Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 44



Mười mấy vị thiên sư kéo đến đều là người trẻ tuổi, có sinh viên, có dân văn phòng, phần lớn đều đi taxi tới. Vì khu này khó bắt xe, nên lúc xuống xe họ đều dúi thêm ít tiền cho tài xế, nhờ mấy bác đợi sẵn.

Sau khi các tài xế xuống xe thì đều tựa người vào cửa, vừa hút thuốc vừa tán gẫu. Đang nói chuyện rôm rả thì bỗng nghe trên núi lại vang lên tiếng “oa oa” gào khóc như ma kêu, mà còn là loại không kèm nhạc nền..

Một bác tài hít một hơi thuốc, phả làn khói mù mịt rồi chỉ lên núi nói: “Đám trẻ này có phải ngốc không? Trên mộ mà nhảy disco thì phải bật bài ‘Cõi mênh mông là tình yêu của tôi’ chứ! Nhảy disco chay thì có gì vui? Đúng là lũ nhóc nghịch dại, chẳng hiểu nổi.”.”

Một bác khác tiếp lời: “Lão Uông, ông không hiểu rồi. Ông không nghe thấy tiếng gào rú của bọn nó à? Đó chính là nhạc đệm tự nhiên nguyên chất nhất đấy. Ông già rồi, tất nhiên là không hiểu mốt của giới trẻ bây giờ.”

Các bác tài vừa chuyện qua chuyện lại, vừa tiện thể đứng đợi đám thanh niên đang “quẩy” kia.

……

Lúc các thiên sư lần lượt kéo đến, Đường Phi đã trải qua một đợt chiến đấu với xác sống. Còn Tử Tiểu Bạch, Đế Tân và Đát Kỷ vẫn đang giằng co. Đế Tân không dám ra tay với Đát Kỷ, sợ làm tổn thương đến con gái.

Ông siết chặt nắm đấm, giận dữ nhìn Đát Kỷ đang đứng trên tấm bia mộ, hét lên: “Chúng ta từng là phu thê, Tiểu Bạch cũng là con gái của cô, tại sao cô lại phải đuổi cùng giết tận? Con bé vẫn còn là một đứa trẻ! Có chuyện gì thì cứ nhắm vào ta đây này!”

“Nhắm vào ngươi ư? Hừ…” Đát Kỷ bật cười lạnh một tiếng, giọng nói quyến rũ ngọt ngào như mang theo mê lực: “Vị vua của ta, xem ra ngươi thật sự đã phong ấn mọi ký ức rồi. Ngươi còn nhớ không, năm đó, chính ngươi là người đã đâm lưỡi kiếm xuyên vào ngực ta.” Cô ta nheo mắt, giọng bỗng trở nên sắc lạnh đầy căm hận: “Ngươi nói ta tuyệt tình? Ngươi lấy tư cách gì mà trách ta? Ngươi… không xứng đáng!”

Âm cuối trong giọng nói của Đát Kỷ rơi xuống thật nặng nề, bàn tay đang ngửa lên giữa không trung cũng đột nhiên siết chặt lại. Cùng lúc đó, sợi xích màu hồng đang khóa chặt cổ Tử Tiểu Bạch cũng siết lại theo, căng đến mức gần như muốn cắt vào da thịt.

Tử Tiểu Bạch nắm chặt sợi dây đang siết cổ mình, không thể thốt nên lời, chỉ có thể mở to đôi mắt nhìn chằm chằm về phía Đế Tân. Cô bé không thể ngờ được, người đàn ông vẫn luôn âm thầm ở bên cạnh bảo vệ mình, hóa ra lại chính là cha ruột. Tin tức đến quá đột ngột, khiến cô bé gần như không thể tin nổi, người cha đã từng tự thiêu năm xưa, lại có thể sống lại một lần nữa.

Hàng loạt ký ức những ngày gần đây cùng ông hiện lên trong đầu cô bé, một cơn chua xót dâng lên nơi ngực. Những ký ức của thời hiện đại đan xen cùng ký ức thuở nhỏ: Người đàn ông ấy từng đi gắp thú bông cho cô bé, dẫn cô bé đi dạo phố. Gương mặt đầy râu của ông ấy áp vào má cô bé khiến cô békhóc to vì bị đâm đau. Chính ông cũng là người đã bóp nát trái tim mình để đổi lấy cơ hội tái sinh cho cô bé.

Từng khoảnh khắc trong quá khứ hiện lên rõ ràng trước mắt, khiến đôi mắt cô bé lập tức ướt đẫm. Nước mắt lặng lẽ lăn xuống từ khóe mắt, đôi môi nàng run run, không phát ra âm thanh, chỉ khẽ mở miệng gọi: “Ba…”

Đế Tân nhìn thấy khẩu hình môi của con gái, trong lòng đau nhói. Hai nắm tay siết chặt tỏa ra ánh sáng ngày càng chói lóa, gân xanh nổi lên rõ rệt khắp cánh tay và trán. Ông gầm lên giận dữ: “Thả con bé ra!!!”

Tiếng cười yêu mị của Đát Kỷ vang vọng giữa nghĩa địa đầy tiếng gào khóc ma quái, cô ta cười mỉa: “Đau lòng lắm phải không? Ta chính là muốn ngươi nếm trải cảm giác đau đến tận tim gan, sống không được, chết cũng không xong, để cả đời phải sống trong hối hận!”

Nắm tay cô ta càng lúc càng siết chặt, khiến hơi thở của Tử Tiểu Bạch yếu dần, sắp không chống đỡ nổi. Đế Tân giơ nắm đấm định lao đến, nhưng Đát Kỷ lập tức quát lên: “Ngươi dám ra tay, ta lập tức khiến nó hồn phi phách tán, hồn diệt thân tan!”

Sát khí dồn nén trong tay Đế Tân lại bị ép xuống lần nữa. Đát Kỷ cực kỳ hưởng thụ cảm giác hành hạ này, càng nhìn ông đau khổ, trong lòng càng vui sướng.

Đêm đen gió lớn, tiếng hú quái dị như thú dữ vang vọng khắp núi rừng. Từ lòng đất, từng đám xác sống bò lên ngày càng nhiều, đông nghịt như đàn kiến, giết bao nhiêu cũng không hết.

Đường Phi ném ra một lá bùa, tạo thành một quả cầu ánh sáng rộng ba mét, trực tiếp nghiền nát hơn chục con xác sống. Các thiên sư khác cũng chiến đấu rất hăng, đặc biệt là ngoài Đường Phi ra, ai nấy đều dùng vũ khí vô cùng hiện đại.

Một thiên sư kiêm thẩm phán chính hiệu dùng… búa xử án, chỉ một gõ là đập chết cả cụm. Một thiên sư vốn là chuyên viên trang điểm thì dùng cọ trang điểm, vung một cái, luồng khí như lưỡi dao sắc bén xoẹt qua không trung, cắt bay mấy cái đầu xác sống. Còn có một thiên sư là học sinh cấp hai, vì quá thấp nên phải ôm hộp bút nhảy lên đập từng con một. Khi người khác không chú ý, cậu ta còn lén lút dùng hộp bút thu thập tử khí của xác sống, định mang về chế pháp khí để… gian lận trong kỳ thi.

Chu Khánh thì chê đám xác sống bẩn, đầy khí bụi âm trọc, nên chẳng dám xuống đất. Cậu trực tiếp cưỡi kiếm (sách) bay lượn giữa không trung, chân đạp cuốn “Anh văn Đại học” bản siêu to, lao thẳng như tên bắn vào bầy xác sống , “Bùm bùm bùm!” đập rụng cả chuỗi đầu, trông y hệt cảnh hái trái cây từ trên cây rụng xuống một lượt.

Có người trông thấy Chu Khánh thì kinh ngạc hét lên: “Vãi! Chu Khánh của phái Thục Môn thật sự biết ngự kiếm phi hành! Phim tiên hiệp không lừa mình đâu!”

Ngay lập tức có người hùa theo: “Chu Khánh đúng là đồ đáng ghét, lần trước đi họp Đại hội Thiên sư còn mặt dày đòi hội cấp lại tiền vé máy bay! Phí hoài tài nguyên của hội! Vé đó phải để dành cho mấy thiên sư nghèo khó chứ! Đồ rác rưởi!”

Vừa nói, người đó vừa tiện tay ném thẳng một cánh tay xác sống về phía Chu Khánh, làm cậu hoảng loạn hét to “A a a!”, suýt thì rơi khỏi cuốn sách đang cưỡi.

Tóm lại, cả ngọn núi lúc này hỗn loạn như một nồi lẩu thập cẩm. Tiếng gào thảm thiết của xác sống vang vọng, khắp nơi đầy bụi đất và khí âm, nhìn mà thấy rùng mình. Nhiều con xác sống vừa mới lò dò trồi lên từ đất đã lập tức bị người ta đạp gãy cổ, còn chưa kịp dọa người thì đã bị vũ khí oanh đầu banh xác.

Có bác tài xế cầm ống nhòm nhìn lên núi, chỉ thấy sương mù dày đặc, pháp khí lóe sáng liên tục, cảnh tượng cứ như vũ trường nơi quỷ dữ nhảy múa điên cuồng. Trùng hợp thay, trong xe ông ấy đang bật bài “Mr. Blue Sky” của phim Vệ binh dải Ngân Hà. Hình ảnh hỗn loạn trên đỉnh núi kết hợp với giai điệu sôi động ấy, khiến bác tài không nhịn được mà đứng tại chỗ lắc hông theo nhịp, vung tay vung chân như đang “quẩy” cùng cả núi xác sống.

Nhảy disco trên mộ, quả thực có một hương vị rất riêng, đúng là giới trẻ bây giờ càng ngày càng biết cách chơi.

Đám thiên sư trên núi càng đánh càng hăng, vì họ đều biết rõ: giết càng nhiều quỷ quái, điểm tích lũy càng cao. Điểm càng cao, cấp bậc chứng nhận thiên sư của Địa phủ càng dễ thăng hạng. Mà cấp bậc càng cao, mỗi lần tiêu diệt ác linh sẽ tích được nhiều công đức hơn.

Với một thiên sư mà nói, công đức không chỉ có thể tăng cường pháp lực, mà sau khi chết, xuống Địa phủ cũng có thể chọn được thân phận tốt hơn để chuyển sinh đầu thai.

Lúc này, Đát Kỷ lại hành hạ Đế Tân thêm một lượt. Nhìn ông càng đau khổ, lòng cô ta lại càng vui sướng. Cô ta không lập tức ra tay giết Tử Tiểu Bạch là còn có một nguyên nhân, cô ta đang đợi khoảnh khắc nửa đêm.

Khi kim đồng hồ điểm đúng nửa đêm, tử khí trong núi sẽ càng lúc càng mạnh, và vào thời điểm ấy, cánh cửa về quá khứ sẽ mở ra. Với năng lực hiện tại, cô ta không thể cướp lấy tiên phách, cũng chẳng đủ sức tái tạo thân thể, chỉ có thể mượn tử khí nơi đây để trở về quá khứ, thay đổi những chuyện đã từng xảy ra.

Tuy tính cách Tần Quảng Vương cực đoan, nhưng là người có chủ kiến, tuyệt đối không dốc lòng giúp cô ta. Mặc dù hiện tại cô đã có thân thể tạm thời, nhưng hiệu lực rất ngắn, đến bảy giờ sáng sẽ bị đánh trở lại nguyên hình. Cho nên, người duy nhất cô có thể dựa vào vẫn chỉ là chính mình.

Mảnh nghĩa địa này, từ mấy ngàn năm trước đã chôn cất thi thể của binh lính thời cổ đại. Đến khi Nhật Bản xâm lược Trung Quốc vào thế kỷ trước, nơi đây lại trở thành hố chôn tập thể. Lớp đất sâu bên dưới là di hài của cổ nhân, còn lớp đất phía trên lại là vô số oan hồn hiện đại. Vì không thể siêu sinh, âm linh chất đầy, oán khí nặng nề, nơi này chính là chìa khóa tuyệt vời để mở ra cánh cửa về quá khứ.

Thời gian dần dần tiến sát đến nửa đêm, mà Đường Phi cùng Đế Tân vẫn không dám tùy tiện ra tay với Đát Kỷ, sợ cô ta trong lúc hấp hối sẽ g**t ch*t hồ ly nhỏ. Cũng chính vì thế, lòng tin của Đát Kỷ càng lúc càng tăng, đứng đó nhìn vị đế vương từng cao cao tại thượng giờ bị mình dày vò đến thảm hại, nụ cười trên môi cô ta ngày càng ngạo mạn, vang vọng khắp không gian âm u rợn rợn, cuối cùng cũng khiến các thiên sư đang đánh xác sống phải chú ý.

Bọn họ thật sự không chịu nổi nữa.

Thiên sư A đang vác một cục gạch đánh xác sống, không nhịn được gào lên: “Mẹ kiếp! Thằng đàn ông đi cùng Đường Phi là cái giống gì vậy? Tưởng là cao thủ, sao còn chưa ra tay? Má nó, hai con hồ ly một lớn một nhỏ, sắp phát tài rồi còn gì! Ông ta bị hồ ly mê hoặc rồi chắc?!”

Thiên sư B vừa vung pháp khí đập nát một xác sống, vừa thở hồng hộc đáp lại: “Móa! Cái điệu cười của con hồ ly đó đúng là khiến người ta buồn nôn! Nghe như kiểu bạch liên hoa làm màu ấy, ghê không chịu nổi!”

Thiên sư C, người từ nãy giờ lặng lẽ tiêu diệt xác sống, đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, rồi thản nhiên ném thẳng chiếc cờ-lê trong tay về phía Đát Kỷ.

Cú ném này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đát Kỷ, chiếc cờ-lê đập thẳng vào trán cô ta khiến thân hình quyến rũ đầy mê hoặc ngã nhào khỏi tấm bia mộ. Ngay lúc đó, sợi xích đang khóa cổ Tử Tiểu Bạch cũng đứt tung, cô bé rơi thẳng vào lòng một nữ thiên sư đứng gần đó.

Nữ thiên sư vươn tay bắt trọn cô bé, khuôn mặt rạng rỡ hớn hở hét lên: “Hahahaha! Có khăn choàng rồi!!”

Tử Tiểu Bạch ủy khuất vẫy nhẹ cái đuôi, hai cái tai nhọn khẽ động đậy: “…”

Nữ thiên sư ôm cô bé như ôm em bé, một tay còn lại cầm cọ trang điểm vung ra sau lưng, lập tức tiêu diệt con xác sống đang nhào tới. Khi ánh mắt cô gái chạm phải đôi mắt long lanh, ngập nước của hồ ly nhỏ, cô gái lập tức bị “đốn tim”: “Vãi chưởng, đáng yêu muốn xỉu! Muốn nuôi luôn rồi!!”

Hồ ly vốn là động vật quý hiếm được bảo vệ trong thời hiện đại. Người ta nuôi mèo, nuôi chó, thậm chí cả rắn, nhưng hồ ly trắng thuần chủng thế này thì cực kỳ hiếm thấy.

Đát Kỷ từ dưới đất gượng dậy, định lao đến cướp lại hồ ly nhỏ nhưng lại bị một nhóm thiên sư bay tới cùng Đế Tân đè xuống đất đánh cho một trận tơi bời, chẳng ai có ý định thương hoa tiếc ngọc cả.

Hai mắt Đát Kỷ đỏ rực, giận dữ bay lên không trung. Chín chiếc đuôi hồ ly vung mạnh, lập tức nổi lên một trận cuồng phong, trực tiếp hất văng đám người và lũ xác sống bên dưới ra xa mấy mét.

Đế Tân vững vàng đáp xuống đất, siết chặt hai nắm đấm, tung mình lao về phía cô ta. Đát Kỷ cố gắng dùng tay chặn lại luồng sóng xung kích mà ông đánh tới, nhưng thấy không địch lại, cô ta lập tức chơi trò âm hiểm. Đôi mắt hồ ly mị hoặc lóe lên một làn sương phấn, cô ta nhìn Đế Tân nói: “Bệ hạ, người từng nói sẽ bảo vệ thiếp cả đời, nay vì sao lại ra tay tổn thương thiếp như vậy?”

Đế Tân siết chặt nắm đấm hơn nữa, luồng khí lưu sắc bén như lưỡi dao mạnh mẽ ép về phía cô ta.

Để chống lại luồng khí ấy, khóe miệng Đát Kỷ đã rỉ máu. Dù toàn thân đau đớn, cô ta vẫn nở nụ cười nhạt, dung nhan vẫn quyến rũ tuyệt trần: “Đàn ông đúng là vô tình… Hừ… Dù người có giết thiếp, cũng không thể tìm lại được nàng ấy, vĩnh viễn không thể.”

Trên không trung nghĩa địa đột nhiên bị xé mở một cánh cổng ánh sáng, mắt Đát Kỷ lập tức sáng rực, cô ta dốc hết sức bay về phía đó. Cánh cổng ấy là do cô ta dùng máu mình kết hợp với tử khí triệu hồi ra, mang theo sức hút cực kỳ mạnh mẽ, liên tục kéo cô ta vào trong.

Đế Tân sao có thể để cô ta thoát? Ông lập tức túm lấy cổ chân cô ta. Nhưng thân thể ông cũng bị kéo theo, sắp bị hút vào cổng cùng cô ta. Hồ ly nhỏ hóa thành hình người, vươn tay nắm lấy cổ chân của cha, nhưng thân hình cô bé quá nhỏ bé, cũng bị kéo theo.

Thấy tình hình nguy cấp, Đường Phi lập tức dậm mạnh chân, đạp nát một vòng xác sống, bay vọt tới tóm lấy cổ chân hồ ly nhỏ, rồi cắm kiếm xuống đất, liều chết không buông tay.

Cô như nhớ ra điều gì, lập tức móc ra lá bùa ngọc mà Địa Tạng Vương từng tặng khi rời đi. Lá bùa lập tức phát ra một luồng sáng mạnh chói lòa, không những không có tác dụng ngăn lại, mà còn khiến sức hút càng dữ dội hơn.

Đường Phi vì dùng hết sức nắm chặt lấy họ mà khóe miệng cũng bắt đầu rỉ máu. Hồ ly nhỏ thấy vậy, xót xa nói: “Chị Đường Phi, chị mau buông tay đi!”

“Không buông!” Lúc này trong lòng Đường Phi đã mắng Địa Tạng Vương đến một trăm tám mươi lần, cái gì mà bùa ngọc giúp đỡ, chẳng phải đang phá hoại sao? Cô hét lớn: “Các vị đạo hữu, mau lại đây giúp một tay!”

Đám thiên sư đang đánh nhau hăng máu gần đó nghe tiếng, lập tức quay lại hỗ trợ, mọi người như đang chơi kéo co, cùng nhau kéo cánh tay của Đường Phi, cố gắng lôi hồ yêu và Đế Tân trở lại khỏi không trung.

Thế nhưng điều khiến họ không ngờ là, càng nhiều người tham gia, sức hút của cánh cổng kia lại càng mạnh.

Chu Khánh vì muốn tìm hiểu xem cánh cửa này là gì, lập tức lật sách cổ ra tra cứu, cuối cùng cũng tra được tư liệu liên quan. Trong lòng cậu thầm kêu không ổn, vội vàng hét về phía “cuộc thi kéo co” kia: “Mọi người mau buông tay! Đây là Cánh Cổng Thời Không, nó chỉ hút người triệu hồi ra nó! Pháp lực của ai càng cao mà ngăn cản người bị triệu hoán, thì sức mạnh của cánh cửa này sẽ càng lớn. Mau buông tay!”

Mọi người nghe vậy, lập tức buông tay. Đường Phi cũng thả ra.

Thế nhưng Đế Tân và hồ ly nhỏ lại không có ý buông. Đế Tân dường như sực nhớ điều gì, gằn giọng nói: “Không thể để ả qua cổng! Một khi ả ta quay về quá khứ, lịch sử sẽ bị thay đổi, đến lúc đó, tất cả mọi người ở đây… có khi đều không còn tồn tại! Chu Khánh! Mau nghĩ cách ngăn ả ta lại!”

Các thiên sư lập tức dựng pháp trận quanh khu vực, ngăn lũ xác sống ở bên ngoài không thể tiến vào. Đám người xem sốt ruột nhìn theo, vội thúc giục Chu Khánh tra tài liệu.

Chu Khánh vừa vò đầu bứt tai vừa lẩm bẩm: “Đang tìm, đang tìm đây, mọi người đừng giục nữa, đừng giục nữa!”

Một học sinh cấp ba không nhịn được hét lên: “Chu Khánh, anh làm ăn được không đấy! Anh không biết quét sách cổ vào máy rồi dùng chức năng tìm kiếm à? Đúng là lạc hậu, bỏ công nghệ cao không dùng, cứ giở từng trang một!”

Chu Khánh: “…Cậu giỏi thì lên đi! Không thì im mồm lại! Đừng làm phiền tôi!”

Mọi người lập tức bịt miệng cậu học sinh lại, không cho làm loạn nữa. Khoảng ba phút sau, Chu Khánh đờ mặt nói: “Không còn cách nào ngăn cản… chỉ có thể để cô ta đi. Nếu người triệu hồi không bước vào, thì cánh cửa sẽ hút sạch mọi thứ nơi đây: cỏ cây, xác sống, chúng ta, thậm chí là cả thành phố.”

Đế Tân nghe đến đây, lập tức đá nhẹ hồ ly nhỏ trở lại vào lòng Đường Phi, sau đó quay sang cô nói: “Cô Đường, ta không thể để ả quay về thay đổi lịch sử. Ta phải ngăn ả lại. Cô làm ơn chăm sóc con bé giúp ta… đợi ta trở về!”

Hồ ly nhỏ rơi vào lòng Đường Phi, khuôn mặt phủ đầy lông mềm giờ bị nước mắt làm ướt đẫm. Nó vừa khóc vừa giơ móng vuốt ra, giọng run rẩy: “Ba… Ba đừng đi mà… Ba còn phải dẫn con đi chơi máy gắp thú… còn phải dẫn con đi xem phim… đừng đi mà…”

Khoảnh khắc Đế Tân và Đát Kỷ bị hút vào trong cánh cổng, ông ngoái đầu lại nhìn con gái, gương mặt vẫn giữ vẻ uy nghiêm của một bậc đế vương, nhưng giọng nói lại dịu dàng vô cùng: “Đợi ba trở về.”

Cánh cổng từ từ khép lại, rồi biến mất trong không khí.

Mọi người nhìn nhau không nói nên lời, lại quay sang nhìn Chu Khánh đang ngồi xếp bằng trên không, ôm sách cổ như thiền sư. Sau đó lại quay về nhìn Đường Phi.

Nữ thiên sư Hoàng Thảo Tử lên tiếng: “Đạo hữu Đường, rốt cuộc là tình huống gì thế? Con hồ yêu kia với tên đàn ông đó là quan hệ gì? Còn con hồ ly nhỏ này nữa… rốt cuộc có thể làm khăn choàng luyện khí không?”

Hồ ly nhỏ cuộn người trong lòng Đường Phi, khóc đến mức co giật cả thân hình nhỏ bé, như thể sắp khóc mà tan thành nước.

Huyền Thanh Tử chọt một cái vào hông Hoàng Thảo Tử, bĩu môi nói: “Cô không có trái tim à? Không nghe thấy con thú nhỏ đó gọi người đàn ông kia là ba sao? Nó nhỏ thế kia, lông có đủ quấn được cái cổ to sụ của cô không? Hoàng Thảo Tử, cô thật là tàn nhẫn, rác rưởi, kinh tởm, vô nhân đạo!”

Hai nữ thiên sư lập tức nổi xung, kéo tay áo lên định động thủ, may mà mấy thiên sư nam đi cùng kịp thời can ngăn, kéo họ ra.

Đường Phi thì đang nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ lại mọi chuyện vừa xảy ra trong đêm nay. Cô cảm thấy có gì đó không ổn. Trí nhớ bị phong ấn trong đầu Trụ Vương rốt cuộc là gì? Vì sao Diêm Vương lại nói những lời đó với Tần Lê và Đế Tân? Cứ như… từ rất lâu trước đây anh ta đã quen biết Tần Lê và Đế Tân rồi.

Càng nghĩ, cô càng thấy có điều bất thường. Cô cảm thấy mình nhất định phải đi tìm Đế Tân hỏi cho rõ ràng. Dù sao họ quen biết đã lâu, nói gì thì nói cũng là bạn bè. Dù chỉ đứng trên lập trường của một người bạn, cô cũng không thể mặc kệ ông một mình trong một không gian, thời gian khác được.

Đường Phi ôm hồ ly nhỏ dỗ dành một lúc, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Khánh, hỏi: “Có cách nào triệu hồi lại cánh cửa đó không? Tôi muốn đến không gian thời gian mà Đát Kỷ và A Tinh đã đến. Trong lòng tôi rất khó chịu, cứ có cảm giác sẽ có chuyện xảy ra. Nhất định phải bị tiêu diệt Đát Kỷ, nhưng tôi cảm thấy, cô ta không phải là nguồn gốc khiến tôi bất an.”

Cô cũng không thể nói rõ ràng là cảm giác gì. Khi bùa ngọc mà Địa Tạng Vương để lại được kích hoạt lúc nãy, cô chợt cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Như thể có thứ gì đó sắp trồi lên khỏi mặt nước, nhưng dù cô cố thế nào cũng không thể nắm bắt được.

Chu Khánh tiếp tục lật sách cổ, thở dài: “Trước mắt vẫn chưa tìm được cách mở lại cánh cửa. Em sẽ về lục thêm mấy quyển sách khác. Thế này đi, em sẽ nhập toàn bộ tư liệu trong Tàng Thư Các vào máy tính, rồi dùng chức năng tìm kiếm cho nhanh.”

Đường Phi gật đầu nói: “Vậy thì làm phiền cậu rồi.”

“Không phiền, không phiền.” Chu Khánh ngáp một cái, “Chuyện em nên làm mà.”

Chuyện giữa Đế Tân và Đát Kỷ tạm thời coi như chấm dứt. Đường Phi quét mắt nhìn xung quanh, hít sâu một hơi rồi ôm hồ ly nhỏ đứng dậy. Cô đưa hồ ly nhỏ cho nữ thiên sư bên cạnh, sau đó rút kiếm cắt một vết trên lòng bàn tay, để máu nhỏ lên thanh kiếm Tru Tà. Kiếm bắt đầu rung lên dữ dội.

Cô dùng huyết kiếm vẽ bùa, đâm thẳng lên trời, một tấm bùa trừ tà khổng lồ từ trên không trung giáng xuống, đè nát toàn bộ đám xác sống đang tràn tới thành một đống xương vụn.

Sau khi tung hết “tuyệt chiêu”, Đường Phi nổi đầy mụn trên mặt, cũng cảm thấy có chút kiệt sức nên ngồi xếp bằng xuống. Cô giơ tay kết ấn, hít sâu một hơi rồi nói với mọi người: “Đám tử thi này đều là oan hồn chết thảm, không được siêu sinh. Chúng ta hãy tụng kinh siêu độ cho họ đi.”

Mọi người đồng loạt ngồi xếp bằng theo cô, bắt đầu tụng chú theo nhịp. Không khí vốn rất trang nghiêm, chợt cậu học sinh cấp hai móc điện thoại ra, mở loa hết cỡ, phát bài Chú Đại Bi .

Một đám thiên sư đang nghiêm túc tụng chú siêu độ vong linh: “…” Má nó, con nhà ai mà thiếu ý thức vậy hả?! Dám phát Chú Đại Bi của nhà Phật trước mặt một đám đạo sĩ thờ Tổ Sư Tam Thanh?! Đem nó ra ngoài cho xác sống xé xác đi cho rồi!

Học sinh cấp hai thấy bị cả đám người lớn nhìn chằm chằm, ho nhẹ một tiếng rồi lớn tiếng nói: “Em tuyệt đối không leo tường, trung thành với Tổ Sư Tam Thanh! Nhưng bài Đại Bi Chú của mấy ông sư nghe cũng linh lắm! Giờ mình lợi dụng nó một chút, có gì sai? Có lợi thì sao lại không dùng?”

Mọi người: “???” Hình như cũng có lý thật.

Nửa tiếng sau, nghĩa trang lại trở về vẻ yên tĩnh, dường như chưa từng xảy ra một trận ác chiến. Khi họ cùng nhau xuống núi, mọi người vây quanh Đường Phi với khuôn mặt đầy mụn ríu rít trò chuyện:

“Đạo hữu Đường Phi, em từng xem livestream của chị, không ngờ chị lại giấu nghề như thế! Thật sự quá lợi hại! Tối nay đúng là một mình chọi trăm người, một người giữ cửa vạn người khó qua! Bái phục, bái phục! Có thể ký tên cho em không? Em mang về trường khoe tí!”

“Đạo hữu Đường Phi, thì ra hậu quả của việc bắt quỷ là mọc mụn à, đúng là tàn nhẫn. Cô có thiếu chuyên viên trang điểm không? Tôi trang điểm cũng khá lắm đấy.”

“Đạo hữu Đường Phi, đây là danh thiếp của tôi, nếu có nhu cầu pháp lý thì tìm tôi nhé. Nghe nói chuyện lần này là do Tần Quảng Vương giở trò, nếu cô muốn kiện Địa phủ thì cũng cứ đến tìm tôi nha!”

“Đạo hữu Đường Phi, chị thật sự chưa từng học cấp ba sao? Em cũng muốn nghỉ học quá! Học cấp ba thật sự cản trở việc tu luyện lắm luôn! Em sắp bị đống bài tập và đề thi đè chết rồi. Phải làm sao đây, tối nay tới đây vẫn chưa làm bài tập, chắc chắn ngày mai em sẽ bị thầy chửi chết mất!”

Đường Phi quay đầu nhìn cậu em học sinh cấp ba đó, vỗ vai an ủi: “Tôi có một con quỷ tiến sĩ, có thể cho cậu mượn dùng, bảo nó giúp cậu làm bài tập các thứ. Nhưng dùng quỷ sai vặt thì sẽ bị trừ điểm thiên sư đấy,  cậu xem thấy có đáng không.”

Cậu nam sinh lập tức nói: “Đáng! Tối nay ít nhất em giết được hai trăm con rồi, làm bài tập cùng lắm bị trừ 10 điểm! Mặc kệ, đạo hữu Đường Phi cho em mượn đi, mai em trả lại chị!”

Đường Phi: “Đưa WeChat đây, tôi gửi hồn phách cho cậu.”

Hai người nhanh chóng kết bạn WeChat, rồi Đường Phi gửi hồn quỷ chết nước đang trú trong điện thoại mình cho cậu nam sinh. Đến khi xuống núi, những tài xế taxi đã hét giá cao ban nãy vẫn còn ở đó. Không ngờ họ đang ngồi ăn tôm hùm đất dưới chân núi.

Một bác tài quay đầu lại, nhìn thấy cả đoàn mấy chục người lũ lượt kéo xuống núi. Ai nấy đều lấm lem, tả tơi, trông có vẻ cực kỳ nhếch nhác. Đặc biệt là cô gái dẫn đầu, gương mặt đầy mụn, trông rất giống Đường Phi.

Khi họ đến gần hơn, các tài xế mới nhận ra, đúng thật là Đường Phi! Các bác tài lập tức mất bình tĩnh, nghĩ đến việc chính Đường Phi là người đã ngăn chặn màn “nhảy disco trên mộ” này, lập tức cảm thấy… hợp lý hơn hẳn?

***

Một đêm vất vả, Đường Phi về đến nhà thì thấy Hắc Đường đã bị Đát Kỷ đánh ngất. Cô vội vàng đưa nó cùng hồ ly nhỏ đến chỗ Hà Tiên Tiên chữa trị. Về đến nhà lần nữa, Đường Phi đã mệt rã rời, đổ người xuống giường ngủ ngay, thậm chí chẳng còn sức mà dưỡng da hay rửa mặt nữa.

Vì không chăm sóc da, sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô vẫn đầy mụn trên mặt. Cô mở điện thoại, bật camera soi gương mặt mình, sự mệt mỏi khiến cô trở nên tê liệt với khái niệm “xinh đẹp”.

Cô nằm uể oải trên giường, mở Weibo, lướt một chút thì lập tức thấy tên mình đang leo hot search.

#Xã hội Đường Phi, nhảy disco trên mộ#

Cô ấn vào xem thử, thì thấy một tài khoản marketing đã chụp lén cô lúc xuống núi, kèm theo đó là một đoạn video phỏng vấn tài xế taxi, người này kể lại việc chứng kiến tận mắt cảnh “nhảy disco trên mộ” tối hôm trước.

Mặt tài xế đã bị làm mờ, giọng nói cũng được xử lý biến âm, nhưng giọng nói kích động và động tác tay chân của ông ta khiến cho câu chuyện tối qua trở nên cực kỳ sinh động:

“Lúc đó tôi dùng ống nhòm nhìn thấy trên đỉnh núi của họ lúc thì ánh sáng xanh, lúc thì ánh sáng đỏ, rồi vàng, cái cảnh nhảy disco ầm ĩ đó y như trong phim Resident Evil lúc đánh xác sống ấy! Trời ơi, mấy người không tưởng tượng được đâu, họ lắc lư mà vui phơi phới luôn! Cả đời này tôi phục nhất diễn viên Đường Phi, gan to, dị biệt, còn phát minh ra luôn cái gọi là ‘nhảy disco trên mộ’! Nói thật thì, nghĩ lại cũng thấy k*ch th*ch ghê, nếu không phải còn bận trông xe, nhìn họ quẩy dữ dội như thế, tôi cũng muốn leo lên tham gia rồi!”

Đường Phi xem xong đoạn phỏng vấn: “…” Vậy nên, ông tài xế này dùng ống nhòm mà thật sự không thấy có “người” bị rơi xuống, gãy cổ gãy tay gì hết à?

Thực ra ánh sáng quá mờ, những gì bác tài xế nhìn thấy chỉ là một cảnh tượng “quỷ quái hỗn loạn”.

Đường Phi vừa mới ngồi dậy thì điện thoại của cô đổ chuông, là Tần Lê gọi đến, giọng điệu ẻo lả nhưng vô cùng nghiêm túc: “Đường Phi, dạy tôi bắt quỷ đi.”

Đường Phi lập tức sợ đến mức bật thẳng dậy: “Anh nói lại lần nữa xem?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...