Đường Phi đang điều trị mụn chỗ Hà Tiên Tiên.
Cô vừa đắp mặt nạ vừa lướt điện thoại, thấy những lời lăng mạ dưới Weibo thì mắng: “Đám anti-fan ngu ngốc này, động một chút là tố cáo, tố cáo bà nhà chúng ấy! Thật sự muốn vặn vẹo đám người đó đánh một trận cho đã cái nư ghê!”
Hà Tiên Tiên cầm chất dịch tinh túy của dương khí trên tay, vừa xoa bóp hàm vừa an ủi cô: “Diễn viên như mấy em là cái nghề có độ nguy hiểm cao nhỉ? Nếu chị là đám anti-fan kia, chị cũng sẽ thấy mất cân bằng đó. Em là nghệ sĩ chỉ mới tốt nghiệp tiểu học, lại có thu nhập cao hơn những người học hành gian khổ mấy chục năm, ai mà không ghen tị chứ? Cho nên mới nói, người nói xấu sau lưng em mới thật sự là ông lớn! Người đó biết cách nắm bắt tâm lý của những kẻ thua cuộc và lợi dụng bọn họ để nói xấu em. Vậy, em đã đắc tội với ai?”
“Tôi đắc tội với nhiều người lắm.” Đường Phi thở dài.
Những gì cô học được khác với người thường, nên đương nhiên cô không có thời gian đi học. Bản lĩnh bắt quỷ mà cô học được khó hơn nhiều so với việc học hành chăm chỉ hơn mười năm.
Cô giỏi bắt quỷ, nhưng lại không có sở trường tự marketing tẩy trắng bản thân. Mặc dù cô rất uy nghiêm trước mặt quỷ hồn, nhưng cô không thể làm gì được đám anti-fan đáng ghét này.
Trong lúc cô đang buồn bực, cô tình cờ lướt thấy bài đăng trong vòng bạn bè của Tần Lê, thấy anh chia sẻ chương trình truyền hình trực tiếp “Cố lên kỳ thi đại học”[3].
[3] Cố lên kỳ thi đại học: “高考冲冲冲”là tên một chương trình truyền hình, có thể hiểu là một show cổ vũ tinh thần cho kỳ thi đại học ở Trung Quốc.
Đường Phi nhanh chóng gửi tin nhắn cho Tần Lê, nói cô sẽ tham gia chương trình này để bịt miệng đám anti-fan đáng ghét kia.
Tần Lê: “Không phải cô có trình độ tiểu học sao? Cô có thể làm được đề thi đại học không?”
Đường Phi: “Ha ha, lúc bọn họ cười nhạo trình độ tiểu học của tôi, có lẽ bọn họ không biết kinh nghiệm tôi bị một con quỷ bắt giữ và dạy học hơn mười năm.”
Tần Lê: “???”
Trong nhóm Wechat quỷ hồn của Đường Phi đang bắt đầu rỉ tai thì thầm nhau:
[Nhóm trưởng – quỷ nước]: Nhìn ánh mắt là biết[4], đúng là người từng bị tôi kéo ra dạy dỗ. Năm đó tôi là một trong số ít nghiên cứu sinh tiến sĩ đấy. [đẩy mắt kính]
[4] “确认过眼神” là một cách nói phổ biến trên mạng Trung Quốc, mang nghĩa kiểu “vừa nhìn là nhận ra” hoặc “ánh mắt xác nhận rồi”.
[Quỷ rượu]: Nhóm trưởng thật tuyệt, thế mà lại là thấy giáo của tiên nữ chân dài, vãi cả đỉnh!
[Quỷ chết đói]: Chết tiệt, lại có người coi thường Phi của tôi vì trình độ học vấn thấp? Có lẽ bọn họ không biết Phi của tôi là người đã vượt qua chứng chỉ kỳ thi Thiên sư cấp mười nhỉ? Còn là chứng chỉ do Địa phủ đích thân ban phát nữa đó! Không có nhiều Thiên sư trên thế giới có được vinh dự này đâu! Vãi thật, nhìn ánh mắt là biết – đúng là một lũ hết thuốc chữa, đúng là ai cũng dám bôi đen!
[Quỷ mập nhỏ]: Chị Đường Phi thật sự là người sở hữu chứng chỉ Thiên sư cấp mười sao? Tại sao em chưa bao giờ nghe đến tên của chị Đường Phi nhỉ?
[Quỷ chết đói]: Đó là vì Phi Phi của chúng ta khiêm tốn! Ngay cả tổ sư gia cũng khiêm tốn nốt! Tổ sư gia cũng là nhân vật lợi hại, năm đó bắt được quỷ nước, còn để quỷ nước dạy học cho Phi Phi và Liễu Liễu, Phi Phi chỉ dám khóc không dám giận!
[Quỷ mập nhỏ] kinh hãi: Chị Đường Phi cũng biết khóc? Khoan đã, Liễu Liễu là ai?
Nhắc đến cái tên “Liễu Liễu” này, cả nhóm đều im lặng, không ai dám nói gì nữa.
…
Do sự cố trong hai tập đầu là “Thôn đảo cô đơn” và “Thôn Oán”, địa điểm ghi hình tập ba được Tần Lê đổi sang Nhật Bản. Vì mất thời gian để chuẩn bị cảnh quay nên các khách mời đã nghỉ ngơi hơn nửa tháng.
Thứ bảy, trợ lý Giản Tú gửi danh sách khách mời sẽ tham gia “Cố lên kỳ thi đại học” trong vài ngày tới. Ngoài Thái Húc là nghệ sĩ cùng công ty, còn có Ảnh đế đang hot Liễu Vân Sinh.
Lúc Đường Phi nhìn thấy Liễu Vân Sinh, cả người đều bất ổn. Cô cho rằng trước khi trở thành diễn viên tuyến một, cô sẽ không giao thiệp với Vân Sinh, nhưng không ngờ bọn họ lại cùng nhau ghi hình chương trình sớm như vậy.
Năm đó, ông nội Đường nhận nuôi một cậu bé, mặc dù ông không thừa nhận anh ta là học trò nhà họ Đường, nhưng không hề để anh ta thiếu thốn một thứ gì. Đường Phi nhạy cảm với bùa chú, cho nên học bùa kiếm, trong cơ thể cô chảy dòng máu gia tộc họ Đường – Thiên sư trừ ma sử dụng bùa kiếm, cho nên việc tu luyện pháp môn này dễ dàng hơn người thường.
Liễu Vân Sinh vì nóng vội cầu thành, để cưỡng ép tu luyện bùa kiếm và được Thanh Kiếm Tru Tà của họ Đường chấp nhận, anh ta lại dám giao dịch với quỷ quái, tiến hành thay đổi xương máu với Đường Phi, người chưa đầy mười tuổi, gần như g**t ch*t Đường Phi.
Một nửa máu của Đường Phi chảy trong cơ thể Liễu Vân Sinh, bề ngoài cô có vẻ đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, nhưng thực tế mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt, cô phải chịu đựng nỗi đau thấu xương, hơn nữa còn mất hết pháp lực. Nỗi đau đó gấp hàng trăm lần cơn đau bụng kinh của con gái bình thường.
Vì sự an toàn của bản thân, Đường Phi cưỡng chế dùng bùa chú thay đổi kỳ kinh nguyệt của mình từ một tháng thành hai tháng, điều này cũng gây ra tổn hại lớn đến tuổi thọ của cô. Để tích lũy công đức, tuổi thọ và cân bằng sự tổn hại này, Đường Phi chỉ có thể đi bắt quỷ.
Thế là cô rơi vào vòng luẩn quẩn: bắt quỷ thì nổi mụn, nổi mụn thì lại tốn tiền trị mụn. Những năm qua, cô bắt quỷ kiếm tiền cũng thật sự là kiếm được đấy, nhưng trước khi gặp được vụ lớn của Ông Hồng, cô thật sự chẳng tiết kiệm được bao nhiêu – thuộc dạng xài hết tiền mỗi tháng.
Chỉ sau khi cô giao dịch với Ông Hồng, cô mới có tiền để mua nhà.
Vào ngày cô đau đớn thấu xương mỗi tháng, đám quỷ quái quanh đó đều muốn kéo đến tìm cô báo thù. Để bảo vệ an toàn cho cháu gái, ông nội Đường đã đích thân vượt ải ở núi Linh Vân, bắt được Hắc Đường, cũng buộc Hắc Đường ký huyết khế mười lăm năm với Đường Phi.
Trong mười năm qua, chính vì sự bảo vệ của Hắc Đường mà Đường Phi không bị đám ma quỷ xé xác vào ngày cô yếu nhất.
Tóm lại, Liễu Vân Sinh không chỉ là kẻ phản bội sư môn, mà còn là kẻ thù không đội trời chung của Đường Phi. Đường Phi bị dân cư mạng bôi đen đến mức này, tám phần là Liễu Vân Sinh giở trò ở sau lưng.
*
Hai ngày sau, “Cố lên kỳ thi đại học” tuyên bố Đường Phi và Thái Húc, Liễu Vân Sinh sẽ cùng tham gia chương trình. Chương trình này chủ yếu mời những người nổi tiếng làm đề thi đại học để thỏa mãn sự tò mò của cư dân mạng.
Ngay khi blog chính thức được công bố, các bình luận bên dưới đã bắt đầu chửi bới:
“Có bệnh à, chương trình này bị điên rồi à, mời một học sinh tiểu học tới tham gia chương trình? Ha hả, đây là muốn làm gì vậy? Sỉ nhục chỉ số IQ của khán giả sao? Tổ chương trình định để nữ chính làm nền, rồi mở bài giải sẵn cho nữ phụ à?”
“Chương trình này chịu rồi =)), người ta làm đề thi đại học, còn Đường Phi thì cầm bảng cửu chương với bài giải hệ phương trình hả? Dễ vậy ai chơi lại?”
“Ghê gớm thật đấy Đường Phi của tôi, chươn trình nào cũng dám tham gia. Cẩn thận sống ảo quá mức, sẽ tan thành mây khói đó. [Cười]”
…
Tóm lại, không ai coi trọng về sự tham gia của Đường Phi trong chương trình. Người đại diện Chương Phương cũng bày tỏ sự không hiểu của mình đối với hành vi của nghệ sĩ Đường Phi, còn tưởng rằng sếp yêu cầu cô tham gia chương trình này là cố ý phá hoại hình tượng của cô.
Cô ấy không thể nhịn đựng được nữa, tự mình đi tìm Đường Phi nói chuyện: “Đường Phi, cô đừng tham gia chương trình này nhé? Cô thực sự có trình độ tiểu học, cũng không lấy ra được bằng tốt nghiệp đại học để bác bỏ tin đồn, mà lên chương trình cũng bị cách khách mời khác đè bẹp. Cô cứ giả ốm đi, phía sếp Tần để tôi nói chuyện với anh ấy.”
Đường Phi an ủi người đại diện Chương Phương: “Chị Phương, không sao đâu, em đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Lúc nhỏ sinh bệnh không đi học, nhưng không có nghĩa em không học kiến thức. Kiến thức cấp Ba em cũng học rồi, chỉ là mấy năm nay bận kiếm tiền nên không có thời gian đi thi đại học thôi.”
Chương Phương nửa tin nửa ngờ, do dự một lúc mới nói: “Nếu vậy ngày mai em đến chỗ Thái Húc cùng ôn tập đi. Để chương trình được hiểu quả, khách mời tham gia chương trình đều sẽ được bổ túc kiến thức trước. Dù sao Thái Húc cũng vừa mới lên đại học, kiến thức cấp Ba của cậu ấy vẫn rất vững chắc, nhưng em… ngày mai em đến sớm chút nhé.”
“Vâng.”
***
Thời tiết tháng Bảy nóng nực, chín giờ Đường Phi ra cửa, cô bị một đợt nắng nóng thiêu đốt.
Có vẻ như nhiệt độ ở thành phố A gần đây sẽ tăng vọt lên 40 độ. Khi đến công ty, Giản Tú đưa Đường Phi đến lớp học bổ túc. Khi họ đến nơi, Thái Húc và trợ lý của cậu ấy đã đến rồi.
Từ ngày ghi hình chương trình xong, Đường Phi vẫn chưa gặp lại Thái Húc. Hôm nay khi cô nhìn thấy cậu ấy, chàng trai không trang điểm, khí đen nơi ấn đường của cậu ấy dọa cô sợ hết hồn.
Lúc ghi hình, mặc dù sức sống tinh thần không như trước kia, nhưng tốt xấu gì cũng dồi dào. Nhưng hôm nay, trên trán cậu không chỉ ngưng tụ tử khí, quầng thâm dưới mí mắt cũng rất đáng sợ.
Đường Phi và Thái Húc bị giáo viên do công ty mời đến bắt phải làm đề 《Năm năm thi đại học, ba năm ôn luyện》suốt cả buổi sáng. Đến trưa, khi đến giờ ăn cơm, Thái Húc không đến căn tin mà lại đi xuống bãi đậu xe dưới hầm.
Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn, bưng dĩa cơm đến tìm trợ lý của Thái Húc, ngồi xuống đối diện cô nàng, dò hỏi tình huống lúc này của Thái Húc.
Vẻ mặt trợ lý Thái Húc bất đắc dĩ nói: “Sau khi quay xong tập đầu tiên của chương trình, anh ấy đã về quê một chuyến. Đến khi quay tập thứ hai, cả con người anh đã thay đổi rất nhiều. Khi ghi hình ngoài trời hay quay quảng cáo, anh ấy đều ăn uống trong xe RV, không cho bất kỳ ai lên xe. Ở công ty cũng vậy, không nghỉ trong phòng nghỉ, cũng không đến căn tin dùng bữa, hễ có thời gian là lại lên xe. Cảm xúc của anh ấy cũng trở nên thất thường, có lúc bình thường, có lúc lại nóng nảy, u ám.
Đường Phi hỏi lại: “Em không nói với người đại diện của cậu ấy à?”
“Có rồi rồi, anh Lưu Vũ còn dẫn anh ấy đi khám bác sĩ tâm lí. Nhưng lúc anh ấy đi khám bác sĩ tâm lí thì rất bình thường, vẫn hài hước và vui vẻ như ngày thường. Nhưng sau khi anh ấy rời khỏi bệnh viện, anh ấy lại thay đổi. Gần đây em bị anh ấy giày vò quá mức, thậm chí còn muốn nghỉ việc nữa.”
Đường Phi im lặng suy nghĩ một lát, đặt đũa xuống nói: “Em ăn trước đi, tôi ra ngoài một lát.”
Trợ lý gật đầu.
Khi Đường Phi đến bãi đỗ xe ngầm, cô mới phát hiện ra chiếc xe RV của Thái Húc đã không thấy đâu. Cô dùng một lá bùa truy tung để lần theo dấu vết, cuối cùng tìm đến biệt thự nhà Thái Húc. Cô đứng bên ngoài căn biệt thự, nhìn tử khí tỏa ra từ phòng ngủ tầng ba, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
Đúng lúc đó, mẹ của Thái Húc vừa từ bên ngoài về, nhìn thấy Đường Phi đứng trước cửa nhà mình thì lập tức lo lắng. Bà sợ bị phóng viên chụp được cảnh Đường Phi vào nhà mình, càng sợ Đường Phi lợi dụng con trai bà để kéo độ hót. Dù sao con trai bà cũng là một tiểu sinh đang nổi đình nổi đám trong giới giải trí, mà mấy “chị gái lớn tuổi” trong giới muốn tiếp cận cậu ấy thì không phải số ít.
Sau khi mẹ Thái Húc vào cửa, cố ý để bảo vệ mời Đường Phi rời đi.
Đường Phi bất lực, đành phải gọi điện cho Tần Lê. Không đợi đối phương hỏi han, cô nói thẳng: “Thái Húc gặp chuyện rồi. Anh có số điện thoại của bố mẹ cậu ấy không? Tôi đang đứng trước cửa nhà họ, hình như mẹ cậu ấy hiểu lầm gì đó về tôi. Anh giúp tôi nói với bà ấy một tiếng, để tôi vào trong. Nếu chậm trễ thêm chút nữa… e rằng cái mạng nhỏ của Thái Húc khó mà giữ được.”
“Xảy ra chuyện gì?” Tần Lê lập tức nói: “Cô chờ một chút, tôi gọi điện thoại.”
Tần Lê và Thái Húc ở cùng một tiểu khu, hôm nay đúng lúc anh ở nhà. Biết ngày Thái Húc gặp chuyện, lập tức chạy tới, dẫn Đường Phi cùng nhau vào nhà họ Thái.
Mẹ của Thái Húc vừa nghe xong lời nói của Đường Phi, lập tức đổi sắc mặt: “Cô Đường, tôi biết dạo gần đây cô đang xây dựng hình tượng ‘cô gái bắt quỷ’, nhưng cô cũng không thể vì cái hình tượng đó mà chạy đến nhà tôi nguyền rủa con trai tôi chứ? Sếp Lê, hai nhà chúng ta cũng coi như có chút giao tình, vậy mà cậu lại dẫn theo bà đồng này đến nhà tôi sao? Húc Húc nhà chúng tôi còn nhỏ, lại rất đơn thuần, cậu để nó làm chung công ty với loại phụ nữ này, thật sự sẽ dạy hư nó à?”
Mẹ của Thái Húc đã ly hôn với cha cậu ấy từ rất sớm và đã có gia đình riêng, bình thường không có thời gian chăm lo cho Thái Húc. Khi ở trong nước, chỉ có bà nội của Thái Húc chăm sóc cậu ấy.
Vài ngày trước Thái Húc gọi điện cho bà, không nói gì mà chỉ khóc. Bà gọi lại cho bà cụ thì không ai bắt máy. Vì thế bà mới tạm gác lại chuyện bên nước ngoài để quay về nước một chuyến.
Không ngờ vừa về đến nhà đã gặp ngay một “bà đồng” trong giới giải trí như Đường Phi.
Đối mặt với sự vô lý của mẹ Thái Húc, Đường Phi cũng không tức giận, chỉ hỏi: “Vậy sau khi bác về nước, bác đã gặp Thái Húc chưa? Bác có thấy tình trạng hiện tại của cậu ấy không?”
Mẹ của Thái Húc sững lại một chút, lập tức nói:”Nó là con trai tôi, tôi muốn gặp nó thì cần cô cho phép à?” Nói xong, bà nhìn về phía trên lầu hét lên: “Húc Húc, mau xuống đây, mẹ về rồi.”
Bình thường vào giờ này, chỉ cần nghe thấy tiếng mẹ, Thái Húc đã sớm chạy xuống rồi. Nhưng hôm nay không hiểu sao lại chẳng có chút động tĩnh nào.
Mẹ Thái Húc lại gọi thêm mấy tiếng, vừa chửi vừa gọi, rồi gọi người giúp việc sang: “Thái Húc bị sao vậy? Cô lên gọi nó xuống lầu đi.”
Nghe nói phải lên lầu, ánh mắt người giúp việc lóe lên, theo bản năng lùi lại một bước, nói: “Bà chủ, bà tự lên đi. Nửa tháng trước, cậu chủ đã đi ngoài dặn bọn tôi không được phép lên lầu. Mấy hôm trước, Tiểu Thôi chỉ lên lầu để đi vệ sinh, thì bị cậu chủ đá một cái ngã xuống cầu thang, gãy cả xương.”
Vẻ mặt mẹ Thái Húc không thể tin nổi: “Cô nói vớ vẩn gì vậy? Tính cách của Húc Húc xưa nay là rất tốt, bình thường nó đối xử với các cô cũng khoan dung, sao cô lại dám vu oan cho nó như thế?”
Người giúp việc đáp: “Bà chủ, nếu không phải vì trước giờ cậu chủ đối xử tốt với chúng tôi, Tiểu Thôi đã báo cảnh sát rồi. Sau chuyện đó cậu chủ cũng đã xin lỗi nghiêm túc, còn bồi thường tiền và lo hết chi phí chữa trị cho Tiểu Thôi. Bà chủ, tôi thật sự không dám lên đâu, bà tự lên đi.”
Mẹ Thái Húc lại hỏi: “Thế còn bà nội Thái Húc đâu? Sao cũng không thấy?”
Người giúp việc trả lời: “Cậu chủ nói đã đăng ký cho bà cụ một tour du lịch, hiện tại đang đi chơi rồi. Mỗi tối cậu chủ đều gọi điện cho bà cụ, nghe nói bà cụ chơi rất vui.”
Mẹ Thái Húc cảm thấy kỳ lạ: “Bà nội Thái Húc sao có thể yên tâm để nó ở nhà một mình?”
Tần Lê cũng cảm thấy tình hình không ổn, lập tức nói: “Thưa dì, hay là chúng ta lên lầu xem thử?”
Lúc này mẹ Thái Húc cũng không còn tâm trí nghĩ gì khác, chỉ lo lắng cho con trai, dẫn theo Tần Lê và Đường Phi lên lầu. Vừa đến đầu cầu thang tầng ba, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mặt.
Trên cánh cửa căn phòng ở cuối hành lang, không ngờ lại dán mấy lá bùa.
Mẹ Thái Húc bịt mũi, suýt nữa thì buồn nôn mà ói ra: “Đây là mùi gì vậy?”
“Xác thối.” Đường Phi bước nhanh hai bước vượt lên trước mẹ Thái Húc, đi thẳng đến trước cửa phòng rồi dừng lại. Cô gõ cửa vài cái, bên trong hoàn toàn không có phản hồi.
Mẹ Thái Húc lập tức cảm thấy có điều bất thường, vừa kéo mấy lá bùa trên cửa, vừa đập mạnh cửa vang “thùng thùng”: “Húc Húc, là mẹ đây, con mở cửa mau, mẹ về rồi!”
Đường Phi vỗ nhẹ vai mẹ Thái Húc, ra hiệu bà tránh sang một bên, rồi nghiêng người nói với Tần Lê đứng phía sau: “Cánh cửa này bị phong ấn bởi âm khí, người thường không mở nổi đâu. Sếp Tần, anh là khắc tinh của quỷ hồn, làm phiền anh vậy.”
Tần Lê gật đầu một cái, nhấc chân đá mạnh một cú vào cửa. Cánh cửa trông có vẻ rất chắc chắn, vậy mà lại bị một cú đá của anh làm vỡ vụn như mảnh gỗ mục, rào rào rơi xuống đất, vỡ nát như kính.
Tần Lê bỗng nhớ đến bức thư mấy hôm trước Tần Kiêu gởi cho anh: “Em chỉ lén ăn có gà rán, khoai tây chiên với coca thôi, vậy mà anh lại luyện thành cả thiết bố sam lẫn kim cang tráo?”
Lúc đầu còn tưởng Tần Kiêu chỉ nói nhảm, nhưng giờ anh cũng bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc là từ khi nào mình luyện thành thiết bố sam với kim cang tráo vậy?
…
Trong phòng tối om, mùi xác thối nồng nặc tràn ngập trong không khí.
Bật đèn lên, lúc này họ mới phát hiện ra nguồn gốc của mùi xác thối. Bà nội Thái Húc đang nằm trên giường, đã trở thành một xác khô, da thịt nhiều chỗ đã thối rữa. Thái Húc ngất lịm bên cạnh giường, cổ tay đang nhỏ máu đặt ngay trên môi của bà.
Máu tươi của cậu thiếu niên đang nuôi dưỡng thi thể ấy, cái xác khô kia đang dần dần trở nên căng đầy trở lại, trên gương mặt của bà nội thậm chí bắt đầu có sắc hồng hồi phục. Mẹ Thái Húc lao đến, ôm chầm lấy con trai: “Húc Húc!”
Đúng lúc này, người bà đang nằm trên giường đột ngột ngồi bật dậy, trợn trừng mắt, đưa tay bóp lấy cổ của người phụ nữ.
Mẹ Thái Húc gần như nghẹt thở, hai tay túm lấy cổ tay của bà cụ, cố gắng nói trong tuyệt vọng: “Mẹ… mẹ… là con, con là Trình Yến đây.”
Đường Phi lập tức tung một cú đá mạnh tới, cánh tay của bà cụ phát ra tiếng “rắc” như bị gãy, buộc phải thả mẹ Thái Húc ra. Đường Phi lập tức dán một lá bùa lên trán của bà cụ, khiến bà cụ bị trói chặt tại chỗ. Sau đó cô quay sang dặn Tần Lê và mẹ Thái Húc: “Hai người đỡ Thái Húc ngồi dậy trên ghế.”
Hai người vội vàng dìu Thái Húc ngồi vào chiếc ghế xoay trước bàn máy tính. Đường Phi ngẩng đầu lên, nói với Tần Lê: “Đứa nhỏ này đã truyền hết máu cho bà nội rồi, mất máu quá nhiều. Bây giờ cần máu dương để bù lại.”
Tần Lê lập tức nói: “Tôi gọi xe cấp cứu ngay!”
Đường Phi lắc đầu nói: “Trong cơ thể cậu ấy tử khí quá nặng, cần phải dùng máu thuần dương để áp chế trước. Sếp Tần, máu của anh…”
“Để tôi.” Tần Lê không hề do dự, đưa cổ tay ra trước mặt Đường Phi: “Dùng máu của tôi đi.”
“Được.” Đường Phi lấy ra một lá bùa, rạch cổ tay của Tần Lê. Máu từ cổ tay người đàn ông nhỏ từng giọt vào miệng Thái Húc, dần dần, luồng tử khí quấn quanh cơ thể cậu ấy tan biến, sắc mặt cũng dần hồng hào trở lại.
Ngay sau đó, Thái Húc tỉnh lại, cảm thấy buồn nôn và bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Thứ cậu ấy nôn ra là cơm chiên trứng chưa kịp tiêu hóa, chẳng bao lâu, đống cơm ấy biến thành chất sáp như sáp nến tan chảy.
Xong việc, Đường Phi dán một lá bùa lên vết thương ở cổ tay Tần Lê, vết rạch ban nãy lập tức biến mất không còn dấu vết.
Thái Húc mơ màng tỉnh hẳn, nhìn mọi người xung quanh, rồi lại nhìn về phía bà nội đang bất động ở kia, lập tức muốn lao tới, nhưng bị Đường Phi và Tần Lê giữ lại.
“Các người làm gì vậy! Bà nội sắp không xong rồi, tôi phải cứu bà!” Thái Húc gào lên như phát điên.
Mẹ Thái Húc nắm chặt tay con trai, khóc nức nở: “Con à, đó không phải là bà nội con đâu, đó là quỷ đấy, con tỉnh lại đi!”
Thái Húc hất tay mẹ ra, hung dữ trừng mắt nhìn bà: “Đó là bà nội, bà tránh ra! Bà không có tư cách quản tôi!”
“Thái Húc, đó thật sự không phải là bà nội em.” Đường Phi chỉ vào bà cụ đang bất động, nói: “Bà nội em lúc còn sống chắc rất yêu thương em đúng không? Một người thương em đến vậy, làm sao lại nỡ hại em sau khi chết? Bà nội em đã chết cách đây nửa tháng rồi, con quỷ này chiếm lấy thi thể bà, giả mạo thân phận của bà để ngang nhiên hút máu của một thiếu niên là em để nuôi dưỡng nó. Nếu bọn chị đến trễ một chút thôi, máu của em đã bị nó hút cạn.”
Thái Húc không thể tin được, lắp bắp: “Không… Không thể nào… đó là bà nội thật mà… Cơm chiên trứng bà làm… chính là hương vị của bà!”
Đường Phi chỉ vào vũng sáp dưới đất: “Đây chính là ‘cơm chiên trứng’ em nói sao?”
Thái Húc nhìn theo hướng cô chỉ, thấy đống sáp tan ra chưa kịp tiêu hóa ấy, mặt lập tức trắng bệch. Ngẩn người một lát, cậu khẽ hỏi: “Vậy… vậy bà nội em đâu rồi?”
Đường Phi quay đầu nhìn con quỷ đang bị trói kia, đáp: “Con quỷ này chiếm lấy cơ thể bà nội em, nhờ đó cưỡng ép lưu lại trần gian, qua mặt được quỷ sai của Âm giới, khiến linh hồn của bà không thể đi đầu thai. Bởi vậy, sinh hồn của bà vẫn còn lang thang ở dương gian. Nhưng nếu sinh hồn rời khỏi thân thể quá mười ngày, bà sẽ mất hết ký ức, không còn nhớ mình là ai. Nếu trước ngày mười bốn tháng Bảy âm lịch vẫn chưa tìm được bà, bà sẽ vĩnh viễn không thể đầu thai, trở thành cô hồn dã quỷ, mãi mãi trôi dạt ở dương gian, không được siêu sinh.”
Cô ngừng một chút rồi nói thêm: “Còn nữa, nếu bà nội em không thể đến âm phủ trình bày rõ sự việc, thì dương thọ của em cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng. Em sẽ không sống nổi qua năm nay đâu.”
Thái Húc tức đến đỏ hoe cả mắt, siết chặt nắm tay nhìn chằm chằm con quỷ đang bị trói ngồi trên giường. Sau một hồi nghiến răng ken két, cậu quay sang nói với Đường Phi: “Chị Đường Phi, em cầu xin chị, nhất định phải cứu bà nội em!”
Mẹ Thái Húc cũng vội vàng nói theo: “Đại sư, xin cô giúp chúng tôi! Vấn đề tiền bạc có thể trao đổi, chỉ cần cô có thể cứu được Húc Húc nhà tôi, bao nhiêu tôi cũng sẵn lòng bỏ ra!”
“Yên tâm, tôi thu phí rất công bằng.” Đường Phi đưa cho mẹ Thái Húc một tấm danh thiếp rồi nói: “Tôi sẽ mang thi thể của bà đi, tối nay tôi cần lập đàn triệu hồn. Thái Húc, em đến bệnh viện truyền nước glucose để hồi sức trước đi, tối đến tìm chị. Bà nội em hiện đang lạc đường nơi dương gian, cần em gọi bà về.”
Thái Húc gật đầu, lại nhìn về phía xác bà nội: “Vậy… còn con quỷ đó thì sao?”
Giọng Đường Phi thản nhiên: “Làm thành quỷ khô, để bà nội em mang xuống Địa phủ đi đút lót Diêm Vương, kiếp sau đầu thai được tốt hơn.”
Lời tác giả: Tầng thứ 18 của địa ngục thật sự có một tầng chuyên dành cho kẻ buôn bán phụ nữ và trẻ em – gọi là địa ngục cưa xẻo. Điều đó cho thấy tội ác buôn người đã tồn tại từ xa xưa. Đã đến năm 9102 (ý mỉa mai là rất hiện đại rồi) mà chuyện này vẫn cứ tái diễn không ngừng…
