Liễu Vân Sinh bị đánh hội đồng một trận tơi tả, Đường Phi quay sang đưa tay ra với Tần Lê: “Tần Vạn Tam, đưa đồ cho tôi.”
Tần Lê đưa chiếc túi LV của cô cho cô, chỉ thấy cô lấy từ trong đó ra một chiếc túi nhỏ hình bát quái to bằng lòng bàn tay. Cô kéo dây rút ra, dùng ngón tay căng miệng túi, rồi nói với Đế Tân: “Ba Trụ Vương, ném anh ta vào trong đi.”
Hiện giờ Liễu Vân Sinh đã không còn tính là người nữa, loại túi bát quái chuyên thu phục yêu ma này là thích hợp với anh ta nhất. Đế Tân cường tráng chỉ dùng một tay đã nhấc bổng Liễu Vân Sinh lên, nhét vào trong túi. Khi cơ thể người đàn ông chạm vào miệng túi bát quái, thân thể anh ta lập tức thu nhỏ lại rồi bị hút vào trong.
Đường Phi siết chặt dây rút, Chu Khánh cầm cuốn “Anh văn Đại học” rón rén lại gần, mắt sáng rỡ hỏi: “Thần tượng, đây chẳng phải là túi Càn Khôn trong truyền thuyết sao? Ghê thiệt, chị mà cũng luyện được túi Càn Khôn đó, không hổ danh là Thiên sư cấp mười!”
Đường Phi phẩy tay: “Túi Càn Khôn hàng nhái thôi, tôi dùng bùa chú tự làm ra, không phải đồ chính thống.” Nói xong, cô nhét cái túi nhỏ lại vào túi LV rồi đưa cho Tần Lê giữ hộ.
Tần Lê cầm túi cho Đường Phi, nhìn đám người trước mặt mà cạn lời, rồi tò mò hỏi: “Giờ các thiên sư trừ tà đều bắt kịp thời đại thế à? Dùng compa làm pháp khí trừ quỷ, lần đầu tiên tôi thấy đấy.”
Thiên sư cầm Mao Đặng Tam xen vào nói: “Anh tưởng cậu ấy muốn dùng com-pa làm pháp khí chắc? Là do đạo pháp của cậu ấy chủ yếu dựa vào vẽ Thái Cực, mà Thái Cực vẽ càng tròn thì chiêu thức càng mạnh.”
Thiên sư com-pa nước mắt lưng tròng: “Tôi bị vụng tay từ nhỏ rồi, đâu còn cách nào khác…”
“…” Tần Lê lại liếc nhìn những món trên tay bọn họ như 《Mao Đặng Tam》, 《Anh văn Đại học》, gà đồ chơi và chảo chống dính, rồi hỏi ngược lại: “Vậy… mấy thứ này của các người là sao đây?”
Chu Khánh bước lên giải thích: “《Anh văn Đại học》 với 《Mao Đặng Tam》 còn xịn hơn ấy chứ! Bọn em là người trong huyền môn, khi xuất sư đều phải chọn một món làm pháp khí bản mệnh để tu luyện. Bây giờ là thời đại công nghệ cao rồi, bọn em đâu thể chọn mấy món như kiếm của thần tượng Đường Phi được. Những món như vậy mang theo bất tiện lắm, đi tàu cao tốc hay máy bay đều không qua nổi kiểm tra an ninh. Cho nên bọn em chọn những thứ mình thích nhất, thuận tay nhất. Em chọn 《Anh văn Đại học》 là vì cô giáo dạy tiếng Anh đẹp, mang theo mỗi ngày còn có thể kiếm điểm với cô nữa.”
“Lão Đặng chọn 《Mao Đặng Tam》 vì Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình đều là thần tượng của cậu ấy.”
Chu Khánh lại giơ tay chỉ vào hai người khác: “Hai người này chọn gà đồ chơi và chảo chống dính là bởi vì họ là fan cuồng của game mobile ‘Tuyệt Đối Cầu Sinh’. Súng ống các loại thì không thể mang theo bên người, còn gà đồ chơi với chảo thì tiện dụng hơn nhiều.”
Thiên sư dùng bút lông làm pháp khí thấy không ai hỏi đến mình, tò mò nói: “Tại sao không ai hỏi em?”
Tần Lê nghiêm túc bày tỏ suy đoán của mình: “Có phải cậu là người đam mê kiếm hiệp không?” Trong phim võ hiệp, những đại hiệp tiên phong đạo cốt thường thích dùng bút lông làm vũ khí.
Thiên sư bút lông đáp: “Không phải đâu, em chọn bút lông là vì em viết chữ bằng bút lông cực đẹp!”
Tần Lê: “?????”
Đường Phi ngắt lời cuộc trò chuyện của họ: “Mọi người đừng tám chuyện nữa, chương trình vẫn phải tiếp tục ghi hình.”
Cô lấy ra hai tờ giấy hình người, một tờ dán lên ngực Tần Lê, một tờ giữ giữa ngón tay, niệm chú thế thân rồi ném giấy ra. Tờ giấy hình người vừa chạm đất lập tức từ từ phồng lên, biến thành một “Liễu Vân Sinh” không chút cảm xúc.
Đường Phi dùng mu bàn tay vỗ nhẹ lên ngực Tần Lê: “Anh thử nói gì đó, cười một cái xem nào.”
Người đàn ông không biểu cảm lập tức cố gượng ép một nụ cười: “Ha ha.”
Ngay sau đó, người giấy làm thế thân của Liễu Vân Sinh cũng cười gượng y hệt Tần Lê, miệng phát ra tiếng “ha ha”.
Mặc dù Đế Tân đã mất trí nhớ, nhưng theo phản xạ vô thức buột miệng: “Bùa thế thân?”
Đường Phi vừa dùng bùa chú để thay đổi thời gian trên điện thoại và đồng hồ của tất cả mọi người có mặt, vừa gật đầu nói: “Đúng vậy, là bùa thế thân. Năng lực của tôi có hạn, chỉ duy trì được hai tiếng, cố gắng quay xong chương trình trong hai tiếng này. Bây giờ tôi đã điều chỉnh thời gian của mọi người ở đây, cũng sẽ thay đổi ký ức của họ. Chu Khánh, cậu có cách nào đánh thức họ không?”
“Để em tra trong sách cổ.” Chu Khánh nhanh chóng lấy một quyển sách cổ từ trong balô ra, lật tìm một lúc rồi nói: “A, tìm thấy rồi. Bấc đèn của Liễu Vân Sinh có lẽ làm từ lông đuôi hồ ly, khi đốt sẽ tạo hiệu ứng mê hoặc. Họ không nguy hiểm đến tính mạng. Đợi em đọc một đoạn đề đọc hiểu tiếng Anh cấp 4, họ sẽ tỉnh lại.”
Đường Phi: “??”
Tần Lê: “??”
Nói xong, Chu Khánh giơ hai ngón tay trỏ lên đặt trước môi như kiếm pháp, nghiêm túc đọc: “Researchers have found that students who sign up to tutor others work harder to understand the material, recall it more accurately and apply it more effectively. Student teachers score higher on tests than pupils who’re learning only for their own sake. But how can children, still learning themselves, teach others……”
Ngôn ngữ “chi chi chít chít” này khiến Đế Tân nghe mà bực bội, nắm chặt tay lại định đánh người, nhưng may mà Tần Lê phản ứng nhanh, kịp thời ngăn lại. Tần Lê đè tay ông xuống, thấp giọng nói: “Không được.”
Đế Tân nhìn Tần Lê trước mặt, nghĩ đến tình nghĩa “hai xô gà rán và mặt nạ cao cấp” giữa hai người, bèn nể mặt anh một chút, kiềm chế lại cơn muốn đánh người.
Đợi Chu Khánh đọc xong đề đọc hiểu tiếng Anh cấp 4, những người bị ngất bắt đầu lần lượt tỉnh lại. Họ đứng lên, xoa đầu với vẻ mặt mơ hồ, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Đường Phi lại lấy chai nước hoa MIUMIU của mình ra, “xịt xịt” vài phát vào không khí.
Mùi hương như có sinh mệnh, uốn lượn bay vào mũi từng người.
Mùi nước hoa khiến ký ức trong đầu họ tua ngược lại, quay về thời điểm trước khi bị cây đèn của Liễu Vân Sinh làm cho ngất xỉu.
Mọi người trở về vị trí của mình, bầu không khí im lặng trong chốc lát, thì bị “Liễu Vân Sinh bản giấy” trên sân khấu phá vỡ.
Liễu Vân Sinh bản giấy bắt đầu giới thiệu về cây đèn của mình, rồi tặng cây đèn cho fan có mặt tại hiện trường thông qua hình thức rút thăm trúng thưởng.
Toàn bộ lời nói và hành động của “Liễu Vân Sinh bản giấy” đều do Tần Lê ẩn sau hậu trường điều khiển. Sau khi buổi ghi hình kết thúc, Liễu Vân Sinh bản giấy được trợ lý hộ tống lên xe bảo mẫu. Trợ lý chỉ vừa bước xuống xe để chắn cánh phóng viên, lúc quay lại thì bên trong xe đã trống không, trên ghế chỉ còn lại một tờ người giấy.
Trợ lý ngớ người: “???” Chuyện gì vậy? Liễu Vân Sinh đâu mất rồi!? Rốt cuộc anh ta biến mất kiểu gì vậy? Rõ ràng vừa nãy còn ngồi trên xe mà!
***
Bốn giờ chiều, tại biệt thự của Đường Phi.
Liễu Vân Sinh bị trói chặt vứt giữa phòng khách, bị mấy người vây quanh như đang xem khỉ diễn trò. Một làn sương hồng nhàn nhạt lan trong mắt anh ta, anh ta định đứng dậy nhưng lại bị Đường Phi đá thẳng vào đầu gối, khiến anh ta lại quỳ xuống.
Liễu Vân Sinh trừng mắt nhìn Đường Phi một lúc, sau đó lại nở nụ cười tà mị, giọng nói lười biếng: “Tiểu sư muội, bao năm không gặp, em thay đổi thật nhiều. Ngày trước, em đâu có đối xử với tôi như thế này.”
“Gọi tôi là ‘tiểu sư muội’ thêm lần nữa, tôi cắt lưỡi anh.” Đường Phi rút ra một con dao găm, lưỡi dao sáng loáng.
Đế Tân nhíu mày, nghiêm túc bước tới, vỗ nhẹ vai Đường Phi nói: “Cô Đường, chuyện thô bạo như này, để tôi làm là được.”
“Được, làm phiền anh rồi.” Đường Phi đưa ngón tay chỉ nhẹ vào mũi Liễu Vân Sinh, nói: “Tôi thấy cái mũi anh ta là đẹp nhất đấy. Này người anh em, giúp tôi cắt cái mũi anh ta xuống đi.”
Dường như Đế Tân đã quá quen với mấy chuyện máu me thế này, rất bình tĩnh cầm dao tiến lại gần Liễu Vân Sinh.
Có lẽ là bị ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của Đế Tân dọa sợ, sắc mặt Liễu Vân Sinh lập tức thay đổi, gào lên: “Đường Phi, rốt cuộc cô muốn làm gì!?”
“Anh hỏi tôi muốn làm gì?” Đường Phi hỏi ngược lại anh ta: “Lẽ ra câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng. Nếu anh sống như một người bình thường, tôi đã chẳng có cơ hội bắt được anh. Nhưng bây giờ anh tu luyện nghịch thiên, tự biến mình thành thứ quái đản này, trời đất còn không dung. Tôi là thiên sư trừ tà, đương nhiên phải thay dân trừ hại.”
“Chẳng phải cô chỉ muốn lấy lại máu của mình thôi sao? Lấy đi là được, cần gì phải hành hạ tôi như vậy?” Khóe miệng Liễu Vân Sinh nhếch lên thành nụ cười lạnh, giọng đầy giễu cợt: “Người nhà họ Đường các người, xưa nay vẫn luôn giả nhân giả nghĩa, tự cho là chính đạo.”
Đường Phi nghe ra ẩn ý trong lời anh ta, bèn hỏi lại: “Anh có ý gì?”
“Có ý gì à?” Liễu Vân San hừ lạnh: “Cung Lạc Nhật là vật gia truyền của nhà tôi, đủ để chứng minh tôi có căn cơ tu luyện. Vậy mà ông cô, lại lấy danh nghĩa nhận nuôi tôi, cố tình dạy mấy thứ đạo pháp vặt vãnh, chỉ để kìm hãm thiên phú của tôi. Nếu không phải vì ông ta, giờ không chỉ cung Lạc Nhật là của tôi, mà cả kiếm Tru Tà cũng phải thuộc về tôi!”
Đường Phi cảm thấy anh ta không bình thường, cách suy nghĩ hoàn toàn khác người, cực đoan và đáng ghét. Cô lạnh lùng nhìn người đàn ông đang gào thét, phản bác: “Anh bị thần kinh à? Năm xưa ông tôi nuôi anh ăn mặc đầy đủ, còn dạy anh đạo pháp, thế mà cũng sai sao? Tự anh không có bản lĩnh sử dụng cung Lạc Nhật thì trách ai? Kiếm Tru Tà chỉ nhận một chủ nhân, nó nhận ai là quyền của nó, mắc gì đến anh? Anh bị yêu quái mê hoặc rồi phải không, ngu đến mức này cơ à?”
Tần Lê vào bếp rót nước nóng cho mọi người, vừa bưng khay bước vào phòng khách, anh đã nghe thấy câu nói đó của Đường Phi. Ánh mắt lạnh nhạt của anh lướt qua Liễu Vân Sinh, rồi quay sang hỏi Đường Phi: “Anh ta bị làm sao vậy? Máu của cô, có thể lấy lại được không?”
“Giờ anh ta như kẻ thần kinh, chắc là bị tẩy não rồi.” Đường Phi nhận lấy cốc nước từ tay anh, nhấp một ngụm, rồi quay sang hỏi Chu Khánh đang ngồi trên ghế sofa lật sách: “Chu Khánh, thế nào rồi? Tìm thấy chưa?”
Chu Khánh vừa lật sách vừa trả lời: “Đang tìm, đang tìm đây.”
Đế Tân thấy mọi chuyện bên này không cần đến mình nữa, bèn đưa con dao găm lại cho Đường Phi rồi nói: “Tiểu Bạch sắp về rồi, chắc chắn sẽ vừa đói vừa mệt, tôi đi nấu cơm đây.”
Nghe vậy, động tác uống nước của Tần Lê khựng lại, tưởng mình nghe nhầm, nhìn theo người đàn ông đang thắt cái tạp dề diềm hoa rồi bước vào bếp, mãi đến lúc đó mới nuốt được ngụm nước trong miệng.
Thật khó mà tưởng tượng nổi, đường đường là Trụ Vương, vậy mà lại vào bếp nấu cơm. Đối với một tổng tài bá đạo thời hiện đại như Tần Lê, đúng là quá khó tiêu hóa.
Còn với Đường Phi thì chuyện này như cơm bữa. Cô đá một phát vào người Liễu Vân Sinh, lấy bùa dán kín miệng anh ta lại rồi quay người ngồi xuống ghế sofa.
Chu Khánh tiếp tục lật sách thêm một lúc, mồ hôi túa ra đầy trán, cuối cùng cũng tìm được cách giúp Đường Phi lấy lại máu. Cậu chỉ vào một trang trong sách cổ, nói: “Tìm được rồi. Muốn lấy lại nửa phần máu bị cướp cũng không khó. Trong lòng đất dãy núi Côn Lôn có một khối hỏa thạch, dùng hỏa thạch để trấn áp tà khí trong cơ thể Liễu Vân Sinh, sau đó tìm một người có thể chất cực dương làm vật dẫn, thanh lọc máu, là có thể đoạt lại máu thành công.”
Đường Phi nghi ngờ hỏi: “Hỏa thạch? Bộ sách cổ đó ít nhất cũng mấy nghìn năm rồi chứ? Cậu chắc là nó còn tồn tại à?”
Chu Khánh nghiêm túc nói: “Trong sách viết, khối hỏa thạch đó nằm trong tầng đất của ngọn núi, 80% là vẫn còn. Nhưng mà, hỏa thạch thì dễ tìm, chứ thể chất cực dương mới khó. Trong xã hội bây giờ, muốn tìm một người mang thể chất cực dương còn khó hơn mò kim đáy bể.”
“Đúng lúc, tôi lại có sẵn một người đây.” Đường Phi vừa nói vừa giơ tay chỉ vào người đàn ông ngồi cạnh mình, vỗ vai Tần Lê rồi nói với Chu Khánh: “Anh Tần nhà chúng ta, đúng chuẩn thể chất cực dương.”
Chu Khánh ngập ngừng: “Nhưng mà, làm vật dẫn để lọc loại máu đặc biệt này, rất khó đảm bảo là không xảy ra chuyện gì với sếp Tần. Với thân phận và địa vị của anh ấy, thật sự…?”
Chưa đợi Đường Phi mở miệng, Tần Lê đã lên tiếng dứt khoát: “Tôi đồng ý giúp.”
Sự dứt khoát đó khiến Đường Phi hơi sững sờ, cô có chút không tin nổi: “Tiền Vạn Tam à, anh không định hỏi xem có thể xảy ra hậu quả gì sao? Tự dưng anh hào phóng thế này, làm tôi cảm thấy được sủng mà lo đấy.”
Tần Lê nghiêm mặt nói: “Cô là nghệ sĩ của tôi, thứ thuộc về cô thì nhất định phải lấy lại. Nếu không lấy lại được nửa phần máu đó, cô sẽ phải chịu đau đớn định kỳ mỗi tháng, thậm chí là rơi vào nguy hiểm. Như vậy thì còn làm việc gì được nữa? Nếu hợp đồng nghệ sĩ bị phá vỡ, cô chắc cũng hiểu tiền bồi thường là bao nhiêu.”
Anh nói một cách lạnh lùng, rõ ràng rành mạch, như đang xử lý công việc, không mang chút cảm xúc cá nhân nào.
Đường Phi ngậm ống hút hộp sữa, nhìn anh chằm chằm rồi chớp mắt, mãi mới thốt ra: “Tiền Vạn Tam không hổ danh là Tiền Vạn Tam. Nhưng nếu làm vật dẫn mà nguy hiểm quá, tôi sẽ không đồng ý. Anh chỉ là ông chủ của tôi, không cần vì tôi mà mạo hiểm tính mạng.”
“Nghe em nói một câu đã,” Chu Khánh chen vào: “Làm vật dẫn để lọc máu quả thật sẽ ảnh hưởng đến người làm trung gian, nhưng loại ảnh hưởng này chỉ kéo dài một hai tháng, không gây nguy hiểm tính mạng, cũng không để lại tổn hại gì nghiêm trọng cho cơ thể.”
Những lời này khiến Đường Phi càng nghe càng thấy nghi ngờ, cô hỏi: “Vậy rốt cuộc là ảnh hưởng gì?”
Chu Khánh đưa ra một ví dụ: “Ví dụ nhé, sếp Tần vốn là người lạnh lùng, chín chắn. Nhưng nếu làm vật dẫn thay máu, có thể sẽ biến thành người có tính cách hoàn toàn khác.”
Nghe xong, Tần Lê càng thêm quyết tâm muốn giúp Đường Phi. Anh nói: “Không sao, tôi đã quen với việc bản thân có thêm một nhân cách khác. Lịch trình sắp tới của cô, tôi sẽ dời lại. Cô sắp xếp đi, chúng ta có thể lên đường đến Côn Lôn trong vài ngày tới.”
Bên này vừa tìm được cách đổi máu, Đường Phi lập tức thiêu lá bùa dán trên miệng Liễu Vân Sinh, hỏi anh ta: “Tôi hỏi anh, Đát Kỷ bám lấy anh kiểu gì? Cô ta cứ đứng sau giở trò mãi rốt cuộc là muốn gì? Cô ta định làm gì Đế Tân?”
