Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 50



Tống Kiến Quốc có vẻ không vui mấy, bĩu môi nói: “Tay cá chép may mắn của tôi sắp bị người ta đổi thành tay xui xẻo rồi, dù sao cô cũng nên giải quyết chuyện của tôi trước, rồi hẵng lo chuyện của người khác chứ? Nếu không thì cái mang đến cho người ta sẽ là xui xẻo chứ chẳng phải may mắn gì cả.”

Vì con quỷ xui xẻo, gần đây Tống Kiến Quốc không chỉ gặp xui, mà ngay cả người nhà ông cũng bị vạ lây. Ông ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Tôi có thể không cần cái thể chất cá chép may mắn này, nhưng tôi cũng không muốn có thể chất xui xẻo. Tôi chỉ muốn sống yên ổn với gia đình, không muốn gặp thêm chuyện rắc rối gì nữa.”

Khoảng thời gian trước ông vừa mới ra viện sau một tai nạn xe, thì cháu trai lại bị sốt cao nặng, suýt chút nữa mất mạng. May mà Chu Khánh kịp thời đến nơi, tuy không bắt được con quỷ xui xẻo nhưng đã trừ được tà khí nhập vào người cháu trai ông.

Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, Tống Kiến Quốc lại cảm thấy thể chất cá chép may mắn của mình là một gánh nặng. Ở cái tuổi này, ông chỉ mong người thân được bình an vô sự.

Đường Phi hiểu được suy nghĩ của ông, bèn nói: “Kẻ hại Thái Húc và ông chính là cùng một tên thiên sư kia, chúng tôi đến nhà Thái Húc xem tình hình mới phát hiện được bản lĩnh thật sự của gã đó. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Phải xử lý tên thiên sư kia triệt để mới có thể thật sự cứu được ông. Nếu không lần này chúng tôi giúp ông trừ được quỷ xui, thì lần sau không biết gã đó sẽ lại vì tiền mà sai thứ gì đến hại ông nữa.”

Nghe cô nói vậy, Tống Kiến Quốc lập tức vỗ tay cái “bộp”, nói: “Được, tôi đi! Nhưng tay cá chép may mắn của tôi còn dùng được không? Gần đây tôi xui xẻo lắm.”

Đường Phi lấy ra một lá bùa, gấp thành hình tam giác rồi bỏ vào túi ông, nói: “Dùng được. Con quỷ xui xẻo này đã hút vận cá chép của ông để chuyển sang cho Lâm Khải Động. Muốn lấy lại vận may đó, đúng chín giờ tối nay tôi sẽ lập đàn làm phép, dùng chính con quỷ xui này làm thuốc dẫn, luyện hóa nó, bắt nó nhả lại vận cá chép đã hút của ông. Lá bùa này ông giữ bên người, tạm thời có thể tránh được vận xui trên người.”

Cô vừa dứt lời, con quỷ xui xẻo lập tức ấm ức nói: “Dùng tôi để luyện hóa không thấy quá đáng à, tôi chỉ là một con quỷ tội nghiệp bị nuôi nhốt, tôi đâu có giết người hại người gì đâu, cùng lắm là hút chút vận may thôi, dựa vào cái gì mà các người đòi luyện hóa tôi chứ. Thiên sư thì ghê gớm lắm sao? Là thiên sư thì có thể muốn làm gì cũng được à? Chúng tôi làm quỷ cũng có quyền quỷ đấy!”

Đường Phi suýt chút nữa đập vỡ đầu con quỷ xui xẻo này, nhưng lại lười đôi co với loại rác rưởi như nó. Thế là cô kéo ông lớp trưởng thích giảng đạo lý là Tần Lê ra, bảo anh nói cho con quỷ biết vì sao bọn họ phải luyện hóa nó.

Quả nhiên, Tần Lê lập tức nghiêm mặt, từng điều một chỉ ra hành vi xấu xa của nữ quỷ: “Cô nói mình không hại người, vậy việc hút vận cá chép của ông Tống, khiến công ty ông ấy chao đảo, ba ngày hai bận gặp xui xẻo, lại còn hại một đứa trẻ bị tà khí nhập thể suýt chết non, từng việc, từng việc một như thế, chẳng lẽ không tính là hại người? Vậy thế nào mới là hại người?”

“Lý lẽ của cô nghe chẳng khác nào câu ‘Lục Bình chỉ gãy một chân, còn Tử Lăng thì mất cả tình yêu’. Đúng, cô hút là vận may, nhưng vì vậy mà ông Tống suýt tan cửa nát nhà. Vậy mà cô còn cho rằng mình không làm gì sai?”

Con quỷ xui vẫn không thấy mình sai, bướng bỉnh cãi lại: “Nhưng tôi chỉ hút vận cá chép của ông ta thôi! Ông ta xui xẻo là chuyện của ông ta, liên quan gì đến tôi? Đó là số mệnh! Tại sao ông ta thì được có vận cá chép, còn tôi thì kiếp trước đã xui, chết rồi vẫn còn xui chứ?”

Tần Lê cười lạnh một tiếng: “Số mệnh ư? Cô cướp số mệnh người khác mà còn không biết sai? Một người sống đã xui xẻo, chết rồi cũng xui xẻo, đó là có lý do cả. Cô hại người mà chẳng hề tự biết, không có chút khái niệm đúng sai, luôn cho rằng bản thân xui xẻo là do trời định, chỉ biết oán trời trách người, chưa từng tự xét lại bản thân.”

“Cô còn dám đánh cả trẻ con! Cô không chỉ làm hại tôi, mà còn đâm sâu vào tim tôi nữa!” Maruichi đang chườm đá lên mặt, bước vào với vẻ đầy phẫn nộ. Cậu cực kỳ khinh thường hành vi của con quỷ xui xẻo, đi tới nhổ một bãi nước bọt vào nó: “Đồ rác rưởi, đáng đời cô xui xẻo!”

Châu Khánh cũng chườm đá lên mặt, nhổ nước bọt mắng nó: “Quỷ chết tiệt, đáng đời!”

Maruichi lấy từ trong cặp ra một chiếc gương tiền kiếp, dí vào mặt con quỷ xui xẻo cho nó xem: “Tự xem kiếp trước của cô là thứ gì. Nhân kiếp trước quả kiếp sau đấy.”

Kiếp trước của con quỷ xui xẻo là một hoàng tử, sống trong nhung lụa nên đâm ra hoang dâm vô độ, cướp đoạt dân nữ, không có chuyện xấu nào là không làm. Gã cấu kết gian thần, hãm hại trung lương, khiến cả nhà năm mươi bốn người của trung thần bị xử trảm. Sau khi tân hoàng đăng cơ, gã được phong làm vương về đất phong, nhưng bản tính càng ngày càng đồi bại. Kiếp trước gã sống trong vinh hoa phú quý suốt tám mươi năm.

Nhưng vì tội nghiệp quá sâu, sau khi chết gã bị đày xuống Địa ngục chịu hình phạt suốt hai trăm năm, mới được luân hồi làm người. Kiếp này, gã sinh ra trong một gia đình bần cùng, xấu xí dị dạng, bị cha mẹ vứt bỏ, từ nhỏ đến lớn luôn gặp xui xẻo. Sau khi chết, trở thành quỷ xui xẻo, vì nhiều lý do mà bỏ lỡ cơ hội đầu thai, cuối cùng bị một đạo sĩ nổi tiếng ở Hồng Kông bắt về nuôi trong nhà.

Sau khi để con quỷ xui xẻo xem xong kiếp trước của mình, Maruichi cất gương đi rồi nói: “Vậy nên không phải Ông trời bất công với cô, mà là quá công bằng. Sau khi chết, cô còn giúp kẻ ác làm điều ác, thật sự không thể tha thứ. Có trách thì trách bản thân cô, đừng trách số phận.”

Con quỷ xui xẻo ngồi bệt xuống đất, không còn chút sức lực nào, như thể đã hoàn toàn từ bỏ phản kháng. Lúc này Đường Phi dùng một lá bùa rút ra từ cơ thể còn quỷ xui xẻo một cây kim ngọc, cầm trên tay cẩn thận quan sát, nói: “Đây có lẽ chính là pháp khí có thể xuyên thời không. Chỉ tiếc là vô cùng hiếm, chỉ có thể quay về quá khứ trong vòng mười phút. Chắc chắn gã thầy bói Hồng Kông kia còn nhiều thứ như thế này.”

Cô lấy một mảnh vải bọc kỹ cây kim lại rồi bỏ vào túi vải. Tần Lê hỏi cô: “Nếu những thứ này càng nhiều, có phải cơ hội mở được cánh cửa thời không càng lớn không?”

“Ừ. Nếu chúng ta muốn xuyên thời gian để tìm Đế Tân, thì phải có đủ năng lượng để quay ngược thời gian.” Đường Phi lấy bút ghi một danh sách vật phẩm lên tờ giấy note, đưa cho Tống Kiến Quốc: “Anh cho người chuẩn bị những thứ này. Đối phương rất khó đối phó, nên mấy món này tuyệt đối không được thiếu cái nào.”

“Được, tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay.”

Tống Kiến Quốc nhận lấy tờ giấy thì lập tức xuống lầu giao việc cho quản gia. Đến đúng chín giờ tối, trong sân đã dựng xong pháp đàn và trận pháp bằng bùa chú. Đường Phi đứng chính giữa pháp đàn, giữ vai trò chủ trì. Maruichi và Chu Khánh thì vì đang bận chườm đá lên mặt nên không rảnh phụ giúp. Tần Kiêu đảm nhận vai trò trợ thủ, hỗ trợ Đường Phi làm lễ.

Trước khi mở đàn, Đường Phi dặn dò Tần Kiêu: “Lát nữa pháp đàn mở, tôi sẽ toàn tâm toàn ý nhập đàn. Gã thần côn kia rất có thể sẽ lập đàn đối kháng với tôi, thực lực của gã không thể xem thường. Lúc đó nếu có chuyện gì xảy ra, anh nhất định phải giữ chặt tôi lại, tuyệt đối không để tôi rời khỏi pháp trận, hiểu chưa?”

Tuy năng lực của Đường Phi rất mạnh, nhưng Tần Kiêu vẫn hiểu đạo lý trên trời còn có trời, trên người còn có người. Tất nhiên anh ấy sẽ không đem tính mạng của Đường Phi ra mạo hiểm, hiếm khi nghiêm túc mà gật đầu: “Tôi biết rồi, yên tâm đi Phi Phi, tôi nhất định sẽ làm tốt hơn cả Tần Lê. Hôm nay anh ấy lại lợi dụng cô nữa đúng không? Cái tên keo kiệt đó, tưởng tôi không biết à? Thực ra tôi đã âm thầm dùng bùa ghi chép ghi lại chuyện ban ngày rồi, hehe. Phi Phi cứ yên tâm, tôi nhất định bảo vệ cô thật kỹ!”

Anh ấy vừa vỗ ngực vừa nói chắc như đinh đóng cột.

Maruichi và Chu Khánh đang đứng một bên chườm đá cũng cổ vũ tinh thần: “Yên tâm đi, còn có bọn tôi nữa, sẽ không có chuyện gì đâu!”

Sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Đường Phi bắt đầu mở pháp đàn. Cô ngồi xếp bằng, kiếm Tru Tà lơ lửng trước mặt. Chỉ nghe thấy trong không khí vang lên tiếng “soạt soạt” như vải bạt bị gió mạnh cuốn tung, bốn phía xung quanh Đường Phi lập tức dâng lên một vòng bùa vải, bao bọc chặt chẽ lấy cô.

Bên kia, Lâm Khải Động đột nhiên bị ói mửa và tiêu chảy, gã quay về giường định ngủ tiếp thì thấy lá bùa treo ở đầu giường đã cháy thành tro. Lá bùa này là tác phẩm của đại sư Hồng Kông Từ Kiến, dùng để bảo vệ gã. Từ Kiến từng nói với gã, một khi lá bùa bị thiêu hủy, nghĩa là con quỷ xui xẻo gặp chuyện, pháp thuật bên Tống Kiến Quốc được phá giải, bọn họ đang định cướp lại mệnh “cá chép may mắn”.

Làm sao Lâm Khải Động có thể để mệnh cá chép may mắn rời khỏi tay mình? Gã lập tức gọi điện cho Từ Kiến ở tận Hồng Kông. Từ Kiến bắt máy, giọng không chút hoảng loạn, chỉ nhẹ nhàng trấn an: “Cậu cứ quay lại giường nghỉ ngơi đi, còn lại để tôi lo.”

“Được, nhờ cả vào ngài, đại sư Từ, giờ tôi cực kỳ khó chịu, cảm giác như sắp chết vậy…” Lâm Khải Động vừa run vừa r*n r*, cố nhịn cơn đau để trình bày.

Từ Kiến ở đầu dây bên kia “ừ” một tiếng, rồi chậm rãi nói: “Cậu yên tâm, tôi chưa từng bỏ dở bất kỳ đơn hàng nào. Dù đối phương là ai, đơn này, tôi nhất định phải hoàn thành cho bằng được.”

Người đàn ông trung niên vừa dứt lời thì cúp máy ngay, sau đó nhanh chóng ngồi lên pháp đài trong nhà, khoanh chân nhập định, ông ta móc ra năm con quỷ nhỏ từ trong túi bát quái. Năm con quỷ nhỏ này đều là tâm huyết Từ Kiến dày công luyện hóa. Với sức mạnh hiện tại của chúng, ngay cả những thiên sư thông thường cũng không địch nổi, nếu không phải nguyên khí đại thương thì cũng là bị chúng ăn sống.

Năm con quỷ nhỏ này đã từng ăn vô số thiên sư có đạo hạnh, hiện tại pháp lực cũng cực kỳ mạnh mẽ, không thể xem thường. Từ Kiến vừa niệm chú vừa dựng kiếm chỉ, lần lượt điểm lên từng con quỷ nhỏ, ban cho chúng một chút năng lực đảo ngược thời gian, sau đó ra lệnh: “Đi đi.”

Năm con quỷ nhỏ như được giải thoát khỏi gông xiềng, hưng phấn bay vòng một lượt trên không trung, rồi theo mệnh lệnh của chủ nhân, thông qua mạng Internet chui thẳng đến biệt thự nhà họ Tống.

Lúc này, nhà họ Tống đã tạm thời sơ tán tất cả người già và trẻ nhỏ. Năm con quỷ nhỏ chui ra từ máy fax và điện thoại trong nhà họ Tống, bay thẳng ra sân. Bọn chúng lơ lửng ở trên cao nhìn xuống, thấy Đường Phi đang ngồi ngay chính giữa pháp đàn.

Năm con quỷ nhỏ không có hình dạng rõ ràng, như năm cục mạt chược mọc tóc đuôi dài, mỗi con đều có hai hốc mắt trống rỗng và một cái miệng đầy răng nanh sắc bén.

Chúng đồng loạt cọ tay vào nhau rồi lập tức nhào tới tấn công Đường Phi.

Nhưng năm con quỷ nhỏ vừa xông lên đã bị Tần Kiêu giương cung bắn một loạt tên khiến chúng dạt sang hai bên. Năm con quỷ nhỏ liếc mắt nhìn thấy Tần Kiêu đang cầm cung Lạc Nhật, lập tức co cụm lại thành một đám trên không, “chíp chíp chíp chíp” ríu rít bàn chiến thuật mới.

Ngay sau đó, chúng cùng thi triển thuật quay ngược thời gian, tua lại mười phút trước.

Bọn chúng chui ra khỏi biệt thự một lần nữa, lần này chúng khôn hơn: quỷ nhỏ số một xông ra trước, tung tuyệt chiêu tấn công Tần Kiêu, nhằm dụ anh ấy rời khỏi vị trí. Chờ Tần Kiêu bị kéo đi, quỷ nhỏ số hai và số ba lập tức lao vào pháp đàn tấn công Đường Phi, lại bị Chu Khánh dùng cuốn Anh văn Đại học và Marui chi tóm gọn.

Thấy tình hình nguy hiểm, số bốn và số năm nhanh chóng phát động quay ngược thời gian, trở lại mười phút trước lần nữa. 

Làm lại lần nữa, quỷ nhỏ số một dụ dỗ Tần Kiêu rời đi, quỷ nhỏ số hai và số ba thì dụ kéo theo Maruichi và Chu Khánh. Đợi ba vị thiên sư đều bị phân tán, tiểu quỷ số bốn và số năm lập tức lao lên, nuốt chửng bùa chú của Đường Phi chỉ trong một miếng.

Hai con quỷ l**m môi, nở nụ cười đắc ý, lao thẳng về phía Đường Phi. Quỷ nhỏ số bốn mở miệng nuốt trọn Đường Phi vào bụng, rồi ợ lên một cái đầy thoả mãn.

Hoàn thành nhiệm vụ, hai con quỷ lắc lư cái bím tóc nhỏ, vui vẻ bay về biệt thự nhà họ Tống, rồi theo đường dây điện thoại quay về biệt thự khu C ở Hồng Kông của Từ Kiến. Ngay sau đó, ba con quỷ số một, hai, ba dùng kế điệu hổ ly sơn cũng nối gót quay về, cùng nhau lắc bím tóc nhỏ vây quanh Từ Kiến để giành công.

Từ Kiến mở mắt hỏi bọn chúng: “Nhiệm vụ hoàn thành rồi chứ?”

Con quỷ số bốn ợ lên một tiếng, gật mạnh cái đầu vuông vức, tỏ ý đã xong việc. Từ Kiến bấm ngón tay tính toán, quả nhiên pháp trận ở nhà Tống Kiến Quốc đã mất tác dụng, đồng thời bên Lâm Khải Động cũng đã hồi phục bình thường.

Để chắc chắn, Từ Kiến gọi điện cho Lâm Khải Động, hỏi gã: “Thế nào rồi? Bây giờ cơ thể còn khó chịu không?”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia lập tức nói: “Khỏi rồi. Đại sư Từ, ngài đúng là thần thông quảng đại, lợi hại vô cùng! Chờ tôi thôn tính xong công ty của Tống Kiến Quốc, phần lễ vật đã hứa với ngài, nhất định sẽ không thiếu một xu!”

Từ Kiến hài lòng gật đầu: “Ừ, không sao là tốt rồi. Có chuyện gì thì gọi điện bất cứ lúc nào. Tôi đã vẽ lại một lá bùa mới, sẽ cho quỷ chuyển phát nhanh đến cho anh.”

Lâm Khải Động lập tức gật đầu: “Được được, cảm ơn đại sư!”

Khoảng mười phút sau, một con quỷ chuyển phát nhanh chui ra từ điện thoại của Lâm Khải Động. Nó vẫn mang hình dáng của quân cờ mạt chược, có bím tóc nhỏ, chỉ to bằng bàn tay. Nó vác một túi gấm đặt lên bàn làm việc, “chít chít chít chít” với Lâm Khải Động đang ngồi trước bàn một hồi, sau đó còn giơ tay chỉ trỏ.

Lâm Khải Động và quỷ chuyển phát nhìn nhau chớp mắt mấy cái, ý bảo bản thân đang gặp nguy hiểm. Thế nhưng con quỷ chuyển phát vẫn nháy mắt liên tục với gã, chu miệng hôn gió một cái rồi “chít chít chít chít” rời đi.

Lâm Khải Động trông khá phúc hậu, mắt nhỏ bụng to, nhưng trên trán lại phủ một làn khí đen. Vì trước kia làm không ít chuyện thất đức, nên về già vận khí cực kỳ xui xẻo. Trong một lần tình cờ, gã quen biết Từ Kiến và có được cơ hội đổi mệnh với Tống Kiến Quốc.

Từ khi bắt đầu hút vận may cá chép vàng của Tống Kiến Quốc, vận thế của gã dần khởi sắc, sự nghiệp cũng ngày một phát đạt.

Khi quỷ chuyển phát biến mất, trong không khí bỗng hiện ra hai con quỷ, một là con quỷ chết nước, con còn lại là quỷ say rượu. Quỷ chết nước kề dao vào cổ Lâm Khải Động, nhe ra hàm răng nanh sắc nhọn đặc trưng của quỷ, đe dọa gã: “Ném lá bùa đó xuống nước!”

Bị quỷ chết nước và quỷ say rượu uy h**p, Lâm Khải Động buộc phải nói những lời kia với Từ Kiến. Lúc nãy gã đã ra hiệu với quỷ chuyển phát, nhưng không biết nó có hiểu không, cũng chẳng biết Từ Kiến có thể đến cứu gã không?

Từ Kiến có cứu được gã không, gã không dám chắc. Giờ gã chỉ biết, nếu không làm theo lời quỷ chết nước và quỷ say rượu, vậy cái mạng nhỏ của gã mà khó giữ được.

Vận may cá chép hay mạng sống quan trọng hơn? Tất nhiên là mạng sống rồi!

Lâm Khải Động ném lá bùa xuống nước, bùa gặp nước tan ngay, mất hết hiệu lực. Không lâu sau, quỷ chết nước gọi video cho Đường Phi qua WeChat, chĩa camera vào Lâm Khải Động, nói: “Phi Phi, xong rồi. Thằng cháu này xử lý thế nào đây?”

Đường Phi gửi một sticker hình bùa chú qua, nói: “Tìm cái máy in, in lá bùa ra rồi đè mặt anh ta lên.”

Quỷ chết nước lập tức ra lệnh cho quỷ say rượu: “Mau đi tìm máy in.”

Chẳng bao lâu, quỷ say rượu đã mang lá bùa in sẵn quay lại, dàn thẳng ra bàn. Quỷ chết nước lập tức ấn đầu Lâm Khải Động, dí mặt gã lên tờ bùa.

Ngay sau đó, lá bùa bắt đầu thiêu đốt khuôn mặt của gã như lửa, khiến da mặt nóng rát, đau đớn đến cực điểm, giống như có thứ gì đó đang bị kéo ra khỏi cơ thể gã.

Lại nghe thấy giọng Đường Phi trong video nói: “Lâm Khải Động, sai lầm của anh là không nên tham lam cuộc sống của người khác. Tôi dùng bùa chú giúp ông Tống lấy lại vận may cá chép, đồng thời vận may của anh cũng sẽ bị hút đi. Đây là sự trừng phạt của thiên đạo dành cho anh. Nửa đời còn lại, anh nên chịu tội mà ăn năn hối lỗi, sau này xuống Địa phủ nhớ thành tâm nhận sai.”

Lâm Khải Động siết chặt nắm đấm, không cam lòng gào lên: “Không… không… vận may của tôi… đó là của tôi, các người dựa vào đâu mà lấy đi!”

Đường Phi đáp lại: “Thiên đạo thường làm một việc: đóng lại một cánh cửa, nhưng cũng sẽ mở ra một cánh cửa khác. Phúc họa đan xen là như thế. Ông Tống vì bị mất vận cá chép một thời gian nên cực kỳ xui xẻo, nhưng bây giờ không chỉ lấy lại được vận khí, mà còn được thêm cả vận may của anh, đó là vận xui qua, vận may đến. Vốn dĩ, sau khi vượt qua năm nay đầy sóng gió, sang năm anh sẽ phát tài lớn. Đáng tiếc anh không thể kiên trì, lại còn nổi lòng tham, muốn thay đổi mệnh số, chọc giận Thiên đạo. Kết cục hôm nay, đều là do anh tự chuốc lấy.”

Vận may của người đàn ông từng chút một bị hút cạn, cuối cùng gục xuống bàn làm việc, ngủ mê man bất tỉnh.

*

Hai tiếng sau, Đường Phi cùng mọi người đã đưa Tống Kiến Quốc trở lại thành phố A, đang trên đường đến biệt thự của Thái Húc. Từ sân bay đến biệt thự, ít nhất phải mất một tiếng rưỡi di chuyển.

Đường Phi, Tần Kiêu và Tống Kiến Quốc ngồi chung một xe.

Vì lần bắt quỷ này đã kết thúc, trên mặt Đường Phi lại không ngoài dự đoán mà nổi đầy mụn. Cô đang tựa đầu vào cửa xe lim dim ngủ thì Tần Kiêu bỗng ghé sát lại, thì thầm hỏi: “Chị gái xinh đẹp, em có thể cung cấp dịch vụ hôn trị mụn đấy nhé~”

“…” Đường Phi tỏ vẻ ghét bỏ, đẩy mặt anh ấy ra, lạnh nhạt nói: “Âm khí của anh nặng như vậy, hôn tôi một cái chắc mặt tôi nát luôn.”

Tần Kiêu cực kỳ không phục, tỏ vẻ tủi thân: “Sao lại thế được? Tôi với Tần Lê là cùng một người mà, tại sao anh ấy làm được còn tôi thì không?”

“Cùng một người nhưng hai thể chất khác nhau, đó là hiện thực mà anh phải chấp nhận.” Đường Phi nói xong thì đeo khẩu trang, tiếp tục ngủ.

Tống Kiến Quốc ngồi ở ghế phụ lái, thông qua gương chiếu hậu nhìn một nam một nữ ở phía sau, trong lòng lại nhớ tới cảnh bắt quỷ lúc ở nhà không lâu trước đó, vẫn còn cảm thấy kinh hãi.

Khi Tần Kiêu, Maruichi và Chu Khánh bị dụ đi, hai con quỷ còn lại đột nhiên lao về phía Đường Phi. Khí thế hai con quỷ đó mạnh mẽ vô cùng, vừa mở miệng đã nuốt lấy lá bùa, rồi lập tức lại há miệng, nuốt chửng luôn cả Đường Phi.

Lúc đó ông còn đứng nguyên tại chỗ xem, tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, sợ đến gần chết, chân mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ tại chỗ. Ngay lúc ông sắp khuỵu xuống thì một đôi tay mạnh mẽ từ phía sau đỡ lấy ông, có giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Đừng sợ, thứ chúng nuốt không phải là tôi.”

Tống Kiến Quốc nhìn năm con quỷ nhỏ đã bay xa, lại quay đầu nhìn Đường Phi, thấy cô gái nhỏ vẫn còn sống sờ sờ thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tống Kiến Quốc nghi ngờ hỏi: “Không phải vừa rồi cô chết rồi sao? Sao lại như vậy được? Tôi tận mắt nhìn thấy cô bị chúng nó nuốt chửng mà?”

Khóe miệng Đường Phi hơi nhếch lên, lấy ra một người giấy rồi nói: “Đó là thế thân do tôi dùng người giấy biến hóa ra, mục đích là để dụ đám quỷ ngu ngốc kia mắc bẫy. Con quỷ xui xẻo kia có năng lực quay ngược thời gian về mười phút trước, vậy chắc hẳn cái tên pháp sư rởm ở Hồng Kông kia cũng đã ban cho những con quỷ khác khả năng tương tự. Vậy nên nếu đối đầu trực diện, chắc chắn chúng tôi không thắng nổi, chỉ có thể dùng cách đánh lừa, che mắt chúng như thế này.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...