Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 48



Lúc xảy ra trận động đất ở huyện Bối Xuyên, nó cùng lão Trần tham gia nhiệm vụ, không ngờ lão Trần gặp chuyện chẳng lành. Mọi người đều nói lão Trần đã chết rồi, nhưng nó không tin. Nó chạy về nơi tàn tích canh giữ, chờ đợi một ngày nào đó lão Trần sẽ chui ra khỏi đống đổ nát.

Lão Trần sẽ không chết, anh ấy chỉ đi qua đống đổ nát đến một nơi khác thôi, nhất định sẽ có ngày anh ấy trở về. Chỉ có mấy con chó nhỏ ngây thơ mới tin rằng con người sẽ chết thôi, mà nó thì không còn ngây thơ nữa.

Nó đợi từ ngày nay qua ngày khác, những người lính đóng quân gần đó thỉnh thoảng sẽ mang thức ăn đến cho nó, đôi khi đồng đội cũ của lão Trần cũng đến thăm nó. Lúc đầu nó còn chịu ăn chút ít, nhưng sau đó, nó dùng móng đào một cái hố ở nơi lão Trần gặp nạn, rồi chôn tất cả thức ăn vào trong đó.

Lão Hồng đến thăm nó, vừa lau nước mắt vừa nói: “Mày khổ thế làm gì, lão Trần chết rồi. Lôi Đặc, ít nhất mày cũng ăn chút gì đi, ăn vào mới sống được, mới tiếp tục chờ anh ấy được, đúng không? Ngoan nào, ăn một chút đi.”

Nó nằm bẹp dưới đất, yếu ớt đến mức chỉ còn da bọc xương. Nó và lão Trần đều ghét là nghe lão Hồng lải nhải nhất, nó miễn cưỡng ăn hai miếng thức ăn chó để đuổi lão Hồng đi.

Chờ lão Hồng rời đi, nó nhè hết đồ ăn trong kẽ răng ra, lại tiếp tục đem chôn dưới mấy tảng đá.

Nó cảm thấy lão Hồng không hiểu, lão Trần lên đường một mình, còn phải cố chạy về, nhất định sẽ rất mệt, cũng nhất định sẽ rất đói, vì vậy nó phải để dành hết khẩu phần ăn lại cho lão Trần.

Nó có thể chết đói, nhưng lão Trần thì không thể.

Nó đã sớm không còn nhớ nổi anh chị em của mình, nhưng lão Trần thì khác, anh ấy còn có một cô em gái đang học cấp ba.

Thời tiết ngày càng khắc nghiệt, đêm đó mưa lớn, nó co mình lại trên đống đổ nát, run lên bần bật vì lạnh. Trời gần sáng thì mưa ngớt, một vầng trăng tròn từ trong tầng mây đen chui ra.

Nó ngẩng đầu nhìn mặt trăng tròn như cái đĩa treo giữa bầu trời, trong phút chốc như quay về quá khứ. Mõm của nó từng đặt trên đùi người đàn ông, cùng ngắm trăng sáng, cùng nhìn hàng chữ vàng rực rỡ kia.

Chợt như nghe thấy giọng nói của anh ấy vang lên, từng chữ đầy khí thế: “Trung với quốc gia, thành với nhân dân, vô tư cống hiến. Nghĩa là sau này em phải làm một chú chó tốt, trung thành với đất nước, chân thành với dân chúng, và luôn ghi nhớ: cống hiến không đòi hỏi hồi đáp. Hiểu chưa?”

Nó khe khẽ kêu một tiếng. Âm thanh ấy vang vọng trong đêm yên tĩnh, rồi rất nhanh bị gió nhẹ cuốn đi.

Từng vệt ánh trăng trong trẻo rơi xuống, chiếu sáng cả vùng đổ nát như ban ngày. Trong tiếng nhạc linh hồn mơ hồ vang lên đâu đó, từng điểm ánh sao từ dưới đất bay lên, dần dần tụ lại thành hình một con người.

Nó nhìn người đàn ông chậm rãi bước về phía mình, lập tức giơ móng định vỗ lên đầu gối anh. Nhưng người trước mặt lại tan biến như ánh đom đóm, biến mất ngay trước mắt.

Nó khe khẽ tru một tiếng “áu u…”, nước mắt làm ướt lông trên mặt nó. Tuy là chó đực, không dễ gì rơi lệ, nhưng lần này, nó thật sự không thể kìm được nữa.

Lão Trần đã lừa nó, anh ấy không trở về nữa, mãi mãi cũng sẽ không quay về nữa.

— Lão Trần, thì ra anh là đồ lừa đảo.

……

Một người một chó cùng giật mình tỉnh khỏi hồi ức, người đàn ông đã nước mắt đầm đìa.

Anh ấy bước tới, ôm lấy Lôi Đặc, cằm cọ nhẹ lên đầu nó, khẽ khàng nói: “Xin lỗi, Lôi Đặc, anh không nên lừa em.”

Lôi Đặc vừa nhe răng vừa vẫy đuôi. Mặt thì ra vẻ giận dỗi, nhưng cơ thể lại rất thành thật.

Lão Trần vỗ lên vai Lôi Đặc, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Anh đưa em đi. Chúng ta cùng đi luân hồi. Những gì anh nợ em, kiếp sau anh sẽ trả hết.”

Lôi Đặc vốn còn đang giận dỗi, trong chốc lát mọi tức giận đều tan biến. Nó dúi mõm vào ngực người đàn ông, điên cuồng hít lấy mùi hương quen thuộc của anh. Vẫn là mùi hương đó, vẫn là lão Trần quen thuộc.

“Gâu ggâu!”

Trên đầu họ, quả cầu năng lượng phát sáng đã tụ đến cực điểm, rồi “ầm” một tiếng nổ tung. Toàn bộ không gian như tấm kính bị vỡ vụn, ánh mặt trời biến mất, màn đêm trên đống hoang tàn lại quay về.

Phía chân trời đã bắt đầu le lói ánh sáng, báo hiệu bình minh sắp đến.

Đường Phi vội thúc giục lão Trần: “Anh mau đưa nó đi đi.”

“Cô Đường, cảm ơn cô.” Lão Trần đầy vẻ cảm kích, sau đó cúi đầu nói với Lôi Đặc: “Lôi Đặc! Lại đây! Chào theo nghi thức với chị gái và các anh đi!”

Lôi Đặc lè lưỡi, ngồi thẳng dậy, hai chân trước vắt trước ngực, “gâu” một tiếng đáp lễ Đường Phi. Ngay sau đó, người và chó theo chân quỷ sai đầu chó biến mất trong màn đêm.

Cùng lúc ấy, tất cả những người mất tích đều xuất hiện bình an tại nhà của bọn họ. Bọn họ chẳng hề nhớ chuyện gì đã diễn ra, chỉ nghĩ rằng mình đã quá đau buồn nên đi đâu đó cho khuây khoả, rồi sau đó tự trở về.

***

Sau một đêm bận rộn trở lại khách sạn, ai nấy đều rã rời vì mệt mỏi. Khi đang ăn sáng, Đường Phi bỗng nhận được một tin nhắn WeChat.

Cô vừa cắn đũa vừa lướt nhanh nội dung tin nhắn WeChat, rồi nói với mọi người: “Tin tốt! Lão Trần và Lôi Đặc đã đi đầu thai rồi. Kiếp sau, lão Trần sẽ là anh trai, Lôi Đặc là em trai, hai anh em sẽ sinh ra trong một gia đình thương nhân, cả đời hạnh phúc.”

Nghe vậy, Thái Húc thở phào nhẹ nhõm: “Quả nhiên người tốt và chó tốt đều được báo đáp xứng đáng.”

Chu Khánh vừa lật sách cổ vừa ăn, cảm thán: “Đúng thế. Cho nên làm người ở đời, nhất định phải làm người tốt, như vậy kiếp sau mới có thể có được một đời tốt lành. Tuyệt đối đừng oán trách mình số khổ hay so sánh với người khác. Có người sinh ra đã phú quý, đó là phúc đức tu từ kiếp trước. Nhưng nếu người đó được phú quý mà lại làm điều ác, thì sau khi chết chắc chắn cũng chẳng có kết cục tốt. Vậy nên, sinh ra trong nghèo khó không đáng sợ, chỉ cần làm người tốt, hành thiện tích đức, sống thẳng thắn vui vẻ là được rồi.”

Năm người ở lại khách sạn qua đêm. Sáng hôm sau, đúng như dự đoán, Đường Phi lại nổi đầy mụn trên mặt. Thời gian nổi mụn của cô ngày càng thất thường, trước kia còn kéo dài được đến tối, giờ thì vừa sáng dậy đã đầy mặt.

Mang theo gương mặt chi chít mụn, Đường Phi đi gõ cửa phòng bên cạnh. Tần Lê mở cửa, thấy là cô thì nghiêng người nhường cho cô vào.

Bước vào phòng, người đàn ông vừa rót nước cho cô vừa hỏi: “Cô hết mặt nạ rồi à?”

“Không phải.” Đường Phi ho khẽ một trận, lắp ba lắp bắp nói: “Anh còn nhớ chuyện hôm đó không? Anh… cách lớp mặt nạ… vô tình… rồi mấy cái mụn trên mặt tôi tự dưng biến mất.”

Tần Lê đang uống nước thì bị sặc. Anh nhướn mày: “Cho dù cô đoán đúng đi chăng nữa, nhưng cô định để tôi làm lại chuyện đó thật à? Cô là con gái, tôi khuyên cô đừng như vậy. Làm thế này chỉ tổn hại trăm điều mà không được lợi gì, chẳng đáng phải hi sinh như vậy chỉ để tiết kiệm chút tiền lẻ.”

Nghe anh nói thế, ngược lại Đường Phi hơi ngại. Cô gãi mũi nói nhỏ: “Ý tôi là, có thể thử cách… hôn qua quyển sách. Lần trước anh hôn qua mặt nạ còn gì? Như vậy không quá đáng, tôi với anh đều không thiệt, anh thấy sao?”

Tần Lê không biểu cảm gì, nhìn cô một lúc rồi gật đầu: “Tùy cô.”

Anh vừa dứt lời, Đường Phi lập tức móc ra một quyển sách, đặt lên mặt mình. Cô chọc chọc vào bìa sách, nói với Tần Lê: “Đến đi.”

Đây là lần đầu tiên trong đời Tần Lê “hôn” con gái kiểu này, cho dù chỉ là hôn cách quyển sách, anh vẫn cảm thấy hơi ngượng.

Anh còn đang lưỡng lự có nên hôn xuống không, kiếm Tru Tà vốn đặt ở phòng bên lại lặng lẽ bay vào từ ban công. Nó không phát ra tiếng động, lượn đến bên cạnh hai người, sau đó dùng chuôi kiếm húc mạnh vào quyển sách trong tay Đường Phi, rồi lại nhanh chóng vòng ra sau lưng Tần Lê, húc thêm một cái vào sau đầu anh.

Lúc đó Đường Phi đang nhắm mắt, không thấy thanh kiếm Tru Tà và mấy trò lén lút của nó. Quyển sách bị húc bay khỏi tay cô, chưa kịp phản ứng nhặt lại, khuôn mặt của người đàn ông đã áp sát đến, hôn trúng ngay mặt cô.

Đường Phi: “???”

Tần Lê lập tức đứng thẳng dậy, vẻ mặt vô tội nhìn cô: “Không phải tôi…”

Khóe mắt anh liếc thấy thanh kiếm Tru Tà đang ló ra sau rèm cửa, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Anh đang định giải thích thì Đường Phi đã soi gương, phát hiện mụn trên mặt biến mất sạch sẽ, vẻ mặt rất hài lòng, còn vỗ vỗ vai anh: “Vất vả cho anh rồi, nhưng lần sau không được tùy tiện làm thế nữa nha. Nếu anh muốn hôn mặt tôi, ít ra cũng nên báo trước một tiếng chứ, đúng không?”

Tần Lê: “???”

Đường Phi thở dài: “Anh Tần, một ngày làm thầy, cả đời là thầy. Giữa chúng ta là không thể, tình thầy trò cũng không nên vượt quá giới hạn. Anh nên sớm dẹp bỏ suy nghĩ đó đi, tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn.”

Tần Lê: “???” Anh không làm, thật sự không phải anh.

Còn chưa kịp mở miệng giải thích, Đường Phi đã vui vẻ ôm mặt quay về phòng bên cạnh.

Đợi cô đi rồi, Tần Lê nhìn thấy thanh kiếm sắt màu đen ló đầu ra khỏi rèm, như đang len lén quan sát anh một lúc.

Sau đó nó lại bay tới, dùng thân kiếm khắc một chữ “Hoa” lên tường, rồi bay trở về hộp đàn nhị bên phòng Đường Phi, nằm yên như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“??…” Tần Lê trầm ngâm.

Chẳng lẽ thanh kiếm Tru Tà muốn anh nhân cơ hội này là đi tặng hoa? Vậy nên, Đường Phi miệng nói theo chủ nghĩa độc thân, nhưng thực chất là ngoài lạnh trong nóng? Chính vì trong lòng cô quá khao khát kết hôn, quá muốn thoát ế, nên mới dồn pháp khí đến mức này? Nghĩ vậy, bỗng nhiên Tần Lê bắt đầu thấy thương hại Đường Phi.

Nghĩ đến chuyện cô gái này đã độc thân hai mươi mấy năm, chưa từng yêu đương, trong lòng anh hơi xót xa. Anh lập tức gọi cho trợ lý, dặn chuẩn bị một bó hoa hồng, nhất định phải giao đến nhà Đường Phi trước sáu giờ tối.

Trong điện thoại, Tần Lê dặn đi dặn lại, nhất định phải giao đến nhà Đường Phi vào ban ngày, quá bảy giờ tối thì không được giao nữa.

……

Khoảng bốn giờ chiều hôm đó, Đường Phi vừa về đến nhà thì đã nhận được một bó hoa hồng từ anh shipper. Đường Phi ôm bó hoa, mặt đầy dấu hỏi, mở thiệp ra, nhìn thấy chữ ký bên dưới thì nhíu mày lại.

Đường Phi ôm bó hoa hồng về nhà, đặt lên ghế sofa, lấy thiệp ra ngắm nghía kỹ càng. Cô buồn bực lẩm bẩm: “Chẳng lẽ anh ấy thật sự thầm thích mình? Như vậy thì hơi phiền rồi, sau này ngại nhận mặt nạ dưỡng da của anh ấy quá đi.”

……

Bảy ngày sau, tập mới nhất của chương trình truyền hình thực tế được lên sóng trên nền tảng video. Vốn dĩ mọi người không còn muốn theo dõi vì Ông Hồng và Tiêu Phong rút lui. Thế nhưng sau khi tập này lên sóng, đánh giá trên Douban lại đạt tới 8.5 điểm.

Ban đầu mọi người xem chỉ vì tò mò, nhưng rồi bị thu hút bởi Tần Kiêu, người sắm vai đa nhân cách lại lấy đàn violin làm pháp khí, đồng thời cũng bị cậu thiên sư tròn trịa Maruichi và thiên sư cầm cuốn “Anh văn Đại học” Chu Khánh làm cho mê mệt.

Tập này có tổng cộng bốn người thủ vai thiên sư, không ai chiếm spotlight quá mức. Năm người tụ họp lại, biến một bộ phim kinh dị sống sờ sờ thành một phim hài khiến người ta cười nghiêng ngả.

Đến khi đuổi kịp tập mới nhất, khán giả dần chấp nhận sự thật: Đường Phi chính là khách mời cố định duy nhất. Đồng thời, hình tượng “nữ thiên sư thông minh sắc sảo” của cô cũng dần được khắc sâu trong lòng cư dân mạng.

Cư dân mạng đồng loạt để lại bình luận trong chương trình:

“Xin lỗi! Tôi bị ‘thơm’ thật rồi!”

“Không ai thoát được định luật ‘thơm’ của Vương Cảnh Trạch!”

“Show thực tế quả là công cụ tẩy trắng siêu đỉnh. Tôi, một anti Đường Phi, lại bị ép thành fan cứng thế này. QAQ”

“Có ai cảm thấy Đường Phi và sếp Tần rất có cảm giác CP không? Sếp Tần đúng là một chàng trai kho báu, ban ngày diễn tổng tài lạnh lùng, ban đêm lại hóa thành anh chàng đáng yêu. Nói thật, diễn xuất thế này, tôi bắt đầu nghi ngờ anh ấy thật sự mắc đa nhân cách rồi. 2333”

“Bạn phía trên chờ tôi với! Lại thêm một điểm couple Đường Phi x Tần Lê nữa rồi đúng không?”

“Đù má, mấy bạn phía trên theo tà giáo gì vậy? Không phải Đường Phi x Tần Kiêu mới là cặp chính à? Tôi kiên định ‘team Phi-Kiêu’ không lay chuyển!”

Một màn bình luận đang yên lành lập tức biến thành chiến trường cắn xé giữa các fan CP.

***

Đường Phi và Tần Lê cùng nhau đến đón hồ ly nhỏ và Hắc Đường về.

Tuy hồ ly nhỏ không còn nguy hiểm, nhưng mỗi ngày đều ủ rũ buồn bã. Cô bé kiểm tra toàn bộ số tiền còn lại trong thẻ ngân hàng, rồi định dâng hết cho Đường Phi.

Chiều hôm đó, Đường Phi đang ở trong sân dạy Tần Lê vẽ bùa thì hồ ly nhỏ cầm một tấm thẻ đi đến, ngắt ngang buổi huấn luyện: “Chị Phi Phi, đây là toàn bộ tài sản của em, hai triệu, giờ em chỉ còn chừng này thôi. Chị giúp em cứu ba được không? Nếu chị thấy nhiêu đây không đủ, em có thể viết giấy nợ cũng được.”

Đường Phi và Tần Lê nhìn nhau, cùng thở dài. Cô xoa đầu hồ ly nhỏ, dịu dàng nói: “Ba của em cũng là bạn chị, chị sẽ không bỏ mặc đâu. Tình hình hiện tại em cũng biết rồi, bọn chị vẫn chưa tìm được cách mở cánh cửa thời không. Nhưng nếu có cơ hội mở được, chị nhất định sẽ giúp em cứu A Tinh.”

“Thật chứ? Chị Phi Phi, chị không lừa em đấy chứ?” Cô bé ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, hỏi đầy hy vọng.

Đường Phi đưa tay xoa đầu cô bé, nhẹ giọng đáp: “Đương nhiên là thật. Chu Khánh vẫn đang tìm cách mở cánh cửa thời không, bọn chị ai cũng đang cố hết sức để cứu bố em. Không ai quên anh ấy cả. Hơn nữa, chị cũng cómột chuyện rất muốn làm rõ, nên tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Em yên tâm đi.”

Tần Lê cũng bước đến, nhẹ nhàng vỗ vai cô bé, an ủi: “Em đừng lo, Đát Kỷ không phải đối thủ của bố em đâu. Ông ấy là người trưởng thành, lại từng là đế vương, nhất định sẽ có cách cầm cự đến khi bọn anh đến kịp.”

Đúng lúc này, Đường Phi nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi cúp máy, cô nói với Tiểu Bạch và Tần Lê: “Vừa rồi là Chu Khánh gọi, cậu ấy nói đã tìm được cách mở cánh cửa thời không rồi. Ở thành phố C có một thương nhân tên là Tống Kiến Quốc, mang thể chất cá chép may mắn. Một tuổi đã giúp bố bốc một tấm vé số trúng năm triệu, sáu tuổi lại trúng thêm mười triệu, cả nhà ông ấy giàu lên nhờ vận may của ông ấy. Nhưng dạo gần đây, nhà ông ấy bắt đầu bị quỷ ám, mời hơn mười mấy thiên sư đến xử lý nhưng đều thất bại.”

“Lần này vị thương nhân kia đã mời Chu Khánh đến, trong nhà ông ấy có một con quỷ đang ẩn giấu một cánh cửa thời không. Một khi thua trong trận đấu pháp với thiên sư, nó sẽ lập tức khởi động cánh cửa thời không, quay trở về quá khứ, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến khi tìm ra được kẽ hở trong chiêu thức của thiên sư.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...