay hiếm thấy muốn ngủ thêm một lát, cô không nhịn được lại đánh thức anh.Thậm chí bắt đầu len lén suy đoán, là không phải là bởi vì là giường cô, cho nên Hoắc Minh Dương mới không muốn thức dậy, dĩ nhiên cũng không thể khiến cho Hoắc Minh Dương có bất kỳ thay đổi nào, anh đã hiểu rõ suy nghĩ của mình, cũng có mục tiêu chuyện mình nên làm.Thậm chí bắt đầu lo lắng mình rốt cuộc phải làm sao mới có thể làm cho Hoắc Minh Dương không phải lo lắng cô.Nghĩ như vậy, quan hệ giữa cô cùng Hoắc Minh Dương, so với cô tưởng tượng còn thân hơn không ít.Làm xong thức ăn, cô lại đi gọi Hoắc Minh Dương một lần nữa, lần này anh ngược lại rất nhanh đã thức dậy. Thì ra như vậy là anh cố ý bắt em đi làm cơm.” Cô chợt phát hiện âm mưu Hoáắc Minh Dương, người đàn ông đáng chết này lại tính toán như vậy trêu cô.Khiến cho cô khá buồn cười, nhưng không cười nổi.Anh có lúc nổi tâm tính trẻ con, so với trẻ nít còn dính người hơn.“Sao anh có thể tùy tiện thế nhỉ, vì trốn nấu cơm, không chịu rời giường?” Cô nhìn dáng vẻ Hoắc Minh Dương chưa tỉnh ngủ, cố ý trêu chọc tức cười anh.“Cái gì gọi là vì trốn nấu cơm không chịu rời giường, ngày hôm qua anh mệt lả em cũng không phải không biết.Trong lời nói một cái đem Hà Vân Phi ôm trên đùi, Hà Vân Phi bị sợ kinh hô một tiếng, sau đó vỗ ngực một cái.“Hù chết em, anh đừng ồn ào.” Anh luôn là không giải thích được như vậy, khiến cho cô không ngăn được.“Em có thể ngoan ngoãn chút hay không, kêu to anh thành người xấu mất” Nói xong trộm hôn một cái ở trên mặt cô, sau đó cô cũng cảm giác được thân thể người đàn ông biến hóa khác thường, hoàn toàn không ngờ trong tình huống này, anh lại xảy ra chuyện như vậy…“Anh, đây là làm gì.” “Không có gì, chính là bỗng nhiênrất muốn em” Anh nói chuyện mập mờ,trong lời nói mang tình dục ý, khiến choHà Vân Phi suýt nữa không ngăn được,người đàn ông này trên người có độc,cho dù cô kháng cự như thế nào đinữa, cũng kháng cự không được mị lựcngười đàn ông này.“Anh… Ăn cơm đi, đừng làm rộn”Cô nuốt nước miếng một cái, sauđó lui về phía sau, phát hiện căn bảnkhông thoát được bị anh ôm trongngực, hơn nữa phản ứng cơ thể còn rõràng hơn một chút.Hoắc Minh Dương cũng dùngthanh âm trầm thấp khàn khàn mởmiệng.’Anh muốn ăn em.”![]()
![]()
Loại tâm trạng phức tạp này khiếncho cô xấu hổ khó chống chọi, đồngthời, lại căn bản không tìm được lý docự tuyệt.“Ừ ~” cô nuốt nước miếng một cái,trong phòng yên tĩnh thanh âm tỏ ra vôcùng mập mờ.Ý thức được tiếng mình phát rakhông quá tử tế, cô vội vàng ngậmmiệng lại.’Em…” Cô cuối cùng vẫnkhông cgiải thích cái gì, bởi vì sẽ khôngcó người nghe cô giải thích.“Ngoan ngoãn, tách chân ra…Xấu hổ khó chống, nếu như khôngphải là xuất phát từ miệng Hoắc MinhDương, cô căn bản không nghĩ tới, sẽxảy ra trên người mình.Sau đó cô thuận theo suy nghĩHoắc Minh Dương, cho anh thấy mị lựcđặc biệt của mình…Cơm nước xong đã là chín giờ, côkhá lúng túng, bây giờ đi làm cũng đãtrễ rồi.“Còn không mau đi, trễ giờ rồi.”Thấy dáng vẻ không nóng nảy của anh,Hà Vân Phi càng nóng nảy.Không khí này lúng túng, cô cũngkhông thoải mái.“Em đừng loạn nữa, có chuyện gì,ngoan ngoãn nói với anh.” Anh tựa hồtâm trạng rất tốt, không biết đang suynghĩ gì, cô cũng lười hỏi.“Anh không biết em đang nói gì, bấtquá bây giờ anh không lo lắng nhiềunhư vậy, bởi vì anh phát hiện, ở bên em,bất kể là công việc hay làm gì, cũng rấtthoải mái.” Hoắc Minh Dương nhất địnhlà cố ý.Anh vốn là nói cũng tốt, kết quảbây giờ nói một câu như vậy.Cái gì gọi là ở bên cô bất kể cái gìcũng rất thoải mái.Hung hãn trợn mắt nhìn anh mộtcái, sau đó chuẩn bị đi làm, rốt cuộccông việc vẫn quan trọng, ánh mắtđồng nghiệp cũng quan trọng.Chẳng qua là, đáng chết, có làmsao cũng không che được vết hôn,“Anh bảo em làm sao đây hả”Anh nhìn một cái, sau đó nhànnhạt nói một câu.”Không sao, điều nàycũng không cần che che giấu giấu.”Anh da mặt dày khiến cho cô thanthở không bằng, Hoắc Minh Dươngdám để lộ ra, nhưng cô không dám, “Bỏđi, em sai rồi, nhanh đi làm” Cầm mộtcái khăn lụa choàng vào, vừa vặn cheđược.Anh cố ý, vị trí như vậy rất dễ dàngbị phát hiện.“Anh không được dùng ánh mắtnày nhìn em, em phát hiện, anh đềumang loại ánh mắt này, khiến cho emrất bất an” Anh nói như lúc nấy, khiếncho Hà Vân Phi quay đầu lại. Tronglòng vẫn nồng nặc bất mãn đối với anh.Người này rõ ràng cố gắng khôngđể cho cô vui vẻ.”Em không biết phảinói anh cái gì, lần sau không được lưumanh như vậy.”Hôm nay Tô Thanh Anh xuất viện,đến phòng làm việc liền thấy tựa đề lớntrên tin tức”Ôi chao, Tô Thanh Anh sao,nhanh như vậy đã xuất viện rồi này”Thật ra đối với Tô Thanh Anh, cô cóquá nhiều bất mãn, chỉ là không cócách phát tiết, hiếm thấy thái độ HoắcMinh Dương bây giờ coi như tạm được,cô cũng sẽ không truy cứu trách nhiệmkhông tốt gì đó.Dù sao đối với anh mà nói, quảthật đó là làm khó, tân hoan cựu ái,anh cũng dứt không được.“Em đã rất mệt mỏi, không biết nênnói cô ta thế nào, nhìn dáng vẻ thậtđúng là khổ nhiều cho cô ta” Có thểđáng thương đến mức cao nhất, côcũng có bản lãnh, Hà Vân Phi căn bảnkhinh thường làm loại chuyện này cùngTô Thanh Anh, dứt khoát không muốnquan tâm, mặc cho cô làm trò vô bổ.“Em không cần quá lo lắng, lúc nàoem thấy tâm trạng tốt, chúng ta đi” Anhnói lời này là trấn an Hà Vân Phi, đồngthời trong lòng cũng đã quyết định.Bất kể nói thế nào, bây giờ quan hệgiữa Hà Vân Phi cùng Tô Thanh Anh,đã tràn ngập nguy cơ, cho dù anh làmgì, cũng không có cách nào thay đổi.Dứt khoát cứ lựa chọn như vậy, đểtránh Hà Vân Phi hiểu lầm, anh khôngmuốn sinh thêm nhiều chuyện.Anh nói một câu chưa từng nói từtrước đến nay, “Em yên tâm đi, bất kể làbất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì, cũng khôngthay đổi được địa vị em ở trong lònganh”Cô cười một tiếng, tựa hồ muốnche giấu khó chịu trong lòng.Lời này quả thật làm cho tronglòng cô dễ chịu hơn không ít, nhưngmà không tránh khỏi cô lo âu bây giờcùng tương lai, không nói gì khác, chỉ làbiểu hiện bây giờ của Hoắc MinhDương, còn có biểu hiện của người đànbà kia, nếu không có khác thường mớikhiến cho cô cảm thấy tốt hơn.“Em cảm thấy Tô Thanh Anh hậnem là có nguyên nhân, nhưng emkhông cảm thấy em làm gì khôngđúng.’ Cô trước đây cũng không oánhận Tô Thanh Anh như vậy.Đều là do cô ta càng ngày càngquá đáng, từng bước một ép cô.“Đều là anh sai, không chăm sóckỹ em” Anh ngược lại rất quan tâm HàVân Phi, bất kể nói thế nào, bây giờ anhđối với Hà Vân Phi đều phải có trácnhiệm.“Không có, tại sao lại vì người đànbà khác nói xin lỗi em?” Cô nói giọnggây sự, không kiêng nể Hoắc MinhDương.Hành động của người đàn ông nàybây giờ, giống như là nói cho cô, đừngtùy tùy tiện tiện đem trách nhiệm dồnlên người Tô Thanh Anh, bảo vệ cô takhiến cho cô không mấy vui vẻ, nhưnglòng cũng biết rõ, rõ ràng tính khí ngườiđàn ông này, có thể nhượng bộ nhưvậy, đã chứng minh rất yêu cô.“Ngoan ngoãn, chớ suy nghĩ nhiềunhư vậy, chúng ta ngày mai sẽ đi.”Thật giống như trải qua chuyện hồisáng, Hoắc Minh Dương đối với cô tựnhiên hơn, cuộc sống như thế khiếncho cô dần dần quên mình là Diệp TĩnhGia.Giống như cô chính là Hà Vân Phi,chưa từng cùng Hoắc Minh Dương trảiqua bất kỳ chuyện gì.Ba giờ chiều, Đại Bảo được bảo vệđưa đến công ty, thấy được Đại Bảo,dọa Hà Vân Phi giật mình, “Sao anh lạiđón con tới nơi này.”Vừa nói xong, cô liền nghĩ đến, bởivì chuyện này, bây giờ nếu Đại Bảo trởvề nhà họ Hoắc, nói không chừng sẽphải chịu thái độ không quá hữu hảocủa mẹ Hoắc, chẳng qua là không biếtngày hôm qua Đại Bảo ở đâuNgàyhôm qua anh để con ở đâu vậy?”Chuyện cô đương nhiên phải hỏi,đứa trẻ vốn chính là ruột thịt của HoắcMinh Dương, hỏi người khác không hợplý“Anh không biết, bất quá thấy em lolắng như vậy, anh cảm thấy khônguổng công đưa thằng bé về” Anh cườimột tiếng, rất hài lòng với đứa trẻ, cũngvô cùng vui vẻ vì có thể làm cho HàVân Phi cao hứng.Cô dứt khoát không lo lắng vấn đềtức cười như vậy, chuyên tâm chămsóc Đại Bảo.Phải biết bình thường cô cho dùbận rộn, cũng sẽ không bỏ lại Đại Bảomột mình, bây giờ bởi vì Hoắc MinhDương, ba lần bốn lượt làm trái nguyêntắc.“Em không biết nên nói anh cái gìtốt, dù sao anh như bây giờ, em khôngcòn gì để nói” Cô không muốn nói,chẳng qua là trong lòng nghĩ phải làmsao mới phải, có vài thứ trong lúc lơđãng đã trở nên hết sức bình thường.Hoắc Minh Dương không nói gì, ômĐại Bảo sau đó ân cần vuốt ve thằngbé, giống như là có rất nhiều tò mò đốivới Đại Bảo, “Anh biết nên nói cái gì chophải, cũng biết không nên nói gì, chonên em không cần suy nghĩ nhiều nhưvậy có được hay không. Chỉ cần ở bêncạnh anh, hết thảy anh cũng sẽ sắpxếp thỏa đáng”Đây là một lời thề trân quý nhấtcủa người đàn ông, cô nghe cảm động,trong lòng đương nhiên thừa nhận tìnhyêu của Hoắc Minh Dương đối với cô.Không thể nghi ngờ.“Ngay trước mặt đứa bé anh đừngnói bậy bạ, không có chuyện gì nữa,anh mau đi làm việc đi.” Cô bắt đầuthúc giục công việc của Hoắc MinhDương, con mình trông chừng thật kỹĐại Bảo, kiểm tra bé có khó chịu chỗnào hay không, có thấy không vui vẻ ởđâu không.Bây giờ toàn bộ tinh lực của cô đềuđặt vào đứa trẻ, từ sau khi Đại Bảo đitới nơi này, Hoắc Minh Dương có oánniệm sâu đậm.Cảm giác cô cũng không có nhìnanh lâu hơn một cái.Điều này làm cho anh không quácao hứng, nhưng mà anh lại không cócách nào tranh giành cùng một đứa bé,vì vậy bắt đầu buồn buồn không vui.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
