Giản Văn Minh vừa bước vào nhà liền thấy dì giúp việc.
"Cậu đã về rồi." Dì cười chào cậu. "Cậu Hề cũng đã về, sáng nay mới trở về."
Giản Văn Minh gật đầu rồi đi thẳng lên tầng hai.
Vừa bước vào phòng khách trên tầng hai, cậu liền nghe thấy giọng của Hề Chính:
"Sao em lại đi chung với cậu ta?"
Giản Văn Minh liếc nhìn Hề Chính một cái, đưa tay cởi cúc áo sơ mi. Ngay trước mặt Hề Chính, cậu thản nhiên cởi áo, để lộ làn da trắng nõn rồi đi thẳng về phía phòng tắm.
"Chỉ là ăn một bữa cơm cùng anh ta thôi. Anh ta chẳng phải đối tác hợp tác tốt của anh sao? Tôi ăn với anh ta một bữa thì có gì không ổn?"
Có gì không ổn ư? Không phải là vì chột dạ à?
Hề Chính lạnh giọng: "Không phải tôi đã nói em nên tránh xa cậu ta sao?"
"Vì sao?" Giản Văn Minh đứng ngay cửa phòng tắm, quay đầu lại hỏi.
Hề Chính bất ngờ nhìn thấy cơ ngực săn chắc của cậu, yết hầu khẽ động. Hơi thở và ánh mắt biến đổi tinh tế ấy không thoát khỏi đôi mắt của Giản Văn Minh. Cậu dứt khoát xoay hẳn người lại, đối diện trực tiếp với Hề Chính.
Hề Chính bình tĩnh nói: "Em cứ tắm trước đi, tắm xong rồi nói chuyện tiếp"
Giản Văn Minh hừ lạnh một tiếng rồi bước vào phòng tắm.
Cậu tắm qua loa, dội nước vài lần rồi chỉ quấn một chiếc khăn tắm mà bước ra ngoài. Sau đó, cậu vào phòng thay đồ, tìm một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình khoác lên người. Nhưng nửa th*n d*** lại chỉ mặc một chiếc quần đùi trắng, để lộ ra phần bắp đùi săn chắc. Hơn nữa, chiếc sơ mi gần như che khuất toàn bộ quần đùi, thoạt nhìn cứ như thể cậu không mặc gì bên dưới.
Cậu đi thẳng đến phòng ngủ của Hề Chính, thấy hắn đang mở cửa sổ. Nhìn thấy bộ dạng của cậu, Hề Chính khẽ nhíu mày.
"Anh muốn nói chuyện gì?" Giản Văn Minh hỏi.
"Nói về chuyện của em và Minh Thế Khải."
Không ngờ Hề Chính lại đi thẳng vào vấn đề như vậy, sắc mặt Giản Văn Minh lập tức trở nên nghiêm túc. Cậu gật đầu, chờ đợi hắn lên tiếng.
"Được, anh nói đi."
"Minh Thế Khải không đơn giản như em nghĩ đâu. Em không hiểu rõ về cậu ta, tôi sợ em sẽ bị tổn thương." Hề Chính nói, rồi bất ngờ chuyển chủ đề: "Em đang trong kỳ ph*t t*nh, tôi đã dặn em hạn chế ra ngoài, vậy mà em còn đi chơi với cậu ta?"
"Anh cũng biết lo cho tôi sao?" Giản Văn Minh cười lạnh. "Không ngờ anh cũng có lòng như vậy."
Nhắc đến chuyện này, cậu không thể giữ bình tĩnh được nữa.
Chỉ cần nghĩ đến những ấm ức mà anh cậu phải chịu, cậu liền thấy giận sôi gan.
Hề Chính thấy sắc mặt cậu đỏ lên, khựng lại một chút rồi hỏi:
"Em đang giận dỗi với tôi sao? Tôi đã nói rồi, tôi và Tiền Oánh Oánh chỉ là bạn bè bình thường."
Giản Văn Minh sững sờ
Tiền Oánh Oánh? Lại là ai?
Mẹ nó!
Cậu nhíu mày nhìn chằm chằm Hề Chính, sắc mặt âm trầm.
"Nếu em cố ý qua lại với Minh Thế Khải chỉ vì chuyện này..."
"Tiền Oánh Oánh?" Giản Văn Minh cắt ngang lời hắn.
Hề Chính khựng lại một chút, rồi nói:
"Văn Khê, chuyện hôm đó thật sự chỉ là ngoài ý muốn. Tôi uống quá chén, là mẹ tôi bảo cô ấy đưa tôi về. Tôi có làm hay không, có đánh dấu ai hay không, tôi rõ hơn bất kỳ ai. Tôi sẽ không lừa em, cũng không cần thiết phải lừa em. Nếu em muốn, tôi có thể để em gặp cô ấy, nói rõ ràng mọi chuyện."
Sắc mặt Giản Văn Minh đỏ bừng.
Chỉ nghe mấy câu này thôi cũng đủ khiến cậu bốc hỏa.
Bất kể có ngủ hay không, là thật hay giả, chỉ cần nghe những lời này, cả người cậu đã thấy khó chịu.
Anh cậu vốn là người lãnh đạm, gặp phải chuyện như thế này, chắc chắn sẽ không làm ầm lên, chỉ lặng lẽ rời đi mà thôi.
Giản Văn Minh mím môi, hốc mắt hơi ươn ướt, giọng lạnh lùng:
"Anh không sai, vậy Tiền Oánh Oánh thì sao? Cô ta khiêu khích tôi? Mẹ anh thì sao? Thái độ của bà thế nào? Hai người đó làm gì đều không liên quan đến anh, anh là người vô tội nhất."
Hề Chính hỏi: "Cô ấy có liên hệ với em không?"
Giản Văn Minh im lặng.
Đương nhiên là có. Nếu cô ta thật sự là kẻ thứ ba, thì rất có thể chính cô ta đã gửi tin nhắn đó đến điện thoại của anh cậu.
Chỉ là tính cách của Giản Văn Khê quá lạnh nhạt, không muốn lật lại chuyện này. Nếu đổi lại là cậu, sớm đã xé nát cái kẻ thứ ba dám khiêu khích kia rồi.
"Có liên hệ hay không, anh không biết chắc?"
Hề Chính nghiêm túc nói:
"Tôi không biết. Sao vậy, cô ấy đã nói gì với em?"
Giản Văn Minh cười lạnh, không đáp.
Cậu còn chưa rõ rốt cuộc kẻ khiêu khích anh cậu là ai - Minh Thế Khải hay Tiền Oánh Oánh.
Hoặc có khi, không chỉ có kẻ thứ ba mà còn có cả kẻ thứ tư nữa.
Tin đồn tình ái của Hề Chính, cậu đã nghe không ít.
Còn về mẹ của Hề Chính, cậu từng gặp hai lần, cảm giác như ánh mắt bà có thể quét đến tận trán.
Đôi khi, cậu thật sự không hiểu nổi bà ấy. Chẳng lẽ bà còn mong con trai mình tìm được một Omega xuất sắc hơn nữa?
Anh cậu rốt cuộc có điểm nào kém chứ? Ngoại hình, dáng người, tài hoa, thậm chí pheromone cũng cao cấp hơn người bình thường, lại còn dễ ngửi.
"Không muốn thảo luận mấy chuyện này với anh." Giản Văn Minh nói. "Anh làm gì tôi không quản, chuyện của tôi, anh cũng đừng xen vào. Tôi càng muốn qua lại với Minh Thế Khải."
Hề Chính nghe vậy liền sững sờ, chân mày nhíu chặt, nhìn chằm chằm cậu không rời.
Giản Văn Minh đột nhiên nhận ra bản thân có chút lơ là, suýt nữa quên mất giờ cậu đang đóng vai Giản Văn Khê.
Anh cậu sẽ không cãi nhau với Hề Chính, càng không vì chuyện kẻ thứ ba, thứ tư mà làm loạn.
Hai người họ vốn dĩ chỉ là một cuộc hôn nhân vì lợi ích, chẳng có tình cảm gì đáng nói.
Nhưng dù không có tình cảm, một khi đã kết hôn, ít nhất cũng phải có sự tôn trọng tối thiểu dành cho nhau. Không thể vừa muốn danh nghĩa vợ chồng, vừa mặc sức trăng hoa bên ngoài. Như vậy thì chẳng khác nào cặn bã.
Cậu khẽ mím môi, khuôn mặt đẹp đến có phần quá đáng lại khôi phục vẻ lạnh nhạt. Giữa chân mày vẫn còn vương nét u ám, nhưng phong cách ăn mặc của cậu lại có phần hơi sơ hở.
Nếu không phải chuyện anh em hoán đổi thân phận quá mức hoang đường, người bình thường sẽ không nghĩ theo hướng đó. Chỉ sợ giờ phút này, Hề Chính đã phát hiện ra điều gì đó.
Hề Chính im lặng một hồi, cuối cùng nói: "Tôi và Minh Thế Khải là bạn nối khố, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Cậu ta là người thế nào, tôi còn rõ hơn em. Em thân cận với cậu ta như vậy, sẽ không có lợi gì cho em cả. Tôi đã nói hết lời rồi, có nghe hay không tùy em."
"Vậy còn anh?" Giản Văn Minh nhếch môi. "Anh thân cận với anh ta như vậy, là vì lợi ích lớn đến mức nào?"
Vì một vụ làm ăn mà ngay cả chính mình cũng đem ra trao đổi sao?
Nghe vậy, chân mày Hề Chính càng nhíu chặt hơn: "Em nói cái gì?"
Giản Văn Minh hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi thẳng về phía phòng thay đồ.
Hề Chính gọi theo:
"Giản Văn Khê."
Giản Văn Minh quay đầu, lắc nhẹ đầu:
"Chúng ta đã ly hôn. Tôi không quản anh, anh cũng đừng xen vào chuyện của tôi. Trước đây tôi sống quá nghẹn khuất, quá mệt mỏi. Giờ ly hôn rồi, tôi muốn thay đổi cách sống. Có lẽ tôi sẽ giống em trai tôi, nghĩ gì nói đó, muốn làm gì thì làm. Có lẽ như vậy sẽ thoải mái hơn một chút."
Lời thoại này có ổn không?
Diễn xuất này có đạt không?
Dù sao thì bản thân Giản Văn Minh cảm thấy rất hài lòng.
Cậu cảm giác ngay cả khi đóng phim truyền hình, kỹ thuật diễn cũng chưa tự nhiên được như bây giờ.
Cậu thậm chí còn tự xem xét lại từng câu từng chữ mình vừa nói, cảm thấy bản thân đã tìm được một lý do vô cùng thuyết phục cho sự thay đổi khác thường trong lời nói và hành động của mình.
Bởi vì tôi muốn học theo Giản Văn Minh, sống như em ấy, nên mới có những lời nói và hành động giống em ấy.
Cậu mím chặt môi, sắc mặt bình tĩnh, lặng lẽ nhìn Hề Chính.
Có vẻ như diễn xuất của cậu cùng với lý do kia thực sự đã che giấu được Hề Chính. Hoặc cũng có thể vì giữa cậu và Hề Chính vốn dĩ chỉ gặp nhau vài lần, hắn cũng chẳng hiểu rõ gì về người em vợ tiền nhiệm này.
Hề Chính nói:
"Tôi hy vọng có chuyện gì em cũng nói với tôi, đừng giữ mãi trong lòng... Nhưng em nói đúng, chúng ta đã ly hôn, cũng không cần thiết nữa."
Giản Văn Minh suýt chút nữa rơi một giọt nước mắt.
Vì cậu cảm thấy nếu lúc này mà rơi nước mắt, chắc chắn sẽ khiến Hề Chính kinh hãi.
Còn lý do vì sao cậu khóc ư? Đừng hỏi.
Chỉ tiếc rằng kỹ thuật diễn của cậu có hạn, muốn khóc mà không được.
Trước đây, khi đóng cảnh khóc, cậu toàn phải dựa vào thuốc nhỏ mắt.
Nhưng không khóc cũng tốt. Dù sao anh cậu vốn không phải kiểu người dễ rơi nước mắt.
Vì vậy, cậu dứt khoát xoay người rời đi, đóng cửa lại.
Trở về phòng ngủ, cậu liền nằm thẳng lên giường.
Bên ngoài trời vẫn còn sớm, ánh nắng xuyên qua cửa sổ phía tây, rọi vào trong phòng. Dưới bậu cửa sổ là một giàn hoa, nơi anh cậu rất thích trồng hoa hồng.
Những cánh hoa đỏ rực dưới ánh mặt trời càng thêm tươi thắm, rực rỡ lóa mắt. Nhưng bóng hoa in trên bậu cửa lại tối tăm, lạnh lẽo và ảm đạm.
Tiền Oánh Oánh.
Vừa nghe tên đã thấy tràn đầy khí chất lẳng lơ, rẻ tiền.
Cậu thậm chí còn không biết người này là ai.
Trong đầu có chút rối loạn, cậu cần phải suy nghĩ lại cho rõ ràng.
Dựa theo lời của Hề Chính vừa rồi, có vẻ như hắn cũng không đánh giá cao Minh Thế Khải.
Không giống kiểu đang nói về chính kẻ thứ ba của mình.
Nhưng cũng có khả năng, ý của Hề Chính là Minh Thế Khải rất lợi hại, đến mức không thể chọc vào.
Và chính hắn, Hề Chính, có lẽ cũng vì lợi ích mà ở bên Minh Thế Khải.
Nhưng dù là chân ái hay chỉ là một mối nhân duyên sớm nở tối tàn, dù thích thật lòng hay chỉ là chút hảo cảm thoáng qua, thì ngoại tình vẫn là ngoại tình, kẻ thứ ba vẫn là kẻ thứ ba, chẳng liên quan gì đến độ sâu sắc của tình cảm.
Hề Chính là một Alpha thuộc tầng lớp đỉnh cấp, người thích hắn chắc chắn không ít. Nếu không, sao hắn có thể vướng vào nhiều tin đồn tình ái như vậy?
Vậy nên cũng có một khả năng khác: cả Tiền Oánh Oánh và Minh Thế Khải đều là kẻ thứ ba.
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng đóng cửa, liền bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Cậu thấy Hề Chính vừa rời khỏi nhà.
Lên xe, hắn lập tức gọi điện cho Minh Thế Khải.
Minh Thế Khải nghe máy, giọng nói mang theo ý cười: "Sếp Hề."
"Cậu muốn làm gì?"
Minh Thế Khải bật cười: "Tôi biết ngay cậu sẽ gọi cho tôi. Lúc đưa Văn Khê về nhà, tôi đã thấy xe của cậu."
"Tránh xa em ấy ra." Giọng Hề Chính lạnh lùng.
"Nếu tin tức tôi nhận được không sai, hai người các cậu đã ly hôn rồi đúng không?" Minh Thế Khải nói. "Tâm tư của tôi đối với em ấy, cậu không phải không biết."
"Em ấy không phải người để cậu tùy tiện đùa giỡn. Đừng động vào em ấy."
"Ai nói tôi chỉ đùa giỡn? Làm sao cậu biết tôi không thật lòng?" Minh Thế Khải cười hỏi.
Ngón tay cầm điện thoại của Hề Chính hơi siết lại, chân mày càng nhíu chặt hơn.
"Kỳ thật hiện tại tôi và cậu đang hợp tác, tôi cũng không có ý định trở thành tình địch với cậu. Nhưng không phải tôi chủ động tiếp cận em ấy, mà là em ấy chủ động tiếp cận tôi."
Hắn ta nói xong thì đột nhiên dừng lại một chút, sau đó tiếp lời: "Xin lỗi, em ấy gọi cho tôi, tôi cúp trước đây."
Vừa dứt lời, điện thoại lập tức bị cúp máy.
Minh Thế Khải bật cười, tiện tay bắt máy cuộc gọi của Giản Văn Minh:
"Alo?"
"Là tôi."
"Tôi biết." Minh Thế Khải mỉm cười, ngẩng đầu nhìn vào kính chiếu hậu. Trong gương, đôi mắt hắn ta hơi cong lên khi cười, tròng kính phản chiếu ánh lam nhàn nhạt, trông có phần ôn hòa hơn.
"Về đến nhà chưa?" Giản Văn Minh cố gắng làm giọng mình nghe mềm mại hơn một chút.
Tuy chưa từng yêu đương, nhưng cậu đã thấy người khác yêu đương.
Gọi điện hỏi đối phương đã về nhà chưa, chỉ là một chuyện rất nhỏ, nhưng đôi khi lại tạo ra cảm giác quan tâm đặc biệt.
Cậu muốn xác định xem rốt cuộc Minh Thế Khải có phải kẻ thứ ba hay không.
"Tôi đang trên đường đến công ty." Minh Thế Khải trả lời.
Giản Văn Minh lập tức cười nhạt, nói: "Vậy sao? Vậy tôi không làm phiền anh lái xe nữa nhé?"
"Không sao."
"Tôi cũng không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là gọi hỏi một chút thôi. Vậy anh cứ lái xe đi, tôi cúp máy đây."
"Cảm ơn vì đã quan tâm." Minh Thế Khải nói.
"Không cần khách sáo." Giản Văn Minh dịu giọng.
Sau khi cúp máy, cậu thở dài một hơi.
Khoảng mười phút sau, điện thoại "ting" một tiếng.
Cậu cầm lên xem, thấy Minh Thế Khải nhắn: "Đến công ty rồi."
Như thể đang báo cáo hành tung.
Giản Văn Minh đáp lại: "Tốt."
Cậu bắt đầu tính toán bước tiếp theo.
Thời gian cậu ở nước Y không nhiều, bên phía anh trai còn quá nhiều bất ổn. Ban đầu, cậu chỉ định xử lý Hề Chính và kẻ thứ ba một trận rồi nhanh chóng trở về.
Nhưng không thể tỏ ra quá vội vàng, tránh để lộ sơ hở.
Cậu quyết định ra tay với Minh Thế Khải và Tiền Oánh Oánh trước, từng người một.
Còn về Hề Chính...
Dù kẻ thứ ba là ai, một khi đã là kẻ cặn bã thì không thể thoát khỏi sự trừng phạt.
Đột nhiên, trong đầu cậu lóe lên một ý tưởng vô cùng táo bạo.
Nếu Hề Chính cũng thuộc kiểu đàn ông bề ngoài có vẻ chính trực, nhưng thực chất lại có nhiều góc khuất, vậy chẳng phải càng dễ khiến hắn phải trả giá đắt hơn sao?
Ý tưởng này vừa xuất hiện, cả người cậu liền khẽ rùng mình.
Vừa kích động, lại vừa có chút hoang đường và kỳ lạ.
Hề Chính có lẽ thích Alpha.
Hắn không hứng thú với kiểu người lạnh lùng, kiêu ngạo như anh trai cậu, nhưng có vẻ cũng chẳng ghét kiểu dịu dàng, ôn hòa như Minh Thế Khải.
Vậy thì, liệu hắn có bị thu hút bởi những người nhiệt tình, hoạt bát, phóng khoáng và có chút hoang dã hay không?
Có lẽ Tiền Oánh Oánh chính là kiểu người đó.
Dù sao thì ngay cả cái tên cũng đã mang phong cách như vậy rồi.
Nếu thật sự là thế...
Chẳng phải Hề Chính chỉ là một kẻ trông thì nghiêm túc, đứng đắn nhưng thực chất lại là một lão háo sắc hay sao!
