Giữa một đêm ẩm nóng như thế này, các cô chú ôm lấy nhau và chầm chậm đung đưa. Ca khúc “Mùa Thu Lá Bay” của Đặng Lệ Quân vang lên trong loa.
“Chẳng hiểu cớ sao, nỗi buồn cứ vây quanh tôi. Ngày nào tôi cũng cầu nguyện, mong mỏi xua tan nỗi cô đơn của tình yêu…”
Lục Gia Lạc ngậm ống hút màu xanh, hút cạn một ly nước cam ướp lạnh. Lúc này cô mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Doãn Húc đột nhiên nói với cô, “Này, dọa Edwin một phen nhé?”
Lục Gia Lạc còn chưa hiểu Doãn Húc muốn nói gì thì đã bị anh ta kéo tay rồi chạy nhanh ra ngoài, bỏ lại ánh đèn treo lấp lánh và vài tiếng kêu kinh ngạc ở phía sau. Họ loạng choạng chạy xuyên qua rừng cây, giẫm lên những cành khô trên nền đất, gió rít bên tai, lá cây rung rung sột soạt. Hai người chạy đến khi cô không còn sức nữa mới dừng lại. Xung quanh không quá tối, ngoảnh đầu vẫn còn thấy những điểm sáng tụ lại hệt như nhũng đốm lục giác ở đằng xa, và nghe được cả những giai điệu xưa cũ.
Lục Gia Lạc thở hổn hển, chống tay lên eo, phải đi vòng qua lại mấy bước để lấy lại nhịp thở. Cũng lúc ấy, cô hỏi anh ta: “Năm sau em quay lại, anh vẫn còn ở đây chứ?”
Doãn Húc vẫn cầm mấy que pháo hoa dài, giờ đang vung vẩy vài cái, chắc là dính phải gì đó: “Chắc vậy, chưa đi ngay thế được đâu.”
Cô gật đầu, cúi người phủi bùn trên giày.
“Nhập học là hai người đều lên năm hai rồi nhỉ…” Không đợi cô trả lời, Doãn Húc đã nhiều chuyện hỏi luôn: “Có người yêu chưa?”
Lục Gia Lạc khẽ “ừ” một tiếng, “Sắp rồi.”
Anh ta thấy buồn cười, “‘Sắp rồi’ là sao, em còn đoán trước được à?”
Cô ngước cằm đầy tự tin, “Đoán được chứ.”
“Hồi trước mẹ anh hay khen em lắm, bảo là nhìn Gia Lạc nhà người ta đi, trai tráng cả thị trấn chạy theo hết sau lưng, mai sau không phải dạng vừa đâu.”
Khóe miệng Lục Gia Lạc giật nhẹ, “Dì đang khen em thật à?”
Doãn Húc nhảy từ trên ghế đá xuống, đưa cho cô một que pháo hoa: “Người quê khen người thì mộc mạc thế đấy.”
Cô nhận lấy, anh ta nhìn về phía sau lưng cô rồi nói: “Anh nói này, sao em điềm nhiên thế?”
Edwin cuối cùng cũng xuất hiện. Anh chẳng bận tâm chiếc ghế đá trông như tàn tích kia có bẩn hay không, cứ thế ngồi xuống rồi cắn chiếc hamburger nhìn là biết tự làm ở nhà. Đúng là điềm nhiên thật.
Nhìn thấy anh thì Lục Gia Lạc mới hiểu “dọa Edwin” là có ý gì. Nhưng dù sao thì ngay cả cô cũng không tin Doãn Húc có thể làm gì quá đáng với mình mà.
Khi Doãn Húc lấy bật lửa ra, cô giả vờ tự nhiên lùi lại mấy bước rồi dừng lại bên cạnh Edwin. “Phải giả vờ, phải tự nhiên”, Lục Gia Lạc tự đánh giá mình trong lòng như thế, bởi cô muốn đứng gần anh hơn, mà cô lại chẳng hiểu vì sao mình muốn đứng gần anh đến thế. Cũng đúng vào khoảnh khắc ấy, que pháo hoa trong tay được châm lửa. Đoàng, pháo hoa vọt thẳng lên xuyên qua từng tầng tán cây, chặn đứng mọi suy nghĩ tìm kiếm nguyên do của cô.
Lục Gia Lạc chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức. Cô lập tức đưa que pháo bông ra xa hết mức, vừa sợ hãi vừa hét lên: “Á! Nó sắp bén vào người em phải không!”
Doãn Húc chỉ lo cười ha hả trêu cô, còn người đứng bên cạnh cô thì đưa tay lấy que pháo bông khỏi tay cô, nắm chắc lấy rồi giơ cao cánh tay hướng thẳng lên bầu trời. Loại pháo hoa này không nở tán rộng trên không trung, mà giống như vệt sao băng vọt lên từ mặt đất rồi dần dần lụi tàn, tỏa ánh sáng lấp lánh.
Miếng hamburger còn lại được bọc trong giấy, Edwin ngửa đầu lên, mái tóc anh đen sẫm hơn cả bóng tối xung quanh. Ánh lửa chẳng đủ soi rõ đường nét giữa hàng mày anh, nhưng những đường nét từ sống mũi đến gò má vốn đã tuấn tú ấy vẫn khiến người ta cảm có cảm giác anh rất gầy.
Cô hơi lơ đãng, nhưng không phải vì pháo hoa.
Chuông báo thức lúc sáu giờ rưỡi sáng vang lên, Lục Gia Lạc gắng gượng bò dậy khỏi giường, đôi mắt trông cực kỳ thiếu sức sống. Mở cửa phòng vệ sinh, nhưng vừa ngẩng đầu lên là cô đã sững người. Edwin hơi khom lưng đứng đánh răng, thân trên không mặc áo, th*n d*** là chiếc quần dài chất cotton. Đường nét cơ bắp ở vai và bụng anh mềm mại nhưng săn chắc.
Lục Gia Lạc trợn tròn mắt, “Em… cứ tiếp tục đi.” Nói xong, cô lập tức xoay người lách ra khỏi phòng vệ sinh và khép cửa lại.
Thì ra cũng không gầy như trong tưởng tượng.
Tiếng ve râm ran hòa cùng cái nóng oi ả khoảng mười giờ sáng. Hành lý được chuyển ra ngoài cửa, Lục Gia Lạc rửa hai quả mận đã chín kỹ, chia cho nhóc mập một quả, rồi cùng ngồi dưới mái hiên trước cửa nhà ăn.
Gió thổi dậy từng đợt sóng nhiệt, bộ ga giường được thay ra từ sáng sớm sau khi bị quay một vòng trong máy giặt thì lúc này đang phấp phới bay theo gió. Một chiếc Toyota Prius màu trắng lọt vào tầm mắt, chạy lên con dốc, dừng lại vững vàng rồi tắt máy. Người phụ nữ bước xuống xe là mẹ của Lục Gia Lạc, bà Hứa Hiểu Huệ. Giờ mẹ đang chuẩn bị bắt đầu màn biểu diễn bắt đầu bằng âm “a” quen thuộc của mình.
Hứa Hiểu Huệ tháo kính râm xuống rồi xoa đầu nhóc mập, “Ấy trời, con lại tròn lên rồi đó hả?”
Thấy Edwin xách hành lý đi tới giúp, bà lại véo vai cánh tay anh: “Ôi chao, Edwin cao lớn thế này rồi à! Thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt cái đã thành người lớn cả rồi.”
Cuối cùng là, “Amy…”
Bà Hứa nhiệt tình ôm lấy thím: “Nhớ em quá, nhớ em quá! Hôm nào chúng ta tụ tập một bữa nhé!”
Lục Gia Lạc đẩy vali đến cạnh cốp xe, cô thấy anh vừa nhét một thùng hành lý xong, giờ lại lại xách tiếp chiếc vali cô vừa đẩy tới lên.
Hồi nhỏ, trước mỗi lần chia tay là người lớn đều xúi cô và Edwin ôm nhau một cái, rồi những mâu thuẫn, giận hờn của quãng thời gian ấy cũng coi như khép lại. Còn bây giờ thì họ đã ngầm hiểu mà tránh né những tiếp xúc thân mật về mặt cơ thể.
Nhưng dù thế nào đi nữa thì Edwin cũng không thể ngờ rằng Lục Gia Lạc lại chủ động bước tới ôm anh.
Giữa hai người vẫn còn một khoảng cách nhất định, nhưng cô có thể ngửi thấy mùi hương trên người anh. Đó không phải mùi thuốc lá, cũng chẳng phải nước hoa, mà đó là thứ hương thanh đắng như lá cây, song lại giống sự tinh khiết của nước hơn.
Lục Gia Lạc hơi căng thẳng, khẽ nói với anh: “Cảm ơn em.”
Chúc mừng Edwin, giờ trong lòng cô thì Edwin đã thành công thoát khỏi những cái nhãn như làm bộ làm tịch, xã giao giả tạo… Coi như đã mãn hạn thụ án, được thả tự do rồi đấy.
Anh có vui vì lời cảm ơn này hay không thì Lục Gia Lạc không biết, vì thế, khi nhìn thẳng vào khuôn mặt Edwin thì cô lại phát hiện biểu cảm của anh vô cùng phức tạp. Ấy là những cảm xúc chân thật như tức giận, oán trách, và cả cảm giác bất lực vô vọng.
Lục Gia Lạc không hiểu vì sao anh lại có những cảm xúc ấy, nhưng cô hối hận rồi. Giá như đừng nói câu đó thì hơn.
Cô ôm theo cái hoảng hốt, vội vã chui vào hàng ghế sau của xe và kéo cửa lại. Động cơ xe khởi động lần nữa, cô cũng không quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên đường đi, có lẽ vì hôm nay dậy quá sớm nên Lục Gia Lạc mệt mỏi cuộn mình trên ghế ngồi, nom hệt con mèo mắc chứng trầm cảm. Những dãy núi xanh biếc, bãi cát ven sông, bầu trời là một màu xanh nhạt trong vắt, không một gợn mây, giống hệt như ngày cô vừa đặt chân đến đây.
Nhưng mùa hè ấy, sắp kết thúc rồi.
Vào buổi sáng chỉ còn hai ngày nữa là khai giảng, Lục Gia Lạc muốn thu hồi câu độc thoại trong lòng kia. Nhiệt độ trung bình của thành phố vào đầu tháng Chín nóng chẳng kém gì tháng Bảy, tháng Tám.
Cô với tay lấy chiếc điện thoại đang rung ở đầu giường, hé mắt nhìn tên người gọi rồi bắt máy, cất giọng mơ màng: “Gì thế?”
Ở đầu dây bên kia, bạn cùng phòng Tưởng Phù hét lên: “Lục Gia Lạc, cậu còn ngủ à?! Đàn em khóa mới năm nay sắp tỏ tình với Mạc Nhiên rồi!”
Cái nóng oi ả trong khuôn viên trường dường như khác với bên ngoài, có lẽ ấy là nhờ công lao trồng thêm vài cây tỏa hương dịu nhẹ cùng những hồ nước dọc lối đi. Tưởng Phù ngồi ở hàng ghế cuối của hội trường sinh viên, gõ màn hình điện thoại lạch cạch. Cảm nhận được có người ngồi xuống bên cạnh, cô nàng ngẩng đầu lên, rồi không khỏi xuýt xoa: “Xì, đúng là g**t ch*t người khác trong một nốt nhạc.”
Trước khi ra khỏi nhà, Lục Gia Lạc không chỉ sấy tóc cho bồng bềnh mềm mại, dùng cây son đang thịnh hành nhất, mà còn thay đôi giày cao gót màu đỏ rượu vang. Thành ra giờ đến cả ánh nắng cũng không sánh được với sự rực rỡ chói lọi của cô.
Lúc này nhìn lên sân khấu, thấy cô đàn em năm nhất đúng kiểu tân sinh viên bị kỳ huấn luyện quân sự tra tấn, nom tiều tụy đáng thương như thể vừa lăn lộn trong hầm than thì Lục Gia Lạc bỗng nhiên tự vấn bản thân: Liệu mình có quá bắt nạt người ta quá không nhỉ.
Cô quay sang hỏi Tưởng Phù, “Người đâu rồi?”
Không ngờ còn chưa nhanh bằng cô chạy từ nhà mình tới đây.
“Vừa rồi bạn cùng phòng của cậu ấy nói họ đang chơi game cùng nhau, có lẽ… đánh xong một ván thì sẽ tới chăng?”
Nghe tiếng gót giày nện trên bậc thềm, đám đàn em đang bàn tán sôi nổi lập tức im bặt. Lục Gia Lạc chỉ hỏi cô gái đang ôm đàn guitar trên sân khấu: “Em tên gì?”
Trước mắt chắc chắn là một đàn chị, vì trong thời gian huấn luyện quân sự họ chưa từng thấy qua. Một cô gái có đôi mắt to, đẹp như vậy, khí chất lại vừa lạnh lùng vừa diễm lệ, nếu đã gặp một lần thì ắt sẽ có ấn tượng. Cô gái ngơ ngác đáp: “Nghê Vi ạ…”
Trong một phòng ký túc xá nam, đúng lúc đang giao tranh tổng kịch liệt thì bỗng có ai đó cất lên câu hỏi chẳng liên quan gì: “Tổ sư, điện thoại của thằng nào gieo đấy?!”
Lý Phi ngồi gần ổ cắm sạc nhất, quay đầu liếc nhìn rồi nói: “Mạc Nhiên, điện thoại của mày kìa. Lục Gia Lạc.”
Ngay sau đó, ADC trong game đứng im bất động. Một bạn cùng phòng khác là Sài Yến kích động đến mức suýt nhảy bật khỏi ghế: “Đệch mợ! Đệch mợ Mạc Nhiên! Đừng bỏ tao mà! Đừng! A a a…”
Bỏ ngoài tai tiếng kêu gọi đầy thâm tình, Mạc Nhiên rút sạc điện thoại, nghe Lục Gia Lạc nói: “Có một đàn em tên là Nghê Vi tìm cậu, nói là có việc. Cậu qua đây nhanh nhé.”
Câu đầu tiên anh ta hỏi là: “Cậu đang ở trường à?” Rồi lại nói tiếp, “Đợi tớ chút, tớ qua ngay.”
Ván game kết thúc theo cách dâng mạng, Sài Yến chán chường ngã người vào ghế: “Hừ, anh em tốt đến mấy thì gặp chân ái cũng phải quỳ xuống thôi.”
Lý Phi góp ý, “Thế thì mày làm anh em chân ái của nó đi.”
“Ý hay!” Sài Yến vỗ mạnh vào đùi, gào lên về phía người sắp bước ra khỏi cửa ký túc xá: “Anh em ơi, chơi gay không?!”
Trước khi khép cửa, Mạc Nhiên chỉ tay về phía hai người họ: “Tao chúc phúc cho hai bọn mày.”
Thấy cô cúp máy, Tưởng Phù tiến lại gần rồi ghé tai hỏi: “Sao cậu lại giúp nó thế?”
Lục Gia Lạc nghiêng đầu, hạ giọng giải thích: “Đây gọi là tuyên bố chủ quyền.”
Chưa đầy mười lăm phút là những người đến đây hóng chuyện đều biết một điều rằng có ồn ào đến mấy cũng không bằng một cuộc điện thoại của cô.
Chàng trai sải bước xuống từ bậc thềm mặc áo thun xanh đậm, quần dài đen rách gối, đeo kính gọng bạc.
Mạc Nhiên là một người vừa kỳ lạ vừa có sức hút. Ban đầu Lục Gia Lạc chú ý đến Mạc Nhiên chỉ vì cách ăn mặc không giống sự nhàm chán nhưng an toàn của những chàng khác. Anh ta thường phối cho mình những món đồ trông có vẻ không hợp, nhưng lại như thể có thể “tiêu hóa” được tất cả.
Tưởng Phù tổng kết rất đúng, mặc được thế là nhờ cái mặt hết thôi.
Lúc này, Lục Gia Lạc lại không còn cảm giác đắc ý mà lẽ ra cô phải có. Thứ khao khát muốn xác lập mối quan hệ rõ ràng với anh ta đột nhiên chẳng còn mãnh liệt như trước nữa.
Mạc Nhiên vừa đến đã nói với cô một câu: “Lát nữa đi ăn nhé.”
Rồi lúc quay mặt về phía cô gái trên sân khấu, anh ta thấy hơi phiền phức, thế là xoa cổ, miễn cưỡng thốt ra một câu: “Xin lỗi nhé.”
Đàn em đi theo cổ vũ không đành lòng mà lên tiếng nhắc nhở: “Cậu ấy còn chưa hát xong, hay là anh…”
Giọng điệu Mạc Nhiên còn tùy ý hơn: “Thôi, em… sẽ tìm được người tốt hơn.”
