Sau khi lấy lại sự tự tin, cô làm việc cũng rất hăng hái, tràn đầy năng lượng. Tan làm, cô lập tức xách túi chạy về nhà để trang điểm.
Chú hồ ly nhỏ quay lại trong điện thoại của cô, biến ứng dụng camera làm đẹp thành hệ thống trang điểm. Chỉ cần Muko dùng camera để trang điểm, lớp trang điểm sẽ lập tức được “ghép” lên khuôn mặt thật của cô.
Sau khi trang điểm xong, Muko vội vàng bắt xe đến địa điểm hẹn hò mà cậu thiếu gia đã hẹn.
Tối hôm đó, buổi hẹn hò giữa Muko và cậu thiếu gia diễn ra rất tốt đẹp. Khi cậu thiếu gia bất ngờ tỏ tình, Muko ngây người ra. Về đến nhà, cô trằn trọc suy nghĩ suốt cả đêm. Sáng hôm sau, cô vẫn đi làm như bình thường. Tan làm, lại nhận được lời mời hẹn hò từ cậu thiếu gia.
Lần này, địa điểm được chọn là… KTV.
Muko đến KTV theo lời hẹn. Trong lúc chờ đợi, vì quá căng thẳng nên cô đã uống một ly nước, rất nhanh sau đó, cô mất đi ý thức. Điện thoại của cô rung lên liên tục, chú hồ ly nhỏ bên trong gấp gáp đập vào màn hình: “Muko, Muko, mau tỉnh lại đi!”
Nhưng đáng tiếc, hồ ly nhỏ chỉ tồn tại trong điện thoại, không thể chui ra ngoài cũng chẳng thể làm gì được.
Chẳng bao lâu sau, Thái Húc dẫn theo hai người bạn bước vào. Cậu chỉ vào Muko đang bất tỉnh, nói với bạn: “Đây chính là Ishida Muko, thiên tài nữ sinh cao ngạo đó. Thiên tài cái con khỉ, mới có một ngày đã bị tao cưa đổ. Chả tốn mấy công sức.”
Thái Húc dường như biến thành một người khác, gương mặt vặn vẹo đến kinh tởm.
Hai người bạn đi tới, bắt đầu có hành động sàm sỡ với Muko. Chú hồ ly trong điện thoại tức đến phát run, điện thoại rơi xuống đất rồi bị một trong số họ giẫm nát.
Đứng bên ngoài chứng kiến tất cả, dù biết đây chỉ là ảo cảnh nhưng Đường Phi vẫn không nhịn được mà rút thanh kiếm Tru Tà, đâm mạnh về phía bọn chúng. Ngay khi mũi kiếm xuyên qua, cảnh tượng lập tức bị cưỡng ép chuyển sang một khung cảnh khác.
Muko đang co người trong bồn tắm, không ngừng kỳ cọ cơ thể đến mức đỏ ửng. Cô nhiều lần muốn gọi điện báo cảnh sát, nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí để làm điều đó.
Vài ngày sau.
Cô đẩy cửa văn phòng của thiếu gia, gương mặt không còn biểu cảm nào, lặng lẽ đưa đơn xin nghỉ việc.
Thiếu gia lại xé nát đơn xin nghỉ việc của cô, ném sang một bên, khóe miệng nhếch lên: “Không cho em đi thì em đừng hòng rời khỏi đây. Hai người anh em của anh tối nay còn muốn gặp em chơi chút nữa đấy, em ngoan ngoãn qua đó tiếp họ đi.”
Muko giận đến phát run: “Anh xem tôi là hạng người gì hả? Đồ khốn nạn!”
Cậu cười lạnh: “Khốn nạn? Em muốn đi thì cứ đi. Nhưng nếu em ngoan ngoãn nghe lời, thứ tốt sẽ chẳng thiếu phần em đâu.”
Muko đập cửa bỏ đi. Đến cuối giờ chiều, cô nhốt mình trong nhà vệ sinh, toàn thân run rẩy, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau, không thể ngừng lại được. Trong điện thoại, hồ ly nhỏ đang khóc òa: “Muko, cố lên! Cậu nhất định đừng khuất phục! Chờ tớ thu thập đủ hai luồng hồn phách cuối cùng, tớ sẽ giúp cậu cai thuốc, giết sạch bọn chúng!”
Muko nhìn chằm chằm vào chú hồ ly trong điện thoại, run giọng nói: “Không được đâu, Tiểu Bạch, tớ chịu không nổi nữa rồi… Tiểu Bạch, tớ đã làm gì sai mà anh ta lại đối xử với tớ như thế… Anh ta không thích tớ thì thôi, sao lại phải hủy hoại tớ đến mức này… Tớ đau lắm, tớ thật sự rất đau… Tại sao… tại sao trên đời này ai yêu tớ cũng toàn là giả dối như vậy…”
Sau khi cha mẹ Muko ly hôn, mỗi người đều có gia đình mới, còn cô thì trở thành người dư thừa của cả hai bên. Để thoát khỏi cuộc sống gia đình như vậy, cô chỉ còn cách liều mạng học hành. Nhờ thành tích xuất sắc, cô được trường đại học đặc cách tuyển thẳng, năm nào cũng giành học bổng.
Thời đại học, có không ít nam sinh theo đuổi Muko, nhưng cô chưa từng dám đồng ý. Cô sợ rằng trong lúc còn đi học, chưa có thu nhập ổn định, nếu yêu nhau rồi đến khi tốt nghiệp lại chia tay thì quá đau lòng. Vì muốn có một mối quan hệ ổn định, cô quyết định đợi sau khi đi làm, có thu nhập vững vàng rồi mới bắt đầu yêu đương.
Nhưng cô không ngờ, một trong những chàng trai từng bị cô từ chối lại sinh lòng thù hận. Gã ta và cậu thiếu gia đánh cược, rồi cùng nhau dàn dựng nên vụ việc ở KTV, sự kiện đã hủy hoại cả cuộc đời cô.
Hồ ly nhỏ không ngừng an ủi cô:“Không sao đâu Muko, cho dù cả thế giới không yêu cậu cũng không sao, tớ yêu cậu mà. Muko, cậu phải cố gắng sống tốt nhé. Tớ không còn người thân nào nữa, tớ không thể mất cậu thêm lần nào nữa đâu…”
Thế nhưng thuốc đã ăn mòn mọi dây thần kinh của cô, khiến cô không còn nghe thấy lời an ủi của Tiểu Bạch nữa. Tối hôm đó, cô lại theo thiếu gia kia đến tụ điểm giải trí, một lần nữa dùng thân thể mình để đổi lấy thứ thuốc mà cô cần với hai gã bạn của cậu.
Một tháng sau, Muko bị cậu thiếu gia đuổi việc.
Vì để mua thuốc, cô tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm, trôi dạt khắp các tụ điểm ăn chơi. Ba tháng sau, cô gầy đến chỉ còn da bọc xương, nằm rạp trên bàn, chầm chậm hít lấy chút bột trắng cuối cùng.
Trong điện thoại, giọng của hồ ly nhỏ đã khàn đặc vì khóc: “Muko, Muko, cậu nhìn hồ ly nhỏ đi.”
Muko hít xong phần bột cuối, lảo đảo bước về phía ban công. Cô trèo qua lan can, đứng trên rào chắn bên ngoài, ngẩng cao cằm, nhắm mắt lại, đối diện với ánh chiều tà xa xăm.
Trời dần sẩm tối, mái tóc dài của cô bị gió chiều lay động bay ngược về sau. Gương mặt tròn đáng yêu ngày nào giờ đã hốc hác, má hóp sâu, hốc mắt lõm xuống, gầy đến rợn người.
Trên gương mặt ấy, hiếm hoi hiện lên một nụ cười, nhẹ nhàng thốt: “Hồ ly nhỏ à, đã có lúc tớ tưởng mình thoát khỏi cái cống rãnh hôi thối kia, nhưng bây giờ tớ mới nhận ra, hóa ra tớ vẫn chỉ là con chuột xấu xí, chẳng thể chịu nổi ánh sáng, bò trong cái cống ấy mà thôi. Hoàng hôn hôm nay đẹp thật… Tiếc là, tớ sẽ không còn cơ hội thấy ác giả ác báo nữa. Thế giới của tớ, mãi mãi là bóng tối, chẳng có ánh sáng nào…”
“Đừng mà——!!”
Ngay lúc màn hình điện thoại vỡ nát, Muko gieo mình xuống khỏi tòa nhà cao tầng. Trong khoảnh khắc cuối cùng khi nhắm mắt lại, trên gương mặt ấy nở rộ nụ cười duy nhất sau ba tháng dài đằng đẵng.
….
Một năm sau cái chết của Muko, cuối cùng hồ ly nhỏ cũng tìm được nơi năm xưa thân thể mình bị xé nát. Khi ấy, nơi đó đã mọc lên một rừng hoa đào. Nó mượn linh khí từ rừng đào ấy để tu luyện, gom góp lại hai tia hồn phách cuối cùng…
Cậu thiếu gia và hai người bạn của mình lần lượt đến tỉnh Morinai để du lịch suối nước nóng. Hồ ly nhỏ đã lợi dụng bức tranh và tivi trong khách sạn làm môi giới, kéo bọn họ vào thế giới của chính mình.
Màn hình chuyển cảnh, toàn bộ khung cảnh trước mắt Đường Phi biến mất, thay vào đó là một vùng tối đen như hố đen vũ trụ. Ba người đàn ông Thái Húc, Tần Kiêu và Tiêu Phong đứng cạnh cô với vẻ mặt vô hồn, trông chẳng khác gì những cái xác không hồn.
Đúng lúc này, một cái đuôi từ trong bóng tối quất ra. Đường Phi nghiêng người, bật người lên không trung, tránh được cú tấn công của đuôi hồ ly, dùng kiếm Tru Tà chém đứt một nhúm lông trên đuôi nó.
Nhúm lông hồ ly lập tức biến thành những mũi gai nhọn, phóng thẳng về phía ba người đàn ông. Đường Phi nắm lấy vai Tần Kiêu kéo anh ấy bay lên không trung, sau đó dùng hai chân đá văng Tiêu Phong và Thái Húc ra xa, giúp cả ba người tránh được đợt tấn công.
Đường Phi rút ra một tấm bùa, tung lên trời và hô lớn: “Bách mị tiêu trừ, tà quỷ tiêu tan, cấp cấp như Tam Kỳ Đế Quân luật lệnh! Phá…”
Lá bùa hóa thành làn mưa, rơi xuống người ba người, tạo thành một lớp kết giới hình giọt nước bao quanh cơ thể họ. Khi đợt gai nhọn thứ hai của hồ ly lao tới, lớp kết giới này đã chặn đứng toàn bộ đòn tấn công.
Lúc này đã là bảy giờ sáng, Tần Kiêu ngủ, còn Tần Lê thì tỉnh lại. Vừa mở mắt, anh phát hiện mình đang ở trong một nơi kỳ quái, lập tức có cảm giác “mình lại gặp chuyện rồi”. Thấy Thái Húc và Tiêu Phong với vẻ mặt đờ đẫn, lại nhìn thấy Đường Phi đang chiến đấu với cái đuôi hồ ly, anh mới vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Một mũi tên nhọn bay thẳng về phía Đường Phi, Tần Lê lập tức nhắc: “Hướng 45 độ!”
Đường Phi phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh né thành công. Nhưng dường như cô không còn ở trạng thái tốt nhất, sắc mặt trắng bệch, lớp kết giới quanh người mờ nhạt, như sắp biến mất.
Đuôi hồ ly quất mạnh vào hông cô, khiến cả cơ thể cô văng ra xa, đập thẳng vào người Tần Lê. May mà Tần Lê nhanh tay đỡ được, bằng không cô đã ngã dúi dụi xuống đất.
Người đàn ông cao đến một mét chín, thân hình cường tráng, ôm cô vào lòng chẳng khác gì ôm một đứa trẻ vị thành niên. Thấy sắc mặt cô tái nhợt, Tần Lê nhíu mày hỏi: “Cô sao vậy?”
Đường Phi cắn môi, ôm bụng với vẻ đau đớn: “Vì niệm chú bảo vệ mấy người, bà dì tới thăm tôi rồi!”
Vừa dứt lời, toàn bộ sức lực như bị rút cạn, cô thều thào nắm lấy cổ áo Tần Lê: “Nhanh, cầm lấy kiếm của tôi, chém cái đuôi hồ ly đó đi…”
Tần Lê cẩn thận đặt cô xuống, cầm lấy thanh kiếm của cô lao tới đâm về phía cái đuôi hồ ly. Anh ra tay không tệ, tốc độ cũng khá nhanh, nhưng vì không có đạo pháp hỗ trợ, nên cảm thấy thanh kiếm của Đường Phi nặng đến lạ thường.
Cái đuôi hồ ly bị thương, lập tức phóng ra một loạt gai ngược lần nữa, lần này còn dữ dội hơn hai lần trước.
“Bung ô!” Đường Phi đã mất kết giới bảo vệ, thấy vô số gai nhọn sắp đâm tới mình, cô dốc hết sức hét lên.
Tần Lê phản ứng cực nhanh, lập tức nhớ đến lần trước thanh kiếm này từng biến thành ô. Anh bắt chước động tác của Đường Phi, xoay cổ tay một cái, cơ quan của kiếm Tru Tà lập tức kích hoạt, thân kiếm mảnh mai bật ra vô số vảy đen, hợp thành một mặt ô mờ nhám.
Tần Lê lập tức mở ô ra, che chắn cho cả anh và Đường Phi.
“Bùm! Bùm! Bùm!”
Vô số gai nhọn đập mạnh vào chiếc ô Trừ Tà, giúp họ ngăn chặn toàn bộ đợt tấn công dữ dội đó.
Đường Phi cắn chặt môi, giọng yếu ớt: “Đưa ô cho tôi!”
Tần Lê lập tức đưa chiếc ô cho cô. Cô ném cả cây ô lên không trung, chiếc ô bắt đầu xoay tít như cánh quạt trực thăng, tạo ra một lực hút mạnh mẽ, kéo toàn bộ gai nhọn đang bay tới lên trên không.
Khi chiếc ô Tru Tà chuẩn bị bắn trả toàn bộ gai nhọn về phía kẻ địch, tốc độ xoay đột nhiên chậm lại.
Đường Phi lập tức nắm lấy tay Tần Lê, cắn rách ngón tay anh, lấy máu búng lên mặt ô. Chiếc ô “vo vo vo” rung mạnh một trận, tốc độ xoay đột ngột tăng vọt, tạo thành một luồng cuồng phong, mạnh mẽ bắn ngược tất cả gai nhọn trở lại.
Từ trong bóng tối sâu thẳm vang lên một tiếng gào thét của dã thú, mùi máu tanh bắt đầu lan ra, cái đuôi hồ ly lập tức rụt về.
Mọi thứ trở lại yên tĩnh, chiếc ô Tru Tà quay về tay Đường Phi, lại biến thành một thanh kiếm trông chẳng mấy nổi bật. Cô chống kiếm cố gắng đứng dậy, nắm lấy cánh tay Tần Lê nói: “Đỡ tôi dậy.”
Kết quả là vừa đứng lên, Tần Lê nhìn thấy vết máu trên váy cô. Hai người nhìn nhau, không khỏi lúng túng. Người đàn ông rất có phong độ, cởi áo khoác buộc lên eo cô.
Đường Phi yếu ớt trêu chọc một câu: “Tần Vạn Tam, không ngờ anh cũng có lúc ga-lăng như thế đấy.”
Tần Lê mặt không đổi sắc: “Tôi vốn luôn ga-lăng.”
Đường Phi bĩu môi một tiếng, nhìn về phía bóng tối sâu thẳm nói: “Đỡ tôi đi qua đó. Chúng ta phải tìm con hồ ly để ép nó mở cánh cổng ảo cảnh, đưa chúng ta ra ngoài.”
Tần Lê đỡ cô bước đi chừng hơn mười phút, cuối cùng ở một góc tối mờ mịt, bọn họ trông thấy một người phụ nữ không có mặt. Cô ta co rút mình trong góc, cái đuôi đã bị chém mất một nửa, vừa thấy họ đến gần, lập tức cảnh giác rụt sâu vào tường.
Cô ta trừng mắt nhìn Đường Phi, giọng đầy căm hận: “Nếu cô giết tôi, thì đừng mong rời khỏi đây nữa!”
“Tôi không định giết cô.” Đường Phi hỏi: “Hãy nói cho tôi biết, là ai sai khiến cô bắt bạn tôi?”
Khuôn mặt dần hiện lên trên khuôn mặt không có ngũ quan của con hồ ly, ngũ quan ấy… lại chính là của Muko. Khi cô ta khẽ nhíu mày, vẻ dịu dàng dễ thương ấy giống hệt Muko. Một thoáng do dự lướt qua gương mặt hồ ly, rồi cô ta trả lời: “Sai khiến gì chứ? Tôi không hiểu cô đang nói gì.”
“Cô đến Nhật Bản từ khi nào? Ở nước Hoa bao lâu rồi? Đám sương màu hồng trong đài truyền hình có phải là cô không?”
Đường Phi hỏi liên tiếp, khiến hồ ly vô cùng hoang mang, cau mày quát: “Đừng có vu khống tôi! Tôi đã mấy trăm năm không quay lại nước Hoa rồi!”
Đường Phi truy hỏi tiếp: “Vậy tại sao cô lại làm tổn thương bạn tôi?”
“Đàn ông thì có ai tốt đẹp gì chứ! Đáng đời bọn họ!”
Đường Phi lấy ra một lá bùa giảm đau, tạm thời đè nén cơn đau quặn ở bụng, rồi lạnh giọng nói tiếp: “Muko chết do tự sát, dù là Địa phủ ở nước Hoa hay Hoàng Tuyền ở Nhật Bản đều sẽ không thu nhận cô ấy. Chắc chắn linh hồn của cô ấy vẫn còn lưu lạc ở dương gian. Nếu cô không nói thật, tôi sẽ dùng ‘bùa Phá Hồn’ khiến hồn phách cô ấy tan biến, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh.”
Chiêu dọa dẫm này quả nhiên có hiệu quả, hồ ly nhỏ lập tức nói: “Tôi là vì trúng ý thể chất của ba người bọn họ. Tôi không có thân thể, nếu trong đêm trăng tròn tối nay ăn được cả ba người, tôi có thể hóa hình. Nhưng vì tối nay mới là đêm trăng tròn, tôi sợ thể chất âm dương của Tần Lê, lo rằng ban ngày dương khí của anh ta sẽ phá hỏng chuyện của tôi, nên mới dùng quá khứ của Muko để kéo anh ta lại. Tôi không ngờ, cô lại sớm dẫn bọn họ thoát ra khỏi ký ức của Muko.”
Đường Phi hơi nhướng mày: “Là ai nói cho cô biết thể chất của ba người họ đặc biệt? Có phải là một đạo sĩ ẩn danh không?”
Hồ ly nhỏ lắc đầu: “Tôi không quen biết đạo sĩ nào cả. Nhưng tôi biết ba người bọn họ. Từ mấy trăm năm trước, tôi đã gặp ba người này rồi. Trải qua nhiều đời, dung mạo của bọn họ vẫn không thay đổi, điều đó chứng tỏ trong cơ thể bọn họ có dòng máu đặc biệt. Loại người như vậy, đối với yêu quái hay quỷ hồn, đều là thuốc bổ tốt.”
Đường Phi nghiêng đầu nhìn Tần Lê, người đàn ông đối diện cô bày ra vẻ mặt đầy ngơ ngác, nhìn cô như muốn nói: “Tôi hoàn toàn không biết gì cả.”
Đường Phi hỏi tiếp: “Chỉ như vậy thôi sao? Không có ai sai khiến à?”
“Chỉ vậy thôi.” Hồ ly nhỏ như nhớ ra điều gì đó, lại hỏi ngược lại: “Cô đã từng thấy một đám sương màu hồng ở nước Hoa đúng không? Giọng nói của người đó, có phải rất giống tôi không?”
Đường Phi cẩn thận nhớ lại, cảm thấy giọng nói ấy đúng là có vài phần tương tự.
Hồ ly nhỏ thành thật nói: “Người mà cô gặp có lẽ là mẹ tôi.”
“Mẹ cô?”
Hồ ly nhỏ gật đầu: “Ngọc Tảo Tiền, cũng chính là cửu vĩ hồ Đắc Kỷ trong truyền thuyết nước Hoa mấy người. Năm xưa bà ta bị Abe No Seimei truy sát, đuôi cuối cùng bị chém đứt. Để sống sót, bà ta đã xé nát thân thể mà cha tôi rèn cho tôi, cướp đi hạt ngọc Tụ Hồn mà cha dành cho tôi. Một vài sợi hồn phách của tôi trốn vào một hạt đào. Khi tôi hóa thành cây, Muko đã đánh thức tôi. Cô ấy biết tôi là hồ ly, nên đặc biệt dùng máy tính tạo ra một mô hình hồ ly, từ đó tôi ẩn mình trong máy tính và điện thoại.”
“Hổ dữ không ăn thịt con, bà ta đúng là độc ác thật.” Đường Phi lại hỏi: “Ba người đàn ông mất tích kia, cũng là do cô giết sao?”
“Bà ta luôn cho rằng tôi là nguyên nhân khiến cha chết. Bà ta chưa bao giờ thích tôi. Tôi và Muko giống nhau, có người thân mà chẳng khác gì không có.” Ánh mắt dịu dàng của hồ ly nhỏ bỗng trở nên dữ tợn: “Ba gã đàn ông đó chết là đáng! Bọn họ đều đáng chết!”
“Đúng là đáng chết.” Đường Phi nói, rồi dừng lại một chút, giọng nhẹ đi: “Hồn phách của Muko vẫn còn vất vưởng nơi dương thế. Nếu cô thật sự muốn tốt cho cô ấy thì hãy thả bọn tôi ra. Tôi sẽ giúp cô đưa Muko đến Hoàng Tuyền, để cô ấy được đầu thai kiếp sau làm người, có cha mẹ yêu thương.”
Hồ ly nhỏ khẽ hỏi: “Cô thật sự làm được chứ?”
Lúc này Đường Phi đã kiệt sức, mồ hôi túa ra trên trán, nhưng vẫn gật đầu: “Có thể, chỉ cần cô thả bọn tôi ra trước.”
“Được, mong xin cô giữ lời.”
***
Một ngày sau, Đường Phi bị kỳ kinh nguyệt hành hạ đến mức ngất lịm cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại. Vừa mở mắt, người đầu tiên cô nhìn thấy là gương mặt của Hà Tiên Tiên. Nhìn thấy Đường Phi tỉnh dậy, chị ấy cong mắt cười: “Ồ, tỉnh rồi à?”
“Bà chủ? Sao chị lại ở đây?” Đường Phi ngạc nhiên hỏi.
Hà Tiên Tiên thở phào nhẹ nhõm: “Chị còn tưởng em sắp ‘lên đường’ rồi chứ. Là đại gia Tần gọi điện cho chị, nhờ chị qua đây một chuyến. Chị nghĩ bụng, anh ấy bao vé máy bay, bao ăn ở, chuyện tốt thế này mà không đi thì đúng là phí.”
Đường Phi ngồi dậy, cảm thấy bụng có một luồng ấm áp chảy qua, dễ chịu hơn hẳn. Cô đưa tay sờ lên mặt, lẽ ra đến kỳ thì phải nổi mụn, vậy mà lại chẳng có lấy một cục nào.
Đúng lúc này, Tần Lê vừa bưng một bát nước đường đỏ đẩy cửa bước vào.
Hà Tiên Tiên chỉ tay về phía Tần Lê, giải thích với cô: “Máu của anh ấy thuần dương, rất hợp để chữa chứng đau bụng kinh của em. Tất nhiên, việc truyền máu vào cơ thể em thì cũng khá rườm rà. Nhưng mà nghĩ tình em là khách quen, chị giảm cho em còn 85% giá gốc đấy. Này, đây là hóa đơn, xem đi.”
Đường Phi nhận lấy hóa đơn, liếc một cái suýt nữa ngất xỉu. Cô rưng rưng: “Tôi dùng thẻ tín dụng trả trước một phần được không? Tôi không đủ tiền mà…”
Tần Lê liếc nhìn Đường Phi đang yếu ớt nằm đó, bèn tự giác cầm lấy hóa đơn trong tay cô, quay sang Hà Tiên Tiên nói: “Để tôi trả.”
Hà Tiên Tiên lập tức giơ ngón cái: “Đại gia quả nhiên là đại gia! Đại gia, sau này nhớ ghé thường xuyên nhé, tôi giảm cho anh 85% luôn!”
Đường Phi thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Tần Lê, nói: “Sếp Tần, vậy anh cho tôi ghi giấy nợ đi, tôi không thích nợ người khác.”
“Không cần, lần này gặp chuyện là do tôi chọn nhầm địa điểm, mọi tổn thất của cô đều do tôi chịu.” Tần Lê cất tờ giấy, nói tiếp: “Lần sau sẽ để cô chọn địa điểm.”
Đường Phi được đối xử tử tế đến bất ngờ, nhướng mày cười: “Được, đã hào phóng như thế, vậy tôi không khách sáo nữa.”
Đúng lúc này, màn hình tivi trong phòng ngủ bỗng nhiên bật lên, hiện ra gương mặt của Muko, nhưng giọng nói lại là giọng ngọt ngào quyến rũ của hồ ly nhỏ: “Khi nào tôi mới được gặp lại Muko?”
