Nơi tổ chức là một khu vườn tư nhân yên tĩnh tao nhã, mọi loài hoa đều được vận chuyển bằng đường hàng không đến, từng dây đèn treo trên cành đều lấp lánh đính kim cương, ở trung tâm, dòng nước phun nhẹ nhàng tạo ra ánh sáng lấp lánh, âm nhạc trầm lắng chậm rãi vang lên.
Người phụ trách đội ngũ tổ chức tự tin đảm bảo với Thịnh Trạch:
"Tổng giám đốc Thịnh, anh cứ yên tâm, không có người phụ nữ nào sẽ từ chối lời cầu hôn trong khung cảnh mà chúng tôi sắp xếp đâu.”
Và đúng như thế, Khương Du đã đồng ý lời cầu hôn của anh ấy.
Điều bất ngờ là, khi đó cô ấy nhìn khung cảnh lãng mạn xung quanh và chiếc nhẫn kim cương đắt giá mà Thịnh Trạch giơ lên, dù mỉm cười nhưng trong mắt lại lộ ra sự buồn bã.
Điều đó khiến tôi không khỏi hoài nghi, phải chăng cô ấy đã biết sự tồn tại của tôi, chỉ là đang đánh cược vào sự chân thành của Thịnh Trạch.
Đánh cược vào lựa chọn của Thịnh Trạch.
*
Kể từ sau đêm cầu hôn đó, linh hồn của tôi rất ít khi có thể rời khỏi cơ thể.
Tôi nghĩ, có lẽ là tôi sắp tỉnh lại rồi.
Thực tế, trước đó, tôi cũng thường bị mắc kẹt trong cơ thể không thể ra ngoài, những lúc ấy chỉ có thể nằm yên trên giường, bên tai là tiếng “tít - tít” đều đặn của máy móc y tế, trước mắt là một mảng tối đen.
Và từng phút từng giây ở bên cạnh Thịnh Trạch khi xưa đã trở thành tia sáng duy nhất của tôi trong bóng tối dài đằng đẵng và tuyệt vọng này.
Tôi nhớ lần đầu tiên xuất hiện bên cạnh Thịnh Trạch dưới hình dạng linh hồn là vào tháng thứ hai sau khi tôi hôn mê, đó là thời gian anh ấy tự đày đọa bản thân.
Chìm đắm, sa sút, hút thuốc, uống rượu, liên tục hành hạ bản thân vào viện.
Có lần, khi trợ lý đưa anh ấy vào viện, tôi đã ở bên cạnh anh ấy, khi đó anh ấy vừa tỉnh dậy trong cơn mơ màng, bất ngờ gọi một tiếng về phía tôi:
“Mạn Mạn.”
Tôi nghĩ chắc là rượu làm anh ấy sinh ra ảo giác, vậy nên giây tiếp theo, anh ấy hoảng hốt ngã xuống giường, mắt nhìn chằm chằm không xác định phương hướng mà gọi tên tôi.
Ít nhất vào khoảnh khắc đó, tôi không thể phân biệt được, liệu là anh ấy trong trạng thái tỉnh táo đau khổ hơn, hay là tôi - người biết được sự thật - đau khổ hơn.
Khi tôi có thể rời khỏi cơ thể một lần nữa thì Thịnh Trạch đã quay lại cuộc sống bình thường.
Không rõ là cảm giác gì, chỉ là đột nhiên nhận ra, thực ra sự rời đi của một người đối với người kia cũng không gây ảnh hưởng lớn đến vậy, chỉ cần thời gian đủ dài, mọi thứ đều có thể quên đi.
Huống chi anh ấy còn có nữ chính của đời mình.
Lần cuối cùng tôi rời khỏi cơ thể là vào tuần trước khi họ kết hôn, nơi tổ chức lễ cưới đã được các chuyên gia thiết kế và bố trí hoàn tất, cả hai rất chú trọng sự riêng tư nên rất ít người biết về đám cưới.
Đó là lễ cưới mà tôi không kịp tham dự cách đây năm năm, nay anh ấy lại bước vào lễ đường cùng một người khác.
Nhìn ánh hoàng hôn, sóng biển, hoa hồng trắng và bóng dáng cao ráo tuấn tú bên dây leo, tôi chợt hiểu tại sao trong những câu chuyện và phim thần tượng, ánh trăng sáng luôn không nỡ buông tay, cuối cùng biến mình thành vai phản diện ác độc.
Bởi vì tất cả những thứ này, chỉ thiếu chút nữa thôi là thuộc về họ rồi!
Tôi rất nghiêm túc tự hỏi bản thân, có oán trách không?
Có.
Vậy làm sao để cam lòng đây?
*
Đêm trước đám cưới, Thịnh Trạch một mình đến bệnh viện.
Tôi không nhìn thấy anh ấy, nhưng có thể nghe thấy giọng nói của anh ấy, cũng có thể cảm nhận được sự chạm vào của anh ấy, thậm chí có thể phân biệt được từ tiếng bước chân rằng người bước vào là anh ấy.
Từ khoảnh khắc cửa phòng bệnh được mở ra, tôi có thể tưởng tượng được, đầu tiên anh ấy cởi áo khoác ngoài và tiện tay ném lên sofa bên cạnh, sau đó xắn tay áo sơ mi lên đi vào phòng tắm lấy một chậu nước ấm, nhúng khăn mềm vào để làm ướt, sau đó ngồi xuống bên giường.
Anh ấy bắt đầu cẩn thận lau má tôi bằng khăn, từng ngón tay của tôi cũng được anh ấy lau nhẹ nhàng, vừa lau vừa chậm rãi kể cho tôi nghe vài chuyện vặt vãnh.
Chỉ là lần này anh ấy nói ít hơn mọi khi, phần lớn là im lặng, tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của anh ấy.
Trước khi rời đi, tôi nghe thấy anh nói:
"Giang Mạn, anh không đợi em nữa."
"Em cũng mong anh hạnh phúc, đúng không?"
"Anh sắp kết hôn rồi."
*
Việc ngăn cản đám cưới thật ra không cần đến sự xuất hiện của ánh trăng sáng, vì vào khoảnh khắc tôi tỉnh lại thì đã có người gọi điện cho Thịnh Trạch rồi.
Cơ thể nằm suốt năm năm gần như mất hết sức lực, khi Thịnh Trạch đến, y tá đang đút nước cho tôi uống.
Tôi tựa vào giường, nhìn theo hướng tiếng mở cửa, liếc một cái đã thấy áo sơ mi thanh lịch quý phái của anh ấy thấm chút mồ hôi, mái tóc ngắn đen rối bời xõa trên trán, trông có chút nhếch nhác.
Đây là một bệnh viện tư nhân nằm ở ngoại ô, cách nơi tổ chức đám cưới khoảng một tiếng rưỡi đi đường, và giờ đây, tôi nhìn đồng hồ đeo trên ngực y tá, anh ấy chỉ mất chưa đến một tiếng để đến đây.
Khi ánh mắt giao nhau từ xa, tôi khẽ mỉm cười với anh ấy, sau đó gọi một tiếng bằng giọng khàn nhẹ nhàng:
"Thịnh Trạch."
Anh ta chầm chậm siết chặt tay cầm áo vest, bước nhẹ nhàng đến gần, nhận lấy nước và muỗng từ tay y tá, ngồi vào vị trí của cô ấy, cẩn thận múc muỗng nước đưa đến môi tôi, không nói lời nào, biểu cảm điềm tĩnh đến mức bất ngờ nhưng bàn tay cầm chiếc muỗng sứ thì lại khẽ run lên.
Có lẽ trong khoảng thời gian nam chính gặp lại ánh trăng sáng, anh ấy sẽ càng trân trọng hơn, vì đó là lúc sự áy náy và đau lòng đạt đến đỉnh điểm.
Vì vậy anh ấy hầu như gác lại mọi công việc, dành toàn bộ thời gian để ở bên tôi.
Nhiều lần tỉnh giấc nửa đêm, dưới ánh sáng yếu ớt của thiết bị, tôi có thể thấy Thịnh Trạch tỉnh táo ngồi bên cạnh, cẩn thận nắm lấy ngón tay tôi, lặng lẽ không nói gì.
Tôi không truy cứu xem anh ấy đang nghĩ gì.
Xuất viện xong, Thịnh Trạch đưa tôi về lại ngôi nhà mà chúng tôi từng chung sống.
Anh ấy có rất nhiều bất động sản, may mắn là khi ở cùng Khương Du anh ấy chưa từng đưa cô ấy đến đây, nhưng khi tôi còn là linh hồn, tôi cũng không thể vào, giờ đây bước vào lại nơi này, từng ký ức ở ngôi nhà này trào lên như sóng tràn bờ.
Mọi thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu. Trong tủ kính phòng sách còn lưu giữ bộ ảnh cưới chúng tôi chụp cách đây năm năm, ở góc bàn là những tấm thiệp mời mà anh ấy tự tay viết, xếp gọn gàng ngăn nắp, thậm chí những chậu cây tôi trồng ngoài ban công vẫn tươi tốt, xanh um.
Tôi liếc nhìn bóng dáng cao lớn của anh ấy trong bếp, dưới ánh sáng ấm áp màu trắng, anh ấy đang cẩn thận chăm chút nấu món canh cá theo công thức, gương mặt góc cạnh, nghiêm nghị mà điềm tĩnh.
Giống hệt như trước kia.
Nhưng chúng tôi không thể quay lại như trước kia được nữa.
Tôi biết rằng mình không thể rút lui một cách bình yên khỏi mối tình này. Mỗi khoảnh khắc anh ấy ở bên Khương Du đều như những chiếc gai đâm vào trái tim tôi, mang đến nỗi đau như bị hàng nghìn nhát dao đâm.
Là một ánh trăng sáng dần mất đi hào quang, lý do tôi bị nam chính chán ghét và kết cục đau khổ một phần lớn là vì đã chủ động tìm cách gây khó dễ cho nữ chính. Nhưng tôi không có ý định gây rắc rối cho Khương Du.
Theo một cách nào đó, cô ấy cũng là nạn nhân.
Tôi nghĩ, không ai hiểu rõ hơn tôi, thật ra nguồn cơn đều đến từ Thịnh Trạch.
*
Ngày thứ ba sau khi xuất viện là sinh nhật tôi.
Thịnh Trạch tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật.
Thực ra, kể từ khi chúng tôi ở bên nhau, mỗi năm bánh sinh nhật của tôi đều do anh ấy tự tay làm. Từ khâu thiết kế, chọn nguyên liệu, đến cân bột, đập trứng, nướng bánh, từng bước đều được anh ấy thực hiện cẩn thận như đang đưa ra quyết định trong công việc.
Khi đặt chiếc bánh trước mặt tôi, trên bánh còn có hình hai trái tim và một ngọn nến hồng ở giữa.
Ánh sáng trong phòng tắt hết, chỉ còn ánh nến lung linh.
"Mạn Mạn, sinh nhật vui vẻ, ước đi!"
Qua ánh nến chập chờn, đôi mắt anh ấy ấm áp và nhã nhặn, tôi chợt nhớ đến những lần trước đây, mỗi điều ước của tôi đều có liên quan đến anh ấy. Có những điều ước giản đơn như được bên nhau mãi mãi, có những điều chân thành như cầu mong anh ấy bình an, khỏe mạnh, và cả điều ngốc nghếch như mong anh ấy sẽ không bao giờ bị đánh nữa.
Đó là vì lúc đó anh ấy quá bộc trực, đã gây thù oán với không ít người trong giới kinh doanh. Trong một thời gian dài, lần nào về nhà anh ấy cũng mang theo vết thương.
Nhưng tuổi trẻ hiếu thắng, anh ấy không biết thu mình.
Cho đến một ngày, tôi bị một người mà anh ấy từng đắc tội bắt cóc.
Kẻ đó không làm gì tôi, chỉ dùng dao hoa quả đè lên tay phải của tôi, lưỡi dao lướt qua từng ngón tay, nhẹ nhàng nói với Thịnh Trạch khi anh ấy đến nơi:
"Nghe nói bạn gái mày là bác sĩ?"
Không hiểu sao lúc đó tôi không thấy sợ hãi hay đau đớn, điều thực sự khiến tôi đau là Thịnh Trạch đã quỳ xuống.
Rồi kẻ đó ném con dao trước mặt anh ấy, hờ hững nói:
"Tay của mày, đổi lấy tay cô ta."
Thịnh Trạch không do dự, cầm con dao lên, gân xanh trên trán nổi lên, anh ấy không nhìn tôi lấy một lần, chỉ đáp lại người kia:
"Như lời anh nói."
May mắn thay, anh ấy chưa kịp tự đâm thì cảnh sát đã xuất hiện bất ngờ, trong lúc hỗn loạn, tôi đã thay anh ấy nhận một nhát dao, vết thương không sâu, tôi biết rõ, nó không gây nguy hiểm tính mạng.
Nhưng Thịnh Trạch vẫn hoảng sợ, ôm chặt lấy tôi và rơi nước mắt, từng giọt rơi xuống váy tôi, gần như bỏng rát.
Từ đó, anh ấy gần như thu mình lại, nhưng sự cứng rắn trong bản tính lại càng nổi bật, cho đến bây giờ, không ai có thể dễ dàng đe dọa anh ấy nữa.
"Mạn Mạn."
Giọng nói của Thịnh Trạch kéo tôi về thực tại, anh ấy nhắc tôi thổi nến.
Gần như ngay khi ngọn nến tắt, anh ấy như con sói đói khát trên thảo nguyên, đè tôi xuống sofa như mọi lần trước đây.
Có lẽ năm năm là thời gian quá dài, đến nỗi khi anh ấy đè tôi xuống, tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Sau một lúc ngơ ngác, ngay khi áo của tôi bị kéo lên, tôi kịp nắm tay anh ấy và gọi một cách khó nhọc:
"Thịnh Trạch, đợi đã."
Anh ấytạm ngừng, hơi thở nặng nề:
“Để lát nữa anh đút bánh cho em."
Nói xong, không đợi tôi đáp lại, anh ấy lại cúi xuống, trong lòng tôi bỗng dấy lên một nỗi đau, tôi cắn mạnh vào anh ấy.
Một tiếng rên đau vang lên, mùi máu tanh tràn ngập trong không khí, tôi tranh thủ lúc anh ấy thả lỏng mà đẩy mạnh anh ấy ra, loạng choạng chạy đi bật đèn lên.
Anh ấy ngồi trên sofa, một chân co lên, đưa tay lau vết máu trên khóe miệng, nhìn tôi với ánh mắt đau đớn, đầy uất ức gọi:
"Mạn Mạn..."
Tôi đứng ở vị trí xa nhất có thể, hơi nghiêng đầu.
Sau khi xuất viện, lý do tôi đề nghị ngủ riêng là:
"Ngủ một mình năm năm rồi, chưa quen được."
Bây giờ, tôi lại cứng đờ giải thích:
"Xin lỗi, em chưa quen."
Anh ấy đứng dậy, bước từng bước nhẹ nhàng về phía tôi, trên tấm thảm mềm, trong lúc tôi căng thẳng tột độ, anh ấy khẽ hỏi:
"Vậy anh có thể ôm em không?"
*
Ngoại trừ năm năm làm ma, lần đầu tiên tôi thực sự gặp Khương Du là vào một buổi chiều.
Tôi biết một yếu tố để nam chính quyết tâm “theo đuổi lại” là khi thấy nữ chính xuất hiện bên cạnh một người đàn ông khác.
Lúc tôi và Khương Du gặp nhau cũng là một trường hợp như vậy.
Lúc đó Thịnh Trạch đưa tôi tham gia một buổi gặp gỡ trong giới. Sau đó vì cảm xúc buồn chán hiện rõ trên mặt tôi, anh ấy dẫn tôi ra ngoài đợi thang máy để rời đi.
Khương Du xuất hiện lúc thang máy mở ra, cô ấy mặc một chiếc váy dài màu bạc chạm gót, tựa vào người đàn ông đeo khẩu trang đen bên cạnh, không hề có điềm báo trước.
Cả hai nhìn nhau một giây rồi lập tức rời mắt, tôi nắm tay Thịnh Trạch đang căng cứng khi thấy Khương Du, bước vào thang máy.
Khi cửa thang máy từ từ đóng lại, tôi nhìn vào tấm gương trong thang máy, ánh mắt lần nữa đối diện Khương Du. Kỳ lạ là tôi không thấy chút buồn bã nào trong mắt cô ấy, ngược lại, ngôn ngữ cơ thể của cô ấy đều cho thấy mối quan hệ của cô ấy và người đàn ông kia không hề tầm thường.
Cảnh tượng này là đúng, nhưng cũng có gì đó không đúng, lúc đó tôi chưa hiểu không đúng ở đâu.
Ánh Trăng Sáng Không Điển Hình
Chương 3
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
