Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 22



Sau khi trang điểm xong, Đường Phi đến nhà vệ sinh một chuyến. Khi bước ra, cô thấy Liễu Vân Sinh đang dựa người vào tường ngoài hành lang. Anh ta nhìn thấy cô thì chống tay đứng thẳng dậy, nói: “Sư muội, những năm qua em sống tốt chứ?”

Đường Phi siết chặt nắm tay, bước lên phía trước, bất ngờ bóp cổ người đàn ông đó. Cô rất mạnh, trực tiếp nhấc bổng người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu lên khỏi mặt đất.

Liễu Vân Sinh bị cô bóp cổ, hai chân không chạm đất, khuôn mặt trắng trẻo điển trai bắt đầu đỏ bừng. Nhưng dù vậy, anh ta vẫn nở nụ cười phong độ, cố gắng nói: “Lâu rồi không gặp, sư muội càng ngày càng khỏe đó.”

Đường Phi lạnh lùng nhìn anh ta: “Liễu Vân Sinh, trước mặt người khác anh là minh tinh được hàng vạn người mến mộ. Nhưng trong mắt tôi, anh chỉ là kẻ phản bội. Trong cơ thể anh có máu của tôi, món nợ này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ.”

Lượng máu bị lấy đi, Đường Phi không thể ép buộc lấy lại được, trừ khi có một vật trung gian cực mạnh làm cầu nối giữa hai người. Dù đạo pháp của Đường Phi rất cao, nhưng xét cho cùng, cô vẫn là con người. Chuyện mà ông nội Đường năm xưa không làm được, cô cũng không thể làm được.

Nghe thấy có người đang đến gần, Đường Phi mới buông tay: “Anh chưa từng là đệ tử trong sư môn của tôi, cũng không xứng gọi tôi là sư muội. Từ nay về sau, khắp nơi gặp lại, tự lo lấy thân. Đừng làm việc trái lương tâm, kẻo sau này xuống âm phủ, Diêm Vương còn chê.”

Là một thiên sư trừ tà, họ không thể tùy tiện giết người. Nếu không, năm xưa ông nội Đường đã bắt anh ta đền mạng từ lâu rồi.

Đường Phi sửa sang lại tóc, xoay người rời đi.

Sau khi Đường Phi rời đi, từ trong túi áo của Liễu Vân Sinh bay ra một làn sương hồng nhạt, bên trong vang lên một tiếng cười nũng nịu: “Bị bắt nạt rồi à~”

Liễu Vân Sinh xoa cổ bị cô bóp đỏ lên, khóe môi vẫn giữ nụ cười. Nhưng chỉ một lúc sau, tròng mắt đen của anh ta nhuộm một tầng sương hồng thẫm, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, đáng sợ.

Chương trình “Cố lên kỳ thi Đại học” có luật chơi là ba khách mời cùng ngồi làm đề thi đại học. Để chương trình livestream không bị khô khan, sẽ có hai siêu sao tham gia bình luận và giải thích trong lúc phát sóng.

Mỗi một ngôi sao hoàn thành xong một câu hỏi trên bảng trắng, họ sẽ nhận được một lá vàng, cho phép tiến vào cửa tiếp theo để làm bài tiếp theo. Ai hoàn thành tất cả các đề đầu tiên sẽ giành được ngôi quán quân của kỳ phát sóng. Ba người thi đấu cùng lúc, tốc độ sinh tử, lại có phát trực tiếp phân tích tình huống, khiến không khí trở nên vô cùng căng thẳng và hồi hộp.

Đường Phi không hiểu kiểu chương trình quái gở này do ai nghĩ ra, đúng là điên hết thuốc chữa. Để đảm bảo mình có thể bình tĩnh hoàn thành các đề bài khi lên sóng, cô đã đặc biệt để quỷ nước theo mình vào trường quay hỗ trợ.

Ba vị khách mời bước vào phòng ghi hình, mỗi người được phân phát một chiếc bảng trắng riêng, chương trình sắp chính thức bắt đầu.

Nhưng quỷ chết nước lại bị một luồng lực lượng kỳ lạ chặn ngay ngoài cửa. Ngay sau đó, một luồng sương mù màu hồng quấn lấy eo nó, kéo tuột vào cầu thang tối đen không một tia sáng.

Quỷ chết nước hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khi nhận thấy nguy hiểm, nó định rút về trú ẩn trong điện thoại của Đường Phi như mọi lần. Nhưng đúng lúc đó, nó phát hiện toàn bộ sức mạnh bị phong tỏa, tứ chi bất động, không thể nhúc nhích!

Trong hành lang tối tăm vang lên một giọng nữ mềm mại: “Kẻ chết thay… thật tội nghiệp~”

Quỷ chết nước sợ đến nuốt nước miếng ừng ực, nhìn quanh khắp không gian tối đen, run rẩy hỏi: “Cô… Cô là ai?”

Từ trong hành lang vọng ra tiếng cười yêu kiều của một người phụ nữ, khiến quỷ chết nước nổi hết da gà. Giọng nói ấy mềm mại và quyến rũ, chỉ nghe thôi cũng có thể đoán được đó là một mỹ nhân. Không biết là người con gái xinh đẹp đến mức nào, mới có thể sở hữu một thanh âm mê hoặc lòng người đến thế.

“Tôi… đói rồi~”

Âm thanh kia như gió xuân thoảng qua màng tai quỷ nước, dịu nhẹ, mê hoặc đến mức khiến nó cam tâm tình nguyện tự xé cánh tay mình, dâng lên luồng sương mù màu hồng đang lơ lửng giữa không trung kia. Ngay lúc nó sắp tự xé nát bản thân, đem tất cả dâng hiến cho đối phương, một bùa chú bỗng xuyên tường bay tới, đánh tan làn sương mù hồng trong chớp mắt. Quỷ chết nước cũng lập tức bừng tỉnh, hoàn hồn lại.

Nó ngơ ngác nhìn cánh tay mà mình vừa tự giật ra, rồi lại ngơ ngác gắn nó về chỗ cũ, miệng thì thầm: “???” Má ơi, hồi nãy là cái gì vậy??

Cùng lúc đó, trong phòng phát sóng livestream, ống kính đang tập trung quay cận cảnh Đường Phi. Để tránh gian lận, chương trình đã xáo trộn thứ tự đề thi của từng người.

Ngay đề đầu tiên mà Đường Phi nhận được, là câu khó nhất trong cả ba bộ đề:

“Như hình vẽ, biết rằng tâm của hình elip nằm ở gốc tọa độ, tiêu điểm nằm trên trục X, trục dài gấp đôi trục ngắn và đi qua điểm M(2, 1). Một đường thẳng l song song với đoạn OM, cắt trục tung tại điểm có tung độ m (m ≠ 0), và giao với elip tại hai điểm phân biệt A, B.

(1) Tìm phương trình của elip.

(2) Tìm tập giá trị của m.

(3) Chứng minh rằng đoạn thẳng MA và MB luôn tạo thành một tam giác cân với trục hoành.”

Cư dân mạng vừa thấy đề và hình vẽ, lập tức “6666”[1] đầy khắp khung chat. Còn Đường Phi thì nhíu chặt mày, nhắm mắt lại, trán bắt đầu toát mồ hôi hột.

[1] 6666: ám chỉ cực đỉnh

Khi nhận ra quỷ chết nước mãi không vào được phòng quay, cô lập tức dùng bùa chú cảm ứng để theo dõi tình hình, không ngờ lại thấy nó đang bị một luồng sương mù kỳ dị màu hồng quấn lấy…

Quỷ chết nước đang trong tình cảnh nguy hiểm, Đường Phi lập tức nhắm mắt lại, vẽ một bùa chú trừ tà lên bảng trắng, rồi từ xa đánh lá bùa về phía cầu thang gần đó.

Lúc đó cư dân mạng tưởng rằng Đường Phi bị đề khó làm “choáng váng”, nên phòng livestream tràn ngập những bình luận chế giễu, mọi người ăn hạt dưa, bưng ghế ngồi hóng trò cười.

Đúng lúc này, Đường Phi lại có một “thao tác kỳ lạ”, vậy mà cô nhắm mắt vẽ bùa loằng ngoằng lên bảng trắng. Cái gọi là “loằng ngoằng” này cực kỳ phức tạp, cô không hề mở mắt, nhưng nét vẽ lại đối xứng hoàn toàn, giống như được máy in in ra, không hề giống như người tay vẽ.

Sau khi hoàn tất, Đường Phi dùng bút đâm mạnh vào bảng trắng, để lại một dấu chấm tròn. Cái đâm này khí thế như kiếm sĩ rút kiếm ra khỏi vỏ, tràn đầy uy lực.

Sau khi hạ bút, dường như tư duy của Đường Phi được khai thông, cô lập tức bắt đầu giải đề, và phương trình được giải ra không cần một dòng nháp nào, đáp án viết lên bảng trắng hoàn toàn chính xác.

Cư dân mạng đều ngơ ngác như bị “đánh úp”:

“?? Ủa gì vậy? Đường Phi vẽ bùa xong tự nhiên giải được đề?”

“Đây mà là vẽ bậy à? Đây rõ ràng là bùa chú của thần tiên đấy chứ! Lá bùa này nhìn thôi đã thấy phức tạp, quan trọng là cô ấy còn nhắm mắt mà vẫn vẽ được đối xứng trái phải, đúng là quá đỉnh luôn.”

“Đây chắc là tạo hình tượng rồi khoe kỹ năng chứ gì. Nhưng nghĩ lại thì, cô ấy vừa nhắm mắt vẽ bùa, vừa nhẩm nháp giải phương trình trong đầu? Trời má, kiểu thao tác này tôi cũng lần đầu thấy đó! Để giữ hình tượng, chắc Đường Phi mở rộng luôn dung lượng não rồi!”

“Lại thấy fan thổi phồng nữa rồi. Vẽ bùa giải toán, tưởng mình thần tiên chắc!”

Nữ MC trong buổi livestream cũng ngây người trước thao tác của Đường Phi. Khi thấy cô giải xong phần đầu tiên của câu hỏi khó nhất thì lập tức nói: “Bây giờ chúng ta có thể thấy, câu đầu tiên mà Đường Phi nhận được là khó nhất, vậy mà cô ấy lại là người bắt đầu viết lời giải nhanh nhất. Chắc hẳn khán giả cũng giống tôi, rất tò mò vì sao cô ấy lại vẽ bùa trước rồi mới giải đề. Đây là phương pháp nháp riêng của cô ấy chăng? Hay là một cách để cô ấy giảm áp lực? Có khả năng nào là… cô ấy vừa nhắm mắt vẽ bùa, vừa tính nhẩm trong đầu không nhỉ?”

Nam MC khác tiếp lời: “Nếu đúng là như vậy, thì tôi thực sự nghi ngờ Đường Phi có hai bộ não đấy. Hôm nay những người tham gia thi đấu gồm có một thiếu niên tỏa sáng mới thi đại học không lâu là Thái Húc, một ảnh đế có học vị tiến sĩ là Liễu Vân Sinh, còn lại là Đường Phi, người mà ban đầu khán giả chẳng mấy ai đánh giá cao. Thế mà cô ấy thao tác một phát như hổ vồ mồi, vượt mặt cả hai người kia!”

Nữ MC xuýt xoa cảm thán: “Hôm nay đúng là một màn PK đỉnh cao, đúng nghĩa ‘thần tiên đánh nhau’!”

Những đề thi khô khan qua lời giải thích của hai MC bỗng trở nên sôi động, khiến mọi người xem mà máu nóng sôi trào. Hai MC không ngừng thuyết minh, còn trong phòng livestream thì người xem cũng điên cuồng spam bình luận:

“Ai nói Đường Phi chỉ học tới tiểu học? Tôi thật sự tin rồi đấy. Trình độ tiểu học mà giải được đề kiểu này á?”

“Tôi là sinh viên năm hai đại học đây! Mà còn không làm được đề này! Ganh tị chết mất.”

Đường Phi bước vào vòng hai, quay đầu nhìn con quỷ chết nước đang… gắn lại cánh tay. Nó ấm ức nói: “Cánh tay của tôi… hu hu hu, may mà bùa của cô đến kịp, nếu không tôi đã đến mức làm quỷ cũng không xong rồi, quá thảm luôn.”

Khi còn sống, quỷ chết nước là một tiến sĩ, một ngày nọ đi ngang qua hồ chứa thì bị quỷ chết nước trước đó kéo xuống làm kẻ chết thay. Sau khi thành quỷ, nó giúp Đường Phi vượt mọi cửa ải, đánh bại ảnh đế, tiến sĩ Liễu Vân Sinh.

Thái Húc vừa mới lên đại học không lâu, kiến thức thi đại học vẫn còn nhớ rất rõ, nên thực lực cũng rất mạnh. Sau một trận thi đấu gay cấn với đề thi đại học, Đường Phi chỉ hơn Thái Húc 5 điểm.

Người xếp cuối là Liễu Vân Sinh, thua Đường Phi 15 điểm, thua Thái Húc 10 điểm.

Cuối chương trình, tổ sản xuất đã phỏng vấn Đường Phi. MC hỏi cô: “Trên mạng mọi người đều nói cô chỉ học đến tiểu học, nhưng màn thể hiện trong chương trình của cô lại cực kỳ xuất sắc. Có thể chia sẻ một chút, cô đã làm được điều đó bằng cách nào không?”

Đường Phi nhận micro, hướng về máy quay số 1 và nói: “Ngay cả một học sinh tiểu học như tôi còn có thể cố gắng đến vậy, thì các em nhỏ đang xem livestream trước màn hình tivi có lý do gì để không nỗ lực học tập? Tôi lớn lên cùng ông nội, ông có một đạo quán nhưng sức khỏe rất yếu. Vì vậy, sau khi học xong cấp hai, tôi đã nghỉ học để toàn tâm toàn ý chăm sóc ông. Ông dạy tôi quốc học, đạo pháp, và cũng mời thầy đến dạy thêm các môn học khác cho tôi. Thật ra tôi từng có cơ hội tham gia kỳ thi đại học, nhưng ông lại qua đời. Tôi là một đứa trẻ mồ côi, không có tiền cũng chẳng có thế lực, chỉ thừa kế lại một đạo quán cũ kỹ. Dù có thi đỗ đại học thì tôi cũng không có khả năng theo học, nên đành bỏ dở việc học.”

“Tại đây, tôi muốn nhắn nhủ đến tất cả những đứa trẻ đang có điều kiện học tập: hãy biết trân trọng cơ hội học hành quý giá của mình. Trên thế giới này vẫn còn rất nhiều bạn nhỏ không được đến trường, phải sớm bước vào xã hội để kiếm tiền. Cho dù các em có cảm thấy mình không hợp với việc học, cũng xin hãy nhớ rằng: ở độ tuổi cần đi học, nhất định phải đi học. Nếu không, cho dù các em có nổi tiếng như tôi, cũng sẽ bị người ta chê cười vì không có học vấn.”

***

Cư dân mạng đồng loạt tua lại cảnh Đường Phi làm bài, càng xem càng sững sờ, cả quá trình không dùng lấy một tờ nháp, mỗi lần đặt bút đều là đáp án chính xác tuyệt đối.

“Kể cho mọi người nghe một chuyện cười nhé: Đường Phi là… học sinh tiểu học đấy…”

“Nói thật, một đứa học sinh tiểu học còn chăm chỉ học hỏi đến thế, tôi là học sinh cấp 3 thì lấy tư cách gì mà không cố gắng, lại còn lên mạng làm anti? [Tự vả, tạm biệt!]”

“Từ nay không dám chê học sinh tiểu học nữa, thời buổi này mấy nhóc ấy đỉnh thật sự! Hơi thấy tội Đường Phi chút xíu, còn nhỏ mà đã gánh cả đạo quán, mù mịt luôn.”

“Đường Phi thừa kế đạo quán thật à? Vậy cô ấy cũng là đạo sĩ hả? Thế nên Mạn Thành mới chọn cô ấy đóng vai nữ chính bắt quỷ sao?”

“Nghe nói tác giả nguyên tác “Cô gái bắt quỷ” cũng là đạo sĩ đó, thế nên… có khi nào hai người quen nhau không?”

“Hahahaha, chẳng lẽ chỉ mình tôi để ý đến pha vẽ bùa cực ‘cháy’ của Đường Phi à? Cô ấy không phải dùng huyền học để tính ra đáp án đấy chứ? Vậy có tính là gian lận không trời?”

“Nếu thật sự dùng huyền học mà tính được đáp án thì cũng là bản lĩnh rồi còn gì.”

“Nghe nói Đường Phi là học sinh tiểu học, xem livestream xong mà tôi suýt khóc luôn. Một học sinh tiểu học mà truyền cảm hứng mạnh mẽ đến vậy? Mong sao cả nước đều có những học sinh như thế này! Còn cái vị gọi là ‘Tiến sĩ Liễu’ gì đó, vậy mà thua cả một học sinh tiểu học, đúng là buồn cười hết chỗ nói!”

“Emmmm… đề chương trình toàn là kiến thức cấp Ba, mà ảnh đế Liễu thì rời trường trung học bao nhiêu năm rồi, thua một đứa như Thái Húc – vừa mới thi đại học xong – cũng là chuyện bình thường thôi mà? Còn Đường Phi ấy hả, ai biết được có phải ở nhà âm thầm đi học thêm cấp tốc gì không? Dù sao đi nữa, cũng không thay đổi được sự thật là cô ta chỉ là một học sinh tiểu học, hehe.”

“Bình luận trên đúng là ‘độc’ thật đấy! Sự thật chẳng phải là: Tiến sĩ Liễu còn không chăm bằng một đứa tiểu học sao?”

Đường Phi mang theo quỷ chết nước lên ghi hình, một phần là muốn thử xem thực lực của Liễu Vân Sinh đến đâu. Nếu anh ta vẫn còn đạo pháp trong người, thì không lý nào lại để con quỷ chết nước cứ quanh quẩn bên cô, lại còn giúp cô làm bài.

Thế nhưng sau khi chương trình bắt đầu ghi hình, anh ta lại không hề có bất kỳ phản ứng nào, giống như hoàn toàn không nhìn thấy quỷ chết nước. Đường Phi cảm thấy khó hiểu, làn sương màu hồng đang cố nuốt chửng quỷ chết nước kia, thực sự không liên quan gì đến Liễu Vân Sinh sao?

Sau khi quay xong chương trình “Cố lên kỳ thi đại học”, cụm từ khóa #ĐườngPhiCứngCỏi, NhàCóĐạoQuán# bất ngờ leo thẳng lên hot search.

Gần đây, cư dân mạng đã bắt đầu mệt mỏi với đủ loại tin xấu về Đường Phi, vừa thấy tên cô là vô thức thấy phiền. Nhưng lần này, khi thấy tiêu đề của chủ đề hot đó, họ vẫn không nhịn được mà nhấn vào xem, rồi ngay lập tức nhìn thấy một đoạn video phỏng vấn của Đường Phi trong chương trình.

Trong thời đại bây giờ, đạo sĩ gần như đã trở thành loài “sinh vật quý hiếm”. Chưa cần nói đến việc Đường Phi không thể thi đại học vì hoàn cảnh gia đình, chỉ riêng chuyện cô đã nghỉ học nhiều năm mà vẫn giữ được tinh thần ham học hỏi, thái độ tự giác ấy đã đủ để người bình thường phải noi theo.

Những khán giả từng lớn tiếng đòi tố cáo Đường Phi bỗng dưng “bốc hơi” trong chớp mắt. Nhờ vậy, cô bất ngờ thu về một lượng fan “não tàn” đáng kể, tài khoản chính thức của hội fan hậu viện từ 30.000 người theo dõi, vụt tăng lên hơn 100.000 chỉ sau một thời gian ngắn.

Thậm chí còn có fan chủ động thành lập fanclub offline, gọi tên hội là “Chân Dài”. Đường Phi nghe xong rất hài lòng, cảm thấy cái tên này đúng là rất hợp gu cô.

Trong chương trình, Liễu Vân Sinh xếp chót, thế là fan của anh ta và fan của Đường Phi bắt đầu “đấu khẩu” dữ dội trên mạng. Dù fan của Đường Phi không đông bằng, sức chiến đấu cũng chẳng mạnh bằng bên kia, nhưng lại có một loại sức bền kỳ lạ, như kiểu “đánh mãi không gục”, bám dai đến cùng.

*

Mười giờ tối, tại biệt thự của Đường Phi. Tất cả những con quỷ bị cô nhốt trong điện thoại đều đã được thả ra ngoài.

Đường Phi lấy ra bộ kim chỉ đặc chế, đang khâu lại cánh tay cho quỷ chết nước. Vì không có thuốc gây tê, quỷ chết nước đau đến mức gào thét thảm thiết. Quỷ chết đói và quỷ rượu đè nó xuống, vừa giữ chặt vừa an ủi: “Anh em à, cố chịu chút đi. Cánh tay ngon lành như vậy, ai bảo cậu tự tháo ra chứ? Tự làm tự chịu thôi!”

Quỷ mập nhỏ chạy đi pha một ly bột đậu nành hết hạn, đưa cho quỷ chết nước, cũng nhẹ nhàng an ủi: “Nè, gói cuối cùng của em đó, nhường cho anh luôn. Nhịn tí đi, sắp khâu xong rồi.”

Quỷ chết nước vừa khóc vừa sụt sịt, nước mắt nước mũi tèm lem, kể khổ cả một ngày xui tận mạng hôm nay.

Hắc Đường trèo lên đầu gối Đường Phi, đặt cằm lên đùi cô, ánh mắt tò mò hỏi: “Rốt cuộc là thứ quỷ gì mà ghê gớm vậy? Dám gây chuyện ngay dưới mí mắt của cô cơ à?”

Đường Phi vừa khâu lại cánh tay cho quỷ nước, vừa đáp: “Không phải quỷ. Tôi cũng chẳng biết nó là thứ gì. Không nhìn thấy hình thể, chỉ thấy một làn sương màu hồng qua lá bùa giám sát thôi.”

“Sương màu hồng?” Hắc Đường nhấc móng mèo gãi gãi cằm, mặt mũi đầy vẻ khó hiểu.

Một số quỷ hồn vì muốn trốn tránh hình phạt ở mười tám tầng địa ngục nên cố tình ở lại dương gian. Chúng không thể siêu sinh, nhưng để trở nên mạnh mẽ hơn, sẽ dùng mọi cách để tu luyện. Khi đạt đến một cảnh giới nhất định, chúng sẽ tiến hóa thành địa tinh.

Đường Phi lắc đầu: “Không giống lắm.”

Chỉ cần nghĩ đến việc suýt nữa bị nuốt chửng, quỷ nước vẫn còn sợ đến run người.

Khoảng 10 giờ tối, Đường Phi nhận được điện thoại từ trợ lý Giản Tú. Địa điểm ghi hình tập ba của chương trình “Thôn đảo cô đơn” đã được xác định.Phía công ty cũng đã mua vé máy bay đến tỉnh Sennai ở Nhật Bản, chuyến bay cất cánh vào lúc 6 giờ sáng ngày mai.

Lần xuất ngoại này, Đường Phi không định mang theo Hắc Đường. Chuyện của Liễu Lưu Vân Sinh và làn sương màu hồng hôm qua xuất hiện trong phim trường khiến cô sinh nghi, cô cảm thấy giữa hai chuyện này có mối liên hệ nào đó. Vì vậy, cô để Hắc Đường ở lại trong nước để theo dõi Liễu Vân Sinh, nếu có chuyện gì bất thường xảy ra, Hắc Đường vẫn có thể phản ứng kịp thời.

***

Sáng hôm sau, Đường Phi xách theo hộp đàn nhị, kéo vali đến sân bay quốc tế thành phố A để hội nhóm cùng Tần Lê, Thái Húc và những người khác. Trong kỳ ghi hình thứ ba này, thiếu một khách mời là Trương Viên Viên nên chỉ còn lại năm người.

Thái Húc và Tần Lê đang đứng chờ cô ở lối vào khu hải quan.

Từ đằng xa, họ đã thấy Đường Phi xách hộp đàn nhị, kéo vali bước nhanh về phía họ. Hôm nay, cô búi cao mái tóc dài đến ngang lưng thành kiểu đầu “bánh bao”, mặc một chiếc áo thun lệch vai màu hồng phấn, đeo chéo chiếc túi Chanel phiên bản “phao bơi”[1] kinh điển. Phía dưới là quần short siêu ngắn, phối với tất cao màu vàng tươi và giày thể thao đế độn.

[1] Túi Chanel phiên bản phao bơi: 

Thái Húc chủ động bước tới, đón lấy đàn nhị từ tay cô, đeo lên giúp cô, rồi hạ giọng hỏi nhỏ: “Chị Đường Phi, những thứ trong này có qua được hải quan không?”

Bên trong chứa kiếm Tru Tà và một số lá bùa gỗ. Mấy tấm bùa bằng gỗ thì còn tạm chấp nhận được, nhưng thanh kiếm Tru Tà kia thì… chắc chắn không thể nào qua cửa an ninh.

Đường Phi gật đầu: “Yên tâm, không sao đâu.”

Khi qua hải quan, thanh kiếm Tru Tà trong hộp nhị hồ đã biến thành một cây vĩ nhị hồ bằng gỗ, hoàn toàn không bị máy kiểm tra phát hiện.

Năm tiếng sau, nhóm năm vị khách mời đã đặt chân đến khách sạn suối nước nóng tại tỉnh Sennai, Nhật Bản.

Xuống xe, Đường Phi giao vali cho nhân viên khách sạn, còn hộp nhị hồ thì cô vẫn tự tay xách theo. Quản lý khách sạn dẫn cả nhóm đi băng qua một khu sân vườn, rồi đưa họ vào phòng nghỉ phía sau.

Dọc đường đi vào, khung cảnh khách sạn rất đẹp, khu vườn cây xanh được thiết kế theo phong cách cổ điển đậm chất cổ phong. Hiện tại không phải mùa hoa đào, vậy mà ngay bên ngoài sảnh nghỉ lại có một gốc đào nở rộ, từng cánh hoa màu hồng phấn rơi lả tả, nhuộm hồng cả mặt đất.

Mấy vị khách mời đang ngồi trong sảnh nghỉ chờ đạo diễn tới. Thái Húc uống hai ngụm trà, bắt đầu cảm thấy bồn chồn. Cậu nhìn ra cây đào bên ngoài, khó hiểu hỏi: “Bây giờ là tháng Tám rồi mà, sao lại có hoa đào nở nhỉ?”

Quản lý khách sạn dùng tiếng Trung giải thích: “Đây là hoa giả, từng bông đều là hoa thủ công, được gắn từng cái một lên cây.”

“Vậy cũng giống thật quá nhỉ?” Thái Húc nhìn những đóa hoa đào, khẽ cảm thán: “Tiên nữ nhà em thích hoa đào nhất… Tiếc là, bà sẽ không còn được nhìn thấy hoa đào vào năm sau nữa rồi.”

Tần Lê rót cho cậu một tách trà, vỗ nhẹ lên vai cậu như một cách an ủi.

Thái Húc nhận lấy ly nước, cười toe toét, để lộ chiếc răng nanh nhỏ: “Cảm ơn sếp Tần nhé!”

“Ừ.” Tần Lê khẽ đáp.

Ông Hồng cầm một cuốn cẩm nang du lịch trên bàn trà lên lật xem, khi dừng lại ở trang giới thiệu về vị thần được thờ cúng tại địa phương, chị ngạc nhiên hỏi: “Ngọc Tảo Tiền? Cái tên gì mà lạ quá vậy? Thần gì thế này?”

Tiêu Phong nghe vậy, cũng đầy vẻ nghi hoặc “Ngọc Tảo Tiền? Nghe đúng là hơi kỳ thật.”

Đường Phi nhấp một ngụm trà, rồi giải thích với mọi người: “Ngọc Tảo Tiền là một con cửu vĩ hồ sống vào cuối thời bình ở Nhật Bản. Tương truyền, nó từng là đệ nhất tài nữ, tài hoa xuất chúng, được Thiên hoàng vô cùng sủng ái. Nhưng thật ra hình tượng này cũng có phiên bản tương tự ở Trung Quốc như yêu phi Đát Kỷ hay Bao Tự. Đều là những tuyệt sắc giai nhân, khuynh quốc khuynh thành, mê hoặc quân vương, gây loạn triều chính.”

Thái Húc cắn nhẹ vành tách trà, nghe xong tỏ ra cực kỳ hứng thú: “Vậy sao người ở đây lại thờ cửu vĩ hồ? Không phải đó là yêu quái à?”

“Mỗi nơi có một nét đặc trưng văn hóa riêng. Nhật Bản vốn dĩ là quốc gia không giới hạn tín ngưỡng hay giáo phái. Nhưng đúng là người vùng này rất tôn sùng cửu vĩ hồ. Lúc nãy ngồi xe đến đây, tôi để ý thấy nhiều nhà treo đèn hình cáo trước cửa.” Đường Phi quay sang nhìn Tần Lê, hỏi anh: “Sếp Tần, chỗ này… không phải là do anh chọn đấy chứ?”

Anh gật đầu: “Đúng vậy, là tôi chọn. Tôi thấy nơi này rất hợp với chủ đề ghi hình lần này, nên đã bảo biên kịch viết kịch bản xoay quanh truyền thuyết địa phương. Mọi người yên tâm, lần này tôi đã mời cả thầy phong thủy đến xem qua. Khu này đậm đà văn hóa dân gian, khách sạn cũng ở vị trí tốt, sẽ không có thứ âm tà nào phá rối chương trình nữa đâu.”

Thái Húc, Tiêu Phong và Ôn Hồng ngồi thành hàng, ngẩng đầu đồng loạt nhìn anh.

Đường Phi khẽ nhếch môi, nói một câu: “Mong là mọi chuyện sẽ thuận lợi.”

*

Hai giờ sáng, trong phòng Tiêu Phong.

Trên tường treo một bức tranh Ngọc Tảo Tiền, một làn sương mù hồng phấn từ đâu tràn đến, cuộn lấy bức tranh rồi lặng lẽ kéo nó rơi xuống, rớt thẳng lên người Tiêu Phong. Anh ta vốn ngủ không sâu, lập tức bị đánh thức. Ngáp một cái, anh nhặt bức tranh lên xem, vừa liếc nhìn, ánh mắt mê hoặc của Ngọc Tảo Tiền trong tranh lập tức chớp lên một cái, suýt nữa hút lấy hồn vía của anh ra.

Một giọng nữ mềm mại, yêu kiều đến rợn người vọng ra từ trong tranh: Đói quá…”

Cùng lúc đó, một bàn tay trắng ngần như ngọc chầm chậm thò ra khỏi tranh, đặt lên ngực anh ta. Cái đầu xinh đẹp cũng từ từ thò ra, tiến sát đến vành tai anh ta, nhẹ nhàng m*t một cái. Đúng lúc ấy, lá bùa ở dưới gối lộ ra ngoài, Ngọc Tảo Tiền trong tranh giật mình, rút đầu và tay lại ngay lập tức, biến mất trong tích tắc.

Tiêu Phong lập tức ngất lịm, bức tranh cũng rơi xuống đất, mất hết linh khí.

Cùng lúc đó, tại phòng của Tần Kiêu, Thái Húc và ông quản gia.

Hai người trẻ nằm ngủ ở giường trong, ông quản gia ngủ ở phòng khách. Bức tranh Ngọc Tảo Tiền treo trên tường bị một làn sương mù màu hồng phấn nhẹ nhàng nhấc xuống, lơ lửng ngay phía trên đầu Tần Kiêu và Thái Húc.

Tần Kiêu ngủ không yên, vô thức đạp một cú vào người Thái Húc. Thái Húc làu bàu tỉnh lại, dụi dụi mắt, gương mặt đầy vẻ oan ức: “Anh Kiêu à, anh có để người ta ngủ không vậy…”

Vừa mở mắt ra, cậu đã chạm mặt ngay với bức tranh chân dung của Ngọc Tảo Tiền đang lơ lửng trước mặt. Ánh mắt cậu vô tình chạm vào đôi mắt yêu mị của mỹ nhân trong tranh, ánh nhìn ấy như muốn hút người ta vào trong. Thái Húc lập tức cấu mạnh một cái vào eo Tần Kiêu, giọng căng thẳng nhưng cố nén sợ: “Anh Kiêu, dậy mau! Có… có quỷ kìa!”

“Có quỷ thì cũng bình thường thôi mà,” Tần Kiêu trở mình, lấy gối trùm lên tai rồi vén áo thun lên, để lộ lá bùa được vẽ lên cơ bụng tám múi: “Anh Kiêu của cậu có bùa, không sợ đâu.”

Nói rồi với tay túm tai thằng nhóc, kéo cậu nằm xuống giường ngủ tiếp.

Thái Húc nằm xuống, trơ mắt nhìn bức tranh kia như xì hơi, nhẹ nhàng rơi xuống người Tần Kiêu. Cậu rúc vào lòng anh, run rẩy như cún con.

Anh Kiêu gan dạ thật. Cơ bụng siêu cấp cứng cựa, đỉnh của chóp!

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...