Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 49



“Vậy con quỷ này có hộp ánh trăng hả?” Tử Tiểu Bạch vừa gãi ót vừa cảm thán nói.

“Đại khái vậy, chắc chắn trên người con quỷ này có thứ gì đó có thể mở ra cánh cửa thời không.” Cô quay mặt sang hỏi Tần Lê: “Hôm nay Thái Húc có ở nhà không? Anh đi gọi cậu ấy chuẩn bị một chút, chúng ta cùng đi xe đến khách sạn của Maruichi. Tư liệu lần này khá tốt, có thể dùng làm tập tiếp theo để phát sóng.”

Tần Lê cầm cây cung trong tay, vừa thu tay lại thì mũi tên biến mất, còn cây cung biến thành một cây đàn violin. Anh cất cây đàn vào hộp rồi đến biệt thự của Thái Húc gọi cậu ấy ra ngoài.

Anh bấm chuông cửa, nhưng người ra mở cửa lại là một người phụ nữ mặc sườn xám trắng. Cô ấy búi tóc, dáng người mảnh mai thon thả, giữa trán có một nốt ruồi son. Người phụ nữ này bất kể là dung mạo hay vóc dáng đều hdoàn hảo không thể chê vào đâu được, khí chất lại càng khỏi phải bàn.

Cô ấy nhìn Tần Lê đứng ngoài cửa, nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi, anh tìm ai ạ?”

“Tôi tìm Thái Húc.” Tần Lê liếc vào trong, hạ giọng giải thích: “Tôi là sếp của cậu ấy.”

Người phụ nữ dịu dàng khéo léo, rất lễ phép nói: “Cậu ấy không có ở nhà, đi Úc vẫn chưa trở về. Tôi là bảo mẫu mới mà cậu ấy thuê, chịu trách nhiệm trông nhà thay cậu ấy.”

Tần Lê lại nhìn vào trong sân, cảm thấy có gì đó là lạ. Sau khi rời khỏi biệt thự, anh vừa đi được vài bước thì lại gọi điện cho Thái Húc, nhưng vẫn không liên lạc được. Anh bèn chuyển sang gọi điện đến Úc, cho bố của Thái Húc.

Bố Thái nghe tin Thái Húc chưa về nhà, buồn bực nói: “Thằng bé đã về nước từ hôm kia rồi, nó có cãi nhau với Hiểu Linh một trận. Có khi nào nó giận tôi nên bỏ đi đâu đó rồi không?”

Người mà ông Thái gọi là “Hiểu Linh”, chính là mẹ kế của Thái Húc. Năm xưa cũng vì người phụ nữ này mà gia đình Thái Húc tan vỡ. Chính sự tồn tại của bà ta đã khiến bà nội Thái dù đã mất vẫn không thể yên lòng, mang theo nỗi day dứt xuống mồ.

Cúp máy với bố Thái, Tần Lê lại gọi cho mẹ Thái. Bà vừa bắt máy thì mắng to: “Cái thằng khốn họ Thái đó, vì con đàn bà kia mà đến cả con trai cũng không cần nữa hả? Để tôi gọi cho nó một cuộc!”

Nói xong, “bộp” một tiếng dập máy luôn.

Tần Lê bất lực, đành phải tiếp tục gọi cho Thái Húc, cố gắng liên lạc với cậu ấy.

Cùng lúc đó, bên trong biệt thự của Thái Húc.

Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên “vo vo”, nhưng Thái Húc nằm trên giường dường như không hề hay biết. Cậu nhắm chặt mắt, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt, cứ như đang chìm vào một giấc ngủ sâu.

Một bàn tay trắng trẻo, thon dài cầm lấy điện thoại, ngắt cuộc gọi đến của Tần Lê. Sau đó, người phụ nữ mở WeChat, dùng giọng điệu giống như Thái Húc gửi tin nhắn cho Tần Lê: “Có chuyện gì mà gọi điện cho em vậy? Tâm trạng em không được tốt, không muốn nghe máy.”

Cuối cùng Tần Lê thấy cậu cũng trả lời tin nhắn thì thở phào nhẹ nhõm: “Ở thành phố C có việc, đi ghi hình chương trình.”

Vài giây sau, cậu con trai lại nhắn tới: “Anh Lê, ba em không cần em nữa rồi, em buồn lắm. Anh có thể cho em nghỉ vài ngày không? Không có em, mọi người vẫn quay chương trình được mà… Anh Lê, em chưa từng cầu xin anh điều gì, lần này coi như em xin anh, cho em vài ngày để được yên tĩnh một mình.”

Tần Lê nhìn tin nhắn, hơi nhíu mày, nhắn lại: “Em đang ở đâu? Anh bảo trợ lý tới đón.”

Thái Húc: “Không cần đâu, cho em chút thời gian để điều chỉnh cảm xúc. Đợi em qua được giai đoạn này, em sẽ quay lại.”

Từ lời nói, Tần Lê cảm nhận được cậu thực sự rất buồn, nên không ép thêm, chỉ nhắn: “Ngày mai là sinh nhật mười chín tuổi của em, chúc mừng sinh nhật trước nhé. Đợi bọn anh về sẽ bù bánh sinh nhật cho em.”

Thái Húc: “Vâng, cảm ơn anh Lê. Mọi người bắt quỷ cho tốt, đừng bận tâm đến em.”

“Ừ.”

……

Người phụ nữ giả làm Thái Húc gửi xong tin nhắn, đặt điện thoại lại lên tủ đầu giường. Cô ấy ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt chàng trai, rồi cúi người xuống.

Cô ấy nuốt một ngụm nước bọt, rồi khẽ hôn lên giữa trán cậu: “Tôi sẽ cứu cậu.”

Một con rắn nhỏ màu xanh từ dưới gầm giường trườn ra, quấn lấy cổ chân người phụ nữ, khẽ hừ lạnh một tiếng: “Chị à, vì một tên đàn ông như vậy mà không tiếc hi sinh nghìn năm đạo hạnh để liều mạng, thật sự đáng sao? Cậu ta đâu phải Hứa Tiên, tên phụ bạc năm xưa đã bị em giết rồi, em đã nuốt hồn phách hắn, khiến hắn vĩnh viễn không được siêu sinh, không thể luân hồi. Còn tên Thái Húc này, cậu ta không phải Hứa Tiên, sao chị lại vẫn liều mạng cứu cậu ta? Bài học năm xưa với Hứa Tiên vẫn chưa đủ sao?”

“Thiên hạ đều nói rắn là kẻ si tình, chẳng lẽ em không biết sao?” Bạch Tố truyền linh khí của mình qua ấn đường Thái Húc, duy trì hơi thở yếu ớt cuối cùng của cậu. Làm xong thuật tiếp mệnh, cô ấy lại nói: “Chờ thêm bốn ngày nữa, Quỷ Môn quan kết thúc nghỉ lễ, chắn chắn cửa khẩu sẽ tắc nghẽn. Lúc đó chị thừa cơ hỗn loạn mà vượt cửa, xông vào điện Diêm Vương thứ mười để trộm Tục Mệnh đan.”

Thanh Xà bò lên giường, lè lưỡi về phía cô ấy: “Chị à, chị thật sự điên rồi! Khó khăn lắm chị mới có thể khôi phục hình người, tại sao lại vì một thằng nhóc con mà tự đưa mình vào bẫy lần nữa? Xông vào Địa phủ là tội chết đó. Hơn nữa, chị nghĩ mình thật sự có thể vào được điện thứ mười sao? Chuyển Luân Vương là kẻ âm độc nhất trong các vị Diêm Vương. Nếu chị rơi vào tay gã, chắc chắn gã sẽ đày chị vào Địa ngục biển lửa, đời đời kiếp kiếp chịu khổ. Chị là một con rắn thông minh, sao cứ dính đến đàn ông là lại trở nên mù quáng như vậy? Vì một thiếu niên mới mười chín tuổi, thật sự đáng sao?”

“Đáng.” Đầu ngón tay của Bạch Tố phát ra một luồng ánh sáng trắng, hóa thành kết giới vô hình bao phủ lấy cậu thiếu niên. Cô ấy nói tiếp: “Lần này không liên quan đến tình cảm, chỉ là đơn thuần trả ơn.”

Thanh Xà thở dài: “Năm xưa, khi chị lấy tên đàn ông tồi tệ đó, chị cũng nói y chang vậy đấy.”

***

Từ thành phố A đến thành phố C, đi tàu cao tốc chỉ mất bốn mươi phút. Ba giờ chiều, Đường Phi, Tần Lê và Maruichi đã đến nơi, biệt thự nhà đại gia Tống Kiến Quốc.

Biệt thự nằm ở vùng ngoại ô, chiếm diện tích gần nửa ngọn núi. Chỉ riêng con đường cây xanh bao quanh bên trong đã dài đến ba nghìn mét.

Ba người họ được quản gia dẫn vào phòng khách.

Phòng khách nhà họ Tống cũng rộng rãi không kém, trang H**ng X* hoa. Tống Kiến Quốc đang ôm cháu nội chơi đùa trên ghế sofa. Thấy Đường Phi và mọi người đến, ông ấy lập tức đứng dậy đón tiếp: “Cô Đường, nghe danh cô đã lâu. Chu Khánh từng nhắc đến cô, nói cô và tiểu thiên sư Maruichi đây rất lợi hại.”

“Quá khen,” Đường Phi ngẩng đầu nhìn luồng hắc khí đang tràn xuống từ tầng trên, hỏi: “Trên lầu có chuyện gì vậy?”

Chu Khánh bị con quỷ đánh cho mặt mũi bầm dập, lúc này vừa ôm mặt bước tới vừa than phiền với Đường Phi: “Phi Phi, con quỷ đó chơi ăn gian! Mỗi lần em sắp đánh bại nó thì nó lại mở cánh cửa thời không quay về quá khứ, bắt đầu đánh lại từ đầu. Nếu em không thông minh, dùng bùa ghi lại tình huống, chắc vẫn chưa nhận ra vấn đề nằm ở đâu.”

Ban đầu Chu Khánh tưởng đây chỉ là một con quỷ nhỏ dễ xử lý, ai ngờ lại rắc rối đến vậy. Mỗi lần cậu sắp đánh bại nó, nó lại mở cánh cửa thời không, quay về quá khứ để đánh lại từ đầu.

Bị đánh đến mặt mũi sưng vù, Chu Khánh cảm thấy có điều bất thường. Cậu không hiểu tại sao đối phương luôn có thể ngay lập tức tìm ra điểm yếu của mình để tấn công, nên đã kích hoạt bùa ghi hình, phân tích toàn bộ quá trình bị đánh.

Kết quả vừa phân tích xong thì phát hiện điều kinh khủng, con quỷ đó thật sự gian lận! Chu Khánh tức đến sắp hộc máu, lập tức liên tưởng đến cánh cửa thời không từng bắt Đế Tân đi. Cậu vội gọi điện cho Đường Phi, bảo cô cùng Maruichi đến xử lý con “gamer nạp tiền” gian lận kia.

Maruichi vừa gặm thanh sô-cô-la, vừa ngẩng đầu nhìn Chu Khánh, lắc đầu cảm khái: “Ôi, đúng là vô dụng, học nghệ chưa thành đã bị đánh thành cái dạng này.”

“Đừng có đứng đó mà nói dễ nghe thế! Đến lượt cậu, chắc gì không bị đánh như tôi!”

Maruichi nhảy lên, đập một phát vào đầu Chu Khánh, tức giận quát: “Xàm! Tôi là hậu duệ chính thống của dòng họ Tsuchimikado, sao có thể yếu đến mức đó!” Cậu nhét gói sô-cô-la và balo vào tay Chu Khánh: “Cầm hộ tôi! Tôi lên bắt con quỷ đó ngay!”

Cậu nhóc siết chặt hai nắm tay bé xíu, khí thế bừng bừng bước lên lầu.

Tống Kiến Quốc vẫn ôm cháu, nhìn Đường Phi đầy cẩn trọng hỏi: “Đại sư Đường, cô không lên giúp một tay sao?”

“Không cần. Trẻ con có lòng tự trọng của trẻ con, nếu tôi lên giúp thì nó sẽ càng buồn hơn, còn sinh ra nghi ngờ với bản thân nưa.” Đường Phi vừa mở hộp đàn nhị lấy ra kiếm Tru Tà, vừa căn dặn Tần Lê ở sau lưng: “Tần Vạn Tam, lấy pháp khí của anh ra, lát nữa cùng tôi lên lầu.”

“Ừ.” Tần Lê cũng mở hộp đàn violin, lấy cung Lạc Nhật ra.

Chiếc cung này toàn thân màu vàng kim, phần tay cầm đính một viên lam bảo thạch. Mũi tên là bùa tiễn vô hình, khi kéo cung đến độ trăng tròn thì mũi tên sẽ tự hiện ra. Tần Lê cao một mét chín, cộng thêm pháp khí này đeo bên người, khí thế bá đạo tổng tài càng thêm bức người.

Để hiểu rõ tình hình, Đường Phi hỏi: “Ông Tống, ông nói kỹ một chút, con quỷ đó xuất hiện từ khi nào?”

Tống Kiến Quốc giao cháu nội cho người giúp việc bên cạnh, sau đó thở dài một tiếng mới nói: “Một tháng trước, khi tôi trở về từ Hồng Kông thì mọi việc bắt đầu không thuận lợi. Ra ngoài thì bị xe tông, ăn cơm thì bị sặc canh suýt chút nữa chết ngạt, rồi đến công ty liên tiếp xảy ra chuyện. Vợ tôi nghi là bị trúng tà, nên tôi mời pháp sư đến xem. Ai ngờ vừa vào phòng sách trên lầu thì ép ra được một con nữ quỷ.”

“Con nữ quỷ đó bị nhốt trong phòng sách, nhưng tất cả các thiên sư tôi mời tới đều không thu phục được. Gọi hết người này đến người khác, mười mấy thiên sư đều bị nó đánh chạy mất. Sau đó, nhờ một vị đại sư khác giới thiệu, tôi mới mời được thiên sư Chu, rồi mới liên lạc được với các vị.”

Đường Phi nghe vậy thì cảm thấy kỳ lạ, dùng ý niệm vẽ bùa kiểm tra quanh thân người đàn ông. Cô nhíu mày nói: “Lạ thật, trên người ông không hề có dấu vết bị hạ độc hay trúng tà, sao lại vô cớ dẫn quỷ về được? Ông có mang theo thứ gì từ Hồng Kông về không?”

Tống Kiến Quốc nghe vậy, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi chỉ mang về một món đồ cổ là cái ống nhổ, đặt ở phòng sách. Chẳng lẽ là cái ống đó có vấn đề?”

Đường Phi hỏi tiếp: “Có ảnh không? Cho tôi xem một chút.”

Tống Kiến Quốc lập tức lấy điện thoại ra, đưa cho Đường Phi xem, rồi chỉ vào chiếc ống nhổ mà ông ấy đã bỏ một khoản tiền lớn để mua về: “Đây là ống nhổ thời nhà Thanh, cô xem, đường nét tinh xảo lắm đúng không?”

“Đúng là rất tinh xảo, cả con quỷ bên trong cũng tinh xảo không kém.” Đường Phi đưa điện thoại cho Tần Lê xem, hỏi: “Anh nhìn ra gì không?”

Tần Lê đã đọc xong toàn bộ quyển sách nhập môn mà Đường Phi đưa cho, anh cũng đã tự mở Thiên Nhãn cho mình. Bây giờ, anh cũng có thể giống như những thiên sư khác, nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể thấy.

Chỉ thấy trong bức ảnh chụp chiếc ống nhổ, trên thành ống in rõ một khuôn mặt phụ nữ. Khuôn mặt ấy trắng bệch, cái miệng nứt toác gần như chiếm nửa gương mặt, trông vô cùng đáng sợ, giống hệt nữ quỷ trong phim kinh dị.

Tần Lê nhíu đôi mày rậm lại: “Tôi nhớ cô từng nói, những con quỷ ẩn thân trong đồ cổ thường có linh lực mạnh nhất?”

Đường Phi vừa gật đầu “Ừ” một tiếng thì Maruichi đã ôm mặt từ trên lầu lao xuống, nhào vào lòng Đường Phi mà òa khóc: “Hu hu hu hu Đường Phi, con quỷ đó nó đánh tôi!”

Cậu bé chỉ vào khuôn mặt bị đánh sưng phù, khóc đến mức nói không nên lời: “Cô ta ngay cả một đứa trẻ dễ thương như tôi mà cũng ra tay được, thật quá đáng! Phi Phi, chị báo thù cho tôi đi!!”

Chu Khánh đứng bên cạnh phì cười, trêu ghẹo: “Đại sư Maruichi, cậu vừa mới nói sẽ bắt con quỷ kia cơ mà? Sao rồi? Mặt còn đau không?”

Bị châm chọc, Maruichi lại càng khóc to hơn. Vừa lau nước mắt, vừa nghẹn ngào mắng lại: “Anh không an ủi tôi thì thôi, lại còn cười nhạo! Đồ xấu tính!”

Khuôn mặt cậu bé sưng đỏ, nói năng cũng hơi ngọng, hai mắt long lanh ngập nước, trông vừa đáng thương vừa buồn cười. Tần Lê nhẹ nhàng xoa đầu cậu, an ủi nhỏ nhẹ: “Lau nước mắt đi, qua bên kia lấy túi chườm đá đắp lên cho đỡ sưng.”

Cuối cùng cũng có người quan tâm đến mình, Maruichi lau nước mắt, ngoan ngoãn đi đến sofa. Cậu nhận túi đá từ bảo mẫu đưa tới, bắt đầu đắp mặt.

Để chuẩn bị bắt con quỷ đó, Đường Phi đặc biệt chỉnh sửa lại các lá bùa. Cô cẩn thận cất những lá bùa mới vẽ vào chiếc túi vải đeo chéo bên người, quay đầu nói với Tần Lê: “Tôi chuẩn bị xong rồi.”

Tần Lê khẽ gật đầu với cô, hai người hiểu ý nhau, lặng lẽ cùng bước lên lầu.

Đường Phi vừa định giơ chân đá văng cửa phòng sách thì bị anh giữ lại, Tần Lê nắm lấy vai cô, kéo cả người cô ra sau mình, hạ giọng nói: “Để tôi, cô theo sau tôi là được.”

“Ờ.” Đường Phi nhìn chằm chằm vào gáy anh, chợt thấy con người này cũng không tệ, không chỉ là một ông chủ tốt, mà còn là người tử tế. Nếu cô là một cô gái bình thường, có lẽ đã sớm rung động rồi, nhưng cô không phải.

Tần Lê đẩy cửa ra, một luồng âm khí ập thẳng vào mặt. Rèm cửa trong phòng sách kéo kín mít, không có lấy một tia sáng, tối đen như mực. Anh giương cung căng hết cỡ, mũi tên ánh sáng hiện ra trong tay, bắn một phát, hóa thành bùa ánh sáng chiếu sáng toàn bộ căn phòng.

Cả hai theo phản xạ nhìn thẳng về phía trước, liếc mắt một cái là phát hiện có một người phụ nữ đang đứng trong góc phòng.

Cô ta mặc váy liền thân màu trắng, da trắng bệch như giấy, đôi mắt rỗng tuếch, nhưng lại dùng hốc mắt đen ngòm nhìn thẳng vào họ.

Dù tâm lý của Đường Phi có vững vàng đến đâu, cô cũng bị đôi hốc mắt đen kịt của con quỷ đó “trừng” cho lạnh cả sống lưng. Đường Phi và Tần Lê liếc nhau một cái, hai người hiểu ý gật đầu, đồng thời đánh ra bùa chú, tấn công về phía nữ quỷ.

Nữ quỷ không hề phản công, ngược lại vẫn luôn liên tục né tránh, cứ như đang lén ghi nhớ cách ra chiêu của họ. Trong lúc vẽ bùa, Đường Phi đột nhiên đẩy mạnh Tần Lê một cái rồi giận dữ mắng: “Tần Vạn Tam! Anh biết vẽ bùa không đấy? Anh xem thứ anh vẽ là cái gì vậy? Không thể có chút phong cách cá nhân sao? Vẽ y chang tôi là thế nào? Tôi cảm giác anh đang đạo nhái đấy!”

Đối mặt với sự gây rối vô cớ của cô gái, Tần Lê lập tức phối hợp diễn theo: “Cô tưởng mỗi tháng tôi chi tiền cho cô đi chăm sóc da cao cấp, thỉnh thoảng còn tặng cô mặt nạ dưỡng da đắt tiền, rồi phí bái sư học nghệ trả cho cô cũng không ít, thái độ của cô như thế, cô xem tôi là gì hả?”

Dường như Đường Phi rất tức giận, mắt đỏ hoe, ném thanh kiếm Tru Tà trong tay xuống đất, giận dữ nói: “Ồ, mỗi tháng đi chăm sóc da cao cấp là điều kiện tôi đưa ra, chính anh đã đồng ý. Mặt nạ đắt tiền cũng là anh tự mua tặng tôi, tôi đâu có đòi hỏi! Học phí bái sư vốn đã không rẻ rồi. Anh không biết câu ‘dạy trò giỏi, thầy chết đói’ à? Tần Vạn Tam, tôi thật không ngờ anh lại keo kiệt như vậy đấy! Tôi chỉ nói với anh vài câu, anh đã bắt đầu cãi lại, còn lôi hết mấy chuyện đó ra nói là sao? Anh có ý gì hả?”

“Tôi có ý gì?” Tần Lê cũng bắt chước cô, ném cây cung Lạc Nhật trong tay xuống đất, từng bước tiến sát lại phía cô gái.

Đường Phi bị ép đến góc tường, không còn đường lui. Tần Lê hừ lạnh một tiếng: “Cô hỏi tôi có ý gì? Cô tưởng tôi đồng ý làm ăn lỗ vốn với cô là vì cái gì? Cô tưởng tôi bái cô làm thầy là vì điều gì? Cô tưởng tôi tiêu nhiều tiền cho cô như vậy là vì lý do gì?”

Người đàn ông cau chặt mày, giọng đầy giận dữ. Anh từng lăn lộn trên thương trường nhiều năm, cũng từng trải qua chiến trường, khí thế kết hợp giữa sự bá đạo của thương nhân và sát khí của chiến sĩ khiến người khác phải khiếp sợ.

Nhất là khi anh trừng mắt, gầm lên mấy câu đó với Đường Phi, khiến cô theo phản xạ rụt vai lại. 

Khoan đã… anh trai à, nhập vai hơi sâu rồi đấy.

Đường Phi đang muốn nói chuyện thì miệng đã bị anh dùng tay bóp lại, còn nắn thành cái “mỏ heo”, mặt đầy ngơ ngác.

Người đàn ông nhìn cô chằm chằm đầy giận dữ: “Hừ, phụ nữ, đừng tưởng có chút nhan sắc là có thể quát tháo với tôi. Tôi có thể nâng cô lên, cũng có thể đạp cô xuống khỏi bục thần tượng. Đừng nghĩ rằng trên đời này tôi nhất định phải thích cô.”

Đường Phi: “…” Cái quỷ gì thế này? Đây là kịch bản Mary Sue nào vậy? QAQ

Cô lén liếc nhìn con nữ quỷ đang lơ lửng trên xà nhà, vậy mà nó đang dán người lên trần, còn vắt chéo chân, bắt đầu ăn hạt dưa?

Đường Phi: “???”

Đúng lúc lời thoại của Tần Lê đang đến cao trào, anh cúi người xuống gần cô. Đường Phi sợ đến mức nhắm tịt mắt lại, thầm nghĩ người đàn ông này định nhân cơ hội giở trò sao??

Tình yêu thầy trò là không được đâu!!

Tần Lê áp miệng sát vào ngón tay mình, từ góc nhìn của nữ quỷ, hai người như đang… hôn nhau.

Khoảng cách giữa hai người vô cùng gần, gần như mặt dính lấy mặt. Đường Phi có thể cảm nhận rõ làn da lạnh nhẹ của người đàn ông, nhưng chẳng mấy chốc, nó bắt đầu nóng lên.

Một luồng hơi nóng từ lòng bàn chân cô bốc thẳng lên tới đỉnh đầu, khiến cả gương mặt cô đỏ như quả cà chua chín.

Cô vất vả lắm mới kìm được gương mặt đỏ bừng, vậy mà khi người đàn ông khẽ thốt ra một chữ “Bắt”, hơi thở nóng rực của anh lập tức khiến gương mặt cô lại đỏ như sắt nung.

Nhưng cô phản ứng cũng cực nhanh, lập tức thu cảm xúc lại, gần như cùng lúc giơ tay lên với Tần Lê, đồng thanh quát lớn: 

“Lại đây!”

Hai món vũ khí bị ném xuống đất như có linh tính, lập tức bay vút trở lại trong tay họ. Cũng đồng thời, Đường Phi tung ra bùa kiếm, Tần Lê b*n r* một mũi tên bùa, hai pháp khí giao nhau trên không, tạo thành một tấm lưới lớn dày đặc ánh sáng, chụp thẳng xuống con nữ quỷ.

Nữ quỷ chỉ cảm thấy thân thể nặng trĩu, “Ái da!” một tiếng rồi rơi bịch từ trần nhà xuống. Cô ta nhận ra mình bị trúng kế, há miệng định thi pháp nhưng phát hiện cơ thể hoàn toàn bất động, kinh mạch như bị phong ấn, không thể vận dụng chút linh lực nào.

Đường Phi giơ kiếm chỉ vào cô ta, lạnh lùng hừ một tiếng: “Đừng giãy dụa nữa, đây là lưới bùa. Sao hả? Bây giờ còn có thể xuyên không về được nữa không?”

Nữ quỷ lại thử vận công mấy lần, nhưng đều thất bại.

Đường Phi dùng kiếm gõ nhẹ lên đầu cô ta, trêu chọc: “Với đạo hạnh của cô mà đòi phá lưới bùa của tôi, đúng là mơ mộng hão huyền. Khai ra đi, cô là ai? Đến đây làm gì? Cánh cửa thời không mở thế nào? Nếu không khai thật, tôi sẽ đánh cho cô hồn phi phách tán!”

Nữ quỷ thấy không thể phản kháng, đành phải cầu xin tha thứ: “Hai vị đại sư, xin tha cho tôi. Tôi chỉ là một con quỷ xui xẻo bị nuôi nhốt thôi, nhưng tôi chưa từng hại ai cả. Tôi ở đây cũng là vì có nhiệm vụ, tất cả đều do chủ nhân của tôi sắp đặt. Ông Tống là người tốt mười kiếp, nên mang thể chất cá chép may mắn đặc biệt. Có một thương gia tên là Lâm Khải Động, đã bỏ ra số tiền rất lớn để tìm đến chủ nhân tôi, nhờ ông ấy cải mệnh giúp.”

“Chủ nhân tôi đã chọn ông Tống trong hàng vạn người. Vốn dĩ, chỉ cần tôi ở thêm ba ngày nữa là sẽ viên mãn công đức, ông Tống sẽ hoàn toàn bị xui xẻo đè bẹp, không thể trở mình. Khi đó, ông Lâm Khải Động sẽ nhận được thể chất cá chép may mắn, còn tôi cũng có thể được thả về âm phủ. Buổi đấu giá cái ống nhổ thực ra là do ông Lâm Khải Động sắp đặt, mục đích chính là để ông Tống mắc câu.”

“Còn về cánh cửa thời không… tôi cũng không rõ là gì, chắc là cách tôi quay ngược về mười phút trước chăng? Đây là năng lực mà chủ nhân ban cho tôi, mục đích là để né tránh các thiên sư đến bắt tôi, đảm bảo nhiệm vụ thành công.”

“Bịch” một tiếng, Tống Kiến Quốc ở ngoài cửa tức giận xông vào, trừng mắt nhìn con quỷ xui xẻo, đập đùi đôm đốp mà mắng lớn: “Thì ra là vậy! Cái tên Lâm Khải Động kia, tôi còn xem gã là anh em! Gã làm ăn thất bại, tôi không nói một lời đã cho vay năm triệu, không ngờ gã lại quay đầu chơi tôi một vố như thế này!”

Con quỷ xui xẻo lại hỏi: “Những gì cần nói tôi đều đã nói hết rồi, vậy nên các người có thể thả tôi đi được không?”

Đường Phi hỏi cô ta: “Chủ nhân của cô là ai?”

Quỷ xui xẻo đáp: “Chủ nhân của tôi l đại sư Huyền Đăng rất nổi tiếng ở Hồng Kông, danh tiếng của ông ấy rất lớn, nhiều ngôi sao muốn nuôi quỷ nhỏ đều tìm đến ông ấy. Các người còn nhớ mấy năm trước có một ca sĩ quốc dân nổi tiếng nhảy lầu tự sát không? Anh ta cũng từng nuôi quỷ nhỏ, nhưng anh ta không nghe lời chủ nhân, dám kết hôn trước năm 25 tuổi. Vì vậy chủ nhân của tôi tức giận, thu lại quỷ nhỏ của anh ta. Không có quỷ nhỏ bổ trợ, sự nghiệp của anh ta tuột dốc không phanh, chẳng bao lâu sau thì tự sát.”

“Tóm lại, chủ nhân tôi là một người rất lợi hại. Chỉ cần bỏ ra đủ tiền, muốn cầu gì cũng được. Lấy chuyện xảy ra cách đây một tháng làm ví dụ. Có một người phụ nữ bỏ ra tám chục triệu, muốn mua mạng một cậu bé. Việc đó thật sự rất khó xử lý, nhưng vì bà ta trả giá cao, nên chủ nhân tôi vẫn nhận lời làm giúp.”

“À đúng rồi, cậu bé đó rất nổi tiếng ở nội địa các người, họ Thái gì đó… Vì cậu bé đó là ngôi sao nên sau đó chủ nhân tôi còn lấy thêm hai chục triệu nữa, tổng cộng lại là một trăm triệu.”

“So với năm trăm vạn của Lâm Khải Động, quả thực là nhỏ như muỗi.”

Nghe xong lời con quỷ xui xẻo, dường như Tần Lê nghĩ ra điều gì đó, lập tức hỏi: “Họ Thái gì? Thái Húc à?”

Con quỷ xui xẻo gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng đúng đúng, là cái tên đó đó!”

Kết hợp với chuyện này, Tần Lê nhanh chóng kể lại cho Đường Phi nghe việc mình đã đến tìm Thái Húc trước đó. Nghe xong, Đường Phi lập tức dùng điện thoại gửi một tin nhắn WeChat cho Thái Húc. Ngay sau đó, quỷ chết nước trong điện thoại cô cũng được gửi đến nhà Thái Húc thông qua WeChat.

Khoảng mười phút sau, quỷ chết nước trả lời trong nhóm: “Tình hình không ổn, Thái Húc chỉ còn thoi thóp.”

Nói xong, nó gửi kèm theo một đoạn video.

Trong video, Thái Húc nằm im trên giường, hai mắt nhắm nghiền. Trên gối của cậu có một con bạch xà nhỏ đang cuộn lại, liên tục truyền linh khí cho cậu để duy trì sinh mạng.

Thấy vậy, Đường Phi thốt lên: “Không ổn rồi!” Sau đó lập tức nói: “Thái Húc gặp chuyện rồi, chúng ta phải quay về ngay.”

Thấy hai người chuẩn bị rời đi, Tống Kiến Quốc vội vàng hỏi: “Đại sư, chuyện của tôi vẫn chưa giải quyết xong, lỡ tiễn một con đi rồi lại có con khác đến thì sao? Đại sư, tôi trả tiền, cô giúp tôi xử lý dứt điểm chuyện này đi.”

Đường Phi nhìn Tống Kiến Quốc, nắm lấy vai người đàn ông, nghiêm túc nói: “Ông Tống, ông hãy đi cùng tôi một chuyến. Bạn tôi đang cần bàn tay cá chép của ông để cứu mạng.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...