Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 38



Chu Khánh vuốt cằm trầm ngâm hồi lâu, rồi giải thích: “Pháp thuật phong ấn ký ức, theo lý mà nói, không phải là năng lực mà một khí linh có thể sở hữu. Hơn nữa, năng lực của khí linh này vượt xa những ghi chép trong điển tịch. Khí linh thông thường, dù mạnh hơn yêu tinh một chút, có thể giả làm người phàm trà trộn vào đám đông, nhưng dù sao cũng không phải con người, vẫn có nhiều giới hạn. Ví dụ như không thể ăn đồ ăn trần thế, sau khi tiếp xúc với người thường một thời gian, bắt buộc phải quay lại linh khí mà mình trú ngụ để nghỉ ngơi. Nhưng vị Đế Tân đại nhân này, đã rời khỏi gường đồng lâu như vậy, vậy mà không hề có dấu hiệu gì bất ổn, còn ăn nhiều đùi gà rán thế nữa.”

Nghe xong lời cậu, ba người đồng loạt quay đầu nhìn Đế Tân.

Tần Kiêu chân thành hỏi: “Anh trai, anh không cảm thấy khó chịu gì sao?”

Đế Tân ợ một cái, lắc đầu: “No rồi, thấy rất dễ chịu.” Chắc là tiêu hóa không tốt hay gì đó, vậy mà ông còn thả một cái rắm.

Đường Phi: “……”

Tần Kiêu: “…… Tâm thần à? Anh đường đường là Trụ Vương, anh mà cũng… anh cũng biết xì hơi sao? Lúc anh lên triều cũng thế này à? Bảo sao đám đại thần phản quốc, ai mà chịu nổi ông vua thích thả rắm giữa nơi công cộng như anh chứ?”

Chu Khánh ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc giải thích: “Nói nghiêm túc nhé, khí linh thì không thể nào… xì hơi được đâu. Khí linh không ăn được đồ ăn trần gian vì dù họ có thể giả dạng người thường, thì bản chất cũng chỉ là hồn phách, không có nội tạng hay hệ tiêu hóa. Không ăn được, đương nhiên cũng không thể xì hơi. Cho nên tôi nghi ngờ… anh ta không phải khí linh thật.”

Đường Phi chợt nhớ ra điều gì, lập tức nói:“Hồ ly nhỏ từng nói, năm xưa Đế Tân vì cứu cô bé mà đã bóp nát trái tim mình, hóa thành Tụ Hồn châu, tự thiêu mà chết. Theo lý thì Đế Tân chắc chắn đã không còn thân xác, vậy bây giờ là chuyện gì?”

Tần Kiêu nhìn Đế Tân đang đắp mặt nạ, vẻ mặt vô hại, lặng lẽ giơ tay lên: “Lúc đó hồ ly nhỏ mới sinh ra, theo lý mà nói thì không thể nhớ được quá nhiều, những đoạn ký ức đó thật hay giả còn chưa thể xác định. Tôi có một giả thuyết, có thể Đế Tân thực sự không chết, mà là dùng pháp thuật che mắt thiên hạ, giả vờ tự thiêu, thực chất là ẩn mình vào trong gương đồng, lấy hình thái khí linh mà ngủ say cho đến tận bây giờ.”

“Cũng có khả năng đấy.” Đường Phi búng tay cái “tách”, nói: “Trong ký ức bị phong ấn của anh ta hẳn là có thứ rất quan trọng, có thể đang che giấu bí mật gì đó. Cái người áo đen hôm đó muốn lấy gương đồng trong bảo tàng, tám phần cũng là vì đoạn ký ức đó. Chu Khánh, có cách nào mở ký ức của anh ta không?”

Chu Khánh nuốt nước bọt, nói: “Anh ta quá , nếu thực sự mở được ký ức, chưa biết chừng sẽ b*p ch*t chúng ta như cái cách anh ta đã làm với người đàn ông áo đen trong video. Chúng ta là thiên sư trừ tà bắt quỷ, chuyên môn là bắt quỷ. Chúng ta không phải thần tiên, mà thứ như anh ta thì gần như yêu thần rồi, động vào là không có lợi. Theo em, tốt nhất là để anh ta quay trở lại chiếc gương đồng, hoàn thành đợt triển lãm quốc bảo sắp tới và ghi hình chương trình “Bảo vật nước Hoa”. Còn những việc khác… sau này tính tiếp?”

Đường Phi suýt nữa thì quên mất vụ đó, bèn gật đầu đồng ý. Chu Khánh nói có lý, nhiệm vụ quan trọng lúc này không phải là giải phong ký ức cho Đế Tân, mà là đưa ông quay lại gương đồng để chuẩn bị cho buổi triển lãm và quay chương trình.

Đường Phi nói chuyện thương lượng với Đế Tân, ai ngờ ông lại bắt đầu mặc cả: “Nếu như vậy, ta muốn bốn xô gà rán để bổ sung thể lực.”

Tần Kiêu bật cười khinh bỉ: “Ha… Mất trí nhớ mà còn biết mặc cả à?”

Đế Tân nghiêm túc trả lời: “Ta mất trí nhớ, nhưng ta không ngu.”

Tần Kiêu giơ ngón cái lên với ông: “Anh bạn, anh giỏi thật! Ngoài Tần Vạn Tam ra, anh là người mặc cả giỏi nhất mà tôi từng gặp!”

Vậy là mọi việc tạm thời được quyết định như thế. Đường Phi và Chu Khánh cũng gửi thư hồi đáp cho thị trưởng và bảo tàng, xác nhận rằng buổi triển lãm và ghi hình chương trình có thể diễn ra đúng kế hoạch.

Còn một tuần nữa là tới buổi triển lãm và quay hình. Đường Phi bận đi quay quảng cáo, không tiện mang theo Đế Tân, nên để ông đi cùng Hắc Đường và Tử Tiểu Bạch tham gia ghi hình chương trình.

Tử Tiểu Bạch đã ký hợp đồng với công ty Mạn Thành, là nghệ sĩ nhỏ tuổi nhất công ty. Công ty đã sắp xếp cho cô bé tham gia chương trình thực tế và quay quảng cáo, nên cô bé xin nghỉ nửa tháng.

Ban ngày Tử Tiểu Bạch quay quảng cáo, buổi tối thì dẫn Hắc Đường và Đế Tân đi xem phim.

Đế Tân không quen với thế giới loài người, khi đeo kính 3D xem phim hành động Mỹ, cảnh viên đạn bay thẳng về phía mắt làm ông vô cùng căng thẳng, cứ như thật sự bị tấn công vậy.

Nếu không phải Tử Tiểu Bạch bám chặt lấy bàn tay to của ông suốt cả buổi, e là Đế Tân đã dùng nắm đấm đập nát màn hình rạp chiếu phim rồi.

Xem xong phim, Đế Tân bắt đầu đặt ra một loạt câu hỏi: “Tại sao người Sắt lại mặc bộ giáp chiến đấu xấu xí như vậy? Tại sao đội trưởng Mỹ lại yếu đến mức rời khiên là sức chiến đấu tụt dốc không phanh? Ta không cần giáp, cũng không cần khiên, vẫn làm tốt hơn bọn họ.”

Tử Tiểu Bạch cắn ống hút, đi đến trước một máy gắp thú bông rồi dừng lại, lười biếng liếc mắt nhìn ông: “Chú tự khen mình ghê quá nhỉ, vậy gắp giúp tôi một con thú đi?”

Đế Tân nhìn con gái nhỏ, suýt chút nữa giơ tay định đập nát chiếc máy gắp để lấy búp bê ra. May mà Tử Tiểu Bạch phản ứng nhanh, vội vàng dùng đôi tay nhỏ bé ôm lấy nắm đấm của ông: “Chú ơi, tôi chịu thua chú rồi, đừng dùng bạo lực nữa, OK? Nhìn người ta gắp như nào kìa.”

Cô bé chỉ sang một chàng trai đang gắp thú cho bạn gái bên cạnh, đúng lúc cậu ta vừa gắp được một con mèo bông.

Đế Tân hiểu ra, nhét vài đồng xu vào máy, lần đầu tiên đã gắp trúng, thú bông rơi xuống. Lần đầu Tử Tiểu Bạch được gắp trúng thú, ôm lấy eo ông ta nhảy nhót vui mừng: “A a a a chú giỏi quá đi mất!”

Vừa nói vừa nhét thêm một nắm xu vào tay ông: “Làm lại lần nữa, lần này tôi muốn con Luffy!”

Đế Tân nhắm vào Luffy để gắp, lại một lần nữa không trượt phát nào. Tử Tiểu Bạch hoàn toàn bị kỹ thuật gắp thú của ông làm cho kinh ngạc, lại kéo ông đến khu trò chơi, đối mặt với hơn hai chục chiếc máy gắp, hai người chơi một vòng, mỗi loại thú đều gắp được một con.

Trong suốt quá trình, chỉ thất bại năm lần, còn lại lần nào cũng trúng.

Cuối cùng, Tử Tiểu Bạch và Đế Tân gom hơn hai chục con thú lại giao cho quầy lễ tân của trung tâm trò chơi, viết địa chỉ để nhân viên giao đến tận nhà. Sau đó họ đi chơi đua xe và trò chơi phiêu lưu cảm ứng mới ra mắt.

Một lớn một nhỏ liên tục phá kỷ lục ở khu trò chơi, giành giải thưởng không ngớt. Nếu không vì Tử Tiểu Bạch là ngôi sao nhí có tiếng, có lẽ ông chủ đã ra lệnh đuổi người rồi.

Ra khỏi khu trò chơi, hai người thắng lợi rực rỡ, mua hai cây kem ở lối ra.

Tử Tiểu Bạch nắm tay Đế Tân, vừa l**m kem, vừa cảm thán: “A Tinh, tôi thấy chú rất giống ba tôi. Nếu tôi có một người ba có thể cùng tôi đi xem phim, đi dạo phố, chơi game, cùng ăn kem thế này thì tốt biết bao.”

Đế Tân xoa đầu cô bé, nhẹ giọng nói: “Nếu con muốn, ta không ngại để con gọi ta là ba.”

Tử Tiểu Bạch dùng đầu húc nhẹ vào bụng người đàn ông, hừ một tiếng: “Chú mơ đẹp thật đấy. Chú là khí linh do tôi nhặt về, bối phận thấp hơn tôi! Chú chỉ có thể làm tiểu đệ của tôi thôi!”

Đế Tân vừa ăn kem, vừa nhìn cô bé, trong lòng đột nhiên trào lên một cảm giác chua xót khó hiểu.

Hai người ngồi trên ghế công viên ven đường, cô bé vừa đung đưa đôi chân nhỏ, vừa thở dài than vãn: “Tôi thật thảm mà. Không có ba mẹ, cũng mất cả Muko. Không biết mẹ tôi bây giờ còn muốn giết tôi nữa không. Không biết ba tôi đã đầu thai sang kiếp nào, trở thành người ra sao. Cũng không biết Muko dưới suối vàng có xếp được hàng chưa, có đầu thai thành công không…”

Cô bé thở dài, nắm chặt lấy ngón tay Đế Tân rồi hỏi: “A Tinh, bây giờ chú cũng là bạn của tôi rồi. Vậy… một ngày nào đó, chú sẽ rời xa tôi đúng không?”

Vừa hỏi xong, cô đã cụp đầu xuống, mặt đầy vẻ buồn bã: “Phải rồi. Chú là khí linh, khi khôi phục ký ức và tìm được nhà của mình, chắc chắn sẽ rời đi.”

Cô bé bóc một viên kẹo sầu riêng rồi đưa tới miệng Đế Tân: “A Tinh, ăn kẹo này đi.”

Đế Tân há miệng ngậm lấy viên kẹo cô đưa, một hương vị kỳ quặc lập tức lan tỏa trong miệng anh. Đôi lông mày nghiêm nghị cau lại, trong miệng toàn là mùi… nồng nặc khó tả.

Cô bé hỏi: “A Tinh, ngon không? Đây là kẹo sầu riêng tôi thích nhất đó, có thơm không?”

Ông dãn lông mày ra, gật đầu, tỏ vẻ ngon.

Thứ con gái thích, ông cũng nên thích. Dù đã mất trí nhớ, nhưng con gái vẫn là con gái, máu mủ tình thâm, trong vô thức có một lực lượng nào đó thúc đẩy ông phải tốt với cô bé.

***

Thứ Hai, bảo tàng thành phố A khai mạc triển lãm trưng bày ba món quốc bảo.

Cùng lúc đó, chương trình “Bảo vật nước Hoa” sẽ dẫn ba vị bảo vệ quốc bảo đến hiện trường ghi hình đoạn giới thiệu đầu tiên, giới thiệu đến khán giả những món quốc bảo mà họ đang bảo vệ. Người bảo vệ của chiếc gương đồng, Đường Phi, là người đầu tiên đến phòng trang điểm, tiếp theo là Thái Húc.

Do không gian của bảo tàng có hạn, ba vị khách mời đều trang điểm chung trong một phòng làm việc. Tần Lê đi cùng Đường Phi đến trước, sau đó Thái Húc và trợ lý đến, nhiệt tình chào hỏi bọn họ.

Đã nửa tháng không gặp, Thái Húc vừa từ Paris trở về sau khi tham dự một sự kiện, còn mang theo một món quà nhỏ tặng Đường Phi: “Chị Đường Phi, nửa tháng không gặp, chị lại xinh đẹp hơn rồi đấy.”

“Dẻo miệng thật.” Đường Phi vừa nhận quà, thì cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra, Liễu Vân Sinh cùng trợ lý đi vào.

Người đàn ông như bốc hơi khỏi nhân gian bỗng xuất hiện trở lại, Đường Phi và Tần Lê đồng thời dõi mắt nhìn sang. Liễu Vân Sinh trông thấy Đường Phi và Thái Húc thì chỉ gật đầu xã giao, rồi ngay sau đó đi đến bàn trang điểm của mình để thợ trang điểm bắt đầu công việc.

Liễu Vân Sinh không nói gì với thợ trang điểm, trực tiếp đeo tai nghe, nhắm mắt lại và bước vào trạng thái thiền tĩnh.

Đường Phi theo phản xạ siết chặt nắm tay, trong lòng chỉ muốn xông lên đập gãy chân anh ta. Nhưng Tần Lê kịp thời giữ lấy tay cô, nhỏ giọng nói: “Đừng hành động bốc đồng. Anh ta biến mất lâu như vậy rồi bỗng dưng xuất hiện, chắc chắn là có mục đích. Quan sát xem anh ta muốn làm gì đã.”

Lúc này cô mới đè nén được cơn tức, cố giữ bình tĩnh, trên mặt nở nụ cười dịu dàng như không có chuyện gì, rồi đi trang điểm.

Chín giờ, bảo tàng thành phố chính thức mở cửa, triển lãm ba món quốc bảo bắt đầu.

Khán giả có vé vào cửa lần lượt tiến vào bảo tàng, đứng dọc hai bên lối đi của ba món quốc bảo. Để mọi người dễ dàng nhìn thấy toàn cảnh quốc bảo, hiện trường còn có lắp đặt màn hình phóng đại, giúp khán giả phía sau quan sát rõ hơn.

Chín giờ rưỡi, ba khách mời nổi tiếng xuất hiện. Các fan đến xem thần tượng phải cố gắng kìm nén sự phấn khích, dùng những tràng pháo tay chào đón thần tượng xuất hiện.

Ba vị khách mời bước đến trước tủ triển lãm quốc bảo, MC đưa micro cho Liễu Vân Sinh trước và giới thiệu: “Hôm nay Vân Sinh sẽ bảo vệ món quốc bảo là đèn cung điện thời Tây Hán, nghe nói để phù hợp với chủ đề, anh ấy đã tự tay làm một chiếc đèn nhỏ tinh xảo, muốn tặng cho khán giả có mặt tại buổi triển lãm hôm nay. Mọi người có muốn xem không?”

Fan của Liễu Vân Sinh đồng thanh hét lên: “Muốn xem!”

Liễu Vân Sinh vẫy tay gọi trợ lý, đối phương lập tức đưa cho anh ta một chiếc hộp giấy nhỏ. Anh ta tháo hộp ra, lấy từ trong đó ra một chiếc đèn cung điện tinh xảo cỡ nhỏ. Bên trong đèn có ngọn lửa vàng nhạt đang cháy, ánh sáng dịu dàng, tạo cảm giác thị giác rất thoải mái.

Liễu Vân Sinh giới thiệu: “Đây là một chiếc đèn cung điện thời Tây Hán mà tôi đã phục dựng lại. Mọi người hãy chú ý quan sát tim đèn này, có ai phát hiện ra điểm gì khác thường không?”

Câu nói chứa đầy sự bí ẩn, khiến mọi người tò mò và dồn sự chú ý vào chiếc đèn. Nhưng ai nấy đều chỉ thấy ánh sáng rất dịu, rất nhẹ, chẳng nhận ra điều gì bất thường cả.

Không hay không biết, mọi người bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Hai nhân viên an ninh ở hàng đầu là những người đầu tiên ngã xuống, tiếp đó là vài hàng khán giả phía trước. Chưa đến mười phút, tất cả những người bình thường trong khán phòng đều gục ngã.

Thái Húc khi nhìn vào chiếc đèn cũng cảm thấy choáng váng, cuối cùng ngã vào lòng Tần Lê.

Hôm nay, để có thể tóm gọn được Liễu Vân Sinh, Đường Phi đã đặc biệt nhờ Chu Khánh đưa vài người trong giới huyền môn đến tham dự triển lãm quốc bảo. Có lẽ đã đoán trước được Liễu Vân Sinh sẽ có hành động, nên họ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Khi toàn bộ người thường trong hiện trường đều bất tỉnh, còn lại sáu thanh niên vẫn đứng vững, thân phận của họ đã rõ ràng.

Chu Khánh cầm cuốn “Anh văn Đại học” cuộn tròn như cây gậy, chỉ thẳng vào Liễu Vân Sinh hét lớn: “Yêu nghiệt, anh đã bị bao vây rồi! Mau ngoan ngoãn chịu trói đi!”

Những thiên sư còn lại cũng trạc tuổi với Chu Khánh, lập tức rút vũ khí ra.

Ngoài cuốn “Anh văn Đại học” trong tay Chu Khánh, thì vũ khí của những người khác là cuốn “Mao Đặng Tam”, chảo chống dính, gà đồ chơi biết kêu, bút lông thư pháp, và compa.

Tần Lê nhìn đám thiên sư trẻ tuổi, ai nấy đều nghiêm túc đến buồn cười, khóe miệng anh giật giật.

“Mao Đặng Tam”, bút lông, gà đồ chơi biết kêu, chảo chống dính, những thứ đó anh còn tạm hiểu được, nhưng compa thì là trò gì vậy? Mấy thiên sư thời nay có cần tùy hứng đến vậy không?

Đường Phi cầm lấy thanh kiếm Tru Tà đang xé gió lao tới, trêu chọc: “Gà biết kêu với compa? Các cậu đang diễn hài đấy à?”

Chu Khánh nghiêm mặt nói: “Thần tượng à, đừng coi thường chúng em. Người trẻ bọn em cũng phải chọn một pháp khí thuận tay để tu luyện chứ.”

Đường Phi: “Ờ… các cậu nói đúng.” Dù miễn cưỡng, cô vẫn gật đầu.

Lúc này, Liễu Vân Sinh cầm đèn trong tay, ánh mắt vốn trong trẻo giờ đã nhiễm một tầng tà khí mờ mờ. Ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người, cuối cùng dừng lại trên người Đường Phi: “Sư muội, cô gọi đám nhóc con này đến đối phó tôi, đúng là quá xem thường tôi rồi.”

Đường Phi xoay cổ tay, vẽ ra một hoa kiếm chỉ thẳng vào anh ta: “Liễu Vân Sinh, hôm nay tôi sẽ đường đường chính chính thanh lý môn hộ, lấy lại máu của tôi!”

Liễu Vân Sinh nghiêng cổ, những gân xanh dữ tợn nổi lên đầy mặt và cánh tay, đôi nanh sắc nhọn thò ra khỏi miệng.

Ánh sáng trong đèn anh ta cầm ngày càng sáng, còn tay kia cũng tụ lại một quả cầu sáng màu hồng. Anh ta gầm lên bằng giọng khàn khàn đầy rít gào: “Sư muội, nhìn tôi bây giờ đi! Sức mạnh gấp hàng chục lần cô. Với năng lực hiện tại của cô, chẳng làm được gì đâu!”

Đường Phi chửi thẳng: “Đồ ngu! Nhìn cái bộ dạng của anh đi, không ra người, chẳng ra quỷ, nhìn mà buồn nôn!”

Liễu Vân Sinh gầm lên giận dữ: “Năm xưa sư phụ thiên vị, không chịu truyền cho tôi pháp môn huyền môn cao cấp, còn lấy lý do là tư chất tôi kém. Tất cả chỉ là cái cớ! Ông ta cố ý đè ép thiên phú của tôi, khiến tôi mãi không tiến bộ, bị người đời chèn ép, nhục mạ!”

Đường Phi không thèm đáp, lập tức vẽ một bùa kiếm phóng thẳng về phía anh ta: “Câm mồm! Xem kiếm đây!”

Bùa kiếm mà Đường Phi đánh ra, Liễu Vân Sinh hoàn toàn không né tránh, bị đánh trúng ngay mặt nhưng anh ta lại chẳng hề đau đớn, hoàn toàn không có dấu hiệu khó chịu. Với quỷ hồn bình thường, đòn này đã đủ để trọng thương, thế nhưng anh ta lại không hề hấn gì.

Chu Khánh dẫn anh em của mình xông lên, lôi nào là “Anh văn Đại học”, “Mao Đặng Tam”, gà đồ chơi biết kêu, chảo chống dính ra mà ném tới tấp, tạo thành một pháp trận mạnh mẽ, nhốt Liễu Vân Sinh vào trong, tránh cho anh ta làm hại người vô tội.

Một thiên sư khác dùng compa vẽ ra một vòng thái cực chuẩn xác giữa không trung rồi đánh thẳng vào anh ta, như một sợi dây thừng trói chặt lấy người Liễu Vân Sinh.

Thế nhưng, những trận pháp có thể đoạt mạng yêu ma này, trong mắt Liễu Vân Sinh lại chẳng đáng nhắc tới. Anh ta nhếch môi cười lạnh, vung tay một cái, toàn bộ pháp trận bị đánh vỡ tan tành.

Kính thủy tinh xung quanh vỡ nát, văng ra như mảnh đạn. Đường Phi lập tức vẽ một bùa chú, bùa này hóa thành vô số bong bóng khí bao phủ lấy toàn bộ người đang hôn mê, bảo vệ họ không bị thương tổn.

Liễu Vân Sinh cười tà, lạnh giọng nói: “Chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao?”

Đường Phi cầm kiếm đối mặt với anh ta, hất cằm ra hiệu: “Nhìn phía sau anh đi.”

Liễu Vân Sinh vẫn giữ nguyên nụ cười quyến rũ tà mị: “Cô nghĩ tôi sẽ tin mấy trò trẻ con đó sao? Tiểu sư muội, lúc nào cô cũng coi tôi là đồ ngu, nhưng lần này tôi sẽ không ——” Chữ “ngu” còn chưa kịp thốt ra hết, một nắm đấm từ phía sau đập thẳng vào đỉnh đầu anh ta.

Cú đấm đó mang theo sóng xung kích cực mạnh, đánh ngất Liễu Vân Sênh tại chỗ.

Đế Tân đánh ngất anh ta vẫn chưa hả giận, xách cổ anh ta lên như xách gà con, tát “bốp bốp” mấy cái, rồi tung ra một trận mưa đòn bằng nắm đấm.

Chu Khánh và đồng bọn cũng lao tới, cầm cuốn “Anh văn Đại học” và chảo chống dính đập anh ta túi bụi.

Một cậu bạn cầm chảo vừa đập lên đầu anh ta vừa mắng: “Má, cho mày cười tà mị bày đặt ra vẻ ngầu này!”

Cậu bạn cầm compa không thể bạo lực như người khác, đành ngồi xổm dưới đất, dùng compa chọc mông Liễu Vân Sênh như Dung ma ma châm kim, vừa chọc vừa thì thầm: “Đệt, tưởng là vua mà hóa ra đồ gà.”

Cậu bạn cầm cuốn “Mao Đặng Tam” vẻ mặt nghiêm túc, tổng kết hẳn một câu như kiểu câu đối ngang: “Cười tà mị, đẹp trai không quá ba giây.”

Đường Phi: “…”

Tần Lê: “…” Đây rốt cuộc là thần tiên thiên sư hay thần tiên Trụ Vương thế này??

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...