Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 12



Trước mắt anh khói mờ thoáng tản, máy bơm ôxy vẫn đang vận hành, ngoài ra hầu như không có âm thanh nào rõ rệt. Không phân biệt được ngày hay đêm, cũng chẳng nghe thấy tiếng ve mùa hè ồn ào, cho đến khi…

“Ồ!”

Giọng nói ngọt như đường vang lên trong tầng hầm, Edwin chống người ngồi thẳng dậy và ngoảnh đầu lại. Cô mặc chiếc áo cộc màu trắng ngà in hình một thiên thần tạo dáng khoa trương, quần ngủ lụa tơ tằm trơn tuốt, ống quần phủ xuống đôi giày vải canvas hồng phấn đã phai cũ. Cô xách theo một chiếc ghế gấp, đứng trên bể bơi.

Lục Gia Lạc giống hệt cán bộ kỷ luật thời trung học, “Hút thuốc, ghi một lần vi phạm.”

Anh chẳng buồn phối hợp với màn diễn ấy, cứ ngả người tựa vào lưng ghế, nhìn trân trân lên trần nhà rồi lại rít thêm một hơi nữa.

“Chị nghĩ thông rồi.” Lục Gia Lạc vừa nói vừa bước xuống thang hồ bơi, còn hai bậc cuối thì nhảy thẳng xuống.

Cô kéo ghế gấp ra, đặt bên cạnh anh và ngồi xuống, sau đó bắt đầu trình bày “thành quả nghiên cứu” làm mình mất ngủ mấy ngày liền.

“Tuy chị là chị họ, nhưng thực ra chỉ hơn em có mấy tháng. Với lại bình thường Amy rất hay khen chị trước mặt em, ngày nào cũng bị lôi ra so sánh nên chắc chắn em cũng ấm ức. Nhưng mà này, một người chị vừa xinh đẹp vừa thông minh như chị thì đừng nói là cầm đèn lồng đi tìm, có bật cả đèn pha thì em cũng không kiếm ra người thứ hai đâu. Cho nên em vẫn khá ngưỡng mộ chị, chỉ là không chịu thừa nhận thôi, đúng không?”

Edwin thật sự không muốn nói chuyện, cũng chẳng còn lời nào để nói với cô. Lục Gia Lạc nhẹ lấy điếu thuốc ở giữa ngón tay anh đi rồi dụi dưới đáy chiếc gạt tàn pha lê, còn tay kia vươn ra định khoác lên vai anh, đồng thời còn nói: “Không sao đâu mà…”

Edwin sụp vai né tránh động tác của cô. Nào ngờ Lục Gia Lạc lại lập tức bóp má anh, cảm giác cũng được, nhưng mà ít thịt quá. Anh trợn tròn mắt, bọng mắt dưới cũng biến mất, cả gương mặt đầy vẻ sững sờ.

Cô nói, “Sau này chị sẽ đối xử rất tốt với em, em họ.”

Edwin giơ tay gạt cô ra, cau mày xoa xoa mặt rồi cúi xuống nhặt cốc nước để trên sàn lên. Lục Gia Lạc chăm chú nhìn anh uống nước, không có ý định rời đi. Đợi đến khi đôi môi mỏng của anh rời khỏi miệng cốc thủy tinh thì cô mới nói: “Được rồi, em có việc gì cần chị giúp không?”

Anh cảnh giác liếc cô, chậm rãi đặt cốc xuống: “… Không cần.”

“Đừng khách sáo thế chứ.” Cô nghĩ ngợi một lát, rồi nói tiếp: “Hay là chúng ta nói chuyện chút nhé?”

Edwin sờ sờ thái dương, chỗ vết thương cũ đang bong vảy, hơi ngứa. Anh hỏi, “Cô muốn nói chuyện gì?”

Lục Gia Lạc chống cằm, ánh mắt quét về một vùng lãnh địa bí ẩn. Nơi đó có ánh sáng xanh thẫm u tịch, có san hô rực rỡ, có đàn cá len lỏi bơi qua. Cô hỏi: “San hô có được xem là cây dưới đáy biển không?”

“San hô là động vật.”

“Thế, thế còn rạn san hô?”

“Là đá vôi do polyp san hô hấp thụ canxi và khí CO₂ trong nước biển rồi tiết ra.”

Lục Gia Lạc nhắm mắt, ấn đầu ngõn tay lên huyệt thái dương, nhập vai rất đạt: “Choáng đầu quá…”

Edwin lười đáp lại cô, nhưng rồi cô lại tươi tỉnh hẳn lên, “Hay là để chị kể cho em nghe cách trang điểm cho thi thể nhé?”

Đã hứa sẽ làm một người chị tốt thì Lục Gia Lạc nhất định nói là làm. Cô vắt óc suy nghĩ, nghe nói đồ ăn có thể hóa giải mọi ân oán. Dù kỹ năng nấu nướng bằng không, song cô vẫn quyết tâm tự tay làm một đĩa đậu phụ Ma Bà.

Trước khi lấy đậu phụ ra khỏi nồi, cô còn chưa nếm thử.

Giữa buổi trưa nóng nực, điều hòa bật ở mức nhiệt độ tốt cho sức khỏe. Nhìn đĩa đậu phụ đỏ rực như dung nham kia, Edwin do dự một lát rồi gắp một miếng đặt lên cơm, sau đó đưa vào miệng cùng những hạt gạo trắng tinh, và cuối cùng im lặng. Nhóc mập chạy tới ngồi xuống ghế, hễ liên quan đến ăn uống là nhóc chẳng bỏ lỡ bao giờ. Nhóc sốt sắng múc một thìa đưa thẳng vào miệng, sắc mặt thay đổi ngay tức khắc, nhổ thẳng ra mặt bàn.

Lục Gia Lạc nhíu mày, cô có làm thiếu bước nào dì giúp việc chỉ đâu. Thế là cô cất tiếng hỏi cực kỳ nghi ngờ, “Dở thế cơ à?”

Nhóc mập cau dúm khuôn mặt bánh bao núng nính tinh thịt, giọng khàn hẳn đi: “Mặn lắm…”

Edwin tu liền mấy ngụm nước đun để nguội, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười: “Lục Gia Lạc, thôi đi…”

Lục Gia Lạc không vì bị đả kích mà gục ngã, trái lại, cô còn lãng phí phần lớn thời gian của kỳ nghỉ hè trên con đường chinh phục của mình. Ít nhất cũng phải khiến anh tâm phục khẩu phục, gọi cô một tiếng chị họ mới được.

Trứng gà, đường cát, bột mì ít gluten… Hôm nay cô định làm bánh cupcake.

Dì giúp việc đã ra ngoài mua thức ăn, Amy ngủ trưa trên lầu, còn Lục Gia Lạc thì một mình trong bếp lần mò theo mấy chỉ dẫn rời rạc trong công thức nấu ăn, tiến hành một trò chơi giải mã đau đầu: đánh bông đến mức nào, “vừa đủ” là bao nhiêu, nhiệt kế ở đâu, cái thau ở đâu, cái cân ở đâu.

Edwin im lặng đứng ở cửa bếp. Cô đeo tạp dề, mái tóc dài được buộc gọn bằng khăn lụa, vẻ mặt nghiêm túc đến lạ.

Một lúc sau, anh nói: “Lục Gia Lạc, tôi chỉ đùa thôi…”

Cô ngẩng đầu lên, dừng tay đang sàng bột, nghe không hiểu và cũng chẳng rõ ý. Edwin đứng thẳng lên rồi nói tiếp: “Tôi không thích cô, đừng làm mấy chuyện này nữa.”

Lục Gia Lạc hơi ngơ ngác, dõi theo bóng anh quay lưng bước ra khỏi bếp thì càng không hiểu hơn. Rõ ràng người đáng tức giận, đáng buồn phải là cô, nhưng thế nào mà trông anh còn thui thủi hơn cả cô nhỉ.

Trái tim thiếu niên, tựa kim đáy biển.

Lục Gia Lạc mờ mịt cúi đầu xuống, trong thau bột trắng có một chấm đen. Cô chẳng nghĩ ngợi gì, cứ thổi một cái, thế là bột mì lập tức bay tung phủ kín cả mặt.

Mùa hè năm ấy, họ bị chú Cả lôi ra ngoài leo núi hai lần, cả người ám toàn mùi nước chống muỗi; sau đó xem một vở kịch diễn trên sân khấu ngoài trời, cuối cùng còn giúp cả nhà dọn dẹp tổng vệ sinh một lượt. Vợ chồng chú Hai ghé qua mấy lần, hàng xóm lại mang sang cho họ một giỏ chanh tươi.

Một tuần trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Lục Gia Lạc nhận được điện thoại của mẹ, nói rằng sáng ngày kia sẽ đến đây đón cô và tiện thể đưa nhóc mập về nhà.

Lục Gia Lạc báo tin này cho Amy, Amy cũng nói với cô là tối mai công viên lại tổ chức vũ hội. Cái tên “vũ hội” đúng là lừa người. Lục Gia Lạc từng hào hứng đi thử một lần, nào ngờ đến rồi mới biết cái tên ấy là phải tách ra mà hiểu, bởi tên chính xác phải là đêm hội khiêu vũ. Vả lại còn là một đám cô chú, ông bà lớn tuổi, nhảy mấy điệu giao lưu ở quảng trường nữa chứ.

Cô chẳng muốn đi lần hai.

Đáng tiếc, Amy lại nói huỵch toẹt ra: “Không phải gọi các cháu đến chơi, mà là đến giúp việc.”

Lấy cớ kính già yêu trẻ, thanh niên nghiễm nhiên trở thành lao động không công.

Chiếc xe van dừng trên con đường xi măng rộng rãi. Họ phải chuyển bàn ghế và đồ trang trí từ trong cốp xe ra, rồi còn phải vừa đi vừa để ý dưới chân để tránh giẫm trúng chất thải của động vật, sau đó mang tất cả vào khu gạch phẳng trong công viên, cuối cùng quấn mấy dây đèn nhấp nháy nhiều màu lên quanh thân cây.

Càng về tối càng nhộn nhịp. Các món mặn đều do từng nhà mang đến, bánh ngọt thì là bánh hộp mua ở siêu thị rồi chia ra, thêm vài chai vang đỏ khô, còn lại là các món như chè ngọt. Các cô chú nắm tay, ôm eo nhau chậm rãi xoay tròn theo những khúc nhạc mang hơi hướng của năm tháng. Lục Gia Lạc ngồi ngẩn người bên chiếc bàn dài, bỗng có ai đó va vào tay cô. Quay đầu lại thì thấy là Doãn Húc, thế là cô xiên lấy một miếng dưa hấu từ đĩa trái cây của anh ta.

Doãn Húc nói bố anh ta bị polyp túi mật, song rề rà mãi chẳng chịu cắt bỏ. Bác sĩ gõ bàn cảnh cáo gia đình rằng nếu vẫn không mổ thì rất có thể sẽ kích phát ung thư túi mật, thế là bố anh ta mới nhập viện chuẩn bị phẫu thuật. Vì vậy anh ta quay về để kế thừa gia nghiệp là tiệm tạp hóa kia.

Lúc này, Doãn Húc đang nhai táo giòn tan trong miệng, hất cằm về phía trước. Cô nhìn theo thì thấy đó là Edwin. Tối nay anh phụ trách âm thanh, hiện đang châm mấy cây pháo hoa que mảnh giúp đám con nít.

“Thật ra thì…” Doãn Húc nói, “Edwin khá coi trọng người chị này của nó là em đấy.”

Lục Gia Lạc đáp, “Không nhìn ra.”

Anh ta tiếp lời mình,“Nó còn vì em mà đánh nhau với người ta nữa kìa.”

Cô sững người, quay sang hỏi: “Edwin… đánh nhau với ai?”

Doãn Húc cố nhớ lại, “Để anh nghĩ xem… thằng đó họ Dương, Dương Giáo? Dương Kiêu?”

Anh ta xác nhận lại, “Đúng, Dương Kiêu!”

Trong đầu Lục Gia Lạc đầy nghi vấn, “Họ… quen nhau à? Sao lại đánh nhau?”

Doãn Húc nói, “Trước đó không quen, nhưng mà thằng kia… nói mấy câu về em, nghe không hay cho lắm.”

Vừa khai giảng năm lớp mười một mà Lục Gia Lạc đã không nộp được bài tập hè, bởi cô bỏ quên túi tài liệu nhét đầy bài tập ở căn biệt thự trong khu nghỉ dưỡng rồi. Nhưng may sao dì giúp việc dọn phòng phát hiện ra. Vì cô và Edwin học cùng thành phố nên dì giao cho anh giữ hộ, nếu là đồ cô cần dùng thì cũng tiện mang trả cho cô.

Hôm đó đúng là hạn chót giáo viên yêu cầu nộp bài, cô gọi thúc giục mấy lần liền thì Edwin mới chịu đồng ý tan học sẽ mang đến.

Chiều tối, trước cổng trường, cô chờ được chàng trai bình tĩnh thong dong bước xuống từ taxi. Lục Gia Lạc giật lấy bài tập của mình, lườm anh một cái rồi quay đầu chạy thẳng vào khu lớp học. Đúng là làm lỡ thời gian của cô.

Bên cạnh cửa hàng văn phòng phẩm đối diện trường là một con hẻm nhỏ, bóng đèn tỏa ánh vàng vọt, mùi khét cháy. Dưới ánh đèn đường, Dương Kiêu đang khoác lác với một đám người: “Lục Gia Lạc là con đ* thôi, lẳng lơ lắm, ông đây chơi một lần rồi đá luôn.”

“Ý mày là Lục Gia Lạc của trường số Mười Lăm á hả?”

“Chứ ngoài con đó ra thì còn Lục…” Dương Kiêu chợt nhận ra giọng nói này không quen, hắn quay đầu lại thì thấy một nam sinh đeo cặp chéo vai, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, bóng râm che khuất nửa khuôn mặt. Thế là hắn gào lên: “đ*t mẹ mày là thằng nào?”

Doãn Húc kể tiếp, “Hồi đó Amy đang ở nước ngoài không về kịp nên nhờ anh đi tìm nó.”

Khi đến đồn công an, anh ta thấy Edwin ngồi yên lặng ở đó chờ mình. Edwin để mũ trên cặp sách, khóe mắt trầy xước chút da, áo sơ mi đồng phục bị rụng mất hai cúc.

“Nó thì không sao, nhưng mà đánh người ta phải vào viện nối xương, nghe nói sống mũi còn bị lệch.”

Làm xong thủ tục bước ra khỏi đồn, Doãn Húc lôi bao thuốc lá Nam Kinh ở trong túi quần ra, kéo ống quần xuống bậc thềm cạnh anh, sau đó vỗ mạnh lên vai anh một cái: “Thằng nhóc này, được đấy!”

Doãn Húc lấy hai điếu thuốc, đưa cho anh một điếu rồi đùa cợt: “Nào, anh kính em. Từ nay em là đại ca của anh, che chở cho anh nữa nhé?”

Edwin nhận lấy điếu thuốc, mượn lửa của anh để rít một hơi rồi nói: “Đừng nói với ai đấy, mất mặt lắm.”

Từ hồi học tiểu học là Lục Gia Lạc đã có con trai chuyền cho mẩu giấy be bé, viết mấy lá thư tình nho nhỏ. Lên trung học thì họ dùng tin nhắn điện thoại để tỏ tình, chặn cô trên đường về nhà để bày tỏ. Trò thì toàn bình mới rượu cũ, nhưng tinh thần bỏ cuộc cũng rất đáng khen. Cô không đồng ý thì thôi, rừng cây rộng thế, kiểu gì cũng có con chim khác chịu ghép đôi với mình.

Chưa từng có một cậu con trai nào vì cô mà đánh nhau cả.

Xuyên qua những bóng người đang khiêu vũ chầm chậm và những bóng đèn nhỏ đủ màu sắc, Lục Gia Lạc thấy gương mặt Edwin được ánh lửa nhỏ soi sáng, anh kiên nhẫn châm từng cây pháo hoa que một.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...