Chương 51
Khi Tùy Chiêu Thành trở về cung Chiêu Nguyên, An Nguyên đang cầm lá rau xanh cho Đóa Đóa ăn. Thấy hắn bước vào, nàng chỉ ngẩng đầu liếc nhìn một cái.
“Sao thế? Có Đóa Đóa rồi là quên cả phu quân sao?”
Tùy Chiêu Thành tiến lại từ phía sau, vòng tay ôm lấy nàng, giọng nói mang theo vài phần tủi thân vì bị lạnh nhạt.
“Chậc, người lớn từng này rồi còn đi tranh với Đóa Đóa. Đừng quậy, đợi ta cho Đóa Đóa ăn no đã rồi nói.”
An Nguyên gạt tay toan làm loạn của Tùy Chiêu Thành ra.
Tùy Chiêu Thành khẽ cười, ghé sát tai nàng nói nhỏ: “Cho Đóa Đóa ăn no rồi thì tới lượt cho ta ăn đúng không?”
“Mơ đẹp thật. Mới có vậy đã nghĩ tới dùng bữa trưa rồi à? Bảo Như Kỳ dọn đồ ăn lên đi.”
An Nguyên liếc hắn một cái, còn sớm lắm.
“Khanh Khanh à… nàng biết ta đang nói chuyện gì mà, hửm?”
Tùy Chiêu Thành tựa lên vai An Nguyên, giống như một đứa trẻ chưa lớn hẳn.
An Nguyên: “…”
Trong lòng An Nguyên gào thét: Ai nói cho ta biết đi, vì sao vị hoàng đế này càng sống càng giống quay ngược thời gian về vậy, lại còn ngày nào cũng nghĩ tới chuyện đó?
“A Thành.”
An Nguyên đặt Đóa Đóa xuống đất cho nó tự ăn, kéo Tùy Chiêu Thành ngồi đối diện.
An Nguyên cảm thấy rất cần phải dạy dỗ Tùy Chiêu Thành cho đàng hoàng, tiếp tục thế này là không được.
“Sao vậy?”
Tùy Chiêu Thành thấy cuối cùng An Nguyên cũng nhìn mình, còn chưa kịp vui thì đã bị dáng vẻ nghiêm túc của nàng làm cho giật mình.
An Nguyên nghiêm nghị nói: “A Thành, chàng đã làm hoàng đế rồi, sau này bá tánh Đại Lý đều phải trông cậy vào chàng để sống yên ổn. Trước kia chàng là Chiến Thần Đại Lý, vậy sau này cũng nên làm một minh quân.”
“Không thể vì làm hoàng đế mà buông thả, ngày ngày chỉ nghĩ tới chuyện đó. Như vậy là không đúng.”
Giọng điệu nghiêm túc ấy khiến Tùy Chiêu Thành ngẩn người một lúc. Khi hoàn hồn lại, hắn thật sự dở khóc dở cười.
An Nguyên là coi hắn thành hôn quân vừa lên ngôi đã lộ nguyên hình sao?
“Khanh Khanh, nàng quả nghĩ nhiều quá rồi.”
Tùy Chiêu Thành véo nhẹ chóp mũi nàng, “Khanh Khanh thấy dung mạo của nàng có đủ tư cách khiến ta làm hôn quân không?”
An Nguyên vốn nghĩ Tùy Chiêu Thành sẽ nói mình nhất định sẽ xử lý chính sự chu đáo, làm một minh quân. Kết quả… hắn lại nói nàng không đủ tư sắc để khiến hắn thành hôn quân…
“Được! Tùy Chiêu Thành! Nếu đã vậy thì chàng tự chơi một mình đi!”
An Nguyên tức giận, ôm Đóa Đóa chạy ra ngoài. Đóa Đóa đáng thương nhìn đĩa rau xanh, đôi chân ngắn cũn vun vẩy, không muốn đi chút nào…
Lại dám chê nàng không đủ dung mạo. Ngày xưa là ai bám dính không rời? Bây giờ làm hoàng đế rồi thì chê nàng. Quả nhiên lời đàn ông đều không thể tin.
Tùy Chiêu Thành nhìn An Nguyên chạy mất, sững sờ… Chẳng qua chỉ đùa một câu thôi mà, sao nàng lại coi là thật rồi…
Phu nhân … ta sai rồi…, Tùy Chiêu Thành tự vả miệng mình một cái. Miệng tiện… lại phải đi dỗ phu nhân rồi…
Linh Viện
“Nương nương, đây là bánh ngọt do Ninh trắc phi sai người mang tới.”
Lam Yên xách hộp đồ ăn từ ngoài vào.
“Chẳng phải đã nói bảo nàng ta không cần đưa nữa rồi sao?”
Thụy quý phi… à không, giờ phải gọi là Thụy thái quý phi. Thụy thái quý phi khẽ nhíu mày.
Từ sau lần gặp Ninh trắc phi trước đó, bà vốn nghĩ nàng ta sẽ biết khó mà lui, ai ngờ lại càng thêm thân cận, gần như ngày nào cũng tới thỉnh an.
Thụy thái quý phi ngại nàng ta quá ồn ào, thẳng thắn nói không cần ngày nào cũng tới thỉnh an. Ninh trắc phi cũng biết điều, đổi thành năm ngày thỉnh an một lần.
Nhưng người thì không đến, đồ lại thường xuyên đến. Hôm nay là khăn thêu, ngày mai là bánh ngọt, tóm lại ngày nào cũng phải thể hiện sự tồn tại trước mặt Thụy thái quý phi.
Thụy thái quý phi cũng không tiện trách móc quá mức, dù sao nhìn qua đều là một lòng vì bà, chỉ có thể khéo léo nói mình không thích bánh quá ngọt.
Lời đã truyền đi, ngày hôm sau quả thật không đưa nữa, vậy mà hôm nay lại đưa tới.
“Ninh trắc phi nói bánh này là làm riêng cho nương nương dùng, ngọt nhẹ không ngấy, vừa vặn.”
Lam Yên cũng bất lực.
Cũng chẳng hiểu vì sao Ninh trắc phi lại nhất quyết muốn thân cận chủ tử nhà mình như vậy. Đã đến hoàng lăng rồi, chẳng lẽ còn mưu cầu gì khác sao? Thụy thái quý phi đã ở hoàng lăng năm năm, nếu thật có cầu xin gì, bà cũng chẳng giúp được.
Hơn nữa, tân đế đăng cơ, sắc phong Thụy quý phi làm Thụy thái quý phi, nhưng dường như hoàng thượng lại quên mất Ninh trắc phi, không hề phong Ninh trắc phi làm thái phi, khiến hiện tại nàng ta vẫn chỉ là một trắc phi.
Thái tử đã được truy phong làm tiên đế, vậy rốt cuộc trắc phi này là trắc phi của ai?
“Ôi, ai gia già thế này rồi, cũng chẳng có gì dùng được, sao nàng ta cứ bám lấy thế?”
Thụy thái quý phi thở dài.
Trước đó Thụy thái quý phi từng phản hồi thư cho thái thượng hoàng, đợi đến tháng tám năm nay, đủ năm năm ở hoàng lăng, cũng coi như chuộc tội phần nào, khi ấy sẽ trở về cung.
Chuyện hồi cung chưa nói cho ai biết, Ninh trắc phi lại càng không thể biết. Vậy nàng ta quấn lấy như thế là vì điều gì?
“Nương nương, nô tỳ thấy Ninh trắc phi kiên trì từng ấy ngày, không giống làm cho có lệ.”
Hơn một tháng nay, Ninh trắc phi kiên trì đến thỉnh an, chuẩn bị bánh ngọt, thỉnh thoảng tới thăm, trò chuyện giải khuây với Thụy thái quý phi.
Có lẽ vì quá lâu rồi Lam Yên không thấy ai đối tốt với Thụy thái quý phi như vậy, nhất thời mềm lòng, cũng cảm thấy Ninh trắc phi này không tệ.
“Thôi thôi, đã vậy thì nàng ta muốn đưa thì cứ đưa. Sau này khi chúng ta rời hoàng lăng, nói một tiếng, bảo người ta chăm sóc nàng ta nhiều hơn là được.”
Thụy thái quý phi tuổi đã cao. Ban đầu nói là tới thanh tu, nhưng về sau Ninh trắc phi thường xuyên tới bầu bạn, bà cũng dần quen. Ninh trắc phi là người thông minh, lời nào cũng nói trúng tâm ý của bà.
“Vâng, như vậy nương nương cũng có người bầu bạn.”
“Đem cây trâm hải đường của ai gia tặng cho nàng ta đi. Màu sắc tươi non như vậy, ai gia cũng không dùng tới nữa.”
Dùng của người ta, cũng nên đáp lại chút, lễ thượng vãng lai mới phải.
“Vâng, nô tỳ đi sắp xếp ngay.”
“Nương nương, Thụy thái quý phi sai người mang thưởng tới.”
Hàn Mai vui mừng chạy vào, vì quá phấn khích mà giọng nói cao lên mấy phần.
“Thật sao? Mang tới cho ta xem.”
Ninh trắc phi nghe vậy, đặt khăn thêu trong tay xuống.
“Đẹp quá!”
Hàn Mai nhìn cây trâm hải đường, kinh ngạc nói.
“Ừm, xem ra Thụy thái quý phi đã tiếp nhận thiện ý của ta rồi.”
Ninh trắc phi cũng cười, cầm cây trâm lên ngắm kỹ.
Là kiểu dáng nhiều năm trước, nhưng vẫn là trân phẩm hiếm có.
“Chúc mừng nương nương, cuối cùng cũng được toại nguyện.”
Hai người cố gắng lâu như vậy, cuối cùng Thụy thái quý phi cũng có phản hồi. Quả nhiên công phu không phụ lòng người.
“Ừ, cất cho kỹ. Ngày mai ta sẽ đeo nó đi gặp Thụy thái quý phi.”
Ninh trắc phi thở phào một hơi. May mà Thụy thái quý phi chưa tới mức mềm cứng đều không ăn. Kiên trì lâu như vậy, cuối cùng cũng khiến Thụy thái quý phi mềm lòng.
Từ khi tân đế đăng cơ, thánh chỉ truyền tới hoàng lăng, sắc phong Thụy quý phi làm thái quý phi. Ninh trắc phi vốn nghĩ cũng sẽ có phần của mình, ai ngờ dường như hoàng thượng lại quên mất bà ta.
Hiện giờ Ninh trắc phi ở vào vị trí vô cùng khó xử, cái danh Trắc phi này khiến người ta thực sự khó chịu. Thái tử phi đã được sắc phong làm tiên hoàng hậu, thái tử cũng truy phong làm tiên hoàng, vậy mà trắc phi của thái tử vẫn còn đó.
Chính vì vậy, Ninh trắc phi càng thêm kiên định việc phải lấy lòng Thụy thái quý phi. Nhìn thánh chỉ này, sớm muộn gì Thụy thái quý phi cũng sẽ hồi cung. Đến lúc đó, Ninh trắc phi chỉ có thể dựa vào Thụy thái quý phi để trở về cung.
Giờ đã có manh mối, chỉ đợi thời cơ chín muồi. Khi trở lại cung, nhất định phải khiến bọn họ hối hận!
Mộ Khác Cẩn ra khỏi cung, đi tới phủ họ Mạc. Lúc này Mạc Cẩn Du hẳn là đang ở trong phủ.
Gõ cửa, được gia nhân dẫn đường, đi tới viện của Mạc Cẩn Du.
“Khác Cẩn, sao ngươi lại tới?”
Mạc Cẩn Du đang bàn việc trong phủ với phu nhân, thấy Mộ Khác Cẩn thì có phần kinh ngạc.
“Có chút việc muốn nói với ngươi.”
Mộ Khác Cẩn quay sang Mạc phu nhân, “Làm phiền tẩu tử rồi.”
“Không sao. Hai người nói chuyện, ta đi pha trà cho hai người.”
Mạc phu nhân họ Kiều, là người dịu dàng. Mộ Khác Cẩn cũng thường tới Mạc phủ, đều là người quen, nên không để ý.
“Ngồi đi. Có chuyện sao vừa rồi không nói?”
Lúc tan triều sáng nay cũng không thấy Mộ Khác Cẩn nhắc gì.
Mộ Khác Cẩn liếc sang bên, thấy không có người khác mới nói: “Hoàng thượng có dặn, bảo ta chuyển lời cho ngươi.”
“Chuyện gì?”
Nghe là việc của Tùy Chiêu Thành, Mạc Cẩn Du lập tức nghiêm túc.
Mộ Khác Cẩn đem chuyện Việt Quốc nói cho Mạc Cẩn Du nghe.
Mấy người đều hiểu rõ tình thế của Đại Lý, cũng biết Việt Quốc là hạng nào. Lời vừa dứt, Mạc Cẩn Du liền đoán được Tùy Chiêu Thành muốn phái mình đi làm việc gì.
“Có phải muốn ta dẫn binh tới đông nam không?”
“Đông nam hiện có Hoắc tướng quân, tạm thời không cần lo. Chỉ e Việt Quốc sẽ liên thủ với Nhai Quốc, nên muốn ngươi dẫn một ít người lẻn vào Nhai Quốc.”
Trong mấy người họ, võ công của Mạc Cẩn Du là mạnh nhất, đặc biệt là khinh công, xuất thần nhập hóa. Việc này giao cho hắn là thích hợp nhất.
“Được, lát nữa ta sẽ chọn vài người rồi xuất phát.”
Mạc Cẩn Du gật đầu. Chuyện liên quan đến quốc sự, không thể qua loa, hai người đều rất nghiêm túc.
“Cẩn thận một chút!”
Đi Nhai Quốc cũng nguy hiểm không ít, nếu bị bắt, e rằng khó thoát thân.
“Yên tâm. Bao nhiêu năm nay rồi, chuyện như vậy còn không hiểu sao?”
Mạc Cẩn Du theo Tùy Chiêu Thành nên đã quen với những việc thế này, cũng biết phải làm thế nào.
Mộ Khác Cẩn truyền đạt xong, liền rời khỏi Mạc phủ. Hai vợ chồng người ta còn cần nói chuyện riêng, hắn cũng không phải kẻ không biết nhìn sắc mặt.
“Du lang, có phải hoàng thượng có việc?”
Kiều thị thấy Mộ Khác Cẩn đi rồi mà Mạc Cẩn Du vẫn ngồi yên, mày nhíu chặt, không khỏi hỏi.
“Phu nhân.”
Mạc Cẩn Du kéo tay Kiều thị, ngồi đối diện, “Nhận được ý chỉ của hoàng thượng, chiều nay phải rời kinh.”
“Gấp vậy sao?”
Kiều thị kinh ngạc. Dù đoán là có việc lớn, nhưng không ngờ lại gấp như thế.
“Ừ, tình hình nghiêm trọng. Phu nhân ở nhà chăm sóc con cho tốt. Chuyến này e là phải đi một thời gian.”
“Được, Du lang cứ yên tâm. Phụ thân, mẫu thân, thiếp đều sẽ chăm sóc chu đáo, chàng không cần lo việc trong nhà.”
Kiều thị hiểu rõ phu quân mình là người thế nào, cũng biết khi gả cho hắn thì phải gánh vác điều gì, nên không để tâm việc Mạc Cẩn Du quanh năm bôn ba bên ngoài.
Năm xưa mối nhân duyên của hai người còn do chính hoàng thượng se duyên. Có được cuộc sống hôm nay, Kiều thị đối với hoàng thượng cũng vô cùng cảm kích.
Phu quân mình vì quốc gia lập nhiều công lao, trở thành người được bách tính kính trọng, Kiều thị tự nhiên cũng nở mày nở mặt, trong lòng vui mừng, chỉ là không khỏi lo lắng cho Mạc Cẩn Du.
Nơi hoàng thượng cần dùng tới Mạc Cẩn Du, tất nhiên không phải việc tầm thường, e là có nguy hiểm đến tính mạng. Kiều thị cũng chỉ có thể âm thầm cầu Phật Tổ phù hộ mà thôi.
