Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 20



Vẻ mặt Thái Húc và mẹ Thái nghi ngờ, đồng thanh nói: “Quỷ khô?”
“Sếp Tần, tới đây giúp một tay,” Đường Phi vừa đở “bà nội quỷ” dậy vừa nói: “Quỷ khô nghĩa là làm cho quỷ trở thành xác khô, tinh hoa của nó sẽ bị phong ấn bên trong. Sau đó còn phải thêm mùi vị nhân gian vào, như ngũ vị hương, cay tê Tứ Xuyên… Nghe nói Diêm Vương thích mùi sầu riêng đấy.”


Tần Lê đi tới giúp cô đỡ thi thể bà nội quỷ dậy. Nghe cô nói vậy, từ nay có khi anh chẳng dám ngửi mùi sầu riêng nữa.

Từ lần đầu ghi hình chương trình, Thái Húc đã biết Đường Phi rất lợi hại, biết cô từng bước vào Quỷ Môn quan. Nhưng hôm nay nghe những gì cô nói, trong lòng cậu lại càng thấy cô đáng ngưỡng mộ.

Cậu ngạc nhiên hỏi: “Chị Đường Phi, chị từng gặp Diêm Vương rồi à?”

“Chưa từng.” Đường Phi đỡ bà nội quỷ đứng dậy, dán một lá bùa lên trán. Thi thể lập tức như cương thi, hai tay duỗi thẳng ra phía trước. Sau khi hoàn tất bước cơ bản, cô lấy ra một cái chuông nhỏ từ túi vải, nhẹ nhàng lắc.

Leng keng, leng keng…

Theo tiếng chuông rung, xác bà nội cũng bắt đầu nhảy từng bước một, trông chẳng khác gì mấy đạo sĩ trong phim đang dẫn xác đi.

Nhìn hành động kỳ lạ của xác chết, mẹ Thái Húc vội nép ra sau lưng con trai, hỏi giọng lo lắng: “Đại sư, cái này là xác sống à?”

“Đây gọi là dẫn xác, chứ tôi đâu thể vác một cái xác hôi rình đi về được? Tôi là người bắt quỷ, không phải người khuân xác, mùi hôi này còn làm hỏng luôn nước hoa mùi hồ ly rất đắt đỏ của tôi đấy.” Đường Phi lại lắc chuông, xác lại nhảy một cái.

Cô cúi xuống quan sát con quỷ trong cơ thể bà nội một cách kỹ lưỡng, rồi phát hiện: con quỷ chiếm thân xác của bà nội… thực ra chưa đến 20 tuổi.

Đường Phi nghiêm túc hỏi Thái Húc: “Sau khi bà nội em mất, đã có ai chạm vào thi thể không? Mấy lá bùa dán trên cửa phòng… là ai đưa cho em vậy?”

Thái Húc uống một ngụm nước bùa, thành thật kể lại: “Dạo trước, bà nội đến phim trường đưa cơm cho em, trên đường bị đau tim đột ngột. Đến khi em quay xong chương trình thực tế trở về thì… bà đã qua đời rồi. Lúc đó em định gọi bố mẹ về, nhưng lại có một đạo sĩ lạ gọi đến, nói rằng ông ta có cách cứu bà nội. Em đang hoảng loạn, chỉ nghĩ thôi thì thử một lần, dù là chuyện vô vọng.”

“Chiều hôm đó, ông ta gửi đến mấy lá bùa, một chai máu và một cây kéo. Em làm theo lời dặn: cắt tóc bà, đổ máu đó cho bà uống. Không ngờ, đến nửa đêm, bà tỉnh lại thật.”

“Ông ta nói thi thể của bà cần máu của thiếu niên để duy trì. Em biết giữ người chết ở lại dương gian là không đúng… nhưng lúc bà còn sống chỉ mong được ăn bữa cơm đoàn viên với bố mẹ và em. Mà bố mẹ em thì quanh năm ở nước ngoài, chỉ Tết mới về. Em chỉ muốn bà có thể sống đến Tết, ăn một bữa cơm cuối cùng…”

“Nhưng em thật không ngờ, trong thân thể đó hoàn toàn không phải là bà nội, mà là…”

Đường Phi sực nhớ ra gì đó, lại hỏi cậu: “Lúc chúng ta quay chương trình ‘thôn Oán’, tôi và Hắc Đường đã cảm thấy trong xe RV của cậu có âm khí quỷ dị. Nhưng khi lên kiểm tra lại không phát hiện gì bất thường. Rốt cuộc là chuyện gì?”

Thái Húc thành thật khai: “Em sợ trợ lý lên xe sẽ thấy bà nội nên đã thiết kế giường xe thành hai lớp. Sau khi rời khỏi xe, em giấu bà vào bên dưới giường, rồi dùng bùa do người đàn ông lạ kia gửi để áp chế âm khí. Vậy nên khi mọi người lên xe sẽ không cảm thấy gì.”

“Bảo sao.” Đường Phi liếc nhìn Tần Lê rồi nói: “Sếp Tần, có vẻ như gã đạo sĩ ẩn danh đó chính là tên yêu đạo đã lợi dụng Tiêu Phong và Tiêu Thải Thải. Mục đích của gã đã quá rõ ràng, gã muốn ra tay với toàn bộ khách mời, khiến chương trình của anh không thể tiếp tục được.”

Tần Lê vừa suy nghĩ vừa khẽ xoa đầu Thái Húc, nhẹ nhàng dặn dò: “Tiểu Húc, sau này gặp chuyện như vậy, đừng cố gắng gánh một mình, biết không?”

“Vâng, em biết rồi, sếp Tần.”

***

Lúc Đường Phi dẫn thi thể bà nội xuống lầu, dáng đi lò cò như cương thi khiến đám người giúp việc nhà họ Thái sợ run lẩy bẩy. May mà cô đã dùng bùa niêm phong mùi tử thi, nếu không thì đám giúp việc chắc cũng ngất xỉu vì mùi hôi thối.

Ra đến cửa, Đường Phi rút thanh kiếm Tru Tà trong hộp đàn nhị.

Cổ tay cô xoay nhẹ, thân kiếm hình thoi bất ngờ phát ra âm thanh “xoạt xoạt” rồi mở rộng, biến thành một chiếc ô  màu đen làm bằng thép huyền đen với lớp bề mặt sáng loáng như kim loại.

Cô vung tay, chiếc ô Tru Tà bật mở một cách gọn gàng.

Cô đưa ô Tru Tà cho Tần Lê, nói: “Thi thể bà nội cứ thế bước ra ngoài sẽ bị ánh sáng thiêu rụi, anh che ô cho bà, tránh ánh nắng mặt trời chiếu vào.”

Thái Húc đã hồi phục lại bản chất của một chàng trai lắm lời, cậu tròn mắt nhìn Đường Phi lấy cây cung nhị hồ ra từ hộp đàn, lại tròn mắt nhìn cô cầm cung nhị hồ biến thành một thanh kiếm đen huyền, rồi lại từ kiếm hóa thành ô.

Cậu sững sờ nói: “Chị Đường Phi, thứ chị cầm là pháp bảo gì vậy? Biến hình như Transformers luôn á! Cảm giác y như mấy phim khoa học viễn tưởng của Marvel!”

Đường Phi liếc mắt nhìn cậu một cái, nói: “Công nghệ của giới Huyền học thực sự bỏ xa dương gian vài ngàn năm.”

Cô dặn dò tiếp: “Nhớ đến bệnh viện kiểm tra thêm lần nữa, truyền ít glucose để hồi phục thể lực. Gần đây chắc cậu cũng không ăn uống gì tử tế, hôm nay đừng ăn uống linh tinh, ăn ít cháo hoặc mấy món bổ dưỡng thôi.”

Thái Húc gật đầu: “Vâng. Vậy… chị Đường Phi, bà nội em nhờ cả vào chị nhé, tối gặp lại!”

“Ừ, tối gặp.”

Tần Lê cầm chiếc ô Tru Tà do kiếm Tru Tà hóa thành. Tuy tự nhận thể lực vượt người thường, nhưng mới cầm dù chưa bao lâu, tay anh đã mỏi nhừ, chiếc dù này ít nhất nặng đến hơn bảy ký.

Anh khó mà tưởng tượng nổi, với cánh tay mảnh mai như Đường Phi, làm sao cô có thể cầm thanh kiếm ấy múa lên nhẹ nhàng linh hoạt đến vậy?

Lên xe, sắp xếp xong thi thể bà nội, Tần Lê liếc nhìn cô gái mặc áo trễ vai đang ngồi ở ghế lái, trong lòng suy nghĩ.

Rõ ràng xương sống cô từng bị thương rất nặng, gần như lộ cả xương ra, máu me be bét. Vậy mà giờ đây, không chỉ lành lặn hoàn toàn, đến cả một vết sẹo cũng chẳng còn.

Đường Phi như đọc được suy nghĩ của anh, nhìn qua gương chiếu hậu hỏi:  “Anh đang muốn hỏi, sao vết thương của tôi lành nhanh như vậy phải không?”

Tần Lê trầm giọng hỏi: “Hình như cô rất quen thuộc với âm phủ? Rốt cuộc cô là ai? Là người hay là…”

Đường Phi lùi xe ra ngoài, cười nhẹ: “Tất nhiên tôi là người rồi. Thiên sư trừ tà như chúng tôi thường xuyên tiếp xúc với quỷ sai, nên biết đôi chút chuyện ở âm phủ là bình thường. Lần trước đi Quỷ Môn quan với anh, thật ra cũng là lần đầu tiên trong đời tôi. Nghĩ lại cũng khá k*ch th*ch đấy.”

Cô dừng một chút, nói tiếp: “Chỉ là nếu bị quỷ sai biết tôi từng vào Quỷ Môn quan, lại còn dắt quỷ hồn qua cửa kiểm tra, chắc chắn điểm tín nhiệm của tôi bị trừ sạch, chứng nhận hành nghề cũng phải thi lại từ đầu.”

Tần Lê nghe vậy thì mơ hồ: “Sao nghe giống như đang nói chuyện thi bằng lái xe vậy…”

Lại thấy Đường Phi một tay lái xe, một tay vỗ đùi, bật cười: “Không sai đâu! Nghe nói vị Diêm Vương thứ mười – Chuyển Luân Vương – vì làm sai một vụ việc, bị phạt lên dương gian đầu thai làm người trong 20 năm. Kết quả, anh đoán xem, ông ta chết kiểu gì?”

“Hửm?”

Đường Phi nói: “Nghe nói là vì thi môn hai (sát hạch lái xe) mười mấy lần không qua, tâm lý sụp đổ, tự sát mà chết. Sau khi Chuyển Luân Vương quay lại Địa phủ, lập tức bàn bạc với chín vị Diêm Vương còn lại, thay đổi cách thi chứng nhận Thiên Sư cấp mười của Địa phủ, chuyển thành ba môn thi lý thuyết – môn một, môn hai và môn ba. Mấy năm nay còn điên cuồng thêm cả môn bốn. Người có thể lấy được bằng Thiên Sư cấp mười do Địa phủ cấp ra ngày càng ít.”

Tần Lê: “…” Giờ địa phủ cũng theo kịp thời đại vậy à?

Anh lại hỏi: “Cái tên yêu đạo đứng sau làm loạn, cô nghĩ là ai?”

“Không biết,” Đường Phi lắc đầu nói: “Giới Thiên sư bây giờ cá lớn nuốt cá bé, thật giả lẫn lộn. Tôi không thích lăn lộn trong giới đó, mấy năm gần đây có ai lợi hại tôi cũng không rõ. Nhưng… cũng có khả năng là một người quen cũ của tôi.”

“Người quen?”

“Liễu Vân Sinh.” Đường Phi dừng lại một chút, khẽ thở dài: “Nếu thật sự là anh ta, thì mọi chuyện sẽ rất rắc rối.”

“Liễu Vân Sinh?”

Tần Lê cảm thấy tức ngực, rốt cuộc giới giải trí còn giấu bao nhiêu nhân vật huyền môn nữa?

Liễu Vân Sinh là ngôi sao hàng đầu của công ty anh, Ảnh đế lưu lượng, ba mươi tuổi. Anh ta nổi lên nhờ một vai diễn nghệ nhân kinh kịch, tài hoa nổi bật. Không chỉ vậy, anh ta còn là nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học A, bề ngoài lịch sự, nhưng ánh mắt lại mang vẻ tà chính lẫn lộn.

Fan nữ vô cùng mê mẩn kiểu “quý ông hư hỏng” như vậy. Hàng vạn thiếu nữ vì anh ta mà mê đắm, mà cuồng si, mà đập đầu vào tường đến hói trán. Mỗi lần có cuộc bầu chọn ngôi sao, fan của anh ta gần như thức trắng đêm để cày phiếu.

Từ khi Liễu Vân Sinh bước chân vào giới giải trí cho đến giờ, chưa từng nhận vai liên quan đến đề tài huyền bí, cũng chưa từng bộc lộ sở thích với huyền học. Tần Lê thật khó tưởng tượng một diễn viên như vậy lại có dính dáng đến huyền môn.

Nói chung, thế giới quan của Tần Lê lại một lần nữa bị “lật tung”.

Liễu Vân Sinh lớn hơn Đường Phi sáu tuổi, năm đó ông nội Đường Phi nhặt được anh ta về, anh ta ngốc nghếch lại không thích nói chuyện.  Cô bé Đường Phi bảy tuổi thường lấy bùa chú biến ra đồ chơi chọc cười anh ta.

Để Liễu Vân Sinh có một nghề trong tay, ông nội Đường cũng truyền dạy cho anh ta một số kỹ năng.

Nhưng dù sao anh ta cũng là người có huyết mạch bình thường, không thể điều khiển được bùa và kiếm trừ tà của nhà họ Đường. Dù có chút thành tựu trong tu luyện, anh ta vẫn mãi không bằng Đường Phi – cô bé nhỏ hơn mình sáu tuổi.

Năm mười sáu tuổi, Liễu Vân Sinh nghịch thiên cải mệnh, kích hoạt “Bàn Cải Mệnh”, kết minh với yêu quái ngàn năm, âm mưu đổi máu và xương với Đường Phi. Vì chuyện này, cô bé chưa đầy mười tuổi suýt chút nữa mất mạng.

Sau đó, Liễu Vân Sinh biến mất.

Lần tiếp theo Đường Phi nghe tin về anh ta là vào năm thứ ba sau khi ông nội cô qua đời, lúc đó Liễu Vân Sinh đã là một ngôi sao lớn. Tuy Đường Phi là “ác mộng của ma quỷ”, nhưng trong thế giới loài người, cô cũng chỉ là một người bình thường phải tự kiếm tiền để nuôi sống bản thân.

Sau khi vào giới giải trí, vị trí của cô mãi chỉ là một diễn viên tuyến mười tám, chưa từng có cơ hội được đứng chung sân khấu với ông lớn như Liễu Vân Sinh. Đạo hạnh của Liễu Vân Sinh khi đó vốn chỉ ở mức trung bình, hơn nữa vì cưỡng chế chiếm đoạt máu của Đường Phi nên càng khiến khả năng của anh ta bị áp chế nặng nề, mỗi tháng sẽ có một ngày máu sôi lên, đau đớn đến mức sống không bằng chết.

Theo lý mà nói, lẽ ra đạo pháp của anh ta nên biến mất hoàn toàn, không nên còn năng lực đứng sau giở trò. Nếu người đứng sau mọi việc thật sự là Liễu Vân Sinh, vậy thì năng lực hiện tại của anh ta đã vượt xa sự dự đoán của Đường Phi.

*

Vì chuyện của bà nội Thái Húc, mẹ Thái gọi điện cho bố Thái đang ở nước ngoài. Sự việc nghiêm trọng như vậy khiến bố Thái ban đầu không thể tin nổi, sau khi tự trấn an tinh thần, ông lập tức mua vé máy bay trở về nước.

Bảy giờ tối, tại biệt thự của Đường Phi.

Thái Húc và mẹ bắt taxi đến trước cổng nhà Đường Phi, người ra mở cửa lại là… một con mèo đen. Vào đến sân, không có bồn hoa hay cảnh trí gì cả, thay vào đó là một hàng nhà giấy âm phủ được làm rất tinh xảo, nhưng lại toát lên cảm giác rùng rợn khó tả.

Lại thấy trên những căn biệt thự giấy đó ghi mấy cái tên như: “Nhà của quỷ nước”, “Biệt phủ của quỷ chết đói”, “Tổ ấm quỷ rượu”…

Mẹ Thái Húc lập tức cảm thấy cả người bất ổn.

Đây thật sự là nhà của một nữ minh tinh sao? Nghĩ đến thân phận của Đường Phi, bà mới thấy… cũng hợp lý thôi.

Vào đến bên trong, bọn họ thấy Đường Phi đang bày nến trong phòng chính, còn bên phía phòng ăn, Tần Kiêu đang lắc chuông để điều khiển xác bà nội.

Anh ấy lắc chuông một cái, ra lệnh: “Bên trái.”

Bà nội – trên trán dán một tấm bùa, hai tay duỗi thẳng – lập tức nhảy sang bên trái.

Anh ấy lại lắc chuông loạn lên: “Nào, nhảy một điệu ‘zombie dance’ nào.”

Bà nội quỷ ngơ ngác nhìn anh: “??” Có vẻ thấy yêu cầu này quá vô lý, bèn nhe răng trợn mắt, để lộ hai chiếc răng nanh đặc trưng của quỷ.

Loài người thật quá đáng! Loài người đúng là hết thuốc chữa!

Tần Kiêu cảm thấy trò này vui chết đi được, đang định chơi thêm tí nữa thì nghe thấy giọng Đường Phi ở bên kia nói:

“Tần Kiêu, đưa cái bật lửa qua đây cho tôi.”

Anh ấy quyến luyến không nỡ rời khỏi bà nội quỷ, đi đến trước mặt Đường Phi, đưa bật lửa cho cô, lẩm bẩm: “Chẳng phải cô có thể dùng búa chú châm lửa sao? Giống trên TV ấy, giơ tay lên chỉ một cái, ‘vù’ một phát là nến cháy hết.”

Đường Phi không nhịn được mà gõ một cái vào đầu anh ấy: “Dùng ý niệm để châm lửa không tốn thể lực chắc?”

Tần Kiêu hừ hừ nói: “Thì coi như là giảm cân đi.”

Đường Phi liếc mắt nhìn anh ta: “Tôi trông giống béo lắm à?”

Tần Kiêu đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Cũng tàm tạm, chỉ là chân hơi ngắn. Nhưng mà tôi không chê.”

Đường Phi ném một lá bùa sang, bịt miệng anh ấy lại.

Tần Kiêu bị bịt miệng, mặt mũi ấm ức “Ư ư ư ư ư…” Phụ nữ đúng là loài sinh vật không có tí nể nang nào!

Anh ấy phát hiện, bùa bịt miệng của Đường Phi thực ra rất dễ giải, chỉ cần móng vuốt của Hắc Đường cào nhẹ một cái là rơi ngay.

Mẹ Thái phát hiện Tần Lê có vẻ không bình thường, bèn nhỏ giọng nói với con trai: “Con xem Tần Lê đi, giống như bị quỷ nhập rồi ấy. Xong chuyện này mẹ dẫn con đi chùa xin bùa giải hạn đàng hoàng.”

Thái Húc gật đầu đồng tình, cảm khái nói: “Nhưng mà sếp Tần bị quỷ nhập trông cũng đáng yêu thật đấy.”

“Thằng nhóc con nói gì thế hả? Ma quỷ mà đáng yêu gì chứ? Phải là đáng sợ!”

Thái Húc không nói chuyện với mẹ nữa, quay sang hỏi Đường Phi: “Chị Đường Phi, khi nào bà nội em mới quay lại được? Còn con quỷ giả làm bà nội em kia, phải làm thành quỷ khô vị sầu riêng mới được! Hun cho nó chết luôn!”

Con quỷ sắp bị làm thành “quỷ khô vị sầu riêng”: “…”

Đường Phi thắp lửa xong, lấy lại cái chuông từ tay Tần Kiêu, lắc “leng keng” vài tiếng.

Bà nội quỷ bị âm thanh điều khiển, tự động nhảy tưng tưng đi vào trong trận pháp, rồi rất tự giác nằm lên trên tấm vải bùa. Xong xuôi hết, Đường Phi rút ra một lá cờ chiêu hồn, đưa cho Thái Húc, nói: “Chút nữa tôi sẽ mở đàn, ép con quỷ trong cơ thể bà nội ra ngoài. Em cầm lá cờ chiêu hồn này, đi đến những nơi bà nội hay đến nhất. Nhớ kỹ, nhất định phải gọi thật to. Ba hồn bảy vía của bà em đã phân tán, cần dựa vào nỗ lực của em để thu hết hồn phách vào trong lá cờ này, rồi mới hợp hồn lại được.”

“Một đêm e là không đủ để thu lại hết hồn phách, hễ nghe thấy tiếng gà gáy thì phải lập tức quay về, đợi đến tối hôm sau mới tiếp tục đi.”

Thái Húc siết chặt lá cờ chiêu hồn, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Nhưng mà bà em bình thường sống rất đơn giản, chỉ loanh quanh ba chỗ: ở nhà, theo em đi quay phim, rồi đến công ty, chẳng có chỗ nào bà thích đi riêng cả.”

Đường Phi hỏi: “Vậy bình thường bà em thích làm gì nhất?”

Thái Húc suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra bà nội mình thích nơi nào nhất. Một nỗi buồn đầy lo âu trào lên, sống mũi cay xè, nước mắt rơi lã chã.

Cậu lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Em không biết, là em bất hiếu, em lại không biết nơi bà thích nhất là ở đâu. Em từng nói sau khi thi xong cuối năm sẽ dẫn bà đi Maldives, đi ngắm biển. Rồi nắm tay bà đi dạo trên bãi cát, chụp vài tấm ảnh cùng nhau. Bố mẹ cũng đồng ý rằng Tết này cả nhà sẽ ngồi lại ăn một bữa cơm đoàn tụ. Nhưng còn chưa kịp thực hiện, bà đã…”

“Con muốn báo hiếu mà cha mẹ không thể chờ được, đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời người.” Đường Phi nhẹ nhàng thở dài.

Mẹ Thái như chợt nhớ ra điều gì, bà ấy nói: “Húc Húc, chẳng phải con rất thích món cơm chiên trứng của bà sao? Mỗi lần thấy con ăn món đó, bà lại cười rất vui vẻ. Có khi nào, nơi bà thường đến nhất, chính là nhà bếp không?”

“Phải rồi! Bà từng nói, điều hạnh phúc nhất trong đời bà chính là được nấu một bát cơm chiên trứng nóng hổi cho con và ba ăn! Nhất định hồn phách của bà vẫn còn ở đó!”

Xác định được nơi hồn phách có thể lưu lại, Đường Phi bắt đầu lập đàn làm phép. Cô bước đến bàn thờ, nhặt lấy kiếm Tru Tà, rải một nắm gạo nếp tung lên trời, mũi kiếm đâm thẳng lên không trung, “ầm” một tiếng, một ngọn lửa màu xanh lam bốc lên.

Cô dùng mũi kiếm hất một xấp bùa chú, những lá bùa như có sinh mạng trôi nổi giữa không trung, tạo thành vòng tròn lơ lửng trên thi thể.

Thi thể trở nên dữ tợn và đau đớn, tiếng hét thảm thiết.

Rất nhanh sau đó, hồn phách trong cơ thể bị hút ra ngoài, một nữ quỷ khoảng hơn hai mươi tuổi bị dính vào vòng bùa trên không trung, bị ngọn lửa thiêu đốt. Nữ quỷ đau đớn van xin: “Xin cô tha cho tôi! Tôi không cố ý… Tôi bị ép mà! Tôi thực sự không muốn làm vậy…”

Đường Phi hỏi: “Nói đi, là ai đã để cô nhập vào cơ thể bà nội Thái?”

Nữ quỷ lắc đầu liên tục: “Tôi, tôi không biết. Tôi chỉ là một quỷ nhỏ lang thang ở nhân gian, không có bản lĩnh gì, cũng chưa từng gặp người đó. Người đó liên lạc với tôi toàn qua bùa truyền âm. Người đó nói với tôi, máu của Thái Húc rất đặc biệt, nếu tôi hút hết máu của cậu ta thì sẽ tu thành địa tinh[1], không còn phải sợ bị quỷ sai truy bắt nữa. Thế là tôi nhất thời hồ đồ… mới…”

[1] Địa tinh: những sinh vật cực kỳ nguy hiểm, nửa quỷ nửa yêu.

“Chỉ vì một phút hồ đồ mà chiếm lấy thân xác người khác? Loại quỷ như cô… không xứng có được kiếp sau.”

Đường Phi phóng vài chiếc đinh bùa, ghim vào tay chân nữ quỷ. Nữ quỷ đau đớn vô cùng, nhưng chẳng thể làm gì.

Đường Phi nói với Tần Kiêu: “Tần Kiêu, anh và Hắc Đường ở lại trông coi nữ quỷ này và thi thể của bà nội. Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”

Tần Kiêu ôm chặt mèo đen, mặt đầy vẻ không cam lòng: “Tại sao lại không cho tôi đi chứ? Khó khăn lắm tôi mới được ra ngoài một chuyến, dễ dàng gì đâu… Lại bắt tôi ở lại biệt thự, thật là uất ức mà!”

Đường Phi nói: “Anh mang thể chất cực âm, anh ở lại đây thì thân thể của bà nội Thái sẽ được âm khí của anh nuôi dưỡng, điều đó cũng giúp ích cho việc tụ hồn của bà ấy.”

Tần Tiêu vừa vuốt đầu con mèo đen vừa lẩm bẩm: “Ha hả, bảo sao cô gọi tôi đến, hóa ra là có mưu tính cả rồi! Đắng cay thật đấy, nhưng thôi, nhìn cô chân ngắn đáng yêu thế này, tôi tha thứ cho cô đó!’”

“…” Đường Phi siết chặt nắm tay, muốn đánh ai đó một trận: “Anh dám nói tôi chân ngắn nữa thử xem!”

Tần Kiêu nhướng mày: “Cô chấp nhận sự thật là mình chân ngắn đi. Cô tưởng mình là Mã Tiểu Linh chân dài mét tám à, thật ra cô chỉ là một chú chó Corgi nhỏ thôi. Mà chân ngắn thì sao đâu, vẫn dễ thương mà.”

Thần tượng của Đường Phi chính là Mã Tiểu Linh, từ nhỏ đã hy vọng xa vời có được đôi chân dài như Mã Tiểu Linh. Nhưng đời không như mơ, đôi chân ngắn của cô đến năm mười lăm tuổi thì… ngừng phát triển.

Có một nỗi tuyệt vọng mang tên: người ta chân dài, còn mình thì không.

Đường Phi không thể nhịn được nữa, lửa giận đã bốc lên: “Cậu nói ai là chó Corgi hả?”

Tần Kiêu: “Tôi…”

Chưa kịp nói hết câu, Đường Phi đã dùng bùa niêm phong miệng anh ấy lại: “Đáng đời, ai bảo anh chỉ có thể xuất hiện vào ban đêm!”

Tần Kiêu bị niêm phong miệng: “…” Con gái dễ thương đều nhỏ mọn thế này sao?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...