Chương 38
Nghe An Nguyên nói như vậy, hồi lâu sau Ninh trắc phi cũng không lên tiếng. Phải rồi, đến cả trà tân nương còn chưa uống, thì ai sẽ thừa nhận chứ?
“Thái tôn phi ở Đại Lý một thời gian, những thứ khác chẳng thấy tiến bộ, chỉ có cái miệng là ngày càng sắc sảo.”
Lúc này sắc mặt của Ninh trắc phi đã vô cùng khó coi, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.
“Cũng vậy thôi, Ninh trắc phi tuổi càng lớn, khẩu khí lại càng lanh lợi.”
An Nguyên vốn không hề sợ Ninh trắc phi, đã biết rõ đức hạnh của bà ta thì cũng chẳng cần kiêng dè gì nữa.
“Thôi được, thái tôn phi đã không nghe lời ta khuyên, vậy sau này đừng đến tìm ta khóc lóc. Chúng ta cứ chờ xem!”
Ninh trắc phi đứng dậy, buông lời hung hăng, quay người định rời đi.
“Khoan đã, Ninh trắc phi, ta còn muốn hỏi bà một câu.”
“Bộ làm trắc phi, làm thiếp thất thật sự dễ chịu đến vậy sao? Với thân phận của Ninh Nguyệt Dao, muốn làm chủ mẫu nhà nào làm mà không được, cớ sao lại nhất quyết đẩy nàng ta vào cung làm trắc phi? Hay là Ninh gia mấy người thích làm thiếp đến thế?”
“Ngươi…”
Ninh Trắc phi quay phắt lại, trừng mắt nhìn An Nguyên, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, hận không thể nuốt sống An Nguyên.
“Ninh trắc phi có trừng ta thì sao? Rốt cuộc là vì tốt cho Ninh Nguyệt Dao, hay là vì tư tâm quá nặng, chính bà tự biết. Nhà nào không mong con gái mình làm chủ mẫu, chỉ riêng bà lại khác, một mực muốn Ninh Nguyệt Dao làm thiếp.”
“Thiếp thì đã sao? Chủ mẫu bên ngoài sao có thể so được với phi tần của hoàng thượng? Ngươi thì hiểu cái gì? Có tư cách gì mà dạy dỗ ta? Đồ vô giáo dưỡng!”
Ninh trắc phi bị chọc trúng tâm tư, lời nói gần như gào lên.
“Haiz, đừng lớn tiếng như vậy, ta còn chưa có điếc. Còn chuyện bà có tư tâm hay chân tâm, ta cũng không có hứng thú. Tuỳ bà thôi. Như Kỳ, tiễn khách!”
An Nguyên cười lạnh. Nhìn dáng vẻ của Ninh trắc phi, nàng chỉ thấy buồn cười. Ngay từ đầu, An Nguyên đã không tin Ninh trắc phi là vì Ninh Nguyệt Dao.
Nếu thật sự là vì Ninh Nguyệt Dao, thì căn bản sẽ không để nàng ta vào cung. Dù có thể làm thái tôn phi, cũng tuyệt đối không cho nàng ta bước chân vào chốn thâm cung này.
Chỉ những ai từng ở trong cung mới hiểu, nơi vinh hoa phú quý này có thể khiến con người phát điên. Thời gian dài vô tận sẽ từng chút một mài mòn tinh thần, đến cuối cùng, người tốt đến đâu cũng sẽ hóa thành kẻ điên.
Ngay cả mẫu hậu cũng từng không chỉ một lần nói với nàng rằng, phụ nhân nơi thâm cung là những người bất đắc dĩ nhất trên đời, chỉ mong kiếp sau đừng bước vào cửa cung nữa.
Như Kỳ tiến lên hai bước, làm động tác mời: “Ninh trắc phi, xin mời.”
“Hừ!”
Ninh trắc phi phất tay áo, mặt lạnh như băng, rời đi.
An Nguyên ngồi đó, nâng chén trà đã nguội lạnh, từng ngụm từng ngụm nhấp lấy. Trải qua chuyện của Ninh trắc phi, nàng càng cảm thấy mình sai lầm quá nhiều.
Chỉ một Ninh trắc phi đã khó đối phó như vậy, huống chi là đối diện với bá quan văn võ. Vốn định hai ngày nữa mới đi xin lỗi, An Nguyên cảm thấy chuyện này không nên chần chừ.
Ninh Trắc phi đã nghĩ hai người họ có hiềm khích, vậy nàng lại càng không để bà ta vừa ý. Hai người nhất định phải ân ái thắm thiết, chọc cho bà ta tức chết mới được.
Lần đầu tiên Tùy Chiêu Thành lạnh mặt với mình, An Nguyên biết quả thật là lỗi của mình. Nếu đổi lại là nàng, chắc chắn cũng khó mà nuốt trôi, e rằng sẽ chẳng dễ tha thứ.
Chỉ là không biết Tùy Chiêu Thành còn chịu tha thứ cho mình hay không, quả thật là nàng đã làm hắn tổn thương.
Nghĩ lại những điều tốt đẹp Tùy Chiêu Thành từng dành cho mình, nàng càng thấy bản thân thật khốn nạn, đến khi mất rồi mới biết trân trọng.
Con người mà, vốn có bản tính xấu. Người ở bên tận tâm tận lực thì không biết quý, đến khi rời đi mới hiểu là không thể mất.
Nhưng An Nguyên trước nay chưa từng dỗ dành ai, rốt cuộc phải làm sao mới khiến Tùy Chiêu Thành hết giận đây?
Nàng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không ra, trong lòng bực bội, đưa tay vò vò tóc mai.
“Nương nương, Ninh Trắc phi đã đi rồi.”
Như Kỳ vào bẩm.
“Ừ, sau này đừng để ý đến bà ta nữa, đúng là một kẻ điên.”
Vì lợi ích riêng, một lòng đẩy cháu gái mình vào hố lửa, cũng không biết bà ta nghĩ gì.
“Vâng. Vậy tiếp theo nương nương định làm gì? Còn điện hạ thì sao?”
Thực ra đêm qua không ngủ ngon đâu chỉ có An Nguyên. Bốn nha hoàn cũng thức trắng cả đêm, lắng nghe động tĩnh ngoài cửa cung, mong mỏi điện hạ nửa đêm sẽ quay về.
Chủ tử bất hòa, những nha hoàn trung thành bên dưới cũng đau lòng. Trước đó, khi quan hệ giữa Tùy Chiêu Thành và An Nguyên dịu đi, bốn người tuy không nói ra nhưng trong lòng đều mừng rỡ.
Đêm qua điện hạ không về, cả đêm đều lo lắng, chỉ sợ sau này có lần một thì sẽ có lần hai, rồi thành thường xuyên như vậy, thái tôn phi sẽ khổ tâm lắm.
Đối diện với An Nguyên, bọn họ lại không tiện thể hiện quá rõ, chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì, để tránh khiến An Nguyên thêm buồn.
“Ta biết là ta sai rồi, ta…”
An Nguyên đối diện Như Kỳ, có phần ngượng ngùng, cúi đầu, dường như đây là lần đầu nàng rối rắm đến vậy.
“Nếu nương nương đã biết mình sai, vậy sau này đối xử với điện hạ tốt hơn chút, đương nhiên điện hạ tự sẽ hiểu.”
Như Kỳ thở phào. Chỉ sợ An Nguyên cảm thấy mình không sai, cố chấp không chịu nhượng bộ. Bây giờ nàng đã ý thức được lỗi lầm, hai người tự nhiên sẽ làm lành thôi.
Sự tốt đẹp mà điện hạ dành cho thái tôn phi, Như Kỳ đều nhìn thấy. Chỉ là thái tôn phi luôn đẩy điện hạ ra xa, nàng là thân phận nha hoàn cũng không tiện nói nhiều.
Bây giờ thái tôn phi tự mình hiểu ra thì không gì tốt hơn, người ngoài nói bao nhiêu cũng không bằng bản thân nàng tỉnh ngộ.
“Nhưng hiện giờ điện hạ đã giận rồi, từ hôm qua đến giờ vẫn chưa quay về…”
An Nguyên day day giữa trán, gương mặt nhăn lại.
“Nương nương, điện hạ không đến, nương nương có thể đi tìm điện hạ mà.”
Như Kỳ hơi khom người, ghé sát tai An Nguyên nói nhỏ.
An Nguyên gật đầu đồng tình. Phải rồi, trước kia toàn là Tùy Chiêu Thành chủ động, lần này để nàng chủ động một lần vậy!
Nhưng…
“Chỉ đi như vậy, điện hạ sẽ tha thứ cho ta sao?”
“Hay là nương nương cho điện hạ một bất ngờ?”
Như Kỳ hiến kế.
“Ôi, phiền thật, bất ngờ gì đây?”
An Nguyên thở dài. Nhận bất ngờ thì dễ, muốn tạo bất ngờ cho người khác lại khó.
“Vậy thì chỉ có nương nương hiểu được tâm tư của điện hạ thôi.”
Như Kỳ dừng một chút rồi nói tiếp:
“Nương nương, dùng bữa sáng trước đi, trời đã đứng bóng rồi.”
“Ừm, được thôi.”
An Nguyên xoa bụng, quả thật đã đói. Nghĩ suốt một đêm, sáng sớm lại phải đối phó với Ninh trắc phi, hao tâm tổn sức.
Bữa sáng được bày ra, An Nguyên ngồi xuống. Đều là những món nàng và Tùy Chiêu Thành thích, bởi mỗi ngày ba bữa của hai người hầu như đều dùng chung.
Ngự thiện phòng đại khái cũng không biết Tùy Chiêu Thành không ở trong cung, nên vẫn mang phần của hắn tới.
An Nguyên thích hương vị Nam Chử, còn Tùy Chiêu Thành quen khẩu vị Đại Lý, chỉ là hắn đã dần dần theo thói quen của An Nguyên.
Bây giờ nhìn chiếc ghế trống đối diện, An Nguyên bỗng nhiên không còn tâm trạng dùng bữa. Hóa ra ảnh hưởng của Tùy Chiêu Thành đối với nàng đã lớn đến vậy.
Nàng không đưa tay lấy đồ ăn trước mặt, mà đứng dậy, ngồi sang đối diện, đưa tay cầm lấy đĩa cao lương mà Tùy Chiêu Thành thường ăn.
Nghe nói cao lương là món đặc sản của Đại Lý, thường chỉ ăn vào mùa hè, vị mát lành. Nhưng An Nguyên thấy từ hè sang đông, trên bàn của Tùy Chiêu Thành lúc nào cũng có đĩa cao lương này.
Vị vào miệng mát lạnh, hơi ngọt, An Nguyên lại thấy thích, chỉ là quá lạnh, nàng không dám ăn nhiều, sợ hại thân thể. Nhưng Tùy Chiêu Thành là nam tử, khác với nàng.
Nàng chợt nhớ lần trước Tùy Chiêu Thành nấu món Nam Chử cho mình. Hay là nàng cũng làm cao lương mà hắn thích cho hắn?
Cao lương mát mẻ, vừa hay cũng giúp hắn hạ hỏa. Ý hay!
“Như Kỳ, tìm một ngự trù giỏi làm cao lương tới cung Chiêu Nguyên, ta muốn học làm cao lương.”
Nghĩ xong, An Nguyên liền quyết, không muốn chờ nữa.
“Vâng, nô tỳ đi ngay.”
Như Kỳ đáp lời. Nhìn dáng vẻ này là biết thái tôn phi làm cho điện hạ rồi.
Trước nay thái tôn phi chưa từng xuống bếp, “lần đầu tiên” này dành cho điện hạ, chắc chắn điện hạ sẽ cảm động.
Như Kỳ làm việc rất nhanh, chẳng bao lâu đã tìm được một ngự trù. Để tránh điều tiếng, đặc biệt tìm một nữ ngự trù, họ Vương.
Vương ngự trù biết mình dạy thái tôn phi, vừa kích động lại vừa thấp thỏm. Cảm thấy thái tôn phi làm vậy không hợp lễ giáo, sợ thái tôn điện hạ trách tội, cũng sợ mình dạy không tốt, lại bị thái tôn phi quở trách.
“Vương ngự trù, không cần căng thẳng, mong ngự trù chỉ giáo nhiều hơn.”
An Nguyên mỉm cười, nhìn ra Vương ngự trù có chút lo lắng, liền an ủi.
“Vâng vâng, nương nương mời.”
Đêm qua Tùy Chiêu Thành uống say, ngủ rất sâu. Sáng tỉnh lại đã quá trưa. Dùng bữa sáng ở Mộ phủ xong liền hồi cung.
Đến ngã rẽ giữa hậu cung và tiền triều, hắn dừng bước một lúc, nắm chặt tay, nhìn về hướng cung Chiêu Nguyên, cuối cùng vẫn quay chân đi về tiền triều.
Thôi vậy, đã nói là để mặc nàng mấy ngày, không nên vội vàng đi tha thứ, nếu không lần nào cũng phạm lỗi như vậy, lại càng khiến người ta phiền lòng.
Về đến thư phòng ở cung Thiên Càn, trên bàn toàn là tấu chương. Tùy Chiêu Thành đã lỡ buổi thượng triều sáng sớm, nhưng Mộ Khác Cẩn để lại thư, nói sẽ thay hắn bẩm báo với hoàng thượng.
Lỡ triều rồi, những tấu chương này lại càng khó xử lý, từng bản đều phải xem kỹ, không thể lướt qua. Phần lớn đều là những việc đã được nhắc đến trong buổi thượng triều.
Tùy Chiêu Thành xoa xoa giữa trán, đúng là tình trường thất ý, quan trường cũng chẳng dễ dàng.
Vừa ngồi xuống, cung nhân dâng trà nóng. Hắn uống một ngụm, đang định thở phào thì thấy Tề Nặc bước vào.
“Điện hạ.”
Tề Nặc hành lễ.
“Thế nào?”
Tùy Chiêu Thành đan hai tay, trán tựa lên mu bàn tay, trông có vẻ mệt mỏi.
Tề Nặc là người được hắn phái đi điều tra chuyện này. Việc dâng tấu xin tuyển tú quy mô lớn như vậy, nhất định có người đứng sau giật dây.
Tùy Chiêu Thành không phải kẻ lương thiện, ai khiến hắn khó coi, hắn cũng sẽ không để người đó yên ổn.
“Mùng mười, Ninh thừa tướng đã đến bái phỏng nhà Lễ bộ thượng thư. Hôm qua, Ninh thừa tướng định mời Lễ bộ thượng thư uống rượu, nhưng bị từ chối rồi.”
“Có liên quan đến Ninh trắc phi không?”
Tùy Chiêu Thành nhíu mày. Sao Ninh thừa tướng lại vô cớ chấp nhất chuyện tuyển tú như vậy?
“Quả thật Ninh Trắc phi có gửi thư về Ninh gia, chỉ là trong thư viết gì thì chưa rõ.”
Nói là chưa rõ, nhưng chân trước vừa gửi thư, chân sau Ninh thừa tướng đã sốt sắng chuyện tuyển tú. Người sáng suốt đều hiểu, nói không liên quan đến Ninh trắc phi thì cũng chẳng ai tin.
Thực ra Tùy Chiêu Thành luôn không hiểu, mấy năm trước Ninh trắc phi vẫn rất an phận, nhưng từ khi An Nguyên đến Đại Lý, bà ta lại ngày càng hoạt động nhiều, thích gây chuyện.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy có lẽ Ninh trắc phi từng có ý muốn Ninh Nguyệt Dao làm thái tôn phi, nay bị An Nguyên cướp mất, nên mới bắt đầu hành động.
Nhưng Ninh trắc phi nghĩ cũng quá đẹp rồi. Không phải thứ bà ta muốn là hắn sẽ làm. Con người Tùy Chiêu Thành, Ninh Trắc phi hiểu vẫn còn quá ít.
Hắn vẫn luôn coi Ninh Nguyệt Dao như muội muội. Nếu có một ngày nàng ta trở thành thê tử của mình, chẳng phải sẽ khó chịu đến chết sao? Cưới ai cũng sẽ không cưới nàng ta.
Ninh trắc phi chỉ biết thanh mai trúc mã dễ sinh tình, lại không biết rằng, người nên ở bên nhau, dù cách vạn dặm cũng sẽ ở bên nhau; người không nên, dù ngày ngày bên cạnh, cũng chỉ có thể là “huynh muội”.
“Tra cho kỹ. Ninh trắc phi không đạt được mục đích sẽ không chịu thôi. Nhớ phải lấy được chứng cứ.”
Nghĩ đến việc vì Ninh trắc phi mà mình và An Nguyên nảy sinh mâu thuẫn, Tùy Chiêu Thành chỉ hận không thể đày bà ta ra khỏi cung.
Ân cứu mạng năm xưa, hắn vẫn luôn ghi nhớ, nhưng nếu chạm tới ranh giới của hắn, thì cũng không cần kiêng dè nữa. Lấy oán báo ân, hắn cũng không phải không làm được.
An Nguyên là người hắn đặt trên đầu quả tim. Dù thái tử, thái tử phi còn sống cũng không thể làm tổn thương nàng, huống chi là Ninh trắc phi.
“Vâng. Điện hạ, vừa rồi Ninh trắc phi đã đến cung Chiêu Nguyên, người có cần…”
Tề Nặc nói đến đây thì ngập ngừng.
“Thôi. Trước nay Ninh trắc phi ở chỗ thái tôn phi chưa từng chiếm được tiện nghi gì. Nàng ấy tinh ranh lắm, không cần lo lắng nhiều.”
Tùy Chiêu Thành vẫy tay. An Nguyên và Ninh trắc phi giao thủ nhiều lần rồi, chưa từng thấy nàng chịu ấm ức bao giờ. Nha đầu này xưa nay chỉ có thể khiến người khác chịu ấm ức, có khi nào từng để mình thiệt thòi đâu?
“Vâng, thuộc hạ đi sắp xếp ngay.”
“Ừ.”
Tề Nặc lui ra, Tùy Chiêu Thành bắt đầu phê duyệt tấu chương.
Cách làm cao lương rất đơn giản. Ban đầu An Nguyên còn nghĩ, nếu phức tạp, mình lỡ tay cắt xước vài vết nhỏ, để Tùy Chiêu Thành nhìn thấy, có khi hắn còn xót xa cho nàng.
Nhưng không có. Hầu như nàng chẳng tốn công sức đã học xong, bất giác cảm thán mình thật sự thông minh, đúng là lên được đại sảnh, xuống được nhà bếp.
Cao lương làm xong thì cũng gần đến giờ dùng bữa trưa. Ban đầu An Nguyên còn mong Tùy Chiêu Thành sẽ quay về, nhưng không thấy. Thế là nàng đành tự mình đi tìm hắn.
Như Kỳ đã dò hỏi từ trước điện hạ đang ở đâu. Nàng xách theo hộp thức ăn, theo An Nguyên đến cung Thiên Càn.
Ngoài thư phòng, Tề Nặc nhìn thấy An Nguyên thì kinh ngạc một phen. Có bao giờ thái tôn phi chủ động đến tìm thái tôn điện hạ đâu?
Tề Nặc vừa định vào bẩm báo thì An Nguyên đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu đừng lên tiếng, để nàng tự vào.
Nghĩ lại, thái tôn phi đã đến thì thái tôn điện hạ vui mừng còn không kịp, chắc cũng không trách tội, bèn đứng yên một bên.
An Nguyên mỉm cười, nhận lấy hộp thức ăn từ tay Như Kỳ, kiễng chân, nhẹ nhàng bước vào thư phòng.
Thư phòng rất lớn. Vừa vào cửa, đập vào mắt là ba dãy giá sách, trên đó đầy ắp sách vở. An Nguyên vịn giá sách, chậm rãi đi vào.
Qua khỏi giá sách mới thấy Tùy Chiêu Thành, nét mặt căng thẳng, tay cầm bút son, nghiêm túc phê duyệt tấu chương.
An Nguyên định lặng lẽ đi tới, nhưng vì không quen với bố cục thư phòng, lại quá căng thẳng, không thấy bậc thấp phía trước, loạng choạng mấy bước, suýt nữa thì ngã.
Tiếng động quá lớn, Tùy Chiêu Thành nhíu mày ngẩng đầu, định quở trách, tưởng là cung nhân vào quấy rầy mình. Khi nhìn thấy An Nguyên, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Không ngờ An Nguyên lại chủ động đến tìm mình, hắn chưa từng nghĩ tới điều này. Chỉ không biết nàng đến làm gì, Tùy Chiêu Thành sợ nàng lại đến khuyên mình nạp phi, nên vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt nhìn nàng.
Tốt nhất đừng kỳ vọng quá nhiều vào An Nguyên, nếu không lát nữa cơn giận vừa đè xuống lại bùng lên.
Bị Tùy Chiêu Thành nhìn chằm chằm, An Nguyên có chút rờn rợn, cười gượng: “A Thành…”
“Nàng đến làm gì?”
Tùy Chiêu Thành đặt bút son xuống, thu lại ánh mắt, nâng chén trà lên che giấu khóe môi khẽ nhếch lên.
Đáng chết, chỉ cần An Nguyên chịu mềm mỏng, hắn hoàn toàn không có cách nào để mặt lạnh với nàng.
“A Thành, tối qua chàng không về cung Chiêu Nguyên, ta sợ chàng ăn uống không đủ tốt, nên mang bữa trưa tới cho chàng.”
Nhìn dáng vẻ của Tùy Chiêu Thành, An Nguyên có chút sợ, lo hắn nổi giận đuổi mình ra ngoài. Thấy hắn không có động tĩnh, nàng mới chậm rãi tiến lại gần.
Đặt hộp thức ăn lên bàn, nàng đứng trước mặt hắn, vô cùng thành khẩn nói: “A Thành, xin lỗi, hôm qua là ta sai rồi. Chàng đừng giận nữa, được không?”
Nghe An Nguyên đến nhận lỗi, Tùy Chiêu Thành thở phào. Chỉ sợ nàng đến khuyên mình nạp phi, e rằng sẽ tức chết. Lời xin lỗi đột ngột này khiến hắn có chút không quen.
“Hừ, sai ở đâu?”
Hắn hơi quay đầu, không nhìn nàng, trông như vẫn còn giận, nhưng ý cười nơi khóe môi lại không che giấu được.
Thấy hắn như vậy, An Nguyên càng thấp thỏm, vội vàng lấy lòng: “Ta không nên khuyên chàng nạp phi. Sau này ta sẽ không bao giờ làm vậy nữa. Chàng tha cho ta lần này được không?”
Nàng nửa quỳ bên ghế của hắn, kéo tay áo hắn lắc lư, giống như một chú cún đang ra sức lấy lòng chủ nhân.
Tùy Chiêu Thành chưa từng được hưởng đãi ngộ như vậy. Tuy bề ngoài không biểu lộ, nhưng trong lòng đã lâng lâng. Hắn nghiến răng, sợ mình vừa mở miệng là tha thứ ngay, nên muốn nghe thêm vài lời ngọt ngào.
Quả nhiên, An Nguyên thấy hắn như vậy, tưởng hắn không muốn để ý đến mình, đã bị nàng làm tổn thương quá sâu.
Nàng đứng dậy, nghĩ một chút, rồi chậm rãi tiến lại gần, “chụt” một tiếng, hôn lên má bên của hắn.
Thư phòng yên tĩnh, vì nàng hơi căng thẳng, hôn quá mạnh, phát ra tiếng “chụt” rất rõ, ngay cả bản thân An Nguyên cũng thấy ngượng.
Nàng vội vàng định lùi ra, không ngờ Tùy Chiêu Thành quay đầu kéo nàng lại. An Nguyên đứng không vững, ngã thẳng vào lòng hắn. Chưa kịp kêu lên, hắn đã ngậm lấy đôi môi thơm của nàng.
Một tay hắn ôm lưng nàng, một tay giữ cổ tay nàng, môi lưỡi cạy mở răng nàng, hôn say mê. Lưng An Nguyên bị ép vào bàn sách, muốn động cũng không được.
Nàng cảm nhận được đầu lưỡi của hắn quấn quýt trong miệng mình, đầu óc có chút mơ màng.
Nhận ra nàng đang phân tâm, hắn buông cổ tay nàng, đặt tay lên sau đầu, ấn mạnh về phía mình, cắn nhẹ môi dưới nàng, thì thầm: “Đến lúc này rồi mà còn dám phân tâm sao?”
“Ưm…”
Môi dưới đau nhói, An Nguyên khẽ rên một tiếng, tỉnh lại, biết muốn hắn nguôi giận thì phải thuận theo.
Nàng chủ động ôm lấy hắn, run run đưa lưỡi ra. Cảm nhận được điều đó, hắn càng hưng phấn, như được cổ vũ, động tác càng mạnh mẽ.
Trong thư phòng vốn trang nghiêm, hai người lại như đói khát cắn lấy nhau, hận không thể nuốt chửng đối phương.
Gần một khắc, Tùy Chiêu Thành mới chậm lại, từ thô bạo chuyển sang dịu dàng, chậm rãi m*t lấy đôi môi đỏ của nàng, như đang vỗ về chỗ vừa bị cắn rách.
Hôn thêm một lúc, hắn mới buông nàng ra, ánh mắt nóng rực nhìn nàng, như muốn nhìn thấu nàng.
Nhớ lại sự chủ động vừa rồi, lại bị hắn nhìn chằm chằm, An Nguyên ngượng ngùng chui vào lòng hắn, vùi mặt vào cổ hắn, mặt đỏ như máu.
“Ha ha ha… sao vậy, chẳng phải vừa rồi là Khanh Khanh chủ động sao?”
Hắn xoa đầu nàng, cười lớn, tiếng cười vang trong thư phòng.
“Đừng nói nữa…”
An Nguyên đấm nhẹ vào ngực hắn, muốn ngăn hắn nói thêm những lời khiến người ta khó xử.
“Được được, không nói nữa, nghe Khanh Khanh hết.”
Rõ ràng sau một “trận” vừa rồi, tâm trạng hắn vô cùng tốt.
“Vậy… vậy chàng còn giận không?”
Nàng nằm trong lòng hắn, ngón tay móc móc hoa văn trên áo hắn.
“Ta nào dám giận Khanh Khanh. Nha đầu ngốc, ta chỉ muốn nàng tự mình hiểu ra thôi, nếu không ta giải thích bao nhiêu lần nàng cũng không tin.”
Hắn đỡ vai nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng, rồi đặt lên trán nàng một nụ hôn.
Hắn chưa bao giờ thật sự giận nàng, chỉ là tức quá mà thôi, sao nỡ không để ý nàng lâu quá chứ.
Vốn nghĩ mình phải đi dỗ dành, nay nàng chủ động chịu xuống nước, với hắn đã là niềm vui rất lớn rồi.
“Ta sai rồi, sau này sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa.”
An Nguyên túm tay áo, vẻ mặt “biết lỗi rồi, xin tha thứ”, khiến hắn bật cười.
“Nhưng nàng nói rồi đấy, nếu sau này còn phạm lỗi như vậy thì sao?”
Lúc này hắn đang ở thế thượng phong, tự nhiên được quyền mặc cả.
“Sẽ không đâu. Nếu… nếu sau này ta còn phạm lỗi như vậy, thì… thì tùy chàng xử trí!”
Nói mãi không nghĩ ra, nàng chỉ đành buông lời cứng rắn.
Điều này khiến hắn vô cùng hài lòng. Lời “tùy hắn xử trí” do chính nàng nói ra, chẳng phải là lãi lớn rồi sao?
“Được, vậy nàng nhớ kỹ lời hôm nay.”
“Ừm ừm.”
An Nguyên gật đầu lia lịa, sợ hắn cho rằng mình không đủ thành ý.
“Thôi, mang hộp thức ăn lại đây, xem nàng mang gì tới.”
Hắn vỗ nhẹ lên mông nàng, nhìn chiếc hộp thức ăn cô đơn ở góc bàn.
“Là cao lương chàng thích.”
Lúc này An Nguyên cũng chẳng so đo việc hắn động tay động chân nữa, xoay người xuống khỏi đùi hắn, xách hộp thức ăn lên.
Mở hộp, đưa đũa cho hắn, ánh mắt đầy mong đợi.
Hắn nhận đũa, gắp một miếng nếm thử. Ngọt quá, hơi ngấy, không giống cao lương thường ngày trong ngự thiện phòng.
Suy đoán một chút, hắn liền hiểu ra.
“Nàng làm à?”
“Ừm ừm, ngon không?”
An Nguyên gật đầu, vừa mong chờ vừa lo lắng. Lần đầu xuống bếp, sợ hắn không thích.
“Nàng tự nếm chẳng phải là biết sao!”
Nói xong, hắn kéo nàng vào lòng, cúi xuống hôn nàng.
Miếng lương cao trong miệng hắn được truyền sang miệng nàng. Nàng nhóp nhép nhai, nghĩ thầm, hình như cho đường hơi nhiều.
“Sao nào?”
Một lúc sau, hắn buông nàng ra, trêu ghẹo.
“Ngon, rất ngon. Ta cảm thấy mình thật thông minh, lần đầu vào bếp mà đã ngon như vậy.”
An Nguyên mặt dày tự khen mình. Dù có ngọt hơn chút xíu thì cũng không sao, đồ ngọt cũng ngon mà.
“Ha ha ha, phải phải, Khanh Khanh lợi hại nhất.”
Hắn ôm nàng xoay một vòng, để nàng quay lưng về phía mình, rồi gắp cao lương ăn tiếp.
Hắn ăn một miếng, phần còn lại đưa cho nàng. Nàng vốn ghét nước bọt của hắn, liếc hắn một cái. “Vừa rồi còn chủ động hôn như vậy, sao giờ lại chê?”
Hắn nhìn ra ý nàng, cố tình không để nàng như ý, lại đưa cao lương sát hơn.
“Đồ xấu xa!”
An Nguyên lầm bầm một tiếng, cắn nốt nửa miếng còn lại.
Nghe nàng nũng nịu, hắn thấy xương cốt đều mềm ra. Giá mà hai người có thể luôn như vậy thì tốt biết mấy.
Thế rồi hai người lặng lẽ, ngươi một miếng ta một miếng, ăn hết cả đĩa cao lương. Hắn xoa bụng nàng, lau khóe miệng cho nàng.
“Sau này đừng xuống bếp nữa.”
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, nhớ lại lần đầu nắm tay, hắn đã nói sẽ không để đôi tay này phải mệt nhọc.
“Tại sao? Không ngon sao?”
An Nguyên nhìn hắn, đôi mắt long lanh, đầy vẻ tủi thân.
Nhìn vào mắt nàng, hắn bật cười. Nha đầu này thật sự chưa bao giờ “tâm ý tương thông” với hắn, lúc nào cũng hiểu sai.
Thấy hắn cười, nàng càng ngượng, trong lòng thấp thỏm, ngoài mặt lại cố tỏ ra cứng rắn, trừng hắn như thể nếu hắn nói không ngon, nàng sẽ nuốt chửng hắn vậy.
“Ngon.”
Hắn cười, véo nhẹ mũi nàng.
“Chỉ là không muốn nàng mệt. Những việc này để cung nhân làm là được.”
“Ta đâu có yếu đuối đến vậy, hơn nữa ta cũng đâu có làm mấy đâu, đều là Vương ngự trù làm.”
“Ừ, Khanh Khanh lợi hại nhất, chẳng yếu đuối chút nào.”
“Đương nhiên.”
An Nguyên đắc ý, vừa vì lần đầu xuống bếp thành công, vừa vì đã dỗ được hắn.
“A Thành, sau này không được giận nữa, tối qua chàng làm ta sợ đến mức không ngủ ngon.”
Nói rõ ra rồi, hai người đều dễ chịu hơn, An Nguyên cũng dựa dẫm vào hắn hơn trước.
“Được. Sau này có chuyện gì ta cũng nói với nàng. Nhưng nàng cũng không được chưa nghe ta giải thích đã nghĩ xấu cho ta.”
Hắn ôm eo nàng, để nàng tựa vào ngực mình.
“Ừm ừm, ta sẽ không như vậy nữa. Vậy chàng nói ta nghe chuyện tuyển tú lần này đi?”
“Chuyện tuyển tú là do Ninh thừa tướng xúi giục, có lẽ cũng liên quan đến Ninh trắc phi.”
“Lại là bà ta! Vừa rồi Ninh trắc phi còn đến cung Chiêu Nguyên, muốn ta chủ động giúp chàng nạp phi. Sao bà ta đáng ghét vậy chứ!”
An Nguyên nhíu mày, thật sự thấy Ninh trắc phi rất phiền phức.
“Vậy nàng trả lời thế nào?”
“Đương nhiên là ta không đồng ý rồi.!Tối qua chàng còn giận ta, ta đâu dám…”
“Chỉ vì ta giận nên nàng mới không dám sao?”
Giọng hắn trầm xuống, có chút bất mãn.
Nghe ra nguy hiểm, An Nguyên vội sửa lời “Không phải! Chỉ là ta không muốn chàng nạp phi thôi. Nạp phi rồi chàng sẽ không thể thường xuyên ở bên ta.”
“Ừm, được. Ta hứa với nàng, sau này cũng sẽ không nạp phi nữa, sau này chỉ có mình nàng thôi.”
Nghe vậy, hắn mới hài lòng.
“Cái gì?”
An Nguyên bất ngờ, hắn nói sau này cũng không nạp phi? Ý này là sao? Nàng thấy đầu óc mình có chút không dùng được.
“Đúng. Nàng không nghe nhầm đâu. Ta cũng không phải chỉ để dỗ nàng vui. Khanh Khanh, khi ta nắm tay nàng, ta đã nói với mình rằng, sau này chỉ có một thê tử là nàng. Bây giờ ta nghĩ vậy, sau này cũng sẽ làm vậy.”
Hắn nhìn nàng tròn xoe mắt, thấy buồn cười. Xem ra mình vẫn làm chưa đủ, dường như nàng vẫn không tin.
“Bất kể sau này thế nào, nàng phải nhớ, dù nghe ở đâu tin ta muốn nạp phi, cũng đừng tin. Cả đời này, ta chỉ cần nàng.”
Lời tỏ tình nỉ non khe khẽ bên tai, dịu dàng truyền thẳng vào tim nàng.
An Nguyên che miệng, nước mắt bất giác dâng lên, muốn khóc. Dù trước đây hắn cũng từng nói những lời tương tự.
Nhưng nàng luôn cho rằng hắn chỉ nói cho vui. Trải qua mấy ngày nay, mở lòng rồi, nàng mới hiểu, hóa ra những lời hắn nói trước giờ đều là thật, chỉ là nàng không muốn tin mà thôi.
“A Thành…”
Nàng ôm chặt cổ hắn, hít mũi.
Nàng nghĩ, có lẽ ngay từ đầu mình đã sai. Ngay từ đầu không nên đẩy hắn ra xa, có lẽ thử tiếp nhận hắn, sẽ có kết cục khác.
Lần này, nàng muốn thật sự tiếp nhận Tùy Chiêu Thành, thử trao trái tim mình, chứ không phải lúc nào cũng sẵn sàng rút lui.
Nước mắt cuối cùng không kìm được, trượt qua gò má, rơi xuống cổ hắn.
Thân thể hắn cứng lại, cảm nhận giọt nước nóng rơi trên cổ. Khanh Khanh khóc rồi sao?
“Khanh Khanh, sao vậy? Đừng khóc, có phải ta nói sai gì không? Nói ta nghe, ta sửa, được không? Đừng khóc!”
Hắn không biết nàng bị sao, chỉ nghĩ là mình lại vô tình chọc nàng. Kéo tay nàng, muốn nhìn mặt nàng.
“A Thành, xin lỗi… xin lỗi…”
Hắn càng kéo, nàng càng ôm chặt cổ hắn, nước mắt rơi từng giọt lớn.
“Không sao không sao, chẳng phải ta đã tha thứ cho nàng rồi sao?”
Hắn nghĩ nàng vẫn nói chuyện cũ, cũng không để ý.
Nha đầu này, khi nào lại yếu đuối như vậy? Nhưng yếu đuối một chút cũng tốt, cưng chiều thêm là được.
“A Thành, ta buồn ngủ rồi…”
An Nguyên dùng tay áo lau nước mắt, buông cổ hắn, tựa vào ngực hắn.
“Vậy ta đưa nàng về cung Chiêu Nguyên nhé?”
Hắn rút khăn, cẩn thận lau mặt cho nàng, đôi mắt đỏ hoe như thỏ con.
“Không… ta muốn ở cùng chàng…”
Mọi chuyện đã nói rõ rồi, nàng chẳng còn giữ kẽ, nũng nịu đến mức hắn khó chống đỡ.
“Hôm nay còn chưa phê xong tấu chương. Vì Khanh Khanh mà hôm nay ta đã lỡ thượng triều buổi sáng rồi, chẳng lẽ tấu chương cũng không phê nữa sao?”
Hắn rất muốn ở bên nàng, nhưng cũng phải có chừng mực. Những tấu chương này phải xử lý xong trước buổi thượng triều ngày mai.
Nếu truyền ra ngoài rằng vì Khanh Khanh mà bỏ bê triều chính, lại thêm chuyện rắc rối.
“Vậy chàng ôm ta ngủ, ta ngủ ở đây…”
An Nguyên hiểu đạo lý, không muốn vì mình mà hắn mang tiếng xấu.
Nhưng lúc này, nàng thật sự muốn dính lấy hắn, muốn ôm lấy Tùy Chiêu Thành chỉ thuộc về mình.
“Được, nàng ngủ, ta ôm nàng.”
Hắn đáp ứng. Hiếm khi An Nguyên mới đưa ra yêu như vậy, sao lại không thỏa mãn nàng chứ?
Thư phòng có địa long, ấm áp, không sợ lạnh, hắn cũng yên tâm.
“Ừm, vậy ta ngủ đây.”
An Nguyên tựa vào ngực hắn, tìm tư thế thoải mái, rồi ngủ thiếp đi.
Hắn nhìn nàng rất lâu, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của nàng, mới biết mình khao khát khoảnh khắc này đến nhường nào.
Hơn nửa năm rồi, có lẽ đây là bước tiến lớn nhất của hai người, cũng là khoảnh khắc hắn hằng mong ước.
Trong lòng ôm nữ tử mình yêu, tay cầm bút son quyết định thiên hạ, còn gì thỏa mãn hơn thế!
Như Kỳ và Tề Nặc tận chức đứng ngoài cửa, không để bất kỳ ai quấy rầy sự yên tĩnh của hai người.
Thời gian tốt đẹp trôi qua rất nhanh. Khi An Nguyên mơ màng tỉnh lại, trong thư phòng đã thắp đèn. Tùy Chiêu Thành vẫn đang phê tấu chương, nhưng chỉ dùng tay phải.
Nàng mở mắt, thấy cằm rắn rỏi của hắn, đường nét lưu loát, bóng đổ dưới ánh nến cũng đẹp đến lạ.
Sao ttrước kia nàng không thấy hắn đẹp như vậy? Quả nhiên là trong mắt tình nhân đều là Tây Thi, An Nguyên thầm cảm thán.
Hắn phê xong bản tấu chương cuối cùng, quay đầu nhìn nàng: “Tỉnh rồi?”
“Ừm ừm, đỡ ta dậy?”
Ngủ lâu như vậy, người nàng tê cả rồi, giờ mới nghĩ, sao lúc đó đầu óc nóng lên lại ngủ ở đây.
Hắn dùng tay trái đỡ nàng đứng lên, mới phát hiện tay trái mình cũng đã tê dại.
“Haiz, con heo nhà ta nặng thật!”
Hắn xoa cánh tay, thở dài một câu.
An Nguyên định giúp hắn xoa, nghe vậy thì tức đến phát hỏa. Không phải đang nói nàng béo sao?
“Béo chỗ nào? Rõ ràng ta rất gầy mà!”
Nàng trừng hắn, bất mãn.
“Ta đâu có nói nàng béo, là nàng tự nói đó.”
Hắn đứng dậy, vung vẩy cánh tay, chẳng bao lâu đã đỡ.
“Hừ, lười để ý chàng.”
Nàng quay đầu, miệng nói không để ý, tay lại vô thức sờ bụng.
Hình như… có chút thịt thật. Có phải gần đây ăn nhiều quá không? Có nên ăn ít lại không?
“Ha ha ha, thôi nào, Khanh Khanh gầy thêm nữa là gió thổi bay mất. Ta đùa thôi mà, nàng cũng tin sao?”
Hắn ôm nàng từ phía sau, nắm lấy bàn tay đang sờ bụng của nàng, biết nàng đang nghĩ gì.
“Thật không?”
“Thật. Đi thôi, về cung Chiêu Nguyên. Ta nấu cho nàng món Nam Chử, cho nàng ăn no.”
Hắn kéo tay nàng đi ra ngoài.
Như Kỳ và Tề Nặc thấy hai người tay trong tay đi ra, đều thở phào nhẹ nhõm. Hòa rồi, may quá.
Về cung Chiêu Nguyên, Tùy Chiêu Thành nói để đáp lại việc trưa nay An Nguyên làm cao lương cho mình, hắn nhất định phải xuống bếp, nấu cho nàng món Nam Chử mới học.
Lúc này An Nguyên cảm thấy một thứ hạnh phúc không nói thành lời. Trước kia chỉ là cảm động, bây giờ đã lên đến rung động.
Làm một việc, có động lòng hay không, kết quả khác nhau thật sự rất lớn.
Hắn nhất quyết làm, nàng liền theo hắn đến tiểu trù phòng. Cung nhân trong cung Chiêu Nguyên thấy hai người quấn quýt như vậy, đều vui mừng từ tận đáy lòng.
Dùng xong bữa tối, hắn nắm tay nàng đi vài vòng trong sân cung Chiêu Nguyên. Tối ăn nhiều, dễ đầy bụng, nàng lại nhất quyết ăn hết, hắn không cản nổi, đành kéo nàng ra đi dạo.
Hai người tay trong tay, thỉnh thoảng nói vài lời thân mật, ấm áp vô cùng.
Đêm nay hắn vốn mang ý muốn “đòi phúc lợi”. Hôm nay nàng ngoan ngoãn như vậy, nghĩ rằng ban đêm nàng cũng sẽ chủ động hơn, đúng là ngày đẹp để đòi hỏi.
Thế nên khi vào tẩm điện, hắn định đi tắm, không ngờ nàng kéo hắn lại, đáng thương nói: “A Thành, giúp ta một việc được không?”
“Chuyện gì?”
Hắn thu lại vẻ vội vàng, nhìn nàng, mặt thản nhiên.
“Giúp ta xem mấy thư tự tiến cử của các nữ quan bên dưới. Gần đây ta đang cải chế, cho họ nộp thư để tìm hiểu trước, nhưng nhiều quá, ta xem không xuể.”
Nàng kéo hắn đến bàn, chỉ vào một chồng giấy.
Hắn cảm thấy gân xanh trên trán giật mạnh. Vừa phê xong tấu chương, lại phải xem đống này?
Nhưng nhìn ánh mắt cầu khẩn của nàng, hắn không nỡ từ chối. Thôi vậy, ai bảo mình chiều phải một tổ tông chứ!
“Cũng không cần xem nhiều. Những cái này ta đã xem rồi, chỉ có vài cái không quyết được, chàng giúp ta xem đi.”
Nàng biết hắn bận cả buổi chiều, tự nhiên không dám vô lý, vì ít nên mới mở lời.
Hắn thở phào, rồi hai người ngồi trao đổi một lúc, chẳng bao lâu đã xong.
Sau đó hai người lần lượt đi tắm. Khi An Nguyên từ tịnh thất ra, Tùy Chiêu Thành đã ngồi trên giường.
Vì những chuyện buổi chiều, lúc này nàng vẫn hơi xấu hổ, đối diện hắn có chút không tự nhiên.
Hắn ngẩng đầu, nhìn nàng từng bước tiến lại, biết rằng cuối cùng đêm nay cũng sẽ khác.
Cung nhân đã sớm bị hắn sai ra ngoài chờ. Hắn đứng dậy vài bước, nắm lấy tay nàng.
“Khanh Khanh, đêm nay được không?”
Hắn nghiêm túc hỏi. Không biết còn tưởng hắn là chính nhân quân tử cỡ nào.
“Ừm.”
An Nguyên cúi đầu, khẽ gật. Chuyện như vậy còn hỏi, thật đúng là khiến người ta ngượng ngùng.
Đại khái nàng hiểu hắn hỏi gì. Thứ hắn muốn chỉ là một câu “nguyện ý” của nàng, để hai người cùng hưởng thụ, chứ không phải chỉ một mình hắn vui.
Thấy nàng đồng ý, đương nhiên hắn không nương tay, bế ngang nàng đặt lên giường lớn. Đêm nay, ắt sẽ là một đêm đẹp đẽ.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng trải xuống. Trăng mười bảy tựa như rằm, sáng và tròn, treo lơ lửng giữa trời, chậm chạp không chịu lặn, như muốn chứng kiến niềm hoan lạc của hai người.
Hai người vui vẻ là thế, chỉ là kiếp nạn chưa biết đang âm thầm lên men…
