Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 54: Chân tướng kẻ thứ ba



Giản Văn Minh suy nghĩ một lúc, rồi gửi tin nhắn cho Hề Chính.

"Gần đây tâm trạng tôi không tốt lắm, hôm nay không nên trút giận lên anh. Anh không giận chứ?"

Sau khi nhấn gửi, cậu đợi rất lâu mà vẫn không thấy Hề Chính trả lời.

Giản Văn Minh bắt đầu có chút hối hận.

Lỡ như Hề Chính không phản hồi thì sao? Chẳng phải cậu sẽ tự chuốc lấy cảm giác xấu hổ sao?

Đúng lúc cậu sắp ngủ, điện thoại đột nhiên rung lên. Cậu vội vàng cầm lấy, liếc nhìn màn hình, quả nhiên là Hề Chính gọi đến.

Giản Văn Minh ho khan một tiếng, chỉnh lại giọng nói, rồi mới bắt máy.

"Ngủ chưa?"

"Chưa."

Hề Chính nói ngay: "Trưa mai tôi cho xe đến đón em. Tôi đã hẹn Tiền Oánh Oánh, em đến một chuyến đi."

Giản Văn Minh hơi sững người, liền nghe Hề Chính nói tiếp: "Có một số chuyện, tôi cảm thấy vẫn nên nói rõ ràng thì hơn."

Giản Văn Minh nằm xuống giường, lười biếng đáp: "Được."

"Vậy em nghỉ sớm đi."

"Hề Chính." Cậu đột nhiên gọi.

Hề Chính chỉ "Ừm" một tiếng.

Giản Văn Minh cố ý im lặng một lúc rồi mới hỏi: "Anh giận sao?"

"Không."

Giản Văn Minh thật sự không ưa nổi cái kiểu nói chuyện lạnh nhạt, vô cảm của Hề Chính.

Cậu khẽ cười, nói: "Anh không giận là tốt rồi. Có lẽ do ảnh hưởng của kỳ ph*t t*nh, gần đây tôi hay mất kiểm soát, đến mức chính tôi cũng không nhận ra bản thân nữa."

Cậu im lặng chờ phản ứng của Hề Chính.

Kết quả, Hề Chính chỉ đáp một tiếng: "Ừm."

Đậu má.

Giờ này chẳng phải nên nói kiểu "Không đâu, em rất tốt, tôi không có giận." hoặc "Em bị ảnh hưởng bởi kỳ ph*t t*nh à? Có nghiêm trọng không?" sao?

Còn "Ừm" cái gì?

Ừm cái đầu anh!

"Vậy mai gặp." Cậu cố nhịn xuống cơn bực mình, nói rồi cúp máy.

Hề Chính không nói thêm gì, trực tiếp cúp máy.

Giản Văn Minh: "......"

Được lắm. Không cần vì anh cậu, chỉ cần vì chính cậu, cậu cũng phải xả giận một phen!

Hôm sau, Giản Văn Minh lại đi mua một bộ đồ, lần này màu sắc còn rực rỡ hơn. Cả người cậu trông chẳng khác nào một dây thường xuân xanh mướt giữa mùa hè. Chưa hết, cậu còn đi cắt tóc lại, chỉnh trang từ đầu đến chân rồi mới đến gặp Tiền Oánh Oánh.

Tài xế đưa cậu đến trước cửa một nhà hàng tư nhân. Còn chưa bước vào, cậu đã nghe loáng thoáng tiếng cười ngả ngớn, chói tai vọng ra từ bên trong.

Đẩy cửa bước vào, cậu thấy một nữ Omega xinh đẹp mặc váy hồng nhạt đang ngồi trong phòng, cười duyên dáng hết sức lả lướt.

Hề Chính ngồi đối diện cô ta, sắc mặt có phần lãnh đạm.

Cũng không hẳn là lãnh đạm, chẳng qua vốn dĩ trông hắn đã lạnh lùng như xác sống rồi.

Thấy cậu đến, Hề Chính và Tiền Oánh Oánh đồng loạt đứng lên.

Tiền Oánh Oánh khẽ vuốt váy, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường xen lẫn địch ý.

Giản Văn Minh nhếch môi cười nhạt, chậm rãi bước tới.

"Đến rồi." Hề Chính nói.

Giản Văn Minh không đáp, trực tiếp ngồi xuống.

Tiền Oánh Oánh cười dịu dàng: "Văn Khê, cuối cùng cậu cũng đến. Vì chờ cậu mà chúng tôi còn chưa gọi món. Tôi đói sắp chết rồi, nhưng A Chính cứ khăng khăng phải đợi cậu đến mới chịu gọi."

Chữ "A Chính" vừa thốt ra, Giản Văn Minh đã thấy ngứa tai.

"Tôi không đến để ăn." Cậu lạnh nhạt nói. "Chúng ta nói thẳng vào chuyện chính đi."

Tiền Oánh Oánh mỉm cười, giọng điệu vô cùng tội nghiệp: "Văn Khê, chuyện này A Chính đã giải thích với tôi rồi. Cậu thực sự hiểu lầm chúng tôi. Hôm đó A Chính uống hơi nhiều, tôi lại tình cờ có mặt. Dì bảo tôi đưa anh ấy về, tôi chỉ đưa đến khách sạn rồi đi ngay, giữa chúng tôi thật sự không có gì cả. Tôi một lòng thích A Chính, nhưng tôi không phải loại người đó. Cậu có giận thì giận tôi, A Chính vẫn luôn chung thủy với cậu, đừng hiểu lầm anh ấy."

Buồn nôn.

Cậu muốn nôn thật đấy.

Trước đây ở công ty, cậu đã chịu đủ thể loại giả tạo như Cố Vân Tương. Giờ đến nước Y lại gặp một phiên bản kém chất lượng hơn.

"Những lời này, ai mà không nói được? Chẳng lẽ các người gọi tôi đến đây rồi lại tự khai là có vấn đề?" Giản Văn Minh hờ hững nhìn Tiền Oánh Oánh, cố tình chậm rãi hỏi: "Một lòng yêu một người đàn ông đã có gia đình, không phát sinh quan hệ thì cô liền trong sạch sao?"

Tiền Oánh Oánh khựng lại.

Cô ta từng gặp Giản Văn Khê, biết cậu ta là người lạnh lùng, dường như không bao giờ để lộ cảm xúc. Dù có bị chọc giận thế nào cũng không phản ứng, rõ ràng là kiểu người cực kỳ sĩ diện. Chính vì thế, cô ta vừa bực bội vừa cảm thấy bị xúc phạm, nhưng lại càng muốn thách thức cậu ta.

Không ngờ lần này lại bị phản đòn.

Mặt cô ta lập tức đỏ bừng: "Tôi... Không phải ai cũng có thể kiểm soát được trái tim mình..."

Giản Văn Minh liếc nhìn Hề Chính

Hắn vậy mà không hề ngăn cản những lời lẽ giả tạo của Tiền Oánh Oánh.

Thật sự buồn nôn đến mức chỉ muốn đứng dậy về thẳng nhà.

Tiền Oánh Oánh dường như không cảm thấy mình có lỗi, tiếp tục lên giọng biện minh:

"Yêu một người thì có gì sai? Tôi cũng đâu có chen chân vào..."

"Cô nói đúng, yêu một người là chuyện khó kiểm soát. Nếu không may gặp phải một người đàn ông đã có vợ, lại hợp ý mình, dù biết là không nên nhưng vẫn chẳng thể kìm lòng, chuyện này đúng là khó tránh khỏi. Nếu cô chỉ đơn thuần lặng lẽ thích anh ấy, tôi tuy cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không đến mức trách móc nặng nề.

Nhưng cô có thực sự chỉ âm thầm thích anh ấy không? Cô đã bày tỏ tình cảm chưa? Cô có cố tình làm ầm lên để mọi người biết mình si tình không? Nếu vậy, cô và kẻ thứ ba thì có gì khác nhau?"

Giản Văn Minh càng nói càng giận, gần như không thể kìm nén sự căm ghét với những kẻ chuyên phá hoại tình cảm:

"Thu lại cái bộ mặt đáng thương giả tạo ghê tởm đó đi, tôi không muốn nhìn thấy. Ly hôn đúng là thoải mái thật!"

Mặt Tiền Oánh Oánh đỏ bừng, nước mắt như sắp trào ra. Cô ta vội nhìn về phía Hề Chính, nhưng hắn dường như cũng sững sờ tại chỗ.

Giản Văn Minh cảm thấy mình lại mất kiểm soát.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, cậu thật sự không nhịn nổi.

Cả đời này, cậu ghét nhất những kẻ phản bội trong tình cảm, đặc biệt khi kẻ đó còn có liên quan đến anh trai mình.

Cậu đứng dậy, không muốn phí thêm một lời nào nữa, xoay người rời đi.

"Chờ đã." Hề Chính đột nhiên lên tiếng.

Giản Văn Minh quay đầu, ánh mắt tràn ngập oán hận.

Tiền Oánh Oánh lập tức nhích lại gần hắn: "Anh Chính..."

Hề Chính lạnh nhạt nói:

"Tôi cũng cảm thấy chuyện gọi Tiền Oánh Oánh đến đây, bất kể nói gì cũng vô nghĩa, chẳng thể chứng minh được điều gì."

Giản Văn Minh hơi sững lại, sau đó xoay người nhìn Hề Chính.

Hề Chính tiếp tục: "Tôi gọi cô ấy đến đây không phải để giải thích chuyện đã qua, mà là để nói rõ về sau."

Hắn nhìn thẳng vào Giản Văn Minh, giọng điềm đạm nhưng kiên quyết:

"Hôm nay, ngay trước mặt Tiền Oánh Oánh, tôi cam đoan với em - dù chúng ta có ly hôn, tôi cũng sẽ không bao giờ có bất cứ quan hệ gì với cô ấy. Trước đây không có, sau này cũng không. Cô ấy không phải mẫu người tôi thích, chưa từng là và cũng sẽ không bao giờ là. Tôi, Hề Chính, không phải loại người tùy tiện. Người duy nhất tôi có quan hệ thân mật, nếu không phải người yêu thì nhất định là bạn đời cùng tôi chung sống."

Lời nói thẳng thắn và nghiêm túc đến mức khiến cả Giản Văn Minh lẫn Tiền Oánh Oánh đều sững sờ.

Tiền Oánh Oánh là người phản ứng trước, mặt đỏ bừng, nước mắt tràn đầy trong mắt, môi run rẩy hồi lâu nhưng không nói được lời nào. Có lẽ vì quá kinh ngạc, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô ta xách túi lên rồi chạy thẳng ra ngoài.

Hề Chính nhìn theo bóng dáng cô ta, nhưng không gọi lại cũng chẳng đuổi theo.

"Có khi cô ta đang chờ anh chạy theo đấy." Giản Văn Minh lạnh lùng buông một câu.

Hề Chính vẫn điềm nhiên: "Thế nào? Lời tôi vừa nói, em không tin?"

Giản Văn Minh nhìn hắn, chậm rãi hỏi: "Anh nói vậy là để giải thích với tôi, hay đang mượn tôi làm cái cớ từ chối cô ta?"

Hề Chính không trả lời ngay mà chỉ kéo ghế ngồi xuống, ra hiệu cho cậu cũng ngồi.

Giản Văn Minh suy nghĩ một chút rồi kéo ghế ngồi đối diện.

Hề Chính rót một ly trà, đẩy về phía cậu, giọng thản nhiên:

"Tiền Oánh Oánh thích tôi nhiều năm rồi, nhưng cô ấy chưa từng thẳng thắn tỏ tình, nên tôi cũng không có cơ hội để từ chối. Mẹ tôi thích cô ấy, nhà tôi và nhà cô ấy lại có quan hệ thân thiết, không ai muốn làm mọi chuyện trở nên khó coi. Tôi không biết cô ấy đã từng tìm đến em gây chuyện, hôm nay nói rõ ràng một lần, đối với em, với tôi, và với cô ấy đều tốt hơn."

Hắn đẩy ly trà qua, nhưng Giản Văn Minh không nhận, chỉ tựa lưng vào ghế, khoanh tay nhìn hắn.

Thấy vậy, Hề Chính đặt lại ly trà xuống bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu: "Đến nước này rồi, em vẫn không tin tôi sao?"

Giản Văn Minh chậm rãi nói: "Không có Tiền Oánh Oánh, có khi lại có Kim Oánh Oánh, Ngân Oánh Oánh, ai mà biết được."

Hề Chính bật cười.

Hắn vốn ít khi cười, nên khi cười lại càng khiến người ta có cảm giác khó hiểu.

Giản Văn Minh nhíu mày, nhìn hắn chằm chằm: "Anh cười cái gì?"

"Vậy có phải em cũng nghi ngờ tôi và Minh Thế Khải có gì đó không?"

Nụ cười trên môi Giản Văn Minh lập tức biến mất. Cậu nhét hai tay vào túi quần, dựa sâu vào ghế, ánh mắt tối lại.

"Lời em nói với tôi hôm qua, đến khi xong việc tôi mới nhận ra." Hề Chính chậm rãi lên tiếng: "Tôi và Minh Thế Khải không có quan hệ như em nghĩ. Cậu ta là Alpha."

"Tôi biết anh ta là Alpha." Giản Văn Minh đáp.

"Thật sự không có gì?" Cậu hỏi lại.

Hề Chính lắc đầu: "Trước đây chúng tôi là bạn thuở nhỏ, bây giờ chỉ là đối tác làm ăn."

"Vậy sao anh lại bảo tôi tránh xa anh ta? Thấy tôi qua lại với anh ta là anh không vui?"

"Em không nhận ra cậu ta thực sự thích em sao?"

Giản Văn Minh sững sờ: "Cái gì?"

Hề Chính bình tĩnh đáp: "Cậu ta luôn thích em. Chính vì thế nên mấy năm nay rất ít lui tới với tôi."

Giản Văn Minh: "......"

Đậu má.

Cậu cảm giác trong lòng có cả vạn con ngựa hoang chạy qua.

Hề Chính nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, chậm rãi nói: "Cho nên, em đừng ôm đầy bụng oán hận mà tìm hết lý do này đến lý do khác. Tất cả chỉ là hiểu lầm. Tôi không có kẻ thứ ba. Nếu có, tôi hiện tại cũng chẳng bị kỳ mẫn cảm hành hạ khó chịu đến thế này."

Giản Văn Minh rút tay khỏi túi, ngẩn người nhìn Hề Chính.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu có cảm giác như Hề Chính đã nhìn thấu mình.

Nhưng hắn lại tiếp tục: "Văn Khê, chúng ta thực sự không hiểu rõ nhau. Cũng giống như tôi, trước giờ chưa từng biết em lại có tính khí dữ dằn như vậy."

Giản Văn Minh khẽ thở ra một hơi.

Cậu cầm ly trà Hề Chính rót khi nãy, nhấp một ngụm.

Tất cả đều là hiểu lầm sao?

Tiền Oánh Oánh là hiểu lầm, Minh Thế Khải là hiểu lầm, cái gọi là kẻ thứ ba cũng là hiểu lầm.

Cậu ngẩng đầu nhìn người đàn ông hơn mình bốn tuổi trước mặt.

So với tuổi thực, Hề Chính trông còn uy nghiêm, trưởng thành và trầm ổn hơn nhiều. Dáng người quá cao lớn, rắn rỏi, khiến hắn tạo ra một loại áp lực vô hình.

Trong không gian, hương tuyết tùng nhàn nhạt lan tỏa.

"Ăn cơm đi, tôi đói rồi." Hề Chính bỗng nhiên lên tiếng.

Giản Văn Minh im lặng nhìn hắn gọi phục vụ đến.

Nhân viên phục vụ đưa thực đơn, Hề Chính gọi hai món, sau đó nhìn về phía cậu.

Giản Văn Minh thản nhiên nói: "Anh cứ gọi tùy ý."

Hề Chính lại gọi thêm hai món nữa.

Giản Văn Minh phát hiện, những món hắn chọn hoàn toàn không hợp khẩu vị của anh trai cậu.

Xem ra, giữa họ thực sự không có tình cảm gì.

Nếu ngay từ đầu đã chẳng có chút tình cảm, cũng không có kẻ thứ ba chen vào, vậy cuộc hôn nhân này kết thúc chỉ đơn giản là một bi kịch do tính cách không hợp mà thôi.

Cậu không hề cảm thấy vui vẻ, ngược lại còn có chút thương cảm.

Nhưng hiển nhiên, cậu cũng không thể hoàn toàn tin vào lời của Hề Chính. Cậu vẫn cần kiểm chứng xem những gì hắn nói có thật hay không.

Ví dụ như Minh Thế Khải có thực sự thích anh trai cậu không.

Nếu tất cả đều đúng như lời Hề Chính nói, vậy cậu sẽ đem toàn bộ sự thật nói cho anh trai mình.

Dù có lẽ, anh cậu cũng chẳng bận tâm đến cái gọi là chân tướng này.

Giản Văn Khê quá lạnh lùng, bỗng nhiên, cậu cảm thấy có chút đau lòng thay cho anh mình.

"Em nói kỳ ph*t t*nh của em hỗn loạn?" Lúc ra khỏi nhà hàng, Hề Chính đột nhiên hỏi: "Có nghiêm trọng không? Muốn tôi đánh dấu tạm thời một chút không?"

Giản Văn Minh lạnh lùng đáp: "Không cần. Tôi đã ly hôn với anh rồi. Anh sẽ không cho rằng tôi, Giản Văn Khê, không tìm được một người sẵn sàng đánh dấu tôi chứ?"

"Người nguyện ý đánh dấu em chắc chắn có rất nhiều." Hề Chính chậm rãi nói. "Nhưng có ai khiến em cam tâm tình nguyện bị đánh dấu không?"

Giản Văn Minh lập tức quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hắn.

Hề Chính khẽ nuốt nước bọt, sau đó giơ tay ra hiệu cho tài xế.

Giản Văn Minh không về nhà mà đến chỗ Tôn Ngôn Ngôn.

Vừa thấy cậu, Tôn Ngôn Ngôn liền nói: "Thấy chưa, tôi đã bảo mà!"

"Tôi làm sao lại không nhìn ra Minh Thế Khải thích tôi... anh tôi?"

Là vì trước đó cậu đã mặc định Minh Thế Khải là một kẻ thứ ba chen chân sao?

"Cậu có thể nhìn ra cái gì chứ?" Tôn Ngôn Ngôn bĩu môi. "Cậu từ nhỏ đến giờ không phải..."

"Không phải cái gì?"

Tôn Ngôn Ngôn cười cười: "Đơn thuần sao."

Giản Văn Minh tựa người lên ghế, hai chân trắng nõn bắt chéo: "Nếu tất cả thật sự như Hề Chính nói, chỉ là hiểu lầm, vậy tôi cũng chẳng có lý do gì để trả thù nữa. Có thể thu tay lại rồi."

Tôn Ngôn Ngôn nói: "Nhưng cũng không thể trách anh cậu hiểu lầm. Tin đồn tình ái của Hề Chính quá nhiều, không còn cách nào khác, người mơ ước sắc đẹp của anh ta quá đông."

"Anh ta? Sắc đẹp?"

Tôn Ngôn Ngôn cười cười: "Tôi nói sắc đẹp, đương nhiên không chỉ riêng khuôn mặt, chủ yếu là khí chất. Xuất thân của Hề Chính không bàn đến, chỉ xét điều kiện cá nhân thôi, Alpha ưu tú như anh ta có được mấy người? Cậu từng gặp qua chưa? Tôi thì chưa thấy."

Giản Văn Minh nghĩ ngợi. Cậu thì đã từng gặp qua.

Cậu cảm thấy Chu Đĩnh còn hơn Hề Chính, ít nhất cũng đẹp trai hơn.

Cái mặt của Hề Chính kia, có thể tính là đẹp trai sao?

Tôn Ngôn Ngôn chậc chậc: "Hề Chính chắc chắn rất lớn, còn dùng rất tốt."

Giản Văn Minh vừa uống một ngụm nước có ga, suýt nữa phun ra, vội vàng vươn chân đạp Tôn Ngôn Ngôn một cái.

Tôn Ngôn Ngôn cười ha hả: "Chắc chắn lớn hơn cậu!"

Giản Văn Minh lập tức ngồi dậy: "Biến đi."

"Ai dà, cậu từ bao giờ trở nên ngây thơ thế này."

Có thể không nghĩ đến chuyện đó được không? Trong đầu cậu đã bắt đầu xuất hiện những hình ảnh không mấy tốt đẹp rồi.

Nhưng vấn đề là, Hề Chính từng là chồng của anh trai cậu. Vậy nên mỗi lần suy nghĩ đến chuyện "lớn hay không lớn" này, cậu đều cảm thấy vô cùng khó xử

Cậu cảm thấy Alpha ở điểm này rõ ràng không bằng Omega, có nam tính hay không, người ngoài nhìn vào là biết ngay.

Ví dụ như Chu Đĩnh, ví dụ như Hề Chính, bọn họ thuộc kiểu vừa nhìn đã biết là tình nhân trong mộng của Omega, đồng thời cũng là đối tượng Alpha khác ngưỡng mộ.

Giản Văn Minh ngồi xe trở lại chỗ của Hề Chính. Vừa đến cổng lớn, cậu đã thấy bên ngoài đậu một chiếc siêu xe xa hoa nhưng thiết kế lại rất kín đáo.

Trong sân có hai nữ Omega đang đứng. Còn ngoài sân, bên cạnh chiếc xe kia, có hai Alpha mặc chính trang màu đen.

Trận thế không hề nhỏ.

Hai Alpha đó dường như nhận ra cậu, vừa thấy cậu đến gần liền cung kính gật đầu chào: "Cậu Giản."

Giản Văn Minh giữ bình tĩnh, hơi nhíu mày rồi gật đầu đáp lại.

Khi cậu nghiêm túc, khí chất gần như giống hệt Giản Văn Khê, dáng người gần như hoàn mỹ, lạnh lùng, tuấn mỹ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Chỉ là ánh mắt của cậu sắc bén hơn rất nhiều.

Cậu nhấc chân, đi thẳng vào trong sân.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...