Buổi sớm tỉnh giấc, ánh nắng lười nhác rọi vào căn phòng, tụ lại bên khung cửa sổ thành một sắc vàng nhạt trong veo. Thế nhưng Lục Gia Lạc lại chẳng hề thấy đầu óc mình tỉnh táo, bởi đêm qua cô đã tỉnh giấc biết bao lần rồi.
Vào nhà vệ sinh, thứ đập vào mắt cô đầu tiên là ô cửa sổ mở toang. Vậy thôi song cũng đủ thấy tâm trạng của người mở cửa vẫn bình thản, không hề xao động như mọi ngày. Cáu kỉnh vì mất ngủ, Lục Gia Lạc đóng sập cửa sổ lại. Song lúc cô đang rửa mặt đánh răng thì bên ngoài đã rộn lên đủ loại thanh âm ồn ào, nào là nhà hàng xóm sửa sang, nào là tiếng cưa gỗ liên hồi chẳng dứt.
Bữa sáng là măng tây cuộn giăm bông Parma, trứng xào bơ và salad bánh mì nướng. Lục Gia Lạc pha cà phê, rồi lại tự rót cho mình một cốc nước chanh. Cô ngồi bên bàn ăn, quay mặt về phía khu vườn, dùng nĩa xiên một miếng bánh mì nướng vàng ruộm đưa vào miệng, còn mắt thì nhìn người đứng ngoài cửa kính sát đất.
Edwin mặc một chiếc áo cộc phẳng phiu chẳng có xíu nếp nhăn nào, nom nó hệt tấm rèm xanh lam đổ xuống từ đôi vai rộng của anh vậy. Phối cùng chiếc áo xanh lam đó là chiếc quần dài nhìn khá quen và đôi giày vải không buộc dây bị anh giẫm bẹt gót, mang như dép lê. Anh thong thả đi lại trên bãi cỏ như mỗi sáng bao ngày để kiểm tra xem trong vườn có rác bị gió thổi vào không.
Cà phê đen pha trong ấm cần thêm đường, Lục Gia Lạc mở lọ đường rồi múc từng thìa cho vào, cà phê nâu sẫm dập dềnh trong chiếc cốc sứ. Thấy anh kéo cửa sổ bước vào trong, cô đẩy chiếc cốc về phía trước, ra hiệu rằng cà phê là dành cho anh.
Edwin chẳng do dự lâu, cứ thế cầm cốc lên uống một ngụm rồi suýt nữa nhổ ra, ngọt kinh khủng khiếp. Anh lặng lẽ liếc cô rồi đi tới bàn bếp đổ cả cốc cà phê vào bồn rửa, để nó chảy hết xuống ống nước.
Lục Gia Lạc ngồi xoay người lại, nhìn vào tấm lưng thẳng tắp của anh. Cô vẫn không chịu buông tha, “Edwin, tóm lại tối qua em có ý gì?”
Câu hỏi của tối qua vẫn chưa nhận được lời giải đáp. Anh bước lên cầu thang rồi nghiêng người lách qua trước mặt cô, đến cả vạt áo cũng chẳng chạm vào, chỉ có mỗi hơi thở là va vào nhau. Và trong màn đêm xanh thẫm ấy, anh mở cửa bước vào căn phòng xanh thẫm của mình.
Chiếc cốc sứ đã được tráng sạch, úp ngược lên đĩa lót. Edwin nhanh tay rút hai tờ giấy lau để lót dưới mu bàn tay, sau đó lại xoay một vòng tờ giấy sang lòng bàn tay kia, cuối cùng vò thành cục, ném đi và rời khỏi phòng ăn.
Lục Gia Lạc nhíu mày, mím chặt môi, dõi theo bóng anh cho đến khi khuất hẳn khỏi tầm mắt.
… Bị ghét, còn hơn là chẳng có cảm giác gì.
Cô không phải hoàn toàn không hiểu câu nói ấy, chỉ là hiện tại mọi thứ giống như một quả bóng đã lăn tới mép vực, còn thiếu mỗi một cú chạm của ai đó thôi.
Chú Cả và nhóc mập đang cặm cụi dưới nắng ở ngoài sân, họ tận dụng những mảnh gỗ thừa từ chỗ hàng xóm sửa sang nhà để dựng cho lũ chó hoang một căn nhà nho nhỏ tránh mưa tránh gió. Tiếng gõ đập truyền cả vào cửa sổ phòng trên lầu.
Bóng nhành cây trên bàn làm việc khẽ lay động, màn hình MacBook đang chiếu một tập phim truyền hình Mỹ, Lục Gia Lạc thì thả hồn đi nơi khác, chờ đến bữa trưa. Bàn ăn hôm nay được trải chiếc khăn kẻ ca rô đỏ trắng, bên trên là một đĩa mì xào hải sản to đùng, bát canh rau thanh đạm, và một chiếc bát nhỏ đựng mấy quả chanh leo. Chanh leo chín rất dễ hỏng, nó không chỉ khó bảo quản mà ngay cả việc chọn lựa cũng phải trông vào vận may. Đáy bát bóng dầu còn sót lại vài cọng hành hoa, Lục Gia Lạc đặt đũa xuống nhưng không định đứng dậy. Cô cầm một quả chanh leo lên bóp nhẹ cho vỡ ra, rồi lấy một chiếc thìa canh sạch. Những hạt quả màu vàng nâu tỏa mùi thơm dịu được múc vào cốc nước, khuấy đều lên.
Edwin vẫn cúi đầu sì sụp mì xào. Tuổi này đúng là giai đoạn đang phát triển, sức ăn kinh người, nhưng chả hiểu sao anh vẫn gầy như thế.
Dì giúp việc chồng bát đĩa lên và rời khỏi khu vực bàn ăn. Lục Gia Lạc uống nước chanh leo, người nghiêng về phía người ngồi đối diện, câu chuyện vẫn xoay quanh cùng một vấn đề: Rốt cuộc Edwin có ý gì.
Lục Gia Lạc nhấc gối đá nhẹ vào cẳng chân anh, hạ thấp giọng: “Em nói hay không nói? Không nói thì sau này chị sẽ không quan tâm em nữa đâu.”
Edwin không thèm ngẩng đầu, “Thế thì tốt, tôi cảm ơn.”
Lục Gia Lạc lại hạ thấp giọng hơn nữa, lần này cô còn uy h**p anh: “Chị ghét nhất là người nói nửa chừng. Hôm nay em không nói cho chị biết thì chị có thể làm ra đủ chuyện đấy.”
Lần trước dọn xong bể bơi rồi lập tức lên đường đi lễ hội âm nhạc ở Thanh Châu, lịch trình gấp gáp nên Edwin tạm thời không để ý tới chuyện cửa tầng hầm không khóa, và nó đã bị cô phát hiện.
Chân ghế cọ mạnh xuống sàn, Lục Gia Lạc đứng bật dậy khỏi bàn, trước khi quay người vẫn nhìn chằm chằm vào anh. Thấy mái tóc màu nâu trầm của cô khẽ bay trên dây váy liền thân khi cô sải bước nhanh về phía cầu thang, Edwin tức khắc nhận ra có điều không ổn, liền đặt mạnh đũa xuống.
Lục Gia Lạc cứ thế xông thẳng vào tầng hầm rồi bật bừa mấy ngọn đèn trần. Quả nhiên đúng như cô đoán, bể cá vẫn ở trên bể bơi, phía dưới bể là tủ lọc, nặng đến mức không thể nhấc nổi. Cô dứt khoát đẩy cả bể cá lẫn cái tủ cùng nhau ra sát mép bể bơi.
Thành kính sạch đến độ như trong suốt, nước trong veo, chẳng hề có mùi tanh. Lớp cát dưới đáy kết thành từng cụm san hô, nom tựa như phủ một tầng sợi tơ mềm mịn, những chú cá màu cam, ánh xanh tím… Trông chẳng khác nào một thủy cung thu nhỏ, thơ mộng.
Lục Gia Lạc không biết và cũng chẳng muốn biết anh đã tốn bao nhiêu công sức và thời gian cho thứ này. Bởi khi biết rồi, e là cô sẽ chùn bước.
Thấy anh đi vào, Lục Gia Lạc cất tiếng: “Em…”
Edwin sững sờ, cướp lời trước: “Cô điên à!”
Cô lại lên tiếng, “Em nói đi…”
Lại bị anh ngắt lời tiếp, “Lục Gia Lạc, để bể cá xuống!”
Lục Gia Lạc giận giữ hét lên, “Em nói đi…”
Tiếng vọng tức khắc dội khắp không gian, chẳng còn âm thanh nào khác. Lục Gia Lạc hất cằm về phía anh, gắng gượng giữ lấy chút tự tin: “Có phải em thích chị không!”
Edwin thoáng khựng lại, anh liếc mắt sang bên rồi lại nhìn xuống, môi khẽ hé ra, nhưng cuối cùng lại không nói gì. Cô nín thở, chống tay giữ lấy bể cá: “Trả lời chị đi! Là phải hay không phải!”
Edwin ngẩng mắt lên, sắc mặt vô cùng khó coi. Anh lặp lại, “Để bể cá xuống.”
Cô nhất quyết không buông, cố tình đẩy tình thế đến mức ngàn cân treo sợi tóc: “Mau nói đi, nếu không chị sẽ đẩy nó xuống!”
“Phải…”
Lục Gia Lạc trừng to mắt nhìn anh, đầu óc trống rỗng. Anh nhắm chặt mắt lại một lúc, vẻ mặt như muốn kết thúc tất cả những rối ren ấy, rồi nói: “Tôi thích cô, được chưa?”
Lục Gia Lạc lùi lại hai bước. Bể cá dừng lại ở vị trí chỉ còn cách bể bơi vài centimet, giữ được một mạng. Lục Gia Lạc hoảng loạn đến độ luống cuống tay chân, đứng ngây ra hai giây rồi chạy vụt qua bên anh, lao khỏi tầng hầm. Khi chạy lên cầu thang, cô suýt tự vấp ngã.
Cô xông vào phòng tắm, đóng sầm cửa, xoay người dựa lưng vào cửa, cố gắng bình ổn nhịp thở dồn dập.
Được chưa…
Thế là sao?
Lục Gia Lạc quay người đối diện với gương, ánh mắt bất an liếc về phía cánh cửa. Cô cắn môi, chống tay lên bồn rửa, gõ đầu ngón tay loạn xạ lên mép bồn. Cô đang nghĩ, Edwin có một gương mặt quá đỗi nổi bật, dẫu gương mặt ấy không có nét ngông nghênh nhưng anh cũng chẳng giống một đứa trẻ ngoan, vậy mà hễ cười lên là anh lại khiến người ta chỉ thấy mình là một thiếu niên ấm áp dễ gần. Anh thông minh, tỉnh táo, có chủ kiến, hiểu lễ nghi xã giao, hiếm khi nóng nảy hay bất cẩn. Anh là một bức tranh sơn dầu đậm màu, là một ly Americano đá; còn Mạc Nhiên là chiếc sơ mi cotton trắng tinh, là cốc nước chanh mát lành giải khát.
Lục Gia Lạc không phân biệt được giữa nước chanh và Americano đá thì thứ nào ngon hơn, bởi khẩu vị vốn dĩ là chuyện rất riêng tư. Vì thế, điều cô nên làm là thành thật đối diện với chính mình, chứ không phải với chiếc gương.
Khoan đã!
Tại sao lại so sánh anh với Mạc Nhiên? Edwin là em trai cô, còn Mạc Nhiên là người yêu tương lai của cô, hai người thuộc hai kiểu khác nhau, không thể đánh đồng được.
Lục Gia Lạc nghĩ đến đây thì cho rằng tình cảm anh vừa thừa nhận ban nãy có lẽ là…
Tình chị em chăng?
Cũng có thể đó chỉ là lời nói nhượng bộ trong hoàn cảnh bị cô ép buộc để ngăn cô đẩy bể cá xuống. Anh thà nói trái lòng mình chứ cũng chẳng bận tâm việc cô có vì thế mà phiền não hay không.
Lục Gia Lạc không sửa được cái tật luôn suy đoán anh từ góc độ tệ nhất. Cô biết như vậy là không đúng, nhưng lại chẳng sao khống chế được, càng nghĩ càng tức.
Hình như cô đã ở trong phòng tắm rất lâu. Khi Lục Gia Lạc vừa mở cửa ra thì Edwin đã xuất hiện trên cầu thang, đúng lúc bước xong bậc cuối.
Rầm…
Cô lập tức rụt người trở lại phòng tắm, đóng sầm cửa, luồng gió như thể gào thét lướt qua gương mặt anh.
Sự mệt mỏi về tinh thần khiến Edwin phải chống một tay lên khung cửa, rồi gõ cửa. Lục Gia Lạc dựa lưng vào cửa, nói nhanh như bắn: “Gõ cái gì mà gõ, em xuống dưới dùng đi!”
Giọng Edwin cánh cửa không mấy rõ ràng, tốc độ chậm hơn cô rất nhiều: “Dưới bồn rửa mặt có một xô muối biển…”
“Phiền chị đưa cho tôi.” Anh không chỉ nhấn mạnh chữ “phiền” mà còn nói chậm hơn.
Cô cúi đầu liếc một vòng, nhíu mày đáp: “Không có!”
Bên ngoài phòng tắm im lặng một lúc. Lục Gia Lạc lặng lẽ áp má vào cửa, giọng anh lại vang lên lần nữa: “Mở cái tủ bên cạnh.” Cô giật thót.
Lục Gia Lạc ngồi xổm mở tủ, đúng là có một xô muối biển tổng hợp chuyên dùng cho san hô nuôi cấy thật.
Anh cúi đầu chờ. Cô mở cửa rồi nhét cả xô muối vào lòng anh, tuy nhiên khi chuẩn bị đóng cửa thì cô lại vô tình ngước mắt lên. Edwin đang nhìn cô, như thể có điều muốn nói. Đôi mắt thon dài mà hơi tròn của cô dán chặt lên người đối diện, cố khơi dậy tâm thế nghiêm chỉnh để đối mặt, nhưng cuối cùng cũng chỉ ngẩn ngơ khẽ sững lại.
Kết quả, anh cực kỳ lạnh nhạt thốt ra một câu: “Đóng cửa nhẹ thôi, hỏng rồi lại phải sửa.”
Xem đi, thái độ như vậy mà gọi là thích cô à?
