Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 133: Ngoại truyện Giản Văn Minh



Giản Văn Minh trở lại Hoa Thành, cả mạng xã hội liền tràn ngập lời khen ngợi. Cư dân mạng cũng liên tục kêu gọi cậu quay về.

Thực tế chứng minh rằng nửa năm cậu sống ở nước Y là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.

Ban đầu, cậu không định trở lại Hoa Thành vì lo sợ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh trai trong giới giải trí. Chỉ đến khi Giản Văn Khê đã thật sự đứng vững, cậu mới quyết định trở về.

Khác với Giản Văn Khê, Giản Văn Minh không có quá nhiều tham vọng trong sự nghiệp. Với cậu, chỉ cần kiếm đủ tiền để ăn chơi, hưởng thụ là đã thấy hài lòng.

"Nếu em không muốn làm việc thì thôi, không cần làm cũng được." Hề Chính nói. "Trong nhà mình có một người cuồng công việc là đủ rồi. Cả hai mà đều bận rộn thì sống sao nổi. Tôi lo kiếm tiền, em cứ việc tiêu tiền. Tôi kiếm tiền cũng không thấy mệt."

Với những gia đình bình thường, công việc và sự nghiệp là điều vô cùng quan trọng. Từ bỏ sự nghiệp vì gia đình là điều mà phần lớn người thông minh đều không lựa chọn. Bởi phụ thuộc vào chồng thì dễ đánh mất địa vị, còn sống dựa vào vợ thì dễ mất đi lòng tự trọng.

Nhưng với những gia đình trâm anh thế phiệt như họ, chuyện có đi làm hay không thật ra không quá quan trọng. Quan trọng nhất vẫn là bản thân cảm thấy hứng thú và sống vui vẻ.

Làm bạn đời của Hề Chính, điều quan trọng không phải là có một sự nghiệp rực rỡ, mà là chính bản thân đủ thú vị. So với việc trở thành người thành công ngoài xã hội, thì trở thành người duy nhất khiến đối phương không thể rời mắt mới là điều quý giá hơn cả.

Huống chi, hiện tại nhà họ Giản cũng đâu thiếu tiền. Dù là Giản Văn Khê hay bố mẹ Giản, điều họ mong mỏi nhất ở Giản Văn Minh chính là cậu có thể sống thoải mái, tự do.

"Con muốn làm gì thì cứ làm, chơi giỏi cũng là một loại bản lĩnh mà." Đó là lời bố Giản từng nói với cậu. Họ vất vả kiếm tiền chẳng phải cũng chỉ để con cái được sống theo ý mình, làm điều mình yêu thích hay sao.

Thậm chí, đôi lúc họ còn thấy Giản Văn Khê quá vất vả. Nhất là khi anh đóng bộ phim cổ trang gì đó về vương triều, thường xuyên chỉ ngủ ba, bốn tiếng mỗi ngày. Khổ sở đến vậy, liệu có đáng không? Nhưng vì Giản Văn Khê thực sự yêu công việc, đây là điều anh muốn làm, nên với tư cách là bố mẹ, họ cũng không can thiệp.

Trước đây, Giản Văn Minh ở nước Y tham gia đua xe địa hình. Một mình cậu lái xe băng qua sa mạc và vùng hoang dã. Hề Chính ngồi trong văn phòng xem lại video cậu đăng, mê đến mức không rời mắt được.

Kỹ năng lái xe của cậu đã đạt trình độ chuyên nghiệp. Ước mơ hiện tại của Hề Chính là có thể gác lại công việc một thời gian, cùng Giản Văn Minh đi du lịch đâu đó.

Cuộc sống của hắn vốn bị công việc lấp đầy, ngày ngày đều đều, bận rộn đến mức chẳng có lấy một chút biến động. Trong khi đó, Giản Văn Minh lại sống tự do, sôi nổi khiến hắn thật sự ngưỡng mộ.

Có lẽ vì cuộc sống của Giản Văn Minh quá rực rỡ, bạn bè lại nhiều, nên đôi khi, Hề Chính cũng không tránh khỏi cảm giác ghen tuông và lo lắng, sợ rằng một ngày nào đó, sẽ có người khác cướp mất cậu khỏi vòng tay mình.

Thỉnh thoảng, Hề Chính cũng tự hỏi liệu cuộc sống của mình có quá đơn điệu hay không. Ở bên một người như Giản Văn Minh, liệu hắn có khiến đối phương cảm thấy nhàm chán?

Việc Giản Văn Minh quay lại giới giải trí không phải vì cậu thấy đàn ông thì không nên tiêu tiền của bố mẹ hay người yêu, lại càng không phải để tự lập tự cường như nhiều người vẫn nghĩ. Cậu đơn giản chỉ cảm thấy, thỉnh thoảng tự mình kiếm ít tiền cũng khá thú vị.

Mục tiêu của cậu trong giới giải trí rất đơn giản. Cậu không mơ trở thành ảnh đế, cũng chẳng cần phải có tác phẩm xuất sắc. Chỉ cần thỉnh thoảng phụ giúp anh trai, góp mặt trong vài chương trình tạp kỹ, chụp ít quảng cáo là đủ.

Cậu vẫn thích cuộc sống vui vẻ, thoải mái một chút. Có rất nhiều điều cậu muốn thử trải nghiệm. Gần đây, cậu đang học lấy bằng lái máy bay, và Hề Chính còn nói: Chờ em học xong, tôi sẽ mua máy bay cho em lái.

Lần này Giản Văn Minh đến Hoa Thành cũng không định ở lại lâu, chủ yếu là đi cùng bố mẹ.

Tình cảm giữa Giản Văn Khê và Chu Đĩnh rất tốt, chuyện kết hôn cũng đã được đưa vào lịch trình. Bố mẹ Giản đến đây lần này, một là để thăm Giản Văn Khê và Chu Đĩnh, hai là để gặp mặt gia đình Chu Đĩnh. Sau khi hai bên gặp gỡ, ở lại Hoa Thành vài hôm, Giản Văn Minh liền cùng bố mẹ trở về nước Y.

"Hề Chính nói đang họp, không đến được. Anh ấy cử trợ lý đến đón chúng ta." Giản Văn Minh nói với bố mẹ.

Mẹ Giản liền bảo: "Mẹ đã nói với nó bao nhiêu lần rồi, nhà mình có tài xế, không cần phiền nó cử người tới đón đâu."

"Bố mẹ cứ cho anh ấy một cơ hội thể hiện đi." Giản Văn Minh nói.

Mẹ Giản quay sang nhìn cậu rồi hỏi:

"Dạo này con với nó tình cảm thế nào?"

Giản Văn Minh lập tức lộ vẻ ngạc nhiên, mặt đầy biểu cảm kiểu: Sao tự nhiên mẹ lại hỏi vậy?

Bố Giản tiếp lời:

"Mẹ con thấy dạo này Hề Chính có vẻ... hơi quan tâm quá mức."

Chẳng hạn như lần này bố mẹ đến Hoa Thành, Hề Chính gọi điện không biết bao nhiêu lần. Trước khi lên máy bay, nó đích thân ra tiễn. Máy bay vừa hạ cánh đã gọi. Về đến khách sạn lại gọi tiếp. Tối hôm sau, lúc cả nhà ăn cơm với bên nhà Chu, cũng gọi. Trước khi bố mẹ lên máy bay về nước Y, nó lại gọi. Giờ vừa đặt chân xuống sân bay, điện thoại lại reo lần nữa.

Gọi nhiều đến mức đúng chuẩn con rể hiếu thảo trong sách giáo khoa.

Hề Chính gọi cho Giản Văn Minh còn nhiều hơn nữa. Bố mẹ Giản chỉ thấy sơ sơ cũng đã hai, ba cuộc một ngày rồi.

"Đó là thỏa thuận của bọn con. Khi không ở cạnh nhau, mỗi ngày ít nhất phải gọi hai cuộc. Có khi chẳng có chuyện gì quan trọng, chỉ gọi vài câu cho vui, thành thói quen thôi."

Mẹ Giản bật cười:

"Trước đây mẹ thật sự không ngờ nó lại ngọt ngào đến thế, bám người kiểu này luôn đấy."

Nghe xong, Giản Văn Minh cảm thấy rất vui.

Hề Chính thật sự yêu cậu, và tình cảm ấy thể hiện một cách rõ ràng, điều đó khiến cậu vô cùng tự hào.

Cậu cảm giác mình đã "lật mình làm chủ", còn người bị cậu nắm chặt trong tay, không ai khác chính là Hề Chính.

Lúc Giản Văn Minh trở về nước Y là vào buổi sáng. Hôm đó trùng đúng sinh nhật Tôn Ngôn Ngôn, cậu ta mời rất nhiều bạn bè tới dự. Vì chưa bị lệch múi giờ, Giản Văn Minh cũng tiện thể tham gia luôn.

Chơi bời cả buổi mà không thấy mệt, mọi người ăn uống xong lại kéo nhau đi hát karaoke. Giản Văn Minh hát đến khản cả giọng.

Tôn Ngôn Ngôn ghé tai cậu thì thầm:

"Điện thoại của cậu cứ reo mãi kìa."

Giản Văn Minh liếc nhìn điện thoại, rồi vội vàng chạy ra ngoài nghe máy.

Quả nhiên là Hề Chính, giọng hắn nghiêm túc nói:

"Em không ở nhà à?"

"Tôi đang trên đường về rồi." Giản Văn Minh nhanh nhảu đáp.

"Em đang ở đâu?" Hề Chính hỏi tiếp.

"Tiệc sinh nhật của Tôn Ngôn Ngôn, tôi đang ở đó chơi với cậu ấy."

Nghe vậy, Hề Chính im lặng một lúc, không nói gì.

Giản Văn Minh nói thêm:

"Tôi sắp về rồi."

"Nếu đã đi thì cứ chơi cho vui. Tôi gọi không phải để bắt em về đâu." Giọng Hề Chính bỗng dịu hẳn. "Chắc cũng chỉ vài tiếng nữa là tan tiệc, để tôi tới đón em."

"Cũng gần xong rồi, chắc khoảng một tiếng nữa thôi." Giản Văn Minh đáp.

"Ừm, vậy lát nữa tôi qua. Em gửi địa chỉ cho tôi."

Giản Văn Minh gửi địa chỉ cho Hề Chính rồi quay lại phòng chờ.

Khoảng một tiếng sau, Hề Chính gọi lại, nói hắn đang đứng đợi bên ngoài.

Giản Văn Minh chào tạm biệt mọi người. Tôn Ngôn Ngôn cùng hai người bạn nữa tiễn cậu ra ngoài. Vừa bước ra, họ đã thấy Hề Chính đang đứng đợi bên ngoài, hai tay đút túi quần, lặng lẽ giữa màn đêm.

Một Omega ban nãy đang nắm tay Giản Văn Minh, vừa thấy Hề Chính xuất hiện liền vội vàng buông ra.

"Anh Chính!" Tôn Ngôn Ngôn nhanh chóng chào hỏi. "Lâu rồi không gặp."

"Nghe Văn Minh nói hôm nay là sinh nhật cậu?" Giọng Hề Chính bình thản, vẻ ngoài trông vẫn khá ôn hòa. "Chúc mừng sinh nhật."

"Cảm ơn, cảm ơn." Tôn Ngôn Ngôn vội vàng đẩy Giản Văn Minh về phía trước. "Em đưa cậu ấy đến cho anh."

Hôm nay Giản Văn Minh uống hơi nhiều rượu, mặt đỏ bừng. Hề Chính liếc nhìn một cái, rồi đỡ lấy cậu nhét vào trong xe. Sau đó, hắn khẽ vẫy tay chào Tôn Ngôn Ngôn cùng những người còn lại, rồi vào xe lái đi.

Tôn Ngôn Ngôn và mọi người đứng ngoài nhìn qua cửa kính xe, thấy Hề Chính đang giúp Giản Văn Minh thắt dây an toàn. Giản Văn Minh cười tươi, ôm cổ Hề Chính, trông hai người vô cùng thân mật khiến người khác không khỏi chú ý.

Chỉ là khiến người ta ngưỡng mộ mà thôi, cũng không đến mức ganh tị. Dù sao điều kiện của Giản Văn Minh cũng quá tốt, xứng đôi với một Alpha cực phẩm như Hề Chính.

"Em uống bao nhiêu rượu rồi?" Hề Chính hỏi.

"Không nhiều đâu. Có lẽ do chưa thích nghi với chênh lệch múi giờ nên hơi mệt. Uống một chút rượu đã thấy lâng lâng."

"Em cũng biết là mình chưa thích nghi với múi giờ." Hề Chính nói.

"Tôi mệt quá rồi, để tôi ngủ một lát." Giản Văn Minh vội nói.

Giờ cậu rất nhạy, có thể cảm nhận được tâm trạng của Hề Chính. Hề Chính hình như không được vui, nên cậu nghĩ tốt nhất là giả vờ ngủ.

Hề Chính không nói gì thêm. Giản Văn Minh thỉnh thoảng hé mắt lén nhìn hắn một cái. Khi xe dừng trước cửa nhà, cậu liền giả vờ tỉnh dậy: "Tới rồi à?"

"Ừm."

Vừa vào đến nhà, Giản Văn Minh đã hiểu vì sao Hề Chính không vui - vì ở ngay cửa ra vào, cậu nhìn thấy một bó hoa.

"Anh mua à?" Giản Văn Minh ngạc nhiên, vui mừng hỏi.

Hề Chính chỉ "Ừm" một tiếng rồi thay giày, đi thẳng vào phòng tắm.

Vẫn còn giận.

Bó hoa rất đẹp, là loài tử đằng trăm sao mà Giản Văn Minh thích nhất. Dù là một Alpha, ngoài miệng lúc nào cũng nói kiểu "đàn ông sao lại đi thích hoa", nhưng mỗi lần được Hề Chính tặng hoa, cậu đều vui ra mặt. Trước đây, cậu cũng từng nhận được rất nhiều hoa - từ thời còn đi học đến khi bước chân vào giới giải trí, thường xuyên có người tặng. Thế nhưng hoa của người hâm mộ và hoa từ người yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Lần đầu tiên được Hề Chính tặng hoa, cậu đã vui đến mức tưởng chừng muốn bay lên trời.

Cậu mang bó hoa đặt trong phòng ngủ, rồi cũng c** đ* bước vào phòng tắm. Hề Chính đang tắm, cậu liền vòng tay ôm lấy từ phía sau, nước ấm tràn qua cơ thể cả hai.

Thân hình Hề Chính cao lớn, rắn chắc, cánh tay mạnh mẽ đầy sức lực. Giản Văn Minh ôm lấy cánh tay ấy, cười tươi nói:

"Tắm chung nhé."

"Người em toàn mùi rượu." Hề Chính nói.

"Vậy anh kỳ cho tôi một chút là sạch ngay." Giản Văn Minh đáp.

Nước ấm chảy xuống mặt cậu, cậu ngửa đầu lên, gương mặt thanh tú, đường nét trời phú như thể được chạm khắc, thật sự quyến rũ đến mê hoặc. Hầu kết Hề Chính khẽ chuyển động, hắn tháo vòi sen rồi xịt nước lên cổ Giản Văn Minh.

Dòng nước ấm trượt qua từng tấc da trên người cậu. Nơi nào nên dừng thì dừng lại lâu hơn một chút. Giản Văn Minh bắt đầu cảm thấy khó mà chịu đựng nổi.

Hề Chính rất bá đạo. Dù cố nhẫn nhịn, cuối cùng hắn vẫn ép được cậu phải mở miệng cầu xin.

Mà một khi đã cầu xin, thì hoàn toàn thất thủ, không còn sức chống cự gì nữa.

Giản Văn Minh run rẩy bò về phía trước, eo từ từ hạ xuống, rồi nằm rạp hẳn trên sàn.

"Gọi chồng!" Hề Chính từ phía sau như một chiến tướng xông pha trận mạc, khiến cả "chiến trường" cũng bị san bằng.

"Chồng ơi, chồng ơi..." Cậu gọi.

"Nói xem, em là của ai? Em chỉ được để ai làm thế này?" Hề Chính lại hỏi.

Cậu không trả lời. Hề Chính liền mạnh tay hơn, khiến cậu bật tiếng rên không nén được.

"Đ* c*m th*!" Cậu mắng.

Trong cuộc sống hằng ngày, Hề Chính rất ít khi ra oai hay áp đặt. Hắn vốn dịu dàng, luôn nhẹ nhàng với người khác. Nhưng cứ hễ cánh cửa phòng khép lại, hắn dường như biến thành một con người hoàn toàn khác - như thể muốn để lại dấu vết của mình trên khắp cơ thể Giản Văn Minh, từ trong ra ngoài, không sót chỗ nào. Sau mỗi lần như vậy, trên người Giản Văn Minh đều phảng phất đầy mùi pheromone của Hề Chính, đến mức át sạch cả mùi hương hoa thường xuân đặc trưng của cậu.

Giản Văn Minh cảm thấy chắc là Hề Chính đang ghen với mấy Omega như Tôn Ngôn Ngôn. Cậu nghĩ Hề Chính đúng là lo xa quá rồi, cậu đã bị một Alpha mạnh mẽ như vậy chiếm trọn, còn có thể để mắt tới Alpha nào khác được nữa chứ? Huống hồ lại là Omega, thì càng không thể nào!

Cậu sắp bị "luyện" đến mức biến thành Omega thật rồi!

Sau một trận cuồng nhiệt, Hề Chính ôm cậu vào lòng, lại trở về vẻ dịu dàng thường thấy, giọng trầm khàn hỏi về mấy ngày gần đây ở Hoa Thành: đã thấy gì, nghe được gì.

"Em định quay lại giới giải trí à?" Hề Chính hỏi.

Giản Văn Minh đáp:

"Anh trai tôi nói gần đây có rất nhiều người muốn hợp tác với tôi. Vì không liên lạc được trực tiếp, họ đều tìm đến anh ấy. Có cả phim truyền hình, điện ảnh, gameshow, rồi hợp đồng đại diện thương hiệu nữa."

Hề Chính hỏi:

"Vậy em định thế nào?"

Giản Văn Minh hỏi lại:

"Còn anh, anh nghĩ sao?"

Hề Chính đáp:

"Tôi thấy nếu là mấy hợp đồng quảng cáo hay đại diện thương hiệu thì em muốn nhận cứ nhận. Còn phim truyền hình hoặc điện ảnh thì nên cân nhắc kỹ một chút."

"Vì sao vậy?"

"Nếu em nhận vai, chắc chắn sẽ phải quay về bên đó làm việc. Tôi thì không thể theo em được. Như vậy chẳng phải hai đứa sẽ phải yêu xa sao?" Hề Chính nói.

"Thế còn gameshow thì sao?" Giản Văn Minh hỏi. "Thường thì thời gian ghi hình mấy chương trình đó khá ngắn. Tôi đang để ý một show tổng hợp về du lịch, nội dung cũng thú vị nữa."

Hề Chính bật cười, nói:

"Thật ra tôi cũng chỉ nói thế thôi. Dù là truyền hình, điện ảnh hay bất cứ thứ gì, nếu em muốn làm thì cứ làm."

Giản Văn Minh quay sang nhìn hắn, nhướng mày nói:

"Anh đang chơi chiêu lùi một bước tiến hai bước à?"

Hề Chính cười hỏi:

"Sao lại nói vậy?"

"Tôi thấy giống như anh đang giả vờ rộng lượng ấy."

Hề Chính nghiêm túc nói:

"Tôi nói thật đấy. Tôi mong ở bên tôi, cuộc sống của em sẽ tốt hơn, chứ không phải bị tôi ràng buộc hay kìm hãm. Em là người yêu tự do, nên tôi hy vọng khi ở cạnh tôi, tôi vẫn có thể cho em sự tự do nhiều nhất có thể."

Giản Văn Minh nghiêng người hôn nhẹ lên má hắn.

Hề Chính cầm lấy tay cậu, khẽ v**t v* từng ngón tay, rồi nói:

"Tôi là kiểu người có tính chiếm hữu hơi cao. Làm sếp quen rồi, nên tính kiểm soát cũng mạnh. Tôi luôn muốn mọi thứ nằm trong tầm tay mình. Nếu có một ngày em cảm thấy tôi kiểm soát em quá chặt, nhất định phải nói với tôi. Tôi sẽ thay đổi."

Giản Văn Minh hơi ngượng, khẽ nói:

"Không cần thay đổi đâu."

Cậu thích cảm giác đó. Cậu thích được Hề Chính kiểm soát, thậm chí còn thấy hắn chưa đủ nghiêm khắc với mình.

Từ gò má ửng đỏ và ánh mắt bối rối của cậu, Hề Chính đã đoán ra suy nghĩ trong lòng. Hắn cảm thấy tim mình tê dại, khẽ bật cười nói:

"Đúng là đồ thiếu đánh."

"Có phải em chỉ muốn tôi đè em xuống, muốn bị tôi kiểm soát? Tôi càng bá đạo, em lại càng thích... đúng không?"

Giản Văn Minh xấu hổ đến mức không dám trả lời, chỉ cúi đầu im lặng.

"Ngay cả Omega cũng không như em." Hề Chính nói, rồi lại không kiềm được mà nổi hứng trở lại.

Giản Văn Minh giãy giụa:

"Không được đâu... thật sự không chịu nổi mà."

Hề Chính nhìn chằm chằm vào gương mặt đỏ bừng của cậu, khẽ nói:

"Miệng thì nói không, nhưng lòng thì lại muốn. Đúng là đồ tiểu yêu tinh."

Câu nói đó khiến Giản Văn Minh vừa ngượng vừa không kìm được k*ch th*ch.

Đúng là cậu thích cảm giác như thế. Sâu trong nội tâm, cậu có một h*m m**n thầm kín, vừa đáng xấu hổ vừa mãnh liệt.

Là một Alpha, chỉ khi đối mặt với một Alpha mạnh mẽ và áp đảo hơn, cậu mới thực sự cam tâm ở thế yếu. Một Alpha bị một Alpha khác hoàn toàn chinh phục, cảm giác đó khiến cậu thỏa mãn đến lạ.

Cậu sa đọa một cách chân thực.

Nhưng lại sa đọa trong hạnh phúc.

Tới hôm sau, cậu mới biết ngoài việc được tặng hoa, Hề Chính còn tặng cả một chiếc trực thăng.

Giản Văn Minh lại bắt đầu lao vào công việc một cách hào hứng. Đàn ông mà, ai chẳng mê máy móc. Người mê xe, kẻ mê đồng hồ, người thì thích máy bay hay vũ khí. Luôn có một thứ khiến họ say mê không dứt.

Tối đó, khi Hề Chính về đến nhà, Giản Văn Minh đã mặc sẵn một bộ đồ bay liền thân. Bên trong không mặc gì cả. Bộ đồ ôm sát khiến từng đường nét trên cơ thể cậu lộ rõ không sót.

"Anh biết cách cởi bộ này không?" Cậu hỏi, giọng đầy thách thức.

Hề Chính cảm thấy cuộc đời vốn bình lặng và phức tạp của mình, từ khi gặp Giản Văn Minh, như được nhuộm thêm một vệt màu rực rỡ. Em ấy sống động, tươi sáng, thậm chí còn có phần ngây thơ, khiến cả thế giới của hắn cũng trở nên tràn đầy sức sống.

Cuộc sống là để sống như thế. Dù trên vai gánh đầy trách nhiệm, dù không thể buông bỏ sự nghiệp, hắn cũng không thể sống nhẹ nhàng như em ấy. Nhưng có một người bạn đời như Giản Văn Minh bên cạnh, mỗi ngày được nhìn thấy em ấy, đã là một sự an ủi lớn lao.

Hắn sẵn sàng bảo vệ em ấy, che chở cho em ấy, sẵn sàng vì em ấy mà chắn gió cản mưa. Chỉ mong Giản Văn Minh có thể sống một đời tự do, tiêu sái, không bao giờ phải trải qua khổ đau của thế gian này.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...