Muốn được đánh dấu.
Đánh dấu sâu hơn, hoàn toàn hơn.
Dường như có một giọng nói vang lên trong cơ thể anh.
Giản Văn Khê mím chặt môi, đưa tay lau mồ hôi trên cằm. Anh cảm thấy mình không thể tiếp tục buông thả như thế này nữa.
Anh vẫn phải kiềm chế khao khát được Chu Đĩnh đánh dấu, thậm chí còn thèm muốn được gần gũi hắn, hấp thụ hơi thở của hắn. Không thể cứ tiếp tục sa đọa như vậy.
Anh bước chân vào giới giải trí không phải để yêu đương.
Chu Đĩnh đã đánh dấu anh ba lần, hai lần sau còn liên tiếp. Hiện tại, triệu chứng kỳ ph*t t*nh của anh đã thuyên giảm đáng kể. Lại thêm việc uống thuốc, hẳn là sẽ không có vấn đề gì nữa.
Dấu vết do đánh dấu tạm thời để lại thường mất một tuần mới tiêu trừ. Nhưng pheromone của Chu Đĩnh rõ ràng mạnh hơn nhiều, muốn hoàn toàn loại bỏ ảnh hưởng, e rằng ít nhất phải mất một tháng.
Cảm giác tốt đẹp mà anh dành cho Chu Đĩnh, khao khát được gần gũi, suy cho cùng cũng chỉ là phản ứng với pheromone mà thôi.
Bởi vì cư dân mạng đều mong chờ màn trình diễn của Giản Văn Minh và Chu Đĩnh, tổ chương trình lại càng giữ bí mật chặt chẽ hơn. Đến khi phát sóng trực tiếp, họ thậm chí còn cố tình không để cả hai xuất hiện chung trên màn ảnh.
Cư dân mạng vừa mắng tổ chương trình không có tâm, vừa ngày ngày ngóng chờ buổi phát sóng. Đôi lúc, chỉ cần thoáng thấy bóng dáng Giản Văn Minh và Chu Đĩnh trong hành lang, mọi người cũng đã kích động không thôi.
[Cuối tuần sao vẫn chưa tới? Tôi muốn xem hai người họ nhảy!]
[Nói một câu: Đài truyền hình Giang Hải đáng chết, chưa bao giờ sai!]
Những lời này, Giản Văn Minh cũng muốn nói.
Đáng chết thật! Đài truyền hình Giang Hải rốt cuộc định treo ngược người ta đến bao giờ!
Hiện tại, cậu đang sốt ruột muốn chết, chỉ mong được tận mắt nhìn xem anh cậu và Chu Đĩnh thế nào. Kết quả, đài truyền hình Giang Hải lại không chịu phát sóng trực tiếp.
Cậu đã gửi mấy tin nhắn cho anh mình, vậy mà chỉ nhận lại một câu hồi đáp: Không có chuyện gì đâu, đừng lo lắng.
Bên này, cậu cũng không thuận lợi cho lắm. Từ sau khi Hề Chính dọn ra khách sạn ở, hai người rốt cuộc chưa từng gặp lại.
Cậu thậm chí còn nghi ngờ rằng, giờ phút này, Hề Chính và Minh Thế Khải đang quấn lấy nhau trên chiếc giường lớn ở khách sạn.
Nhưng Hề Chính với anh cậu không quá thân thiết. Dựa theo tính cách của anh cậu, không thể nào vô duyên vô cớ tìm đến chỗ Hề Chính được. Lần trước chủ động đến Tập đoàn Đại Khê đã đủ khiến người ta bất ngờ, nếu lại mò đến khách sạn tìm Hề Chính, e là hắn sẽ sinh nghi.
Nhưng cậu có thể đi tìm Minh Thế Khải.
Anh cậu vốn không quen biết Minh Thế Khải.
Sau khi quyết định, cậu liền tìm cách lấy phương thức liên lạc của Minh Thế Khải rồi gọi điện thoại qua.
Kết quả, cậu vừa mới bấm số, đầu bên kia đã bật cười, nói:
"Thật bất ngờ, sao em lại gọi cho tôi?"
Giản Văn Minh sững người một chút, hỏi lại: "Anh biết tôi là ai?"
"Văn Khê."
Giản Văn Minh: "...... Anh có số của tôi?"
Minh Thế Khải "Ừm" một tiếng.
Chỉ nghe qua điện thoại, giọng "Ừm" này đã trầm thấp, từ tính, giống như phát thanh viên vậy.
Nếu giọng này cất lên trên giường, chắc chắn sẽ đầy cám dỗ.
"Tôi có làm phiền anh không?" Giản Văn Minh nhẫn nại hỏi.
Minh Thế Khải cười đáp: "Không đâu, hôm nay tôi rảnh mà."
"Vậy thì tốt quá." Giản Văn Minh nói: "Hôm nay cùng ăn một bữa đi, lần trước vẫn chưa tận hứng."
Minh Thế Khải này quả đúng là có bản lĩnh. Chẳng những không bối rối mà còn tỏ ra cực kỳ vui vẻ:
"Được thôi, lúc nào tôi cũng có thời gian."
Đúng là ngạo mạn thật.
"Vậy nhé, lát nữa tôi gửi địa chỉ nhà hàng cho anh."
Cúp điện thoại xong, Giản Văn Minh lập tức lục tung tủ quần áo của anh cậu.
Đi gặp kẻ thứ ba, không thể thua, càng không thể để anh cậu mất mặt.
Cậu thử hết tất cả quần áo.
Không được. Cậu cảm thấy quần áo của anh cậu không có bộ nào khiến mình hoàn toàn hài lòng. Mặc vào rồi, cậu vẫn không tìm thấy cảm giác tự tin áp đảo toàn trường.
Thế là cậu dứt khoát ra ngoài, đến cửa hàng cao cấp mua một bộ mới.
Phong cách vẫn giữ nét đơn giản, thanh lịch như anh cậu, nhưng từng chi tiết lại tinh tế hơn, có chút sắc thái bắt mắt hơn. Áo sơ mi điểm thêm họa tiết sóng gợn màu xanh lá, mặc trong thời tiết nóng bức, vừa tươi mát lại tràn đầy sức sống.
Thanh niên mà, nên ăn mặc thật rực rỡ, sống thật rực rỡ.
Đeo thêm kính râm vào, khí chất lại càng nổi bật.
Hôm nay, thời tiết ở nước Y nóng bức cực độ. Cậu còn cố ý cởi hai cúc áo trên cùng, để lộ chút xương quai xanh.
Cảm giác như vậy càng giống một Omega. Bạn thân của cậu, Tôn Ngôn Ngôn, cũng hay mặc thế này.
Cậu và Minh Thế Khải hẹn nhau ở một nhà hàng ven biển. Lần này, phong cách ăn mặc của Minh Thế Khải lại trùng hợp giống hệt cậu - áo sơ mi hoa kiểu Hawaii, quần dài màu trắng, trông trẻ trung và năng động hơn hẳn.
"Bên này." Cậu vẫy tay, ngồi ngay ngắn.
Minh Thế Khải mỉm cười bước tới, nói: "Tôi cố ý đến sớm mười phút, không ngờ vẫn chậm hơn em một chút. Em đến lâu chưa?"
"Vừa mới đến thôi." Giản Văn Minh duỗi tay gọi phục vụ lại: "Không rõ khẩu vị của anh thế nào, tôi chỉ gọi món của riêng mình. Anh xem muốn ăn gì thì gọi."
Kết quả, Minh Thế Khải gọi y hệt những món cậu đã chọn.
"Anh biết lái mô tô nước không?" Giản Văn Minh hỏi.
Minh Thế Khải cười: "Biết một chút."
"Vậy lát nữa chúng ta đi chơi mô tô nước đi. Bạn tôi kinh doanh cái này, ngay gần đây thôi."
"Được."
Giản Văn Minh nhấp môi.
Có chút bất ngờ
Cậu không ngờ Minh Thế Khải lại trông hiền hòa, thân thiện như vậy. Diện mạo không tệ, khí chất cũng có, hoàn toàn khác xa hình ảnh kẻ thứ ba giật chồng trong suy nghĩ của cậu.
Một kẻ giả vờ vô tội sao?
Cậu quyết định chủ động xuất kích.
"Tôi hẹn anh ăn cơm, anh thực sự thấy bất ngờ à?"
Minh Thế Khải gật đầu: "Có hơi bất ngờ thật. Đây là lần đầu tiên em gọi điện cho tôi."
"Anh lấy phương thức liên lạc của tôi bằng cách nào?"
"Lúc em và Hề Chính kết hôn, tôi làm phù rể. Khi đó, tôi đã lưu số của em. Chẳng lẽ em chưa từng lưu số tôi sao?" Minh Thế Khải cười nói.
Giản Văn Minh cũng cười, đáp: "Bây giờ lưu rồi."
Minh Thế Khải tựa lưng vào ghế, khẽ nhếch môi cười, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cậu.
Ánh mắt ấy quá chuyên chú, không giống như đang nhìn tình địch, mà cứ như đang nhìn người yêu vậy. Giản Văn Minh bị hắn ta nhìn đến mức có chút không tự nhiên, vội cầm ly nước uống hai ngụm.
Cậu nhận ra mình không giỏi trò đấu trí này. So với việc tranh cãi với kẻ thứ ba, cậu thà xắn tay áo lên mà đánh cho gã đàn ông cặn bã cùng người chen chân vào nhà người khác răng rơi đầy đất còn hơn.
Ăn cơm xong, cậu dẫn Minh Thế Khải đến chỗ Tôn Ngôn Ngôn.
Tôn Ngôn Ngôn mặc một chiếc quần soóc ngắn, để lộ đôi chân dài sáng bóng, đang đùa giỡn mấy gã đàn ông cao to. Nhìn thấy cậu dắt Minh Thế Khải đến, lập tức nhảy chân sáo chạy lại.
"Hiện tại, tôi là anh của tôi - Giản Văn Khê."
Cậu hạ giọng dặn một câu.
Tôn Ngôn Ngôn khựng lại tại chỗ, nhìn cậu, nhướn mày.
Giản Văn Minh cũng nhướn mày đáp lại.
Tôn Ngôn Ngôn lập tức đưa tay ra, nở nụ cười nhìn Minh Thế Khải: "Sếp Minh."
"Câu biết tôi sao?" Minh Thế Khải cười hỏi.
"Tôi nghe anh Khê nhắc tới anh."
Tôn Ngôn Ngôn là bậc thầy diễn xuất, quay sang nhìn Giản Văn Minh, trêu chọc: "Anh Khê mặc bộ này làm em suýt nữa nhận nhầm anh thành Văn Minh."
"Anh nghe Văn Minh nói mô tô nước của em rất thú vị, anh dẫn bạn tới thử xem." Giản Văn Minh nói.
"Anh Khê cũng biết chơi cái này sao?" Tôn Ngôn Ngôn cố ý khích tướng.
Giản Văn Minh nhếch môi cười nhạt: "Kỹ thuật của Văn Minh là do anh dạy."
Kiểu người xuất thân giàu có, sống nề nếp như Minh Thế Khải hiển nhiên chưa từng chơi mấy trò thể thao mạo hiểm. Giản Văn Minh kiên nhẫn hướng dẫn cách điều khiển, Minh Thế Khải càng tỏ ra căng thẳng, lóng ngóng, cậu lại càng phấn khích.
Cuối cùng, hai người lái mô tô nước lao ra biển, nhưng chưa chạy được bao xa, Minh Thế Khải đã lật xe.
Như con gà rớt vào nồi canh.
Giản Văn Minh cười vui vẻ.
Có điều, Giản Văn Minh thấy Minh Thế Khải hơi khó hiểu. Hắn ta dường như rất sốt sắng muốn chơi cùng cậu. Cậu bảo hắn ta lên bờ nghỉ ngơi, hắn ta lại không chịu, cứ khăng khăng chơi tiếp, lật xe không biết bao nhiêu lần. Đến cuối cùng, ngay cả Giản Văn Minh cũng có chút không đành lòng.
"Không ngờ em lái giỏi như vậy." Minh Thế Khải vuốt mặt, nước biển từ cằm nhỏ từng giọt xuống.
Giản Văn Minh ngồi trên mô tô nước, chiếc quần đùi đen ướt sũng ôm sát cơ thể, đôi chân dài trắng nõn vắt hai bên, ngay cả đầu ngón chân cũng đẹp đến vô cùng. Eo cao, lưng thẳng, thân hình cân đối, cả người đều toát lên vẻ ướt át đầy mê hoặc.
"Lên đi, cho anh chơi thêm vòng nữa." Giản Văn Minh nói.
Nghe vậy, Minh Thế Khải lập tức trèo lên mô tô nước của cậu. Đến lúc bứt tốc bay lên khỏi mặt nước, hắn ta còn ôm lấy eo cậu.
Hai người toàn thân ướt đẫm. Sau một cú lao xuống nước, Minh Thế Khải dán sát vào người cậu, thậm chí Giản Văn Minh còn mơ hồ cảm nhận được... thiên phú trời ban của hắn ta.
Cậu chỉ có thể nói, Alpha trẻ tuổi, cao lớn, phương diện kia quả nhiên không thể xem nhẹ.
Hơn nữa, cậu còn thấp thoáng ngửi thấy pheromone của Minh Thế Khải.
Hương bạc hà, rất dễ chịu.
Tôn Ngôn Ngôn nhìn hai người họ từ mô tô nước bước xuống, sắc mặt có chút phức tạp.
"Nếu không biết trước, tôi còn tưởng Minh Thế Khải không phải kẻ thứ ba của Hề Chính, mà là của cậu." Nhân lúc Minh Thế Khải vào nhà vệ sinh, Tôn Ngôn Ngôn hạ giọng nói: "Cậu đây là muốn thâm nhập vào nội bộ địch sao?"
"Lời này của cậu lại nhắc nhở tôi." Giản Văn Minh vò tóc, cười nói.
"Cậu nói xem, nếu tôi làm bạn tốt với Minh Thế Khải, có phải Hề Chính sẽ vừa khó chịu vừa xấu hổ không?"
"Chuyện này chắc không thể nào?" Tôn Ngôn Ngôn nhíu mày: "Cậu muốn chui vào nội bộ địch thì còn phải xem đối phương có cho vào không. Minh Thế Khải việc gì phải làm bạn với cậu? Hắn ta được lợi lộc gì?"
"Hiện tại, Tập đoàn Đại Khê và Minh Thành đang hợp tác khai thác một dự án mới, đúng vào giai đoạn then chốt. Tin đồn anh tôi và Hề Chính ly hôn sẽ ảnh hưởng xấu đến Đại Khê, mà điều đó cũng bất lợi cho Minh Thành. Trong khoảng thời gian này, Hề Chính và Minh Thế Khải chắc chắn muốn thu mình lại mà làm người, đúng không? Đây chính là thời cơ tốt để chỉnh đốn bọn họ một phen." Giản Văn Minh cầm chai nước có ga, vặn nắp rồi ngửa đầu uống mấy ngụm lớn.
Tôn Ngôn Ngôn nhìn mà trợn mắt: "Cậu đóng giả anh cậu cũng quá thiếu tinh tế rồi. Anh Khê là người có khí chất, đâu có uống nước như vậy?"
Nghe vậy, Giản Văn Minh lập tức lau miệng. Nhìn thấy Minh Thế Khải quay lại, cậu liền nhấp một ngụm nhỏ, còn cố ý nhướng mày về phía Tôn Ngôn Ngôn.
"Cả thói quen nhướng mày cũng phải sửa lại." Tôn Ngôn Ngôn chậc lưỡi. "Không hiểu sao tôi cứ thấy có gì đó kỳ quặc, mà nghĩ mãi không ra là ở đâu."
"Hả?"
"Minh Thế Khải."
"Chết tiệt." Giản Văn Minh lầm bầm. "Lúc chở hắn ta chạy vừa rồi, thật muốn hất thẳng hắn ta xuống biển cho rồi."
Cậu thực sự muốn biết, kẻ thứ ba này vì sao cứ làm ra vẻ hiền hòa vô hại, lại còn cùng cậu vui vẻ chơi đùa như vậy.
Nếu không phải có gì khuất tất, thì chỉ có thể là Minh Thế Khải có tố chất tâm lý quá tốt, hoặc quá ngạo mạn.
Sau đó, hai người vào tiệm của Tôn Ngôn Ngôn, uống thêm một ly nước có ga lạnh rồi mới chuẩn bị về.
Minh Thế Khải đề nghị đưa cậu về nhà.
Cậu cũng đồng ý.
Đưa cậu đến tận nhà Hề Chính, cũng coi như gián tiếp củng cố ấn tượng rằng cậu chính là Giản Văn Khê.
Minh Thế Khải là người biết cách nói chuyện, giọng điệu ôn hòa mà không nhạt nhẽo, lại có khiếu hài hước và biết cách dẫn dắt câu chuyện. Nếu không phải vì quan hệ với Hề Chính, có lẽ cậu thực sự muốn kết bạn với hắn ta.
Người lạnh lùng thì hợp để ngưỡng mộ, nhưng nếu muốn chung sống lâu dài, vẫn là kiểu người ôn hòa, thú vị sẽ dễ chịu hơn.
Minh Thế Khải đưa cậu đến cửa. Giản Văn Minh xuống xe, hỏi: "Muốn lên ngồi một lát không?"
"Không được, tôi còn chút việc, lần sau đi." Minh Thế Khải nói.
Dọc đường đi, điện thoại của hắn ta đã reo lên không biết bao nhiêu lần, có vẻ công ty đang có chuyện gấp.
Giản Văn Minh một tay nhét vào túi quần, giả vờ lạnh lùng như một đại ca ngầu lòi, nhàn nhạt cười: "Đi đường cẩn thận."
Minh Thế Khải xua tay rồi lái xe đi mất.
Giản Văn Minh đứng yên nhìn theo chiếc xe dần khuất xa, sau đó mới xoay người đẩy cửa bước vào.
Vừa đi đến sân, cậu bỗng cảm nhận được ánh mắt ai đó đang dõi theo mình. Ngẩng đầu lên, cậu lập tức thấy Hề Chính đang đứng bên cửa sổ tầng hai.
Giản Văn Minh nhịn không được nhướng mày, rồi dừng chân trước khóm hoa hồng.
Lúc này, điện thoại trong túi rung lên. Cậu lấy ra xem thử, là tin nhắn từ Tôn Ngôn Ngôn.
"Mẹ nó! Cuối cùng tôi cũng nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu rồi! Tôi cảm thấy ánh mắt Minh Thế Khải nhìn cậu không giống đang nhìn tình địch, mà giống như đang nhìn người hắn ta thích!"
"...Cậu tưởng tượng quá rồi."
Sau khi gửi tin nhắn trả lời, Giản Văn Minh tiện tay nhét điện thoại vào túi rồi bước vào nhà.
Nhưng mà... có hay không một khả năng...
Rằng cả kẻ thứ ba lẫn gã đàn ông cặn bã đều yêu cậu, sau đó vì cậu mà lao vào đánh nhau?
Nếu có ngày đó thật, thì đúng là quá hả giận, quá sung sướng rồi!
