Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 51



Tóm lại, tối nay cuối cùng Tống Kiến Quốc cũng được tận mắt chứng kiến thực lực của cô gái nhỏ này, còn lợi hại hơn trong mấy show kinh dị ông ta từng xem. Cô đã đứng ra giúp ông, theo lễ qua lại, ông cũng nên tận sức mà giúp lại người ta, vừa là vì bản thân, vừa để tích chút phúc cho con cháu

Nghĩ vậy, Tống Kiến Quốc  quyết định đi theo họ đến thành phố A.

Khi đến cổng nhà của Thái Húc, mọi người đứng đợi bên ngoài, còn Tần Kiêu thì dùng bùa xuyên tường để đi qua tường mở cổng cho cả nhóm. Thế nhưng thân thể của anh  ấy vừa mới đi được một nửa thì bị kẹt cứng trong bức tường, tiến không được, lui cũng chẳng xong.

Đôi mắt Tần Kiêu ngân ngấn lệ, đáng thương nhìn Đường Phi.

Đường Phi bèn xuyên tường đi vào, túm lấy vai anh ấy kéo mạnh một cái, lôi anh ấy vào sân, vừa kéo vừa nhíu mày chê trách: “Lần sau đừng có học lén nữa, muốn học gì thì cứ nói thẳng với tôi, tôi dạy cho vẽ một lần là được. May mà tôi có mặt ở đây, không thì anh đã bị kẹt chết trong tường rồi.”

Thật ra Đường Phi chưa từng dạy Tần Lê và Tần Kiêu cách vẽ bùa xuyên tường, chỉ là Tần Kiêu lén nhìn cô vẽ một lần rồi tự ghi nhớ. Có điều chắc là thiếu mất một nét nào đó, nên đến khi thực hành thì… kết quả là tự đâm đầu vào tường thật.

Trong lòng Đường Phi không khỏi âm thầm ghen tỵ với khả năng học tập của hai anh em Tần Lê và Tần Kiêu. Cô vẫn luôn tự nhận mình là người rất có thiên phú, nhưng từ khi tận mắt chứng kiến khả năng ghi nhớ kinh người của hai người này, cô đành phải khiêm tốn lại.

Hồi còn học vẽ bùa với sư phụ, mấy cái bùa đơn giản cô còn phải nhìn hai lần mới nhớ được, bùa phức tạp thì ít cũng phải xem đến năm lần. Thế mà Tần Lê và Tần Kiêu, bất kể là bùa đơn giản hay phức tạp, nhìn một lần là nhớ ngay. Điều này khiến Đường Phi nghi ngờ trong đầu họ có gắn chip siêu việt gì đó, thậm chí cô còn rất muốn đập đầu bọn họ ra xem bên trong rốt cuộc là thứ gì.

Sau khi vào được sân nhà họ Thái, Tần Kiêu lập tức đi ra mở cửa cho những người còn lại. Năm người cùng nhau đi vào, men theo con đường lát đá trong vườn tiến vào phía trong. Đang đi giữa chừng, bỗng Chu Khánh cảm thấy mắt cá chân lạnh toát. Cúi đầu nhìn, cậu lập tức nhảy thẳng lên người Tần Kiêu hét lớn: “Rắn! Có rắn!”

Mọi người vội vàng bu lại, quả nhiên thấy cổ chân Chu Khánh có một con rắn xanh nhỏ đang cuộn lấy. Đường Phi lập tức rút thanh kiếm Tru Tà định chém, nhưng con rắn nhỏ kia “soạt” một tiếng đã bay vút lên, quấn lấy cành cây trên cao.

Chu Khánh vốn sợ rắn nhất, cậu cứ bám chặt trên người Tần Kiêu không dám xuống. Maruichi cũng sợ rắn, lập tức nhảy lên ôm cứng lấy Tống Kiến Quốc.

Tống Kiến Quốc: “…” Đây là cái loại thiên sư thần kỳ gì thế này?!

Tần Kiêu thì rất ngầu, nắm lấy cây đàn Vi-ô-lông trong tay, vung nhẹ một cái trong không khí, “soạt” một tiếng, cây đàn lập tức hóa thành một cây cung. Anh ấy lắc người một cái hất Chu Khánh đang đu trên người mình xuống, sau đó kéo cung căng như trăng rằm, một mũi tên ánh sáng xé gió lao đi.

“Ầm” một tiếng nổ lớn, cái cây nơi con rắn xanh cuộn vào lập tức nổ tung thành mảnh vụn, nhưng con rắn thì cực kỳ lanh lẹ, tránh thoát ngay trong tích tắc. Có vẻ như bị kích động, nó hùng hổ ngẩng đầu, thân hình đột nhiên biến lớn, từ một con rắn nhỏ hóa thành một con rắn khổng lồ! Đuôi rắn quét mạnh về phía bọn họ như muốn nuốt trọn cả nhóm.

Chu Khánh và Maruichi sợ đến phát điên, vừa hét “Oa oa” vừa nắm tay nhau chạy vội ra khỏi biệt thự, miệng thề độc: “Chúng tôi thà chết cũng không quay lại biệt thự nữa! Mãng xà đáng sợ quá rồi!”

Đường Phi chắn trước người Tống Kiến Quốc, giơ cao kiếm Tru Tà. Cô lướt ngón tay dọc theo lưỡi kiếm, lông mày nhíu lại, niệm chú bằng giọng trầm ổn: “Kết không thành Phạn, chân khí tự sinh, xích thư ngũ tự, bát thành long văn, bảo chế kiếp nghịch, sử thiên trường tồn, trị bệnh trảm tà, vạn vật an ninh. Cấp cấp như cao thượng thần tiêu, ngọc thanh chân như luật lệnh…… kiếm ra khỏi vỏ!”

Một tiếng “xoẹt” vang lên khi kiếm rút khỏi vỏ, xé toạc không khí, rồi ở trên không trung chia ra làm ba, lao thẳng về phía con rắn lớn.

Nhát kiếm thứ nhất,  đâm trúng đuôi rắn. Nhát kiếm thứ hai, xuyên trúng bảy tấc. Nhát kiếm thứ ba, đâm thẳng vào đầu rắn.

Con rắn lơn bị ghim chặt xuống đất, không thể cử động, thậm chí đến thở mạnh cũng không thở nổi. Thanh xà liếc nhìn Đường Phi, hừ lạnh một tiếng: “Muốn qua thì bước lên xác ta mà đi!”

Tống Kiến Quốc run rẩy ló đầu ra từ sau vai Đường Phi, dọa nó: “Yêu nghiệt, đừng có mà hù dọa người khác! Nói cho mày biết, tao là người Quảng Đông đó!”

Đường Phi: “??”

Tần Kiêu bắt kịp lời, cũng nói: “Chỉ với cái thân thể nhỏ xíu này của mày, người Quảng Đông đã nấu canh xong rồi đem kho lại lần nữa!!”

Thanh xà: “…”

Đường Phi liếc nhìn lên lầu, nói: “Đừng lãng phí lời với nó, bây giờ nó không động đậy được, chúng t lên lầu xem thử đi.”

“Được.”

Maruichi và Chu Khánh chẳng biết đã chạy đi đâu, Đường Phi cũng chẳng rảnh quan tâm, cô dẫn theo Tống Kiến Quốc và Tần Kiêu lên lầu. Vừa đến phòng ngủ ở tầng hai, yêu khí càng lúc càng nồng đậm.

Bọn họ đẩy cửa bước vào, đúng lúc nhìn thấy một con bạch xà đang bò trên người Thái Húc. Nhìn cảnh tượng đó, ngay cả Đường Phi cũng nổi da gà, chợt hiểu vì sao Hứa Tiên từng bị Bạch Nương Tử dọa cho ngất xỉu rồi.

Tần Kiêu định giương cung bắn thẳng vào con rắn thì bị Đường Phi ngăn lại, cô nói: “Đừng. Cô ấy đang rất yếu, rõ ràng là đã truyền hết linh lực sang cho Thái Húc rồi.”

Con bạch xà nhanh chóng hóa thành hình người, biến thành một người phụ nữ dịu dàng mặc sườn xám trắng. Sau khi đứng thẳng người, cô ấy nhẹ nhàng khom người hành lễ với Đường Phi và những người còn lại, giọng nói nhỏ nhẹ: “Đa tạ các vị thiên sư đã nương tay với Vận Thanh. Em ấy cản các người lại cũng chỉ vì sợ các người đột ngột xông vào sẽ làm gián đoạn việc tôi truyền linh khí cho Húc Húc, khiến cả hai bị thương. Tôi thì không sao, nhưng thân thể của Húc Húc quá yếu, không thể chịu thêm tổn thương nào nữa.”

Tần Kiêu nghiêm giọng hỏi: “Cô là ai? Cô muốn làm gì tiểu sư đệ của tôi? Nói cho cô biết, đồ rắn yêu thối tha, nếu Húc Húc nhà tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ bắt cô nấu canh ăn luôn đó!”

Anh ấy còn chỉ vào Tống Kiến Quốc phía sau, nói to: “Cô có biết ông ấy là ai không? Biết rồi đảm bảo sợ đến chết khiếp!”

Bạch Tố khiêm tốn hỏi lại: “Thứ cho tôi kiến thức nông cạn, vị này là…?”

Tần Kiêu dõng dạc, rành rọt đáp: “Đây là người Quảng Đông!”

Bạch Tố: “…”

Đường Phi: “…” Đúng là kiểu dở hơi khó đỡ thật.

Tống Kiến Quốc: “…” Một câu của Tần dở hơi khiến ông không biết giấu mặt vào đâu cho khỏi quê.

Không nói thêm lời vô ích, Đường Phi bước tới bắt mạch cho Thái Húc. Cô đưa tay kiểm tra, nhíu mày nói: “Rốt cuộc cậu ấy làm sao vậy? Không có dấu hiệu trúng độc, hồn phách cũng không rời khỏi thân thể, cơ thể hoàn toàn không có bệnh tật gì, sao lại ra nông nỗi này?”

Bạch Tố nói: “Tên yêu đạo Từ Kiến kia đã dùng một loại thuốc đặc chế đầu độc sinh hồn của Húc Húc. Vì bị trúng độc là ở phần sinh hồn, cho nên dù có kiểm tra cơ thể cũng không thể phát hiện ra được. Nếu Húc Húc chết đi, thì sẽ không tìm ra nguyên nhân cái chết. Mà thọ mệnh của cậu ấy còn chưa hết, nên sau khi chết cũng không thể luân hồi, thậm chí đến cả hồn phách cũng không còn.”

“Nhưng tôi nghe con quỷ xui xẻo kia nói, tên thần côn đó ra tay vì đã nhận tiền của một người phụ nữ? Chuyện đó là thế nào?” Đường Phi hỏi.

Bạch Tố gật đầu đáp: “Đúng vậy. Mẹ kế của Thái Húc, là Huệ Hiểu Linh, đã bỏ tiền mua mạng sống của Húc Húc. Khi tôi và Vận Thanh đến nơi, cậu ấy đã nằm gục trong phòng khách, bất tỉnh nhân sự.”

“Khốn kiếp.” Đường Phi đưa tay dò trán cậu thiếu niên, giận đến mức như muốn ăn tươi nuốt sống. Cô rút tay về, siết chặt nắm đấm: “Tôi đi tìm cái tên Thiên sư đó tính sổ, lấy thuốc giải.”

Bạch Tố chỉ cười khổ, lắc đầu: “Nếu có thuốc giải thì cũng không đến lượt cô Đường phải ra tay. Loại độc này cực kỳ hiếm, không có thuốc giải. Từ Kiến đã mất mấy chục năm mới điều chế được duy nhất một lọ này. Chính vì thế gã mới bán với giá trên trời. Mẹ kế của Húc Húc vì muốn giết cậu ấy, quả thực không tiếc tiền.”

Mấy ngày trước, Thái Húc từng muốn quay lại Úc để thăm cha, người đàn ông đó dẫu có tệ đến đâu thì vẫn là con ruột của bà nội, là cha ruột của cậu.

Hôm Thái Húc đến Úc, mẹ kế đích thân ra sân bay đón, còn mang theo cậu em trai mười lăm tuổi của cậu.

Về đến nhà, mẹ kế vừa gọt trái cây, vừa ân cần hỏi han cuộc sống gần đây của cậu.

Thái Húc cũng hỏi thăm họ vài câu, rồi kể lại chuyện tang lễ khi bà nội mất.

Cậu em trai có vẻ chẳng muốn nghe, gác chân lên bàn trà, chỉ mải mê chơi game, nghe xong còn châm chọc một câu: “Em nói này anh Húc, anh đừng giả vờ đạo đức nữa. Anh thừa biết bà già đó ghét mẹ con em, thế mà còn cố tình nhắc đến trước mặt tụi em. Bà ấy chết cũng chết rồi, nhắc tới làm gì cho mất hứng?”

Thái Húc siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén cảm xúc, sau đó lại bình tĩnh nói: “Thái Du, bà nội cũng là bà nội ruột của em, em nói như vậy là rất vô lễ. Bà là tiên nữ già, không phải bà già.”

Cậu em trai cười như chế giễu, rồi lè lưỡi trêu chọc: “Anh bị bệnh hả? Bà già thì cứ gọi là bà già, còn bày đặt gọi tiên nữ già? Giả tạo vừa thôi. Anh tưởng gọi bà ta là tiên nữ thì con trai bà ta sẽ chia gia sản cho anh chắc? Để em nói cho anh biết, mẹ em nói rồi, sau này gia sản không có phần của anh đâu…”

Cậu ta còn chưa nói xong thì đã bị Thái Húc tát cho một cái cắt ngang. Thái Húc mất kiểm soát, nắm chặt tay đấm liên tiếp vào mặt cậu em trai, từng cú từng cú giáng xuống như muốn nghiền nát, đến mức đánh gãy cả sống mũi của Thái Du.

Cuối cùng là người làm trong nhà và mẹ kế chạy vào kéo hai người ra.

Mẹ kế vội vàng gọi người đưa con trai vào bệnh viện, sau đó xé bỏ hết lớp mặt nạ giả tạo, chỉ vào mặt Thái Húc chửi mắng: “Thằng khốn nạn! Mày dám đánh con trai tao? Mẹ mày giờ chẳng quản nổi mày, còn bà già chống lưng cho mày cũng chết rồi, tao xem mày còn làm mưa làm gió trong cái nhà này được bao lâu! Đợi bố mày về, tao xem ông ta dạy mày thế nào!”

Mặt Thái Húc vô cảm cầm lấy chai rượu bên cạnh, không nói một lời đập thẳng vào đầu mình, máu lập tức chảy ròng ròng. Cậu lạnh lùng nói: “Bố tôi về sẽ thấy là bà với Thái Du bắt nạt tôi, còn tôi chỉ là phản kháng mà thôi.”

Chắc là ở với Tần Kiêu lâu ngày nên cậu cũng học được một chút mưu mẹo âm hiểm. Chỉ tiếc là cái giá phải trả lần này quá lớn.

Cha của cậu, Thái Văn Kiến vừa về đến nhà là thấy con trai cả đầu quấn băng, còn cậu con út vừa mới làm phẫu thuật mũi, cả hai trông thê thảm không nỡ nhìn. Hỏi ra mới biết là hai đứa đánh nhau.

Thái Văn Kiến mặt đen như đít nồi, không nói một lời đã giơ tay tát thẳng vào mặt Thái Du, quát lớn: “Thằng ranh, thường ngày con ngang ngược thì thôi đi, còn dám ra tay nặng như vậy với anh của con? Con còn có lương tâm không hả?”

Thái Du bị tát cho sững người, ôm mặt ấm ức kêu lên: “Ba! Rõ ràng là anh đánh con! Anh ấy đánh gãy mũi con rồi! Ba thiên vị quá đó!”

Mẹ kế Huệ Hiểu Linh cũng chen vào nói: “Văn Kiến, lần này anh thật sự đã hiểu lầm Tiểu Du rồi, nó hoàn toàn không ra tay, là Thái Húc động thủ trước. Nó còn tự lấy chai rượu đập vào đầu để vu oan cho Tiểu Du nữa. Em đã sớm nói rồi, đừng để Thái Húc dây vào cái giới giải trí loạn lạc đó, sớm muộn gì cũng học hư. Anh nhìn nó bây giờ xem, toàn thân là khí chất du côn, còn ra thể thống gì nữa?”

Thái Húc ngồi trên ghế sô-pha không nói một lời, cậu không hề giải thích, dù sao cũng là diễn viên, chỉ cần đôi mắt lập tức ngân ngấn nước, gương mặt vốn đã khiến người khác thương xót, giờ lại mang vẻ oan ức, khiến ngay cả người cha đàn ông cứng rắn như Thái Văn Kiến cũng phải mềm lòng.

Thái Văn Kiến lập tức nói: “Huệ Huệ, em nhìn xem em đã dạy con thành cái dạng gì rồi đấy! Mới có mười lăm tuổi mà đã như thế này, sau này còn ra gì nữa? Em chiều hư nó quá rồi đó! Nó làm sai thì thôi, em lại còn hùa theo nó vu oan cho Thái Húc? Anh làm cha, anh không hiểu tính tình của Thái Húc hả? Nếu không phải Tiểu Du ra tay trước, nó có đánh lại không? Huệ Huệ, em thật sự khiến anh quá thất vọng. Bây giờ Thái Húc đã có sự nghiệp riêng, sau này công ty cũng sẽ giao cho Tiểu Du quản lý, mà em và nó như vậy, làm sao anh yên tâm được đây?”

Huệ Hiểu Linh vừa tức vừa khổ sở, trừng mắt nhìn Thái Húc một cái, sau đó đành dịu giọng: “Văn Kiến, lúc hai đứa đánh nhau em không có mặt. Tiểu Du là con em, nó nói gì em đương nhiên phải tin tưởng tuyệt đối, đúng không? Dù sao nó cũng mới có mười lăm tuổi, còn chưa hiểu chuyện…”

Thái Văn Kiến thất vọng lắc đầu: “Tiểu Du là con ruột em, còn Thái Húc thì không phải sao? Huệ Huệ, em làm anh thất vọng quá.”

Nói xong, ông dắt Thái Húc lên lầu.

Sau khi Thái Húc lên lầu, con trai khóc nức nở trong lòng Huệ Hiểu Linh, còn bản thân bà ta thì tức đến nghiến răng ken két vì Thái Húc. Nhưng đồng thời cũng nghĩ lại những lời vừa rồi của Thái Văn Kiến, bà ta bất giác thấy bất an.

Nếu Thái Văn Kiếm thật sự thay đổi ý định, đem phần lớn gia sản giao cho Thái Húc, vậy bà ta và con trai sẽ ra sao?

Càng nghĩ Huệ Hiểu Linh càng thấy lạnh buốt tận xương. Nhờ sự giới thiệu của một người bạn thân, bà ta quen được một vị “đại sư” đến từ Hồng Kông, tên Từ Kiến.

Từ Kiến nói với bà ta rằng, chỉ cần bà chịu bỏ tiền, muốn lấy mạng Thái Húc là hoàn toàn có thể, hơn nữa còn làm tới mức thần không hay, quỷ không biết. Cả Từ Kiến và Huệ Hiểu Linh đều nghĩ kế hoạch của họ rất hoàn hảo, không ai phát hiện, nhưng lại không ngờ, khi họ hạ độc Thái Húc thì bị một con yêu chuột nhìn thấy.

Con yêu chuột này từng được Bạch Tố và Vận Thanh cứu giúp, vì vậy nó đã kể toàn bộ chuyện đó lại cho hai chị em.

Bạch Tố chính là con rắn trắng nhỏ mà Thái Húc từng cứu khi quay quảng cáo ở Paris. Khi đó, Bạch Tố đang là người mẫu gốc Hoa, vừa vặn có show diễn tại Paris, đang ăn ở một nhà hàng ngoài sảnh thì bị một đồng nghiệp vừa là nữ đạo sĩ cũng là người mẫu vì tranh giành vị trí trung tâm, đã bôi hùng hoàng vào giày cao gót của cô ấy.

Cô ấy vẫn cố gắng đi hết sàn catwalk, nhưng khi vừa xuống sân khấu, đi ngang qua nhà hàng thì không thể giữ được nguyên hình nữa, lộ ra nguyên hình con rắn trắng. Lúc ấy trong nhà hàng lập tức trở nên hỗn loạn, người quản lý nhà hàng hoảng hốt cầm dao định giết rắn để đảm bảo an toàn cho thực khách.

Chính lúc đó, Thái Húc bước lên, một tay bắt trúng ngay bảy tấc của con rắn, sau đó cho vào túi vải. Cậu đem con rắn Bạch Tố giao lại cho nhân viên của khu bảo tồn động vật hoang dã địa phương để xử lý.

Ba ngày sau, Bạch Tố lén đến khách sạn nơi Thái Húc ở, định để một chai nước hoa nam ở đầu giường làm lễ tạ ơn cứu mạng. Nhưng cô ấy lại vô tình nhìn thấy ở vai cậu thiếu niên kia có một vết sẹo hình trăng khuyết.

Vết sẹo hình trăng này, chính phu quân Hứa Tiên ở kiếp trước của cô ấy cũng từng có.

Trải qua bao kiếp luân hồi, bôn ba nhân gian, chứng kiến bao triều đại đổi thay, đi khắp non sông bể rộng, cô ấy vẫn không tìm thấy Hứa Tiên. Vậy mà giờ đây, cô ấy lại thấy dấu vết quen thuộc ấy trên người một thiếu niên.

Thế là cô ấy đem lòng xem Thái Húc như phu quân kiếp trước của mình, lấy thân phận người mẫu Bạch Tố để tiếp cận cậu, trở thành bạn bè với cậu. Thái Húc vì liên tục “tình cờ” gặp cô ấy qua nhiều tình huống khác nhau, cũng dần ghi nhớ người phụ nữ này.

Khi biết Bạch Tố cũng là người thành phố A, có hoàn cảnh gia đình tương tự mình, cậu cảm thấy như gặp tri kỷ, hối tiếc vì quen biết quá muộn. Hai người nói chuyện qua WeChat ngày một nhiều, rồi trở nên thân thiết.

Từ nhỏ Thái Húc đã sống cùng bà nội, cuộc sống vừa học vừa làm khá bận rộn, rất ít khi tiếp xúc với con gái, nên trong chuyện tình cảm cũng khá ngây thơ. Là một “thanh niên thép” chính hiệu, cậu hoàn toàn không nhận ra Bạch Tố có tình cảm khác thường với mình, thậm chí còn để cô ấy gọi thân mật là “Húc Húc”.

Còn với Bạch Tố đã hoàn toàn xem Thái Húc như thế thân của phu quân kiếp trước, tình cảm dành cho cậu ngày càng sâu nặng. Đến cuối cùng, ngay cả bản thân cô ấy cũng không phân biệt được: liệu mình yêu người chồng từng phụ bạc mình, hay là yêu chàng thiếu niên thuần khiết này?

Nhưng bất kể giờ cô ấy yêu ai, thì tấm lòng muốn cứu Thái Húc của cô ấy lúc này là thật sự chân thành.

Đường Phi cảm thấy Bạch Tố thật ngốc, đồng thời cũng rất biết ơn cô ấy. Nếu không nhờ cô ấy dùng linh lực để giữ mạng cho Thái Húc, giờ cậu đã sớm mất mạng rồi. Hơn nữa, thứ mà tên yêu đạo kia hạ độc là sinh hồn của Thái Húc, một khi chết đi thì sẽ không còn linh hồn, nghĩa là vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian. Dù là Thập điện Diêm Vương cũng không thể điều tra được nguyên nhân cái chết.

Thủ đoạn này quá mức tà ác, Đường Phi hận đến nghiến răng, chỉ muốn lập tức xé xác cái tên yêu đạo đó ra làm trăm mảnh.

Bạch Tố khẽ chạm vào đầu trán nóng hổi của cậu thiếu niên, rồi nhẹ giọng nói: “Thể chất của Húc Húc đặc biệt, tôi truyền linh khí cho cậu ấy cũng phải xem vận khí. Nếu vận khí tốt, cậu ấy có thể hấp thu được nhiều linh khí của tôi. Còn nếu vận khí kém, linh khí tôi truyền ra sẽ hoàn toàn vô ích. Không biết lần này, cậu ấy có thể hấp thu được không nữa…”

Nghe đến đây, Đường Phi lập tức vẫy tay gọi Tống Kiến Quốc: “Anh Tống, không phiền anh dùng bàn tay cá chép may mắn chạm vào bạn tôi một lát nhé?”

“Không thành vấn đề.” Tống Kiến Quốc vội vàng xắn tay áo, bước tới ngồi bên giường, đặt tay lên trán cậu thiếu niên.

Quả nhiên, ngay khi bàn tay cá chép may mắn của ông đặt lên trán, thân thể Thái Húc bắt đầu hấp thu linh lực của Bạch Tố sâu hơn hẳn. Lần này không sót lại một giọt nào, toàn bộ đều được hấp thu trọn vẹn.

Tống Kiến Quốc vẫn không rút tay lại, cứ giữ nguyên tư thế đặt tay lên trán cậu. Sau khi nghe câu chuyện gia đình của Thái Húc, ông đột nhiên sinh ra một cảm giác thương cảm với đứa trẻ xa lạ này.

Đường Phi nhắc nhở: “Thân thể cậu ấy vẫn đang hấp thu linh lực. Anh cứ đặt tay ở đó như vậy, có thể sẽ hao tổn vận may cá chép của anh đó.”

Tống Kiến Quốc lại chẳng hề để tâm, điềm nhiên nói: “Đứa nhỏ này nhìn mà thấy thương. Bà nội thì mất rồi, ba không thương, mẹ lại có gia đình mới. Nếu vận may cá chép của tôi có thể truyền thêm cho cơ thể cậu ấy, giúp cậu ấy tốt lên thì cũng đáng lắm. Tôi già rồi, còn cần gì vận may cá chép nữa chứ? Thằng bé là đứa trả ngoan, cậu ấy phải sống, cậu ấy xứng đáng có một cuộc đời tốt hơn.”

Đối với tình trạng của Thái Húc bây giờ, ngay cả Đường Phi cũng không biết nên làm gì. Cô lập tức gọi Chu Khánh và Maruichi lên, để Chu Khánh tìm cách cứu Thái Húc.

Chu Khánh vừa lên tới nơi đã lật tung sách cổ tìm kiếm phương pháp, nhưng lật đi lật lại cũng chỉ thấy đúng một cách mà Bạch Tố đang dùng. Cậu lắc đầu thở dài: “Không còn cách nào khác rồi. Muốn giải độc cho Thái Húc, chỉ còn nước đi trộm linh dược của Chuyển Luân Vương thôi. Phi Phi, không phải chị quen biết anh ta à? Hình như quan hệ cũng khá tốt nhỉ? Hay là chị đi hỏi xin anh ta một viên thử xem?”

Đường Phi thở dài: “Tôi đã nói rồi mà, cái tên quỷ vương Vương Xuyết Xuyết đó tính tình không tốt chút nào. Trông thì có vẻ thân thiết với tôi, nhưng thực ra cực kỳ khó chiều. Tôi mà dám mở miệng xin linh đan,nhẹ thì bị chặn liên lạc, nặng thì bị lật mặt nuốt sống. Anh ta tuyệt đối sẽ không cho, mà nếu khiến chuyện này bị lộ sẽ càng khó lấy đan hơn.”

Tần Kiêu sốt ruột nói: “Vậy phải làm sao? Cái này không được, cái kia cũng không xong. Chẳng lẽ cứ để Húc Húc chết trẻ vậy sao?”

Việc ở Địa phủ nước Hoa, Maruichi cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể ngồi một bên gặm sô-cô-la, đấu mắt với con rắn xanh nhỏ ở bên cạnh.

Cậu dám động không? Không, không dám động. Chỉ dám im như tượng mà tiếp tục gặm sô-cô-la.

Đường Phi suy nghĩ hồi lâu, nắm cằm cân nhắc rồi mới nói: “Vương Xuyết Xuyết còn nợ tôi một bữa lẩu Địa phủ, nhưng bữa đó thì phải đợi tôi chết rồi mới ăn được. Thế này đi, tôi sẽ giả chết 12 tiếng, xuống Địa phủ ăn lẩu uống rượu với anh ta để câu giờ. Bạch Tố, cô đi một mình dưới đó quá nguy hiểm, để Tần Lê đi cùng. ít nhất với thể chất của anh ấy còn giúp chống đỡ được âm khí dưới Địa phủ một thời gian.”

Tần Tiêu phản đối: “Tại sao không phải là Kiêu Kiêu đi cùng… Kiêu Kiêu cũng rất lợi hại mà!”

Đường Phi giải thích: “Thật ra để Tần Lê xuống Địa phủ là một lựa chọn mạo hiểm, vì như thế cũng đồng nghĩa với việc sẽ đối mặt với sự xuất hiện của Tần Kiêu. Nhưng nếu không đưa Tần Lê đi, chắc chắn Bạch Tố sẽ bị âm khí xâm nhiễm, rồi lạc vào ma đạo. Dương khí của Tần Lê đủ mạnh để áp chế âm khí nơi đó, giữ cho Bạch Tố không bị nhập ma. Dĩ nhiên, tôi mong anh tốt nhất đừng xuất hiện, nếu anh dám hiện thân, tôi sẽ đánh chết anh ngay.”

Tần Kiêu: “QAQ…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...