Sau một hồi im lặng trong điện thoại, lại nghe thấy Tần Lê lặp lại câu ban nãy: “Yên tâm đi, phí bái sư không thiếu phần cô đâu.”
Đường Phi nhíu mày day trán: “Anh hai à, đây là chuyện tiền bạc sao? Rõ ràng không phải mà! Với lại cho dù anh đồng ý, thì liệu Tần Kiêu có đồng ý không? Anh ta sợ quỷ lắm đó.”
“Câu đó sai rồi.” Giọng Tần Lê trong điện thoại lúc thì yêu kiều, lúc thì bình thường, nghe cứ như bị tinh thần phân liệt vậy.
Anh tiếp tục nói: “Thể chất của Tần Kiêu thế nào, cô còn rõ hơn tôi nhiều. Để cậu ta có năng lực tự vệ, cũng chưa chắc là chuyện xấu. Tôi học vài thứ từ cô, nếu sau này lại gặp chuyện bất ngờ, tôi cũng có thể bảo vệ cô.”
Những lời này khiến Đường Phi có chút cảm động, cô xoa xoa bờ vai đang đau nhức, mệt mỏi đáp: “Vậy thì chiều đến nhà tôi đi, có vài chuyện không thể nói rõ qua điện thoại được.”
“Tôi đang đứng ngay trước cửa nhà cô.”
Giọng của Tần Lê lại trở về với vẻ nghiêm túc thường ngày.
Lúc đi mua mỹ phẩm ở chỗ Hà Tiên Tiên, chị ấy thuận tiện nói với anh về việc có thể “chữa” cái chất giọng ẻo lả của anh. Hà Tiên Tiên không lấy tiền, nhưng điều kiện là… sẽ rút của anh một ống máu.
Anh đã uống thuốc mà Hà Tiên Tiên đưa, tình trạng hiện tại đã khá hơn nhiều. Có lẽ chỉ cần nửa tiếng nữa là có thể hoàn toàn hồi phục, không khác gì bình thường.
Đường Phi chân trần xuống giường, kéo rèm cửa ra thì thấy ngoài biệt thự là một người đàn ông chân dài mặc áo sơ mi kẻ sọc, trên ngón tay móc theo một túi quà, hình như mang đồ gì đó đến cho cô.
Đường Phi dùng ý niệm vẽ bùa, mở cửa cho anh.
Lúc người đàn ông bước vào phòng khách, cô cũng vừa xuống lầu. Cô đi rót cho mình một ly nước, cắn vành cốc thủy tinh rồi quay lại phòng khách, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ngồi nghiêm trang trên ghế sofa, gương mặt vẫn chính khí nghiêm túc như mọi khi.
Chẳng bao lâu sau, giọng điệu của anh lại trở về kiểu ẻo lả, ngón tay giơ lên kiểu hoa lan, đưa mặt nạ và kem dưỡng mang theo cho Đường Phi, giọng điệu lả lướt: “Chuyện tối qua tôi nghe nói rồi, đây là lễ bái sư của tôi.”
Đường Phi vừa uống nước vừa ngẩng lên nhìn món quà anh đưa, suýt chút nữa bị sặc. Không biết có phải do bị người đàn ông này dăm ba bữa lại tặng đồ dưỡng da làm cho hư rồi không, mà giờ cô nhận quà lại thấy vô cùng tự nhiên?
Cô đúng là, bắt đầu tự mãn rồi.
Đường Phi uống xong ngụm nước, nhẹ nhàng ho một tiếng rồi nói với anh: “Nhà họ Đường nhận đồ đệ có quy tắc. Nghề này rất coi trọng thiên phú, cái này không thể cưỡng cầu. Nếu cứ cố nghịch thiên mà làm, e là sẽ có kết cục giống Liễu Vân Sinh.”
Tần Lê nhướng mày, nghiêm túc hỏi cô: “Quy tắc gì?”
“Thứ nhất, sư phụ cũng phải sinh tồn, tôi dạy anh bắt quỷ, phí dạy tuyệt đối không rẻ.” Cô giơ một ngón tay lên rồi dừng lại một chút, sau đó giơ tiếp ngón thứ hai: “Thứ hai, làm đồ đệ thì phải bái tổ tiên nhà họ Đường, lạy sáu cái để thể hiện thành ý.”
Cô giơ ngón tay thứ ba: “Thứ ba, kiểm tra thiên phú của anh. Hai cái đầu với anh thì đơn giản, nhưng cái thứ ba này, anh chắc chắn không làm được.”
Giọng anh rất nghiêm túc: “Không thử sao biết?”
“Ể? Anh khỏi rồi à?” Cuối cùng Đường Phi cũng nhận ra điểm quan trọng, trong hai phút anh đã không còn trở lại giọng ẻo lả nữa.
Tần Lê điềm tĩnh nói: “Lúc đi mua quà cho cô, tiện thể chữa luôn cái tật quái dị đó.”
Đường Phi đi rửa mặt, lúc xuống lầu đã đắp mặt nạ lên. Cô vẫy tay với người đàn ông đang ngồi trên sofa: “Lên sân thượng với tôi, mang theo một cái ghế.”
Anh làm theo lời cô, bê một chiếc ghế từ phòng ăn lên sân thượng. Khi anh lên đến nơi, Đường Phi đã bày xong trận pháp, thanh kiếm Tru Tà của nhà họ Đường lơ lửng giữa trận pháp, như đang trôi nổi nhờ từ trường.
Đường Phi chỉ vào thanh kiếm: “Đây là kiếm Tru Tà của nhà họ Đường, cũng là pháp khí chính để tôi vẽ bùa. Nếu anh bái tôi làm sư phụ, phương pháp học cũng sẽ gần như giống tôi. Tôi dùng kiếm để vẽ bùa, nên anh cũng phải mượn vật để vẽ. Nếu anh có thiên phú, thì có thể cầm được thanh kiếm này trong pháp trận. Nếu không có, thì sẽ bị đánh bật ra. Anh thử đi.”
Anh làm theo lời cô gái, bước vào trận pháp. Vừa chạm tay vào chuôi kiếm, một luồng điện lập tức đánh bật anh ra ngoài. Thanh kiếm như có sinh mệnh, quyết không để anh đến gần.
Tần Lê lại một lần nữa đưa tay chạm vào kiếm Tru Tà, lặp đi lặp lại hơn hai mươi lần nhưng kết quả vẫn như cũ. Lòng bàn tay anh bị mài đến mức tróc cả một lớp da. Tần Lê vốn không phải người dễ dàng bỏ cuộc, một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì cứ thử mãi.
Anh không hiểu huyền học, trước đây thậm chí còn khinh thường huyền học. Anh từng nghĩ, chỉ cần giống cha mình, trở thành một thương nhân kiếm đủ tiền và rèn luyện cơ thể thật mạnh mẽ thì đã đủ để bảo vệ bản thân và những người xung quanh.
Nhưng sau chuyện xảy ra đêm qua, anh mới hiểu: Trên trời còn có trời, ngoài người còn có tiên. Anh không cam tâm khi bản thân rơi vào tình cảnh không thể tự bảo vệ. Càng không cam tâm khi một cô gái phải luôn thay mình xông pha nơi nguy hiểm.
Là một người đàn ông, anh phải bảo vệ phụ nữ, vì thế anh khao khát khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Khi muốn bảo vệ một người, đó chính là động lực tốt nhất để trở nên mạnh mẽ.
Vì từng có hai năm quân ngũ nên lòng bàn tay Tần Lê vốn chai sạn, da dày thịt cứng. Thế nhưng dưới dòng điện xung kích từ kiếm Tru Tà, lòng bàn tay anh bắt đầu đỏ lên, lớp da mỏng dần đi, dường như chỉ cần dùng thêm chút lực là sẽ xuyên qua lớp bảo vệ cuối cùng ấy.
Lòng bàn tay anh như bị lửa thiêu, bỏng rát đến tê dại. Dù vậy, anh vẫn không chịu bỏ cuộc.
Khi anh lật tay ra, Đường Phi thấy rõ những tia máu đỏ thẫm trong lòng bàn tay anh, chỉ cần thử thêm hai lần nữa, lớp da sẽ bị xé rách hoàn toàn, lộ ra phần thịt đỏ lòm bên trong. Cô không ngờ Tần Lê lại là người cố chấp đến mức cứng đầu như trâu. Nhìn cảnh ấy, cô không khỏi đau lòng, nhíu mày nhắc nhở: “Anh mà thử thêm hai lần nữa là cả lòng bàn tay sẽ lột da, rách toạc ra đấy. Đừng thử nữa, năm xưa Liễu Vân Sinh cũng chỉ chịu được mười lần là đã không chịu nổi rồi.”
Ánh mắt Tần Lê bình thản, giọng nói vẫn lạnh nhạt như thường: “Đường Phi, chắc cô không hiểu được cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ đồng đội đâu. Tôi không muốn để chuyện đó xảy ra lần thứ hai. Kẻ yếu, không có tư cách để than đau.”
“Anh…” Đường Phi ngẩn người, chẳng biết nên nói gì, chỉ nhắc nhở: “Đổi tay đi, tay phải của anh sắp toạc ra rồi.”
Thế nhưng anh vẫn không ngừng lại, chỉ khi tay phải đã bắt đầu chảy máu, anh mới đổi sang tay trái. Máu tươi đỏ thẫm của người đàn ông bao lấy chuôi kiếm, đặc quánh và tanh nồng, thanh kiếm Tru Tà bỗng nhiên bắt đầu rung lên.
Ban đầu Đường Phi còn tưởng kiếm Tru Tà thích sạch sẽ nên đang chán ghét Tần Lê. Nhưng rất nhanh cô nhận ra, độ rung lần này khác hẳn bình thường, dịu dàng hơn, dường như còn mang theo cảm xúc.
Tần Lê đổi sang tay trái cầm kiếm, lần này anh lại nhẹ nhàng rút được kiếm Tru Tà ra một cách dễ dàng. Anh đã từng cầm qua thanh kiếm này của Đường Phi, lúc đó cảm giác như nó nặng tới mấy chục cân. Thế mà giờ đây, thanh kiếm này lại có một cảm giác nhẹ nhàng đến mức khiến anh muốn vung lên múa một bài kiếm ngay tại chỗ.
Anh vốn đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải tiếp tục đổ máu, bị xé da thịt… Thế mà hoàn toàn không ngờ tới, trong lúc không hề có chút chuẩn bị tâm lý nào, lại có thể rút ra dễ như vậy.
Tần Lê ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: “Thế này… tính là thành công rồi à?”
Giọng nói của anh vẫn không hề mang theo chút cảm xúc nào, khiến Đường Phi suýt nữa phun một ngụm máu già ra ngoài. Làm được chuyện lớn như vậy, mà còn bình tĩnh như không! Tần Lê đúng là người bình tĩnh nhất mà cô từng gặp.
Cô sững người một lúc, rồi mới giơ tay lên vỗ tay tán thưởng: “Giỏi đấy! Tôi không ngờ anh thực sự có thể rút được.”
Cô giơ tay, lập tức thu lại pháp trận. Tần Lê trả kiếm lại cho cô, khẽ nói: “Có chí thì nên, đạo lý này tôi hiểu từ khi còn nhỏ.”
Đường Phi còn chưa kịp nắm lấy chuôi kiếm, thanh kiếm sắt đen “vút” một tiếng bay lên không trung, lại bắt đầu bay vòng quanh Tần Lê. Đường Phi nhìn cảnh này mà ngơ ngác, lẩm bẩm: “Hình như nó… thích anh đấy.”
Kiếm Tru Tà bay vòng ra sau lưng Tần Lê, rồi dùng chuôi kiếm đâm nhẹ vào lưng anh một cái. Cú đẩy đó làm anh mất trọng tâm, cả người đổ về phía Đường Phi. Cô không kịp tránh, lưng đã dựa sát vào lan can, không còn đường lui.
Người đàn ông nghiêng cả người áp về phía cô, vậy mà lại hôn lên mặt cô gái qua lớp mặt nạ giấy.
Đường Phi chưa từng tiếp xúc gần gũi hay mờ ám với đàn ông như thế này bao giờ, mặt cô lập tức đỏ bừng, đỏ đến tận chân cổ. Cô phản ứng lại, đẩy Tần Lê ra, gỡ mặt nạ giấy ném xuống đất, lấy tay che mặt hét lên: “Tần Lê, anh điên rồi!”
“Tôi…” Tần Lê định giải thích không phải lỗi của mình thì thanh kiếm Tru Tà ở sau lưng lại đẩy anh thêm một cái. Cả người anh lại nhào tới, bất đắc dĩ ôm lấy cô.
Anh vội vàng buông ra, quay đầu luống cuống chỉ vào thanh kiếm đang lơ lửng trên không: “Là nó đẩy tôi, không phải tôi…”
Đường Phi lập tức giơ tay lên, tát cho anh một cái. Có lẽ vì bình thường quan hệ khá thân thiết, cô không nỡ xuống tay mạnh, chỉ vỗ nhẹ một cái lên cằm anh. Đường Phi nhìn chằm chằm thanh kiếm Tru Tà, vậy mà thanh kiếm bằng thép thẳng tắp kia lại hơi “cúi đầu” như thể đang thể hiện… sự vô tội của mình.
Cô đang định trút giận tiếp, Tần Lê lập tức chỉ vào mặt cô nói: “Mặt cô, khỏi rồi?”
Mặt nạ trị mụn của Đường Phi tuy tốt, nhưng trong hướng dẫn rõ ràng viết: phải đắp đủ một tiếng, sau đó còn phải để qua đêm mới có thể phục hồi da như cũ. Thế mà hôm nay, cô chỉ mới đắp chưa đến nửa tiếng mà da mặt đã lành lặn hoàn toàn, đến một vết đỏ cũng không còn, đúng là chuyện lạ chưa từng có.
Đường Phi sờ mặt mình, mới phát hiện da mình thật sự đã trở nên mịn màng, mềm mại. Cô lập tức rút điện thoại ra, dùng camera trước để soi, cho dù là camera selfie “dìm hàng” của iPhone, làn da trắng mịn của cô vẫn rạng ngời.
Hiệu quả thần kỳ như vậy, dĩ nhiên không thể là do mặt nạ dưỡng da được. Nếu một miếng mặt nạ có thể đạt được hiệu quả như thế, cô còn đi massage mặt làm gì nữa? Dù cho tay nghề của Hà Tiên Tiên có thể khiến một miếng mặt nạ trị hết mụn, thì để kiếm tiền lâu dài, chị ấy cũng sẽ không cho mặt nạ tác dụng mạnh như vậy.
Rất nhanh, cô lập tức nhớ tới chuyện trước đây từng dựa vào tinh khí của Tần Lê để hồi phục cơ thể. Để xác nhận suy đoán của mình, Đường Phi lập tức nói với anh: “Anh thu dọn đi, tối nay chúng ta đi bắt quỷ.”
Tần Lê biết cô là người nóng tính, nói làm là làm, lập tức đáp: “Tiểu Bạch và Hắc Đường vẫn còn nằm ở chỗ Hà Tiên Tiên, cô đã tỉnh lại rồi thig tất nhiên phải đi thăm tụi nó. Lát nữa tôi đưa cô qua đó, cùng đi xem tình hình. Còn nữa, chiều nay cô phải theo tôi đến công ty họp.”
“Đát Kỷ đã không còn, chúng ta quay nốt mấy tập chương trình còn lại. Để tăng hiệu ứng chương trình, tôi định mời mấy thiên sư kia làm khách mời, tiết kiệm một khoản chi phí kỹ xảo.”
“Tần Vạn Tam, đầu óc tính toán của anh thật lợi hại.” Đường Phi liếc mắt nói: “Anh tính toán đến cả thiên sư luôn, anh đúng là ỷ bọn họ trẻ tuổi dễ dụ.”
Tần Lê tiếp tục nói: “Bây giờ trên mạng đã lan truyền ảnh các người nhảy disco trên mộ rồi, đánh giá về cô không được tốt lắm, người ta còn dán nhãn ‘nổi loạn, ngầu một cách trẻ trâu’ cho cô. Cái mác đó vừa quê vừa xấu. Đã vậy trong ảnh còn có bọn họ, vậy cứ để họ cùng tổ chương trình diễn một vở kịch. Khi chương trình phát sóng, chúng ta có thể giải thích chuyện ‘nhảy disco trên mộ’ là ‘tập luyện can đảm cho chương trình’. Như vậy, cô sẽ gỡ bỏ được cái mác trẻ trâu nổi loạn, vẫn là nữ thiên sư lạnh lùng như trước.”
“Còn kịch bản thì khỏi viết. Tôi bảo Chu Khánh lên diễn đàn đăng bài, chọn một chỗ bị đồn có ma mà tới quay.”
Đường Phi giơ ngón cái khen: “Lợi hại thật đấy, thương nhân.”
Ý của Tần Lê đã quá rõ: để các thiên sư giả làm người bình thường tham gia chương trình, sau đó là toàn bộ hành trình hành quỷ. Chỉ là không biết con quỷ nào xui xẻo sẽ bị hành thảm thôi.
Cô khen ngợi Tần Lê xong thì vỗ vai anh một cái: “Anh theo tôi vào phòng sách một chuyến, tôi đưa cho anh một thứ.”
Tần Lê đi theo Đường Phi vào mật thất trong phòng sách, chỉ thấy trong căn phòng nhỏ của cô đặt một cây cung Lạc Nhật được chế tác vô cùng tinh xảo. Cô gái chỉ vào cây cung nói: “Cái này tuy là của Liễu Vân Sinh, nhưng đúng thật là một pháp khí tốt. Anh cần pháp khí để vẽ bùa, thứ này có thể giúp anh. Sếp Tần à, anh ngày càng khiến tôi thấy bất ngờ đấy, không chỉ biết làm ăn, lại còn có thiên phú bắt quỷ nữa cơ.”
Tần Lê tiến đến cầm cây cung, thử cân nhắc trong tay một chút, sau đó kéo nó thành hình trăng rằm. Thứ này anh dùng khá vừa tay, bèn hỏi Đường Phi: “Làm sao để biến thứ này thành vật dụng thông thường?”
“Để tôi dạy anh bùa biến hình, như vậy anh có thể biến cung tên thành một đồ vật có kích thước tương đương.”
Đường Phi dùng ngón tay vẽ một bùa chú màu vàng kim trong không trung, cô vẽ rất chậm, nói: “Nhìn kỹ nhé, tôi chỉ vẽ mười lần cho anh thôi.”
Lời vừa dứt, một bùa chú đã hoàn thành. Cô chuẩn bị vẽ lần thứ hai cho anh xem thì đã thấy người đàn ông kia bắt chước động tác tay của cô, vẽ ra một bùa giống hệt ngay trong không trung.
Thậm chí, ngay cả nét bút cũng bắt chước y chang.
Đường Phi sững sờ: “Má, anh là thiên tài à?”
Tần Lê rất khiêm tốn, thản nhiên đáp: “Tạm được, khả năng học hỏi của tôi xưa nay vẫn tốt, những thứ đã xem qua thì đều nhớ được. Năm mười sáu tuổi tôi đã tốt nghiệp đại học A ở Mỹ. Năng lực này Tần Kiêu cũng có, cậu ta tự học lập trình, bây giờ là nhân vật kỳ cựu trong diễn đàn hacker quốc tế.”
Đường Phi: “…Anh là quái vật à. Bây giờ tôi đuổi anh ra khỏi sư môn còn kịp không?”
Tần Lê: “Không kịp rồi.”
Đường Phi: “…”
Cô cảm thấy năng lực học tập của Tần Lê thật sự đáng sợ, nếu Liễu Vân Sênh mà cũng có năng lực như anh thì quả thật là quá kinh khủng, nghĩ kỹ mà rợn người.
*
Buổi chiều, Đường Phi và Tần Lê đến thăm Hắc Đường và hồ ly nhỏ. Cả hai vẫn cần ở lại chỗ Hà Tiên Tiên để điều dưỡng, vì thế hai người đã sắm sửa rất nhiều đồ dùng sinh hoạt đem tới cho một mèo một hồ ly.
Khoảng hai giờ chiều, họ lại đến công ty.
Ba giờ rưỡi chiều, buổi họp cho tập bốn của chương trình “Hoang Đảo Cô Thôn” được tổ chức. Ôn Hồng và Tiêu Phong vì lý do lịch trình nên cả hai không thể tiếp tục tham gia. Tập này ngoài Thái Húc, Đường Phi và Tần Lê, còn có thêm hai vị thiên sư làm khách mời: một là Chu Khánh, còn người kia thì chưa rõ là ai.
Mọi người trong phòng họp hoặc làm quen, hoặc ôn chuyện cũ, sau đó Thái Húc mở lời hỏi: “Sếp Tần, vị khách mời thiên sư cuối cùng là ai vậy?”
Tần Lê liếc đồng hồ, cảm thấy thời gian vừa vặn. Ngay lúc ấy, một cậu bé đeo balo hai quai, đội mũ bucket đi vào.
Cậu bé có gương mặt tròn trịa, người thấp nhỏ, thoạt nhìn giống học sinh tiểu học. Cậu mỉm cười với mọi người, dùng tiếng Trung không mấy lưu loát nói: “Chào mọi người, tôi là truyền nhân của gia tộc Tsuchimikado bên Nhật, đại sư Maruichi. Mọi người cứ gọi tôi là Maruichi là được rồi.”
Chu Khánh nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, cảm thấy Tần Lê chắc chắn đang đùa bèn nói: “Làm ơn đi sếp Tần, lần này chúng ta đi bắt quỷ thật đấy, đâu phải đi chơi. Tuy nói là có mấy người bọn tôi ở đây, an toàn của các khách mời có thể đảm bảo, nhưng một đứa trẻ con như thế này, chắc không đến mức bị dọa chết đấy chứ?”
Mấy ngày gần đây, Chu Khánh đi đâu cũng ôm theo một quyển sách cổ, hai mắt thâm quầng, cứ như gấu trúc vậy. Cậu đang cắm đầu tìm cách mở cánh cửa xuyên không trong sách cổ. Ngẩng đầu lên, cậu bỗng thấy một đứa bé đang giới thiệu bản thân.
Tần Lê định giải thích với mọi người thì điện thoại của Maruichi đổ chuông. Sau khi nghe máy xong, cậu nghiêm túc nói với mọi người: “Xin chào mọi người, tôi là Maruichi, cũng là người phụ trách của Hiệp hội Huyền học Quốc tế khu vực Nhật Bản. Vừa rồi tôi nhận được cuộc gọi thông báo, ở tàn tích động đất tại Bắc Xuyên, Tứ Xuyên, Trung Quốc, đã xuất hiện một quái vật khổng lồ. Vài thiên sư đã đến đó nhưng đều không có tin tức gì.”
Chu Khánh nghe Maruichi nói rành rọt như vậy thì kinh ngạc: “Mẹ ơi! Chẳng lẽ cậu chính là admin của diễn đàn huyền học, người tên là Viên Viên Tử?”
Maruichi gật đầu nghiêm túc: “Đúng vậy.”
Chu Khánh cảm thấy tam quan của mình bị đảo lộn hoàn toàn. Một đứa học sinh tiểu học trông ngoan ngoãn vô hại như vậy, lại là một thiên sư siêu cấp?
Maruichi nghiêm chỉnh sửa lời: “Tôi là học sinh cấp hai.”
***
Weibo chính thức của chương trình “Hoang Đảo Cô Thôn” đăng thông báo bắt đầu ghi hình tập bốn, đồng thời công bố dàn khách mời lần này. Netizen lập tức ùa vào bình luận điên cuồng dưới bài viết:
“Á á á á á á á! Đường Phi Đường Phi Đường Phi! Muốn xem cảnh chị nhảy disco trên mộ quá đi mất hahahaha!”
“Vì sao không có Ông Hồng? Vì sao không có Tiêu Phong? Thật sự không muốn xem nữa, cảm giác chẳng còn gì đáng trông chờ.”
“Chỉ cần có Đường Phi là có cái để xem rồi! Tập ngoại truyện lần trước cũng đâu có Ông Hồng với Tiêu Phong, vậy mà vẫn hay đấy thôi? Mọi người xem chương trình là vì nội dung hay vì người nổi tiếng vậy?”
“Dù không hy vọng nhiều, nhưng vẫn bấm like cho Đường Phi!”
“Cười xỉu, tổ chương trình định thật sự nâng đỡ cái kiểu phi chính thống trung nhị như Đường Phi à? Không có Ông Hồng với Tiêu Phong, chương trình này mất chất rồi. Còn mấy người kia, mặt mũi cứ như người qua đường ấy. Emmmmm… thằng nhóc mập kia còn là học sinh tiểu học hả? Thế này có tính là bóc lột lao động trẻ em không?”
…
Chu Khánh đọc bình luận trên Weibo tức đến nổi suýt nữa ói cả máu: “Chúng nó đang chê ngoại hình của tôi đấy à?!”
Maruichi cũng vô cùng hoang mang khi lướt đến bình luận: “Mấy người này nghĩ tôi không hiểu tiếng Trung à? Ba chữ ‘thằng nhóc mập’ tôi vẫn đọc hiểu đấy. QAQ”
Hai người uất ức muốn khóc.
…
Đường Phi cùng mọi người, trải qua hai tiếng đi máy bay và bốn tiếng đi ô tô, cuối cùng cũng đến được huyện Bối Xuyên. Đến khách sạn, họ đặt hành lý xuống rồi lập tức đến khu phế tích sau trận động đất.
Khu vực Bối Xuyên cũ đã trở thành phế tích sau trận động đất năm 1112, chính phủ đã rào lại toàn bộ khu này. Mấy năm trước còn có quan đội chính phủ canh giữ, nhưng mấy năm gần đây thì bị bỏ hoang hoàn toàn.
Mỗi năm, đều có những người sống sót sau trận động đất quay lại nơi đây để đốt vàng mã tưởng niệm. Vài ngày trước chính là ngày giỗ trận động đất, có khoảng hơn 100 người đến đốt vàng, nhưng chỉ khoảng 60 người trở về. Những người còn lại vô cớ mất tích, chính quyền địa phương đành phải mời thiên sư đến xử lý vụ việc.
Không ngờ rằng, các thiên sư được mời đến xử lý vụ việc này cũng đã mất tích.
Một ông lão trong làng gần đó kể rằng một đêm nọ, khi đi ngang qua khu phế tích, ông thấy một con quái vật khổng lồ, hình dạng dữ tợn, hung ác vô cùng.
Để bắt được con quái vật đó, nhóm Đường Phi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Cô mở hộp đàn nhị, lấy ra sợi dây đỏ đưa cho Tần Kiêu, bảo anh ấy buộc thành vòng tròn bao quanh khu vực.
Chu Khánh và Maruichi thì định vị bùa chú, Thái Húc thì bận lắp đặt camera, còn dán cả bùa vào máy quay để đề phòng xảy ra sự cố tâm linh.
Sau khi chuẩn bị xong, cả nhóm núp sau một tảng đá lớn, chờ con quái vật xuất hiện.
Trời tối đen như mực, gió núi thổi lạnh buốt. Dù có bùa tránh rét, họ không thấy lạnh, nhưng nằm rạp trên đá thì quả thật không thoải mái chút nào.
Khoảng một giờ sáng, âm khí xung quanh bắt đầu trở nên nặng nề. Trăng sáng bị mây đen che kín, rồi chợt nghe “ầm” một tiếng đá nổ tung ở gần đó, một vật thể màu đen từ trong bò ra.
Âm thanh “khà khà khục khục” rít lên chói tai, có thứ gì đó đang tiến lại gần chỗ họ phục kích. Mọi người căng như dây đàn, chuẩn bị cho một trận ác chiến.
Giữa lúc căng thẳng ấy, Thái Húc bị ai đó chạm vào mông, bèn bực bội nói: “Maruichi, đừng có sờ mông tôi!”
Lúc đó Maruichi đang nằm trên đất, uống sữa bò hiệu Wangzai, lập tức hừ một tiếng: “Ai sờ mông anh chứ? Anh đừng có vu oan người khác được không đó hả!”
Vừa dứt lời, một khuôn mặt lông lá, nhọn hoắt đột nhiên thò sát vào trước mặt Maruichi, chóp mũi ướt sũng chạm ngay vào mặt cậu, rồi ngoạm lấy hộp sữa bò Wangzai trong tay và lôi đi.
Maruichi hoảng hốt hét lên một tiếng “áu!!”, cả người ngồi bẹp xuống đầu của Chu Khánh.
Chu Khánh: “…”
Cả nhóm lập tức đứng bật dậy, cảnh giác nhìn chằm chằm vào sinh vật kia đang nhai hộp sữa bò.
Nhưng khi nhìn kỹ, là quái vật?
Quái thú cắn xong, ngẩng cái mõm lên, rồi ngồi phịch xuống đất trước mặt Đường Phi, lè lưỡi nhìn cô. Nó mặc một bộ đồ dành cho chó, trên quần áo có chữ viết, nhưng ánh sáng quá tối nên không ai nhìn rõ ghi gì.
Đường Phi nhìn con chó Malinois trước mặt với thân hình gầy gò, cô huých khuỷu tay vào Tần Tiêu, hỏi: “Đây là quái vật mà chúng ta đang tìm sao? Mặt đen, mõm dài, lông vàng… ừ thì cũng khá giống miêu tả trong tài liệu đấy, nhưng mà cái vóc dáng này… Mọi người xem, nó gầy đến mức da bọc xương rồi, cùng lắm chỉ là một con chó đói rã mà thôi, chẳng giống quái thú gì cả.”
Ngay khi lời cô vừa dứt, con “chó quỷ” trước mặt lập tức phồng to cơ thể, từ cỡ nửa người lớn, bành trướng ra thành một sinh vật lớn như khủng long bạo chúa! Nó cúi đầu nhìn Đường Phi, thè lưỡi ra một lần nữa, nước dãi ròng ròng như thác đổ, xối ướt từ đầu đến chân cô.
Đường Phi cau mày, ghét bỏ đến cực điểm: “…”
Cô liên tục lùi về sau, nhưng con chó khổng lồ cứ bước theo từng bước. Mỗi lần nó dậm chân, mặt đất đều rung chuyển ầm ầm như động đất.
Cuối cùng Đường Phi cũng nhận ra vấn đề nằm ở đâu, cô móc từ trong túi ra một bịch chân gà ngâm ớt, hỏi: “Mày muốn cái này hả?”
“Gâu! Gâu!”
Một tiếng “gâu gâu” vang lên long trời lở đất, suýt nữa làm mọi người điếc tai.
“…” Đường Phi giơ cái chân gà lên, ra lệnh cho nó: “Ngồi xuống!”
Con chó khổng lồ lập tức ngồi xuống.
Thấy thức ăn có tác dụng, Đường Phi vội vàng nói: “Biến nhỏ lại!”
Nó lập tức biến lại kích thước bình thường, vẫn ngoan ngoãn nhìn cô. Đường Phi ngồi xuống, thử đưa tay xoa đầu nó. Cô vỗ vỗ bả vai rắn chắc của con chó, nói một câu: “Chó ngoan.”
Lúc này cô mới phát hiện, trên người con chó có viết hai chữ “Quân khuyển”. (chó quân đội)
Cô đưa chân gà cho nó, nhưng nó ngậm món ăn trong miệng mà không ăn, lại quay người, chạy về hướng mà nó đã đến.
Cả nhóm vội vàng đuổi theo nó, chạy được một đoạn thì nó đột nhiên biến mất.
Mọi người nhìn quanh bốn phía tối om, mặt mày đều đầy vẻ mơ hồ. Chu Khánh thấy kỳ lạ, hỏi: “Sao nó lại biến mất? Âm khí vẫn còn rất nặng, đáng lý ra nó phải còn quanh đây mới đúng chứ.”
Khi mọi người còn đang nhìn quanh tìm kiếm, chỉ có Maruichi là quỳ xuống, nằm sát xuống đất, áp tai và mũi xuống lớp bùn đất hỗn loạn như bãi chiến trường, vừa nghe vừa ngửi. Cậu cau mày nói: “Hẳn là nó ở dưới mặt đất.”
