Chương 34
Mùng tám tháng Giêng, mấy vị công chúa ở các địa phương đều vội vã đến kinh thành, nghỉ ngơi sơ qua liền nhập cung.
Trước tiên đến thỉnh an hoàng thượng, sau đó mới tới cung Chiêu Nguyên.
An Nguyên đã sớm nhận được tin, cũng đã dò hỏi rõ sở thích của các vị công chúa, liền đợi sẵn ở cung Chiêu Nguyên.
Ba vị công chúa bước vào cung Chiêu Nguyên, An Nguyên hiểu chuyện, đứng chờ ở ngoài cửa, sau đó hành lễ:
“Cháu dâu bái kiến các cô mẫu.”
Ba vị công chúa coi như là về nhà mẹ đẻ, là bậc trưởng bối, cũng không phải người ngoài. An Nguyên vẫn cảm thấy hành lễ một cái cũng không sao.
“Ây da, mau đứng dậy, đâu cần thái tôn phi phải ra tận cửa đợi bọn ta như vậy, thật khiến người ta hổ thẹn.”
Đại công chúa Lạc Dương mở lời, đỡ An Nguyên dậy, tam công chúa Huệ Uyển và ngũ công chúa Vịnh Minh cũng phụ họa theo.
“Các cô mẫu hiếm khi về kinh một lần, tất nhiên cháu dâu phải tiếp đãi chu đáo, xin mời các cô mẫu vào trong.”
An Nguyên thuận thế khoác tay đại công chúa, cười duyên nói.
“Hay lắm, đúng là A Thành cưới được một thê tử tốt rồi.”
Vào chính điện, mọi người lần lượt ngồi xuống. Mấy vị công chúa không để lộ vẻ gì, âm thầm quan sát An Nguyên. An Nguyên coi như không thấy, tự tay rót trà cho các vị công chúa.
“An Nguyên ở Đại Lý sống có tốt không?”
Công chúa Huệ Uyển lên tiếng. Công chúa Huệ Uyển là đích nữ của hoàng hậu, được thánh sủng hơn các công chúa khác, nhưng so với những người còn lại, tam công chúa mới là người thân thiết với Tùy Chiêu Thành nhất.
“Đa tạ tam cô mẫu quan tâm, điện hạ đối với cháu dâu rất tốt, cháu dâu còn có chút vui quên lối về.”
“Ừ, vậy thì tốt.”
Vì An Nguyên cũng là lần đầu gặp mấy vị công chúa, cũng không có bao nhiêu chuyện để nói. Thực chất là các công chúa trò chuyện với nhau, thỉnh thoảng An Nguyên xen vào dăm ba câu.
Gần đến giờ ngọ, An Nguyên vốn định giữ các công chúa ở lại dùng bữa trưa, nhưng ngoài đại công chúa, tam công chúa và ngũ công chúa đều từ chối, nói đã có sắp xếp bên ngoài.
Mấy vị công chúa đều ở tại phủ của nhị công chúa và tứ công chúa, nghĩ đến tỷ muội lâu ngày gặp lại hẳn có nhiều chuyện muốn nói, An Nguyên cũng không cố giữ.
Có lẽ thuở thiếu thời, các công chúa cũng từng tranh đấu lẫn nhau, nhưng đến độ tuổi này, trong lòng chỉ còn những ký ức đẹp đẽ của năm tháng trẻ trung, nào còn hiềm khích gì nữa.
Đại công chúa ở lại cung Chiêu Nguyên dùng bữa với An Nguyên, lại trò chuyện thêm một lúc mới rời đi.
Buổi tối, khi Tùy Chiêu Thành trở về Chiêu Nguyên cung, liền thấy An Nguyên ngồi trên giường ngẩn người.
“Khanh Khanh, sao vậy?”
Tùy Chiêu Thành đưa tay quơ trước mắt nàng, gọi nàng hoàn hồn, rồi ngồi xuống bên cạnh.
“A Thành, chàng đã gặp các cô mẫu chưa?”
An Nguyên nhích sang bên, chừa chỗ cho Tùy Chiêu Thành ngồi thoải mái hơn.
“Ừ, trước đó đã gặp ở chỗ hoàng tổ phụ rồi, sao thế?”
“Đại cô mẫu nhờ ta giúp sắp xếp cho con trai cả của bà ấy một chức quan sai ở kinh thành, bà ấy có tìm chàng chưa?”
An Nguyên ngẩng đầu nhìn Tùy Chiêu Thành. Nàng cảm thấy đại công chúa chỉ muốn thông qua mình để thỉnh cầu Tùy Chiêu Thành mà thôi, chứ một phụ nhân trong thâm cung như nàng thì giúp được gì chứ?
“Đại cô mẫu chưa nói chuyện này, nhưng quả thực bà ấy có đưa biểu huynh vào kinh.”
“Vì sao đại cô mẫu lại phải nhờ đến chàng?”
Theo lý mà nói, con trai của một công chúa, chức vị nào mà không làm được, hà tất phải đến cầu xin An Nguyên?
“Khanh Khanh, thật ra đại cô mẫu cả đời không có con, đứa con trai này là thứ tử.”
Tùy Chiêu Thành thở dài một tiếng, trong lòng cũng có chút bất đắc dĩ. Là công chúa, vốn có thể yêu cầu phò mã cả đời một vợ một chồng, chỉ là đại công chúa không thể sinh nở, đành phải thay phò mã nạp thiếp.
“Á?”
Trước giờ An Nguyên chưa từng nghe chuyện này, chỉ biết phủ đại công chúa có một trai một gái, chưa từng nghe nói phò mã nạp thiếp.
“Khanh Khanh, chuyện này chỉ có ít người biết. Ban đầu đại cô mẫu gả cho phò mã cũng từng có một quãng thời gian ân ái ngọt ngào, chỉ là ba bốn năm trôi qua, đại cô mẫu vẫn không mang thai, tìm rất nhiều đại phu cũng vô dụng.”
“Bất đắc dĩ, đại cô mẫu đành thay phò mã quyết định, nạp một nha hoàn bên cạnh mình làm thiếp, mong nàng ta sinh cho phò mã một trai một gái.”
“Nha hoàn đó cũng không chịu thua kém, chưa đầy nửa năm đã mang thai, sau đó sinh được một con trai. Đại cô mẫu liền ôm đứa bé về nuôi bên mình, nói với bên ngoài là con do mình sinh ra.”
“Đại cô mẫu thật đáng thương… Đại cô mẫu ôm con về nuôi, nha hoàn kia có cam tâm không?”
Bất luận là ai, con mình bị ôm đi cũng khó mà cam lòng.
“Thật ra đại cô mẫu không hề tước đoạt quyền làm mẹ của nha hoàn đó, nàng ta vẫn có thể gặp con bất cứ lúc nào. Về sau nha hoàn ấy lại sinh thêm một con gái. Nàng vốn là nha hoàn hồi môn của đại cô mẫu, cũng khá trung thành, không vì bay lên cành cao mà trở mặt.”
“Ồ, vậy thì cũng còn tốt. Như thế xem ra đại cô mẫu đối với đứa con thứ ấy cũng rất tốt?”
Sẵn sàng vì thứ tử mà nhờ đến An Nguyên, hẳn là rất thương đứa trẻ.
“Thật ra, ngoài việc không thể có con ruột, cuộc sống của đại cô mẫu vẫn rất tốt. Phò mã đối với bà ấy tình sâu nghĩa nặng, không vì có thiếp thất mà bỏ mặc đại cô mẫu. Thứ tử, thứ nữ đều rất kính trọng đại cô mẫu, thiếp thất cũng mọi việc đều lấy đại cô mẫu làm tôn.”
“Vậy cũng là đại cô mẫu biết chọn người. Nếu đổi lại là nha hoàn khác, e rằng phủ công chúa đã gà bay chó sủa rồi.”
Nếu chọn trúng nha hoàn có dã tâm, chỉ sợ đại công chúa khó có được sự an nhàn như hiện tại.
“Ừm ừm, đã vậy, đại cô mẫu đã mở lời với nàng, ta sẽ xem thử có chức vị nào trống, sắp xếp cho hắn một chức nhàn tản.”
Thứ tử đã nguyện coi đại công chúa như mẹ ruột, Tùy Chiêu Thành cũng sẵn lòng giúp đỡ một tay.
“Vậy thì tốt, chuyện này giao cho chàng đó, phải làm cho đàng hoàng, nếu không lần sau cô mẫu hỏi ta, ta cũng ngại không biết trả lời thế nào.”
An Nguyên chớp mắt, thở phào nhẹ nhõm.
“Biết rồi. Hôm nay nàng ở cùng các cô mẫu thế nào?”
“Rất tốt, các cô mẫu đều dễ nói chuyện, nhất là tam cô mẫu, còn chuẩn bị cho ta một cây trâm phượng, nghe nói là hoàng tổ mẫu từng đeo.”
“Từ nhỏ, phụ vương và tam cô mẫu đã thân thiết, đối với ta cũng rất tốt. Sau khi phụ vương qua đời, bà ấy chăm sóc ta rất nhiều. Nay đã bằng lòng tặng nàng trâm phượng, tức là đã công nhận nàng rồi.”
“Thật sao? Ta thấy tam cô mẫu ít khi cười, còn tưởng là bà không thích ta.”
Ban đầu An Nguyên còn có chút bất an, không ngờ lại là như vậy.
“Sao vậy? Khanh Khanh sợ các cô mẫu không thích nàng đến thế sao?”
Tùy Chiêu Thành ghé sát An Nguyên, cười khẽ bên tai nàng.
“Ta… chẳng phải ta sợ gia đình chàng không hòa thuận hay sao?”
Cảm nhận được hơi thở của Tùy Chiêu Thành, An Nguyên bỗng thấy hơi thở mình có chút gấp gáp.
“Ha ha ha, vậy ta còn phải cảm tạ Khanh Khanh, làm khó nàng đã nghĩ cho ta như vậy.”
“Đó là đương nhiên.”
An Nguyên lại nhích sang bên một chút, áp lực Tùy Chiêu Thành mang lại thật sự hơi lớn.
“Đã vậy, phải thưởng cho Khanh Khanh mới được.”
Tùy Chiêu Thành cũng mặt dày nhích lại gần An Nguyên.
Nhắc đến thưởng, thứ đầu tiên An Nguyên nghĩ tới là mấy chuyện khó nói, vội vàng xua tay, gượng cười nói: “Không cần đâu, đều là việc ta nên làm.”
“Không được, nhất định phải thưởng.”
Tùy Chiêu Thành vươn tay ôm lấy eo An Nguyên, nghiêng người tới hôn nhẹ lên khóe môi nàng.
An Nguyên: “…”
“Được rồi, chuẩn bị dùng bữa tối đi.”
Tùy Chiêu Thành đứng dậy, xoa mái tóc trước trán An Nguyên, mỉm cười nói.
