Chiếc taxi dừng lại bên đường, bánh xe đi vào vũng nước làm nước bắn tung tóe. Edwin ngẩng đầu lên thì trông thấy cô gái ở không xa. Đèn xe mờ nhòe trong màn mưa sương, Lục Gia Lạc giơ ô bước về phía anh, một người lạ vừa xuống từ hàng ghế sau của chiếc taxi chạy vụt qua bên cạnh cô. Edwin rời khỏi bức tường rào, cúi đầu chui vào dưới tán ô của cô rồi lắc tay cho nước đọng trên chiếc đồng hồ đeo tay rơi xuống. Anh nắm lấy cán ô, chạm phải tay cô, cô lập tức buông ra.
“Sao em lại đến đây?” Lục Gia Lạc hỏi.
Anh nâng chiếc ô lên cao hơn chút, dẫn cô bước về phía trước. Cô còn chưa biết sẽ đi đâu nên chỉ vô thức bước chân theo anh, bờ vai hai người vẫn cách nhau một khoảng chừng vài centimet.
Đành trách trời mưa làm mái tóc cô trở nên áp sát vào đầu, nếu không, có lẽ những sợi tóc ấy đã có thể vương lên áo anh.
Edwin đáp, “Có bão, lại thêm cuối tuần nên được nghỉ liền bốn ngày.”
Lục Gia Lạc cụp mắt để ý bước chân, “Ngày bão… chuyến bay không bị hoãn à?”
“Bị hoãn rồi.”
Trên đường vẫn có rất nhiều người ngược xuôi vội vã. Những quán ăn nhỏ ven đường dần trở nên nhộn nhịp, mấy anh giao hàng lái xe đội mưa lướt qua sát bên họ, hai hàng cây ngô đồng bên đường cũng bắt đầu rụng lá.
Lục Gia Lạc lại hỏi, “Bao giờ em về?”
Edwin bước đi thong thả ung dung nhưng rất có phương hướng, cứ như chính anh mới là người học ở đây vậy. Anh vừa đi vừa nói, “Mười rưỡi tối mai, mà cũng có thể sẽ hoãn tới một, hai giờ sáng.”
Cô nhíu mày, “Em chưa nói với thím Amy à?”
“Chưa, có hai ngày thôi mà.”
Không nói với Amy, tức là không về nhà. Lục Gia Lạc hỏi tiếp, “Giờ em đang ở đâu?”
“Khách sạn.”
Edwin chợt dừng bước, tay anh khẽ chạm vào cô, ánh mắt hướng về phía trước. Giữa màn mưa vậy mà trong không khí vẫn thoảng mùi bánh nướng và thịt. Cô nhìn ra ngoài theo mép ô, trên đoạn cầu thang đã bị nước mưa xối rửa ấy là cửa hàng McDonald’s.
Hai giây sau, Lục Gia Lạc bỗng như bừng tỉnh, quay người lại nổi giận với anh: “Em làm cái gì vậy hả!”
Phố xá chợt có thêm vài vệt sáng đèn, chiếc xe buýt chật kín hành khách lăn bánh trên mặt đường như nóng lòng muốn kết thúc hành trình trước khi đêm thu buông xuống. Lục Gia Lạc nhìn thẳng vào anh, khó tin nói: “Khó lắm mới được nghỉ, em chạy xa như vậy về đây là chỉ để mời chị ăn một bữa McDonald’s thôi hả?”
Edwin cũng bị ảnh hưởng, vô thức mở to mắt hơn chút: “Sao cô bảo cô muốn ăn nhưng không có tiền cơ mà?”
Đúng là dạo này cô sống khó khăn thật, khéo còn sắp chết đói đến nơi, thành ra chẳng dám tùy tiện gọi đồ ngoài. Nhưng cô cũng chưa đến nỗi để mình bị đói, và càng không phải kiểu bất chấp tất cả chỉ để ăn một bữa McDonald’s. Hôm đó là cô…
Nói linh tinh thôi.
Lục Gia Lạc khẽ chớp hàng mi cong cong hình quạt của mình mấy cái, “Em…” Mãi lúc sau cô mới nặn ra được một câu, “Học sinh vật biển riết rồi đầu óc toàn nước hả.”
Vì là giờ cao điểm tan ca tan học nên phải đợi khá lâu, Edwin bưng khay thức ăn đi tới đặt xuống trước mặt cô. Anh gọi ba phần combo.
Lục Gia Lạc đã lấy khăn giấy lau sạch bùn đất dính ở ống quần, sau đó cởi sợi dây buộc tóc trên cổ tay ra chuẩn bị buộc lại mái tóc dài. Thấy trên bàn có một phần là hamburger phô mai, động tác của cô chậm lại đôi chút. Cô thích hamburger phô mai nhất nên đi ăn rất ít khi gọi món khác, nhưng lại chưa bao giờ cố ý nhắc tới. Nhưng hồi nhỏ, thỉnh thoảng cô có cùng ăn McDonald’s với anh vài lần.
Cắm ống hút vào ly Coca, Lục Gia Lạc vờ như vô tình hỏi: “Trong đám bạn học của em có nhiều con gái không?”
Edwin cúi đầu cắn hamburger, tranh thủ đáp: “Năm, sáu người.”
“Chị rảnh rỗi lướt Instagram của em rồi lỡ tay bấm vào tài khoản bạn em, trông ai cũng xinh đáo để.”
Edwin mải lo bữa tối của mình nên cũng chẳng rõ có nghe lọt tai lời cô nói hay không, chỉ gật đầu.
Gật cái gì mà gật!
Lục Gia Lạc bỗng thấy trong người nổi lên cơn bực bội chẳng hiểu từ đâu, cô cần uống một ngụm Coca lạnh để bình tĩnh lại.
Ném mẩu giấy gói lên khay thức ăn, Lục Gia Lạc nhúp khoai tây chiên ăn, trong đầu chợt lóe lên một ý: “Hay là em trả phòng khách sạn đi? Gần trường chị có một nhà nghỉ, môi trường vừa ổn vừa rẻ, tiền chênh lệch tiết kiệm được có thể để lại cho chị làm sinh hoạt phí.”
Edwin vừa bắt đầu xử lý chiếc hamburger thứ hai, cuối cùng nghe câu đấy xong thì anh cũng chịu chậm rãi ngẩng đầu lên rồi nghiêm túc nói: “Tôi là em họ cô chứ không phải… cái ví của cô.”
Cô còn tưởng anh sẽ nói gì cơ, báo hại cô căng thẳng một phen.
Khách sạn Edwin ở trước đó một đêm sáu trăm tệ, còn nhà nghỉ Lục Gia Lạc giới thiệu chỉ chín mươi lăm tệ một đêm. Bước vào nhà nghỉ, cô đợi anh ở tầng một. Gần chạng vạng, anh kéo theo vaili đẩy cửa bước vào, cô thấy bầu trời bên ngoài đã tối hẳn.
Khi làm thủ tục nhận phòng, bác gái ở quầy lễ tân bảo: “Không còn phòng giường lớn đâu nhé, chỉ còn phòng giường đơn, hơi nhỏ một chút, hai người chen chúc tí cũng không sao, giá ưu đãi tám mươi.”
Lục Gia Lạc luống cuống giải thích, “Không, không phải, được ạ, chỉ mình em ấy ở thôi, cháu đưa lên rồi về ngay ấy mà.”
Bac gái lễ tân “ồ” một tiếng, kéo ngăn kéo tìm chìa khóa: “Căn cước công dân, tiền đặt cọc một trăm.”
Vào thang máy, anh bấm nút tầng. Cô gấp mấy tờ tiền mặt rồi nhét vào túi quần, còn thì miệng vẫn nói: “Đợi tiền sinh hoạt phí của chị về là chị chuyển trả em.”
Loáng thoáng nghe thấy tiếng thang máy đi lên, Lục Gia Lạc bỗng nghĩ mình phải cứu vớt lại hình tượng của mình. Đứng bên cạnh Edwin là cô phải hơi ngẩng đầu lên mới quan sát được nét mặt của anh: “Vả lại em ở xa quá, chị không yên tâm. Ở đây cách trường chị vài bước chân thôi, có chuyện gì thì chị còn kịp chạy tới ngay.”
Edwin chẳng nển nang gì, nhìn ra chỗ khác luôn: “Thôi đi.”
Lấy chìa khóa mở cửa, căn phòng tối thoang thoảng mùi ẩm mốc. Cô mò thấy công tắc đèn trên tường, ánh đèn bật lên cũng không sáng lắm, bên cạnh cửa là phòng vệ sinh hẹp và dài.
Lục Gia Lạc là người bước vào phòng trước, trông chẳng khác nào nhân viên môi giới nhà đất: “Khá sạch mà, lại an toàn nữa, em nhìn xem…” Đi hai bước đã tới cuối phòng, cô chỉ ra ngoài đêm mưa, “Cửa sổ có khóa!”
Edwin vén chăn trên giường lên, không có những lỗ cháy do đầu thuốc như anh tưởng tượng. Anh ngồi xuống giường rồi khẽ thở dài: “Dính đến cô là chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả…”
Lục Gia Lạc cực kỳ áy náy, cô ngồi xuống bên cạnh anh: “Còn hai tháng nữa là sinh nhật em à? Có định xin nghỉ về nhà không?”
Anh vươn tay kéo vali sang một bên, rồi chẳng nghĩ ngợi gì, cứ thế đáp luôn: “Tháng Mười Hai nghỉ đông.”
Cô hiểu ra, nói tiếp: “Chị tính cả rồi, chị sẽ bảo mẹ gói mấy cân sủi cảo. Sủi cảo mẹ chị gói nổi tiếng gần xa, hàng xóm thèm quá còn mặt dày sang ăn bám đấy. Đến trước sinh nhật em một ngày là chị chắc chắn giao tận nhà cho em.”
Edwin quay lại nhìn cô, điều anh định nói như tan vào từng nhịp thời gian, lặng lẽ rơi vào khoảng cách giữa hai người. Hôm nay Lục Gia Lạc quên chuốt mascara, màu son đã bị ăn mất, mái tóc được buộc sau gáy làm lộ ra chiếc cổ trắng mịn thon dài như sứ, chiếc áo trễ vai màu đen ôm sát đường cong mềm mại trước ngực. Dưới ánh đèn lờ mờ, đường nét gương mặt anh như nhạt đi, nhưng hốc mắt lại sâu hơn và đồng tử đen kịt. Nếu không hiểu anh, chắc khoảnh khắc này người ta hẳn sẽ nghĩ anh là một kẻ lạnh lẽo, u uất. Bởi khí chất của anh, đúng là có thể biến đổi kỳ lạ theo từng sắc độ ánh sáng.
Trong đầu Lục Gia Lạc chợt bật ra câu nói của bác gái lễ tân lúc nãy: Giường rất nhỏ.
Cô đứng dậy, nói: “Tối phải kiểm tra phòng, chị không về muộn quá được.”
Anh chống tay lên đầu gối, cũng định đứng lên: “Tôi đưa cô về.”
Lục Gia Lạc chặn anh lại, “Không cần đâu!”
Cô nhặt chiếc ô dưới đất lên, “Em nghỉ sớm đi. Chiều mai chị không có tiết, lúc đó chị sẽ qua tìm em.”
Tám giờ rưỡi tối, cơn mưa ngoài cửa sổ sắp tạnh. Tưởng Phù ngậm điếu thuốc ngồi lên bệ cửa sổ, bật lửa bằng một tay, rồi khi cúi đầu thì thấy có người cầm chiếc ô quen quen bước vào tòa ký túc xá.
Quả nhiên, vài phút sau cửa phòng bị mở ra. Cô bạn liền nói: “Về rồi à, hút một điếu không?”
Lục Gia Lạc lắc đầu, “Tắm đã.”
Mười một giờ đêm, ký túc xá tắt đèn, tiếng mưa lại dần trở nên nặng hơn.
Làm xong việc cuối cùng trước khi đi ngủ và đặt báo thức cho sáng mai, vậy mà cô vẫn không tài nào chợp mắt được. Lục Gia Lạc nằm ngửa trên giường, mở to mắt nói: “Tớ có một người bạn, cậu ấy thích một người mà không được phép thích, kiểu như có những yếu tố bất khả kháng, tuyệt đối không thể ở bên nhau. Các cậu nói xem, cậu ấy nên làm gì đây?”
A Ninh cười đầy ẩn ý, “Ồ…”
Tưởng Phù thay cô giải thích, “Thường thì những câu chuyện mở đầu bằng ‘tôi có một người bạn’ thật ra chính là ‘tôi’.”
Lục Gia Lạc thẳng thắn thừa nhận, “Được rồi, là tớ đấy.”
A Ninh lại thắc mắc, “Nhưng người cậu nói tới hình như không phải Mạc Nhiên nhỉ? Thế Mạc Nhiên thì sao?”
Nhắc đến Mạc Nhiên, Lục Gia Lạc kéo chăn trùm kín đầu, giọng nghẹt nghẹt ồm ồm nghe chẳng rõ: “Tối nay tớ chẳng nói gì hết!”
Sống chung dưới cùng một mái nhà ngày này qua ngày khác nên ai cũng biết Lục Gia Lạc chỉ là kiểu ‘bé ớt’ ở khoản tính cách thôi, chứ con người thì ngốc nghếch, đơn thuần lắm. Tưởng Phù trở mình nằm sấp trên giường, rồi gọi về phía đầu giường cô: “Đồ nhát gan, dậy đi!”
Giường đối diện không có tiếng đáp. Cô bạn tiếp tục, “Bây giờ chúng ta vào vòng hỏi nhanh đáp gọn trong hai giây nhé, sẵn sàng chưa?”
Lục Gia Lạc thò đầu ra khỏi chăn, “… Cậu hỏi đi.”
Tưởng Phù hỏi, “Cơm hay hamburger?”
Cô đáp, “Hamburger.”
“Đùi gà hay cánh gà?”
“Cánh gà.”
“Coca hay cà phê?”
“Cà phê.”
“Mạc Nhiên hay em ấy?”
“Em…” Lục Gia Lạc buột miệng đáp. Cô chỉ kịp thốt ra một âm tiết, đến cả cơ hội đổi ý vào phút chót cũng chẳng có.
Trong căn phòng tối chỉ còn lại sự im lặng và tiếng mưa đập vào cửa sổ, bỗng có tiếng thở dài từ bên giường của A Ninh.
Tưởng Phù buồn cười hỏi, “Cậu thở dài làm gì?”
“Cho hợp cảnh.” A Ninh đáp.
Sau một hồi suy nghĩ, Lục Gia Lạc nói: “Mọi người không thấy sao, tớ toàn trả lời vế sau cả đấy, đó chỉ là quán tính khi trả lời thôi.”
Tưởng Phù đáp lấy lệ: “Ờ…”
A Ninh vung tay kéo rèm giường, hào sảng nói: “Cậu cứ việc kiếm cớ đi, khi nào cậu thuyết phục được chính cậu thì coi như tớ thua.”
