Đường Phi nhìn về phía hồ ly nhỏ, thành thật nói: “Tôi có thể triệu hồi hồn phách của Muko còn lưu lại ở dương gian, nhưng không thể đưa cô ấy đi đầu thai. Địa phủ Nhật Bản và nước Hoa không cùng quản lý, chứng nhận thiên sư của tôi là ở nước Hoa, không có hiệu lực tại đây. Nếu tôi giúp cô triệu hồn Muko ở đây, chẳng khác nào lái xe không bằng lái, bị phát hiện là bị trục xuất về nước ngay.”
Hồ ly nhỏ lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao? Muko nhất định phải đi đầu thai, cô ấy xứng đáng có một kiếp sau tốt hơn.”
Đường Phi lấy một sợi dây buộc tóc trên tủ đầu giường, vừa buộc mái tóc dài mượt thành kiểu đuôi ngựa, vừa đáp: “Tôi có quen một người bạn, là hậu duệ của gia tộc Tsuchimikado. Tổ tiên của cậu ấy chính là Abe no Seimei, người đã từng tiêu diệt Ngọc Tảo Tiền.”
“Tsuchimikado?” Hồ ly nhỏ nghiêng đầu trên màn hình tivi, gương mặt trông rất dễ thương, nhưng giọng nói lại vẫn mê hoặc chết người: “Không phải gia tộc Tsuchimikado đã tuyệt hậu từ lâu rồi sao?”
Đường Phi vén chăn xuống giường, hai chân còn hơi run rẩy, Tần Lê lập tức đưa tay đỡ lấy cô. Cô khẽ nói “Cảm ơn”, rồi quay sang giải thích với hồ ly nhỏ: “Không phải là tuyệt hậu, mà là người thừa kế của dòng họ Tsuchimikado chỉ muốn sống như một người bình thường, không muốn dính dáng gì đến yêu ma quỷ quái nữa. Đợi lát nữa tôi sẽ gọi cho cậu ấy, chắc sáng mai là tới nơi.”
“Được. Tôi tin cô lần này.” Hồ ly nhỏ thổi ra một làn sương hồng nhạt, nhẹ nhàng quấn quanh người Đường Phi, rồi khẽ nói: “Cô thật đặc biệt đấy.”
Đường Phi thở dài: “Tất nhiên là đặc biệt rồi. Là thiếu nữ duy nhất trong giới thiên sư trừ tà mà còn… nổi mụn nữa.”
Lúc này, Hà Tiên Tiên vừa nghe điện thoại xong quay lại, nhét vào tay Đường Phi một chai nước nhỏ: “Đây là nước trị mụn, chị vừa tinh chế xong. Là tinh hoa của dương khí đấy nhé.” Chị ấy ghé sát vào tai Đường Phi, che miệng thì thầm: “Là tinh hoa của đại gia Tần đó. Cực kỳ dồi dào, giữ hiệu quả được cả tuần luôn.”
“Chút xíu thế này?” Đường Phi cầm chai tinh chất chỉ tầm 5ml, ngạc nhiên hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Dương khí là do đại gia Tần cung cấp, chị chỉ lo phần kỹ thuật tinh lọc thôi, chẳng đáng bao nhiêu. Vả lại, chẳng phải đại gia Tần vừa nói là bao toàn bộ chi phí rồi à?” Hà Tiên Tiên nháy mắt tinh quái với cô, rồi nói tiếp: “Dù sao thì chị cũng đến rồi, coi như đi nghỉ dưỡng luôn. Sống bao nhiêu năm nay mà chị chưa từng được đến Tokyo bao giờ, chiều chị sẽ qua đó, có chuyện gì thì gọi chị, chị sẽ tới ngay.”
“Chúc chị đi đường bình an.”
Hà Tiên Tiên uốn éo vòng eo mềm mại, quay người bước về phía chiếc tivi. Khi đến trước màn hình, lòng bàn tay chị ấy xuất hiện một làn sương hồng mờ mịt, chẳng mấy chốc, trong tay chị ấy hiện ra một con ngọc hồ nhỏ.
Chị ấy đưa ngón tay chạm nhẹ lên giữa trán của hồ ly nhỏ qua màn hình, mấy sợi sương phát quang nhẹ nhàng tràn ra ngoài, không khí quanh đó lập tức ấm lên, gió nhẹ lướt qua mang theo tiếng chuông gió mơ hồ vang vọng trong không gian.
Khi sương mù tan dần, giữa trán hồ ly nhỏ đã có thêm một đóa hoa đào nhỏ màu hồng nhạt.
Hà Tiên Tiên mỉm cười dịu dàng nói với cô nàng: “Hồ ly nhỏ, em và tôi đồng tông đồng tộc, lý nào lại không giúp em một tay. Con ngọc hồ này tôi tặng em, em có thể ẩn thân bên trong, sẽ rất có ích cho việc tu luyện sau này.”
“Cảm ơn chị.” Hồ ly nhỏ hóa thành một làn sương hồng, chui tọt vào trong cơ thể ngọc hồ. Đôi mắt hồ ly ấy thử chớp vài cái, trong nét yêu kiều quyến rũ lại pha thêm chút nghịch ngợm đáng yêu. Hà Tiên Tiên đưa con ngọc hồ ly đó cho Đường Phi.
Về phần Tiêu Phong và Thái Húc, do thể chất không đặc biệt như Tần Lê, sau trận chiến đều suy kiệt nghiêm trọng, giờ vẫn còn đang ngủ bù để hồi phục.
***
Sáng sớm hôm sau, vào khoảng bảy giờ, người thừa kế của gia tộc Tsuchimikado, vốn đã biến mất khỏi tầm mắt thế gian suốt bao năm qua nay xuất hiện tại khách sạn ở Nhật Bản.
Nhìn đứa bé trước mặt tầm chừng mười hai tuổi, đeo balo hai quai, đội mũ lưỡi trai như học sinh cấp Hai, Thái Húc sững sờ không nói nên lời.
Thái Húc véo má cậu thiếu niên tròn tròn mũm mĩm: “Không thể nào? Đứa nhỏ này lại là người thừa kế của gia tộc Tsuchimikado á? Em hơi vỡ mộng rồi đấy nhé. Em tưởng sẽ là kiểu quân tử nho nhã như Abe No Seimei trong game Âm Dương Sư chứ, ai ngờ lại là một học sinh cấp Hai? Ghê thật, cấp Hai mà như thế này…”
Abe Maruichi lạnh mặt hất tay Thái Húc ra, đáp lại bằng tiếng Nhật: “Không có lễ phép gì cả, không biết mặt của trẻ con thì không được tùy tiện chạm vào à?”
Tiêu Phong nhìn cậu bé, nghi ngờ hỏi: “Thật sự ổn không đấy, một đứa nhỏ như vậy?”
Ông Hồng cũng bước lại gần, quan sát cậu thiếu niên rồi nói: “Không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, trẻ con bây giờ giỏi lắm đấy.”
Maruichi nhướng mày cười với Ông Hồng, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ: “Đúng vậy, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.” Cậu lại quay sang nhìn Tần Lê, người từ đầu đến giờ không nói một lời rồi khẽ cau mày.
Đường Phi lần lượt giới thiệu mọi người, sau đó giải thích: “Maruichi là người thừa kế duy nhất của gia tộc Tsuchimikado, hiện đang học lớp tám. Đừng nhìn cậu ấy còn nhỏ mà xem thường, thiên phú và năng lực đều rất xuất sắc. Mấy năm trước ở Nhật có vụ án linh dị nổi tiếng liên quan đến ‘chị gái đầu nghiêng’, các đài truyền hình mời không biết bao nhiêu cao nhân tới, chết và bị thương rất nhiều. Cuối cùng vẫn là Maruichi ra mặt giải quyết đấy.”
Mọi người cảm thán: “Đúng là không thể nhìn người mà nhìn bề ngoài được.”
Maruichi kiêu ngạo hừ một tiếng, tháo balo xuống, lấy hộp bút ra, đẩy mấy cây bút gel sang bên, lôi ra một xấp bùa chú ở đáy hộp, đưa cho Đường Phi: “Thứ chị muốn tôi mang đến rồi. Đây là bùa truy hồn tôi dốc hết tâm huyết làm ra đấy.”
“Thanks.” Đường Phi nhận lấy bùa, xoa đầu cậu: “Thật sự cảm ơn nhiều.”
Maruichi ra dáng người lớn, phất tay nói “Không có gì, quy tắc cũ nhé, đã hứa là phải mời tôi ăn gà rán Hàn Quốc kèm bia đó!”
Đường Phi làm ra vẻ khó xử: “Cậu đây là… muốn tôi phá sản à? Tôi còn đang nợ một đống thẻ tín dụng đây này.”
“Hứ! Quả nhiên vẫn là Đường Phi keo kiệt nhất quả đất.” Cậu khoanh tay, tức giận phồng má.
Thái Húc không hiểu vì sao Đường Phi lại không chịu mời một đứa trẻ con ăn gà rán, lập tức vỗ ngực nói: “Có gì to tát đâu? Chỉ là một bữa gà rán thôi mà? Anh đây lo được!”
Maruichi lập tức nhón chân, khoác vai Thái Húc, cười gian xảo: “Được đấy, ông anh. Sau này có gặp quỷ, tôi tính anh nửa giá nhé. Đừng mời Đường Phi nữa.”
Đường Phi trợn mắt lườm, không chút khách sáo vạch trần: “Cậu đã nhận tiền của người ta, còn bắt người ta mời ăn gà rán, lại còn trả cả tiền vé máy bay khứ hồi Nhật – Trung. Tính đi tính lại, thuê tôi còn lời hơn đấy. Ít nhất tôi chỉ lấy tiền, không bắt ai mời ăn gà rán, đúng không?”
Maruichi trợn tròn mắt: “Chị không vạch trần tôi thì sẽ chết à?!”
Đường Phi gật đầu nghiêm túc: “Ừ, đúng là sẽ chết đấy.”
Có lẽ chỉ có Tần Lê, người đứng bên cạnh im lặng như không tồn tại nãy giờ mới hiểu, cái chuyện khiến Đường Phi phải “chê bai” một bữa gà rán… rốt cuộc là kinh khủng đến mức nào. Có khi nó còn ngang ngửa với loại mặt nạ dưỡng da siêu đắt tiền mà cô hay dùng ấy chứ.
Ông quản gia bưng trà đến phòng nghỉ, thấy Tần Lê đang như có điều suy nghĩ, bèn đưa trà cho anh trước, vỗ vỗ vai anh, nhỏ giọng an ủi: “Cậu chủ, tôi không cố ý giấu cậu đâu. Chẳng qua tôi nghĩ, tiền mặt nạ một năm ấy đối với cậu cũng đâu phải vấn đề gì to tát cả. Cậu xem, cô Đường còn cứu mạng cậu nữa mà, mạng của cậu giờ là của cô ấy rồi, tiền mặt nạ một năm là gì chứ, đúng không?”
Tần Lê là người tính toán chi li, bây giờ căn bản chẳng muốn tính lại món nợ đó nữa, càng tính càng thấy đau lòng.
Điều duy nhất khiến anh cảm thấy an ủi, là hiện tại lượng truy cập của chương trình khá tốt, tập đầu còn được coi là kinh điển trong ngành, lượt xem bùng nổ, cũng nhờ vậy mà công ty kiếm được bộn tiền.
Ít nhất đến lúc này, anh vẫn chưa bị lỗ.
***
Theo lý, vị thiếu gia tên là Musashi Chida kia đã chết, oán khí của Muko cũng nên tiêu tán mới phải. Linh hồn cô ấy lẽ ra sẽ vương vấn ở nơi mình chết, chờ sứ giả Hoàng Tuyền đến đón đi.
Thế nhưng, Đường Phi đã từng thử nhiều cách thông thường để truy tìm hồn phách của Muko, lại không hề cảm nhận được bất kỳ dấu vết nào liên quan đến cô ấy. Cô ấy không vất vưởng ở nơi tự sát, cũng chẳng xuất hiện tại tòa nhà công ty cũ.
Lúc này, Đường Phi mới nhờ Abe Maruichi mang bùa truy hồn đặc chế của gia tộc cậu ấy đến, từ đó lần theo được tung tích hồn phách của Muko.
Điều khiến bọn họ cảm thấy kỳ lạ là, linh hồn của Muko lại xuất hiện trong một khu nhà giàu ở Tokyo.
Khoảng bảy giờ tối, Đường Phi và Maruichi đến khu biệt thự nhưng bị bảo vệ chặn lại.
Bảo vệ nhìn bọn họ rồi hỏi: “Các người là chủ hộ ở đây sao? Nếu không phải thì không được vào.”
Đường Phi vì không nói sõi tiếng Nhật, nên chỉ cần mở miệng là có thể lộ tẩy. Còn Maruichi, đeo cặp học sinh, ngẩng đầu nhỏ lên nói với bảo vệ: “Chúng cháu mới chuyển đến, quên mang thẻ rồi, chú cho tụi cháu vào với.”
Bảo vệ hỏi: “Cháu ở căn nào?”
Maruichi thuận miệng bịa một cái số.
Đúng lúc đó, có một bà cô đi chợ về, đang quẹt thẻ để vào khu. Đường Phi liếc nhanh, ghi nhớ hình dạng thẻ rồi dùng bùa hóa hình và pháp thuật ẩn thân để tạo ra một chiếc thẻ y hệt, quẹt qua cửa thành công.
Maruichi thấy cổng mở, lè lưỡi trêu bảo vệ: “Thấy chưa, nhà cháu đúng là ở đây mà.”
Sau khi hai người vào trong, bảo vệ gãi đầu lẩm bẩm: “Có thẻ sao không đưa ra luôn chứ? Kỳ lạ thật.”
Vào đến khu biệt thự, Đường Phi và Maruichi men theo con hạc giấy do bùa truy hồn biến thành, đi thẳng một mạch tới biệt thự số 66 thì nó dừng lại. Maruichi thu hạc giấy lại, chỉ vào căn nhà nói: “Chị Đường Phi, chính là chỗ này.”
Đường Phi nhìn biệt thự, không cảm nhận thấy điều gì bất thường. Cô lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật, ở đây hoàn toàn không có chút âm khí nào, ngược lại, dương khí rất mạnh, không giống nơi quỷ hồn có thể trú ngụ. Muko… thật sự đang ở đây sao?”
Maruichi móc từ trong túi ra một thanh sô-cô-la, vừa nhai vừa nói: “Chị đang nghi ngờ bùa của tôi đấy à?”
“Không có.” Đường Phi đáp: “Chính vì không nghi ngờ bùa của cậu nên tôi mới thấy lạ.” Ngón tay cô vung nhẹ, một lá bùa lập tức xuất hiện, cô ném lên không trung, lá bùa hóa thành một con bướm giấy, nhẹ nhàng bay đi.
Ngay sau đó, cô mở điện thoại lên, hình ảnh do con bướm giấy thu được hiện rõ trên màn hình, có thể giám sát toàn bộ nơi nó bay đến.
Cảnh hiện ra là một căn biệt thự rất lớn, có cả hồ bơi và sân bóng đá.
Một thanh niên vóc dáng cường tráng đang bơi vài vòng trong hồ, sau đó lên bờ. Một hầu gái lập tức đưa khăn cho anh ta lau người, anh ta quệt nước trên mặt, rồi lấy một ly rượu lạnh từ khay mà người hầu đang bưng.
Anh ta uống cạn ly rượu, rồi quay sang hỏi người hầu: “Ba tôi về chưa?”
Người hầu gái cúi đầu, cung kính trả lời: “Thưa cậu chủ, ông ấy sẽ về vào ngày mai.”
“Đi chuẩn bị quần áo, tôi ra ngoài một chuyến.”
Người hầu gái lộ vẻ khó xử: “Nhưng thưa cậu chủ, ông chủ đã dặn ngài không được tùy tiện ra ngoài.”
“Đi mau! Tôi không muốn phải lặp lại lần thứ hai!”
Bị tiếng quát dọa sợ, hầu gái run lên một cái, chỉ đành quay đi chuẩn bị quần áo cho anh ta. Ngay lúc này, trên màn hình hiện lên cảnh một chiếc ô tô đang chạy tới biệt thự.
Đường Phi và Maruichi lập tức núp sau thùng rác.
Một lớn một nhỏ len lén nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy từ trên xe bước xuống một hòa thượng mặc cà sa. Nhưng ông ta có đôi mày rậm vểnh lên, khuôn mặt hung ác, trông không giống người tốt.
Maruichi vừa nhai sô-cô-la vừa lầm bầm: “Không ngờ là Taniguchi Ninomiya.”
“Cái tên hòa thượng dữ tợn đó là ai?” Đường Phi nhíu mày hỏi.
Maruichi nuốt nốt miếng sô-cô-la, lau miệng rồi giải thích: “Taniguchi Ninomiya là một trong những thiên sư nổi tiếng tàn nhẫn nhất ở Nhật. Hễ là yêu ma quỷ quái bị gã bắt được, tuyệt đối không cho siêu sinh. Quan điểm của gã là: chỉ cần quấy nhiễu đến con người, dù là oan hồn vô tội cũng đáng bị diệt. Gã chỉ làm việc cho giới nhà giàu, rất có tiền, nhìn xe gã đi thì biết rồi.”
Đường Phi khẽ gãi mũi, khó hiểu: “Nếu gã ghê gớm vậy, đáng lẽ Muko không nên xuất hiện ở đây. Bùa truy hồn của cậu, thực sự không có vấn đề gì chứ?
“Cô lại đang nghi ngờ tôi đấy,” Maruichi nhắc nhở: “Mau mở điện thoại ra xem thử, tình huồng bên trong thế nào rồi.”
“Được rồi.”
Đường Phi mở điện thoại, tiếp tục theo dõi hình ảnh giám sát bên trong. Người đàn ông khi nãy ở bể bơi đã thay sang một bộ quần áo khác. Anh ta cao trên 1m80, ngũ quan và đường nét gương mặt đều thuộc dạng điển trai, sắc sảo.
Khi thấy lão hòa thượng bước vào, ánh mắt anh ta hiện lên vẻ khinh thường, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào má, giọng bực dọc: “Lão hòa thượng, ông phiền phức thật đấy. Tôi vừa định ra ngoài, ông lại mò đến?”
Taniguchi Ninomiya khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh như tiền: “Thiếu gia Chida, cậu không thể rời khỏi đây.”
“Tại sao tôi lại không thể ra ngoài? Tôi bị nhốt suốt hai năm trời rồi. Con hồ ly hoa đào đó nghĩ tôi đã chết, ngay cả Muko cũng bị ông thu rồi. Hơn nữa, có ông kè kè bên cạnh, chẳng có ma quỷ nào dám lại gần tôi nữa. Vậy tôi còn phải sợ cái gì chứ?”
Taniguchi Ninomiya nghiêm mặt nói: “Thiếu gia Chida, năm nay cậu có một đại kiếp. Cậu nhất định phải nghe lời tôi, ở yên trong nhà. Ở đây có trận pháp tôi đã bố trí, chỉ khi ở trong này cậu mới có thể che mắt được thiên đạo. Nếu cậu ra ngoài, tôi không dám bảo đảm sự an toàn của cậu.”
“Thiên đạo cái gì chứ? Nếu thực sự có thiên đạo, tôi đã chết từ lâu rồi! Lão hòa thượng, mỗi năm ba tôi đều trả cho ông một đống tiền, chẳng lẽ ông không có cách nào bảo vệ tôi à? Nếu tôi mà chết, ông biết ba tôi sẽ thế nào rồi đấy!” Musashi Chida hít sâu một hơi, lại nói: “Tôi mặc kệ, hôm nay là sinh nhật tôi, tôi đã hẹn với bạn bè, nhất định phải ra ngoài. Nếu ông thật sự lo cho sự an toàn của tôi, vậy thì đi cùng tôi nhé?”
Taniguchi Ninomiya trông rất khó xử: “Xin lỗi thiếu gia, tối nay tôi phải bế quan để gia cố trận pháp, cần dùng hồn phách của Muko để củng cố kết giới, không thể đi theo cậu được. Thế này đi, cậu mang theo linh phù của tôi, có thể tránh được tai họa nhất thời. Nhưng nhớ kỹ, trước một giờ sáng phải quay về.”
“Lão hòa thượng, tôi biết mà, ông kiểu gì chẳng có bản lĩnh.” Musashi Chida vỗ vai ông ta, tỏ ý khen ngợi.
Năm xưa, khi con hồ ly hoa đào bám lấy Musashi Chida, để cứu mạng anh ta, Taniguchi Ninomiya và cha anh đã tìm một người có khuôn mặt giống hệt để làm thế thân. Taniguchi Ninomiya đã lập trận pháp, che giấu được cảm giác của hồ ly, khiến cô ta tưởng rằng mình đã báo thù thành công.
Thực ra Musashi Chida hoàn toàn không chết, ngược lại, anh ta vẫn sống rất tốt. Chỉ là suốt hai năm qua bị giam lỏng trong nhà, hầu như không có cơ hội ra ngoài.
Khi Chida lái chiếc siêu xe rời khỏi biệt thự, Đường Phi lập tức dán một lá bùa theo dõi lên xe anh ta.
Lúc này, cuối cùng hồ ly nhỏ cũng không kiềm chế được, bắt đầu cựa quậy trong chiếc túi vải của Đường Phi. Cái đuôi hồ ly của cô ta vừa thò ra đã bị Đường Phi mạnh tay ấn trở lại túi. Hồ ly nhỏ giận dữ quát: “Tên khốn đó, tôi nhất định sẽ bắt gã ta phải trả giá bằng máu!”
Maruichi búng tay vào cái đuôi đang lộ ra của cô gái, nhỏ giọng: “Với chút đạo hạnh của cô, đừng mơ tới gần được gã.”
Hồ ly nhỏ nài nỉ họ: “Hai vị đạo sĩ, van xin hai người cứu Muko đi… Tôi cảm nhận được hồn phách cô ấy, cô ấy đang vô cùng đau đớn… Cầu xin các người, cứu cô ấy với…”
