Tuy chương trình Tinh Nguyệt Chi Chiến đã là chuyện của quá khứ, nhưng nhóm thí sinh bước ra từ chương trình này đến nay vẫn hoạt động vô cùng sôi nổi trong giới giải trí.
Trong số đó, bên cạnh Giản Văn Khê, người nổi bật và được nhắc đến nhiều nhất không ai khác chính là Chu Tử Tô.
[Này, tui vừa nghe được một tin đồn siêu hot về Chu Tử Tô dễ thương nè, mấy bạn có muốn biết không?]
[Tui là fan qua đường của Tử Tô đây, nói lẹ lên!]
[Còn nhớ phần trình diễn cá nhân trong đêm chung kết của Tinh Nguyệt Chi Chiến không? Cái màn biểu diễn hát ấy?]
[Trời ơi, sao mà quên được! Đó là một trong những tiết mục kinh điển nhất của Tinh Nguyệt đấy! Bài đó còn từng đứng đầu bảng xếp hạng hơn nửa năm trời, ai mà không biết Bức Thư Tình Hoa Hồng chứ!]
[Tui nghe nói bài đó hình như là Tử Tô viết tặng cho Giản Văn Khê đấy!]
[...]
[Thật hay đùa vậy? Lúc đó tui đã thấy cái tên hoa hồng nghe nó... có gì đó lạ lạ rồi!]
[Giản Văn Khê hình như có pheromone mùi hoa hồng đúng không? Với cả hồi đầu khi Giản Văn Khê và Chu Đĩnh còn đang mập mờ, hai người toàn dùng hình ảnh hoa hồng để ẩn dụ nữa kìa.]
[Nghe bạn nói xong... thấy cũng hợp lý ghê á!]
Nhớ hồi Tinh Nguyệt Chi Chiến còn đang hot, trước khi chuyện tình giữa Chu Đĩnh và Giản Văn Khê được công khai, thì người từng được đẩy thuyền mạnh nhất với Giản Văn Khê chính là Chu Tử Tô. Hai người từng kề vai sát cánh thi đấu, để lại không ít màn biểu diễn kinh điển.
Dù sau này CP Giản Mộng Tinh Đĩnh đã được xác nhận chính thức, vẫn luôn có người âm thầm tiếp tục đẩy thuyền Chu Tử Tô và Giản Văn Khê.
Giờ đây, khi mọi người nhìn lại từ góc độ yêu đơn phương, ai nấy lại càng phát hiện thêm nhiều chi tiết đáng chú ý.
Chu Tử Tô mỗi lần nhắc đến Giản Văn Khê đều mang giọng điệu say mê như một người hâm mộ cuồng nhiệt. Trong các chương trình, ánh mắt cậu nhìn Giản Văn Khê - dù chỉ trong một đoạn video bất kỳ - cũng tràn đầy tình cảm.
Tình cảm đơn phương, đôi khi lại khiến người xem xúc động hơn cả một mối quan hệ chính thức.
Đặc biệt là trong đêm chung kết, khoảnh khắc Giản Văn Khê được xướng tên giành ngôi quán quân, Chu Tử Tô đứng dưới sân khấu ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt mỉm cười, trong mắt lấp lánh ánh lệ dịu dàng, hạnh phúc và đầy ngưỡng mộ. Khoảnh khắc ấy thật sự khiến lòng người rung động.
Cộng đồng mạng bàn tán rôm rả, tranh luận sôi nổi đến mức... tin đồn yêu thầm cuối cùng cũng đến tai Giản Văn Khê.
Bài hát này của Chu Tử Tô, anh từng nghe qua. Giai điệu vô cùng đẹp, lại được thể hiện bằng giọng nam trầm ấm. Giọng của Chu Tử Tô rất nội lực, khi ngân nga thì lên xuống uyển chuyển, truyền cảm sâu sắc. Toàn bộ bài hát dài hơn bốn phút, vậy mà không có lấy một câu lời nào.
Anh bấm mở lại video phần trình diễn trước đó của Chu Tử Tô, chăm chú xem lại một lần nữa.
Bài hát này được giữ kín rất kỹ. Trước đó, anh đã nhiều lần muốn nghe Chu Tử Tô hát trực tiếp, nhưng cậu nhất quyết không chịu, cứ khăng khăng phải để dành đến đêm chung kết mới trình bày.
"Tên bài là Bức Thư Tình Hoa Hồng, sao lại không có một câu lời nào vậy?" Tưởng Văn Quân hỏi trong buổi phỏng vấn.
Chu Tử Tô mặc áo sơ mi trắng, quần đen, trông điềm tĩnh và nhã nhặn. Cậu mỉm cười đáp:
"Vì đó là một bức thư tình chưa từng được gửi đi, là câu chuyện của một mối tình đơn phương. Em nghĩ với người đang yêu thầm, có hàng vạn điều muốn nói, nhưng lại chẳng thể thốt thành lời. Có lúc không dám nói, có lúc lại chẳng biết nên nói gì. Không có lời hát chính là cách thể hiện chân thực nhất. Còn hoa hồng là biểu tượng của tình yêu, nên em chọn tên đó."
Ánh mắt Tưởng Văn Quân nhìn Chu Tử Tô lúc ấy đầy trìu mến. Anh ta nói:
"Vậy thì, chúng ta hãy cùng thưởng thức bản tình ca yêu thầm này nhé."
Người dẫn chương trình rời khỏi sân khấu, nhường lại không gian hoàn toàn cho Chu Tử Tô. Tất cả ánh đèn vụt tắt. Chu Tử Tô đứng lặng trong bóng tối. Trên màn hình lớn phía sau bắt đầu chiếu hình ảnh các thí sinh, và Giản Văn Khê liền nhận ra khuôn mặt của chính mình.
Đêm hôm đó, với anh mà nói, là một đêm khiến lòng người rung động. Khi ấy, anh có lẽ không còn tâm trí để thưởng thức bất kỳ tiết mục nào, nét mặt thoáng trầm tư.
Âm nhạc vang lên, mở đầu là tiếng vĩ cầm khe khẽ, như một đóa hoa nở trong đêm tối, khẽ lay động theo gió.
Giọng hát đặc trưng của Chu Tử Tô vang lên trong bóng tối - một bản ngâm ca mà chỉ cần nghe câu đầu đã khiến người ta sững sờ. Giọng hát ấy ngân vang đầy cảm xúc, lúc trầm lắng, lúc da diết, man mác buồn nhưng không bi lụy. Ở phần giữa bài hát, giai điệu bất ngờ trở nên rực rỡ, như ánh sáng lóe lên giữa nỗi cô đơn.
Đó là một bản tình ca yêu đơn phương, trống trải nhưng sâu lắng đến nao lòng.
Nghe hết bài, Giản Văn Khê dường như cảm nhận được những điều mà Chu Tử Tô chưa từng nói ra.
Chu Tử Tô có thật sự yêu thầm anh hay không, anh không rõ, mà cũng không nhất thiết phải rõ. Như vậy có lẽ là tốt nhất.
Chu Tử Tô cũng từng tham gia chương trình Chúng Ta Yêu Nhau Từ Khi Nào, nhưng chỉ xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt trong hai ngày ghi hình. Là thành viên của nhóm Tinh Nguyệt, Giản Văn Khê đã nhiệt tình đón tiếp cậu.
Suốt nửa năm qua, Chu Tử Tô trưởng thành rất nhanh. Vẻ ngây ngô thuở đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự chín chắn và ánh hào quang ngày càng rõ rệt. Nhưng mỗi lần đối diện với Giản Văn Khê, cậu lại như trở về khoảnh khắc lần đầu hai người gặp nhau.
Trong một buổi ghi hình, cả nhóm cùng rủ nhau đi hát karaoke. Là cặp đôi nổi bật của Tinh Nguyệt, Giản Văn Khê và Chu Tử Tô đương nhiên phải song ca vài bài. Chỉ cần hai người cất tiếng hát cùng nhau, lập tức khiến toàn bộ nhân viên và khách mời như được đưa trở lại thời kỳ đỉnh cao của Tinh Nguyệt năm nào.
Cuối buổi, khi chương trình sắp kết thúc, Giản Văn Khê chọn bài Bức Thư Tình Hoa Hồng rồi nói:
"Để tôi thử hát bài này xem sao."
Các khách mời bên cạnh lập tức phấn khích:
"Tôi mong được nghe Văn Khê hát bài này từ lâu rồi! Hồi cậu ngâm ca trong chương trình Tinh Nguyệt, thật sự quá tuyệt!"
"Lúc nghe Tử Tô hát bài này, tôi đã nghĩ ngay rằng nó cũng rất hợp với cậu. Nếu cậu hát, chắc chắn sẽ mang đến một cảm xúc hoàn toàn khác."
Giọng của Giản Văn Khê trong trẻo và vút cao, như tiếng ngọc vỡ giữa rừng sâu, như chim phượng hót vang giữa trời. Bản ngâm ca vốn chất chứa nỗi xót xa của một mối tình đơn phương, qua giọng hát của anh lại trở nên rực rỡ và nhẹ bẫng, như lạc vào tiên cảnh, như đang bay lơ lửng trên mây.
Chu Tử Tô chỉ lặng lẽ mỉm cười lắng nghe bên cạnh, khóe mắt dường như hơi ươn ướt.
Có những tình cảm vốn như thế, định sẵn sẽ lặng lẽ chôn vùi, không lời than thở. Nhưng khi chính mắt thấy Giản Văn Khê và Chu Đĩnh hạnh phúc như vậy, trong lòng cậu cũng cảm thấy yên lòng và mãn nguyện.
Như vậy là đủ rồi.
Chu Đĩnh dường như cũng hiểu được tâm tư của Chu Tử Tô, nên sau khi chương trình ghi hình kết thúc, hắn cùng Giản Văn Khê đã đứng ra mời Chu Tử Tô một bữa ăn.
Chu Đĩnh không hề mang địch ý gì với Chu Tử Tô, đơn giản vì hắn không cảm thấy cậu có thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào.
Còn Giản Văn Khê thì luôn xem Chu Tử Tô như một cậu em trai nhỏ.
Chu Tử Tô là chàng trai đáng yêu được mọi người yêu mến trong nhóm Tinh Nguyệt. Các fan của nhóm đều gọi cậu như vậy. Cậu vẫn giữ được sự thuần khiết, và là người duy nhất trong Tinh Nguyệt đến nay vẫn hoạt động trong giới giải trí với tư cách một ca sĩ đúng nghĩa.
Chu Tử Tô là một người rất tài hoa, khả năng trình diễn xuất sắc và đã trở thành làn gió mới trong giới âm nhạc. Trên con đường ca hát, cậu được định sẵn sẽ đi rất xa và bền vững.
Lần này đến tham gia chương trình, Giản Văn Khê đã chủ động thúc đẩy để cậu có cơ hội hợp tác với tổ sản xuất của bộ phim Kim Đà 4.
Bộ phim có rất nhiều bản nhạc đệm, trong đó có một bài là ca khúc cá nhân dành riêng cho nhân vật Kim Nhạn Nô. Giản Văn Khê đã đề cử Chu Tử Tô với tổ sản xuất để thể hiện bài hát này.
Đây là một cơ hội rất quan trọng đối với Chu Tử Tô. Trong bối cảnh ngành âm nhạc đang suy thoái, việc được thể hiện nhạc phim là một hướng đi lớn cho các ca sĩ phát triển. Vương Triều là bộ phim có sức ảnh hưởng rộng khắp, tỷ suất người xem cực cao, được coi là phim quốc dân. Những ca sĩ được chọn để hát nhạc phim của Vương Triều đều là những người có vị thế cao trong giới.
Sau khi tiễn Chu Tử Tô, trên đường lái xe, Chu Đĩnh bật lại bài hát Bức Thư Tình Hoa Hồng.
Hắn vừa nghe vừa nhận xét:
"Làm anh nhớ đến quãng thời gian từng yêu thầm em trước đây."
Chính vì sự tồn tại của Chu Tử Tô mà Chu Đĩnh càng cảm thấy mình là người may mắn.
Chu Tử Tô không phải là tình địch, nên Chu Đĩnh cũng không thể nói ra những lời như: Cậu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với Giản Văn Khê.
Nhưng hắn sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh điều đó.
Bởi vì hắn cũng từng trải qua một mối tình đơn phương vô vọng. Mà yêu thầm vô vọng khác với yêu thầm thông thường. Yêu thầm thông thường còn có hy vọng, có mong cầu, có cả những tưởng tượng. Còn yêu thầm vô vọng, phần lớn chỉ là chân thành mong người kia hạnh phúc.
Tuy người ở bên cạnh người ấy không phải là mình, nhưng vẫn mong rằng người được ở bên họ sẽ biết trân trọng, sẽ không làm họ tổn thương. Nếu không, chính mình sẽ đau lòng. Chỉ mong người mà mình xem như báu vật trong tim, cũng sẽ là báu vật trong lòng người khác.
Sẽ có một ngày, Chu Tử Tô quên đi cảm giác yêu thầm này, và đón nhận một tình yêu thật sự thuộc về mình. Nhưng bản hát ngâm Bức Thư Tình Hoa Hồng mà cậu để lại, đối với cậu mà nói, vẫn sẽ là một ký ức quý giá không thể thay thế.
