Thái Húc nhắm chặt mắt, luồn tay vào áo Tần Kiêu, sờ lên mấy múi cơ bụng của anh ấy, mãi mới cảm thấy chút an toàn rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, Tần Lê tỉnh dậy thì phát hiện ra thằng nhóc đang gối đầu lên nách mình, còn tay thì vẫn đặt trên bụng anh… sờ sờ.
“…” Tần Lê đưa tay gõ nhẹ lên đầu cậu, gọi cậu dậy.
Thái Húc dụi dụi mắt tỉnh dậy, mặt mày vẫn ngơ ngác nhìn anh: “Anh Kiêu… à không, chào buổi sáng anh Lê!”
“Ừ.” Người đàn ông ngồi dậy, nhặt bức tranh rơi trên người mình, cau mày hỏi: “Cái này là gì?”
Thái Húc vội vàng giải thích: “Tối qua bức tranh đó bị quỷ nhập, định hại chúng ta! May mà có cơ bụng của anh Kiêu nên mới thoát nạn đấy ạ!”
“…Cơ bụng?”
Thái Húc vén áo anh lên, chỉ vào mấy bùa chú vẽ trên cơ bụng giống hình xăm, hớn hở khoe: “Anh Kiêu đúng là đỉnh! Cơ bụng siêu cấp cứng cáp, siêu có cảm giác an toàn luôn!”
Tần Lê: “……” Cảm giác an toàn… từ cơ bụng?
Buổi sáng lúc ăn sáng, Tiêu Phong và Tần Lê cùng nhau đưa bức tranh kia cho Đường Phi, hỏi cô xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Đường Phi vừa nhét một viên cơm nắm vào miệng, liếc mắt nhìn bức tranh rồi nói: “Còn có thể là chuyện gì nữa, không phải đã rất rõ ràng rồi sao, có thứ gì đó đặc biệt hứng thú với các anh nam trong đoàn mình. Ông Hồng, tối qua chị ngủ có ngon không?”
Ông Hồng nuốt một ngụm sữa, lau khóe miệng rồi nói: “Rất kỳ lạ. Từ sau khi tiễn Bạch Dịch đi, tối nào chị cũng phải nhờ đến melatonin mới ngủ được. Thế mà không hiểu sao tối qua, sau khi ngâm suối nước nóng xong về phòng, chị lại ngủ rất ngon, cả đêm không mộng mị gì. Tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi.”
“Tôi cũng ngủ rất ngon, một đêm không mộng mị.” Đường Phi vừa mở hũ mứt, phết lên bánh sandwich rồi cắn một miếng, vừa chậm rãi nói: “Kỳ lạ hơn là, tôi đã đặt bùa trừ tà trong phòng các người, vậy mà hoàn toàn không có chút cảm ứng nào. Giống như… thế giới của các người bị tôi chặn lại vậy.”
Hôm qua vừa đến nơi, vì thận trọng, Đường Phi đã lén đặt một lá bùa trong mỗi phòng. Quả nhiên, điều cô lo lắng đã xảy ra.
Địa điểm quay lần này là do Tần Lê đích thân lựa chọn. Vậy… tất cả chỉ là trùng hợp sao?
Đường Phi cảm thấy có điều gì đó không ổn, bèn vội vàng hỏi Tần Lê: “Lần này chủ đề và cốt truyện chính của buổi ghi hình là gì?”
Tần Lê – người duy nhất đã đọc qua kịch bản – trả lời: “Đã chọn ghi hình ở đây thì dĩ nhiên phải tôn trọng nét văn hóa đặc trưng của nơi này.”
Nội dung chính của tập ghi hình lần này là: Năm vị khách mời sẽ đến khu “rừng hồ ly” nổi tiếng ở đây để quay chương trình. Trong số năm người, sẽ có một người là hồ ly giả dạng. Nhiệm vụ của hồ ly là giết hết toàn bộ loài người. Nhiệm vụ của con người là tìm ra hồ ly đang ẩn mình giữa họ. Nếu hồ ly giết được hai người, hồ ly thắng; nếu con người giết nhầm hai người, hồ ly thắng luôn. Nhưng nếu các thành viên tin tưởng lẫn nhau và tìm ra đúng hồ ly, đội con người sẽ chiến thắng.
Vì không biết hồ ly thật sự là ai, nên không ai có thể hoàn toàn tin tưởng đồng đội. Tập này chủ yếu nhằm thử thách khả năng suy luận và diễn xuất của các khách mời. Để tăng thêm không khí, ê-kíp chương trình còn cố tình dàn dựng những tình tiết kinh dị.
Tổng thể mà nói, đây là một tập chơi đậm chất chiến thuật tâm lý và kỹ năng nhập vai.
Chỉ nghe cốt truyện thôi, Ông Hồng đã không nhịn được mà cảm thán: “Đúng là một màn khảo nghiệm lòng người, nhưng nghe cũng khá là k*ch th*ch. Mà… chúng ta sẽ phải quay mấy ngày vậy? Bây giờ ‘quỷ ở trong tối, người ở ngoài sáng’, chúng ta rất không an toàn. Phi Phi, em có cách nào giải quyết cái thứ kia trước không? Nếu không, buổi tối ngủ cũng chẳng yên tâm nổi.”
Tiêu Phong xoa ngực nói: “Hơn nữa, tôi cảm thấy thứ đó rất lợi hại… Chỉ cần nhìn tôi một cái, đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Nếu cô ta bắt tôi đi giết người thì sao? Tôi đâu còn khả năng phản kháng…”
Nghĩ đến đây, Tiêu Phong rùng mình ớn lạnh.
Thái Húc chống tay lên mặt bàn, vẻ đầy khó hiểu: “Rốt cuộc là ai lại nhằm vào tổ chương trình của chúng ta vậy? May mà chúng ta cũng đã quay được hơn nửa rồi, chứ nếu cứ tiếp tục như thế này, em thật sự sẽ phát điên mất.”
Đường Phi trầm ngâm suy nghĩ vài giây, sau đó ngẩng đầu lên nhìn ba người đàn ông, hỏi thẳng: “Tối qua trong các anh, ai có tiếp xúc thân mật với thứ đó?”
Tần Lê thì hoàn toàn không nhớ rõ chuyện gì xảy ra đêm qua, bèn nghiêng đầu nhìn sang Thái Húc. Cậu trai trẻ nhanh nhảu đáp: “Bọn em thì không đâu. Anh Kiêu có bùa ở bụng mà, ai dám lại gần chứ? Còn anh Phong ấy, chẳng phải tối qua bị nữ quỷ nhìn một cái đã ngất xỉu rồi sao? Anh có tiếp xúc ‘gần’ gì không đó?”
Cậu nhướng mày nhìn về phía Tiêu Phong, người đàn ông lập tức đỏ mặt, ấp úng nói: “Cô ta đẩy tôi một cái…”
“Khụ.” Đường Phi khẽ ho một tiếng rồi nói, giọng nghiêm túc: “Vậy thì tối nay, rất có thể cô ta sẽ quay lại tìm anh.”
Tiêu Phong lạnh run người.
Thái Húc vỗ vai Tiêu Phong, giọng như trêu chọc nhưng cũng đầy an ủi: “Nhìn vào mắt là biết rồi, là tình yêu sét đánh đó. Anh à, anh sắp gặp vận đào hoa rồi!”
“Đào hoa cái đầu cậu ấy! Tôi không cần cái loại đào hoa này đâu!” Tiêu Phong giơ cánh tay rắn chắc ra trước mặt Đường Phi: “Phi Phi chân dài, vẽ cho tôi hai bùa chú lên nắm đấm đi. Nếu tối nay thứ đó lại tới, tôi sẽ đấm cho nó hai cú!”
Đường Phi: “Tôi thấy chi bằng xăm luôn lên tay nhé?”
Mắt Tiêu Phong sáng lên: “Có thể hả! Cách này được đấy! Vậy chẳng phải sau này tôi miễn dịch với mọi loại ma quỷ rồi sao?”
Đường Phi lườm anh ta một cái: “Được cái đầu anh á! Bùa chú có thời hạn hiệu lực đấy, cho dù tôi có xăm cho anh thì cũng chỉ giữ được trong sáu tiếng. Huống hồ anh lại không phải thể chất cực âm, thời gian hiệu lực sẽ còn ngắn hơn. Anh mà thật sự sợ, tối nay qua ngủ với sếp Tần đi.”
Sếp Tần đang ăn trứng bị réo tên, trố mắt nghẹn lời: “???”
Trong lòng thầm gào thét: Một đứa trẻ ôm bụng ngủ còn chưa đủ đau khổ à? Giờ thêm một ông lớn nữa?
Ông Hồng cũng hơi sợ, nhưng vì là con gái nên tối nay có thể ngủ cùng Đường Phi. So với đi theo Tần Kiêu, người mang thể chất dễ kêu gọi ma quỷ thì theo Đường Phi rõ ràng đáng tin hơn nhiều.
Sau khi cả nhóm bàn bạc xong chuyện ngủ nghỉ tối nay, họ nhanh chóng ăn xong rồi đi quay chương trình. Có lẽ vì từng thực sự gặp quỷ nên lúc ghi hình, cảm giác sợ hãi hầu như toàn là diễn, may mà ai cũng từng có trải nghiệm thật nên diễn xuất đều ổn cả.
Đêm đến, Tiêu Phong và Thái Húc ôm chăn trèo lên chiếc giường hai mét của Tần Kiêu. Hai người mỗi người nằm một bên trong, một bên ngoài, quấn chăn kín mít chỉ lộ ra mỗi cái đầu nhỏ, ngoan ngoãn nằm chờ Tần Kiêu lên giường.
Chờ khoảng hai mươi phút, Tần Tiêu hớn hở chạy vào phòng, vén áo lên khoe tám múi cơ bụng, đứng bên giường tự hào nói với hai người kia: “Thấy chưa? Cơ bụng trừ tà của anh Kiêu đây, có một không hai, xưa không ai có, sau không ai bằng! Nào nào, cho phép hai đứa sờ thử đấy!”
Thái Húc và Tiêu Phong đang trùm kín chăn, hoàn toàn không muốn thò tay ra ngoài để sờ thử
Lúc này từ phòng khách vọng đến giọng nói của ông quản gia: “Cậu chủ, đừng để người ta sờ, nếu làm trôi chu sa thì bùa sẽ mất tác dụng. Cậu chủ đi ngủ sớm đi, đêm nay ông già này sẽ bảo vệ cho cậu.”
Nghe nói đêm qua có thứ gì đó lẻn vào phòng, hôm nay ông quản gia lập tức cảnh giác cao độ, người dán đầy bùa chú, cứ như có cả đàn quỷ đến cũng dám xông ra thu phục.
Đến khoảng một giờ sáng, tiếng ngáy của ba người đàn ông vang lên từng hồi nối tiếp nhau.
Đột nhiên ngoài cửa sổ có một cánh hoa đào bay vào, cuốn theo làn sương hồng mờ ảo cùng bức tranh vẽ Ngọc Tảo Tiền, lơ lửng trôi vào trong, dừng lại ngay phía trên ba người đang ngủ. Thái Húc và Thái Phong không biết từ khi nào đã gác chân lên người Tần Tiêu, tay thì vô thức đặt lên cơ bụng anh ấy.
Lúc này, những lá bùa chu sa dán trên cơ bụng Tần Tiêu đã bị cọ mờ gần hết, hoàn toàn mất hiệu lực.
Từ trong bức tranh vang lên tiếng cười khẽ của một người phụ nữ.
Ngay sau đó, hình ảnh Ngọc Tảo Tiền trong tranh biến mất. Chiếc TV trong phòng ngủ tự động bật lên, màn hình hiện lên khung cảnh rừng hoa đào mờ ảo. Một con hồ ly trắng nhỏ nhảy nhót trong đó, rồi đột ngột dừng lại, hóa thành một người phụ nữ dáng vẻ quyến rũ nhưng không có gương mặt.
Cô ta xoay một vòng trong tivi, cuối cùng dừng lại. Rõ ràng không có mắt, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đang nhìn chằm chằm ra ngoài màn hình. Người phụ nữ không mặt “nhìn” ba người đàn ông bên ngoài tivi một lúc, rồi chẳng biết từ đâu vang lên tiếng cười “chí chí chí chí” rợn người.
“Đói rồi này, đến giờ ăn rồi.”
Từ trong tivi, một làn sương hồng hình cánh hoa đào bay ra, quấn chặt lấy ba người đàn ông. Cả ba lập tức bị nhấc bổng lên không trung, từ từ bay về phía màn hình tivi.
Tần Kiêu cảm thấy eo lưng mình bị siết đến mức khó chịu, cau mày mắng: “Hai đứa mau bỏ tay ra! Eo nhỏ của ông đây là để mấy người ôm à?”
Anh ấy bực bội mở mắt, lập tức nhìn thấy cả ba người, mình, Tiêu Phong và Thái Húc đều đã bị nhấc lên không trung. Mà ngay hướng anh ấy đang bay tới, lại chính là ánh nhìn lạnh toát từ người phụ nữ không mặt trong tivi.
Rõ ràng đối phương không có mắt, vậy mà Tần Tiêu lại có cảm giác như bị nhìn chằm chằm đến rợn tóc gáy, lập tức rùng mình một cái. Anh ấy cuống quýt vén áo kiểm tra, không ngờ lá bùa dán trên cơ bụng tám múi của mình giờ chỉ còn sót lại một tí xíu mép!
Tần Tiêu sắp khóc đến nơi, mắt thấy bàn chân mình đã bị hút vào trong tivi, anh ấy lập tức bám chặt lấy khung màn hình không chịu buông tay, hét lên: “Xác nhận ánh mắt rồi, nó muốn ăn tôi thật đó!! Ông già ơi! Cứu mạng!!!”
Ông già trong phòng khách đang ngủ say như chết, bỗng nghe thấy tiếng cậu chủ kêu cứu. Phản xạ có điều kiện được rèn luyện suốt mười mấy năm khiến ông ấy lập tức bật dậy, vớ lấy một xâu bùa rồi lao thẳng vào phòng ngủ.
Vừa xông vào, ông ấy đã thấy nửa người của Thái Húc và Tiêu Phong đã bị kéo vào bên trong tivi, còn Tần Tiêu thì đang bám chặt lấy viền màn hình, sống chết không chịu buông tay.
“Cậu chủ đừng sợ! Tôi đến cứu cậu đây!” Ông quản gia hét lên rồi ném xâu bùa về phía tivi. Ngay lập tức, từ màn hình phát ra một mùi khét lẹt cháy xém.
Người phụ nữ không mặt trong tivi quay đầu lại nhìn ông quản gia, giọng nói yêu mị vang lên từ cổ họng: “Lão già khốn, dám phá chuyện tốt của ta.”
Từ trong màn hình, một cái đuôi hồ ly trắng vươn ra, quấn chặt lấy cổ họng ông quản gia. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, ông ấy lật áo lên, để lộ cơ bụng tám múi với bùa chu sa dán sẵn.
Hiệu quả của “cơ bụng trừ tà” không tệ chút nào, cái đuôi hồ ly lập tức co rút lại. Có điều, hành động này hình như đã k*ch th*ch con hồ ly không mặt kia. Ả ta nổi điên lên, mạnh tay kéo một cái, thế là cả Tần Tiêu, Tiêu Phong và Thái Húc đều bị hút tọt vào trong tivi.
Tần Tiêu gần như sụp đổ, trong lúc bị kéo vào còn hét ầm lên: “Aaaaaaaa ông già, ông nội nhà ông!!! Tôi bảo ông cứu tôi chứ có bảo ông chọc điên nó đâu á á á á á á á!!!”
Khi căn phòng dần yên tĩnh trở lại, ông quản gia vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ, mặt đầy hoang mang, ấm ức lí nhí nói: “Cậu chủ à, tôi muốn nói cho cậu biết, ông nội tôi mất lâu rồi…”
Không khí im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức như chưa từng xảy ra chuyện gì.
*
Đường Phi và Ông Hồng bị ông quản gia tạt nước lạnh tỉnh dậy. Cả hai giật bắn ngồi dậy, ngơ ngác nhìn ông ấy với vẻ mặt hoàn toàn mù mờ.
Ông già vứt cái xô nước sang một bên, th* d*c rồi gấp gáp nói: “Cậu chủ nhà tôi xảy ra chuyện rồi! Đại sư, mau mau cứu cậu chủ nhà tôi! Bao cả năm tiền mặt nạ dưỡng da luôn!”
Đường Phi xoa cái đầu đau nhức, vẻ mặt mệt mỏi: “…Hào phóng dữ vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Hai cô gái nhanh chóng vào nhà vệ sinh thay đồ. Đường Phi lấy thanh kiếm Tru Tà, xõa tóc rồi theo ông quản gia đến phòng của Tần Kiêu và mấy người kia. Những bức tranh và chiếc tivi còn sót lại trong phòng hoàn toàn không phát ra chút khí tức yêu ma nào.
Ông Hồng hỏi cô: “Sao rồi? Là do mấy bức tranh đó có vấn đề à? Họ bị kéo vào trong tivi, hay là trong tranh?”
Ông quản gia lập tức nói chắc như đinh đóng cột: “Chắc chắn là bị kéo vào tivi! Tôi tận mắt thấy cậu chủ nhà tôi bị hút vào mà!”
Đường Phi nghiêng đầu nhìn ông, hỏi: “Lúc Tần Tiêu bị kéo vào, câu cuối cùng cậu ấy nói với ông là gì?”
Ông quản gia nghiêm túc đáp: “Cậu ấy bảo muốn ‘chửi cả họ tôi’, nhưng mà ông nội tôi chết lâu rồi… Bình thường cậu chủ rất ngoan, chưa bao giờ nói bậy, chẳng lẽ… trong câu nói đó có ẩn ý gì sao?”
Ông Hồng cũng bắt đầu tưởng tượng bay xa: “Không lẽ ý của Tần Kiêu là… cái thứ đó có liên quan đến ông nội của quản gia?”
Đường Phi: “…” Các người không đi viết truyện thì tiếc cho cái trí tưởng tượng này quá rồi đó!!
Cô ho nhẹ một tiếng rồi nghiêm túc nói: “Lời của Tần Kiêu chắc chỉ mang nghĩa đen thôi, không có ẩn ý gì cả. Ban đầu chúng ta tưởng là do mấy bức tranh này có vấn đề, nhưng xem ra, thứ có vấn đề không phải tranh, cũng chẳng phải tivi, mà là toàn bộ cái khách sạn này.”
Ông Hồng và quản gia không hẹn mà cùng rón rén lại gần cô, dè dặt nhìn quanh bốn phía.
Đường Phi tiếp tục phân tích: “Tối hôm qua tôi ngủ rất say, lúc đó còn tưởng là bị quỷ thi triển tà thuật gì. Nhưng tối nay tôi đã uống nước trừ tà trước khi ngủ rồi, ma quỷ không thể đến gần. Mà tôi vẫn rơi vào trạng thái mê man không lý do, thì chứng tỏ vấn đề là từ môi trường của khách sạn. Tần Kiêu, Thái Húc và Tiêu Phong không phải bị hút vào tranh hay tivi, mà là có thứ gì đó dùng những món đồ như tranh và tivi để theo dõi chúng ta, rồi dùng chúng làm vật trung gian để kéo họ vào hang ổ của nó.”
Cô quay sang nhìn ông quản gia: “Lúc ông chạy vào phòng, có nhìn thấy gì trên màn hình tivi không?”
Ông quản gia nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Có. Trong tivi có một người đàn bà không mặt, mà phía sau cô ta là một rừng hoa đào rất đẹp.”
Đường Phi lập tức nhíu mày: “Rừng hoa đào?”
