Tiết học cuối cùng của buổi sáng, chẳng còn ai lấy rèm cửa để né ánh nắng nữa. Ánh mặt trời hân hoan len lỏi giữa bóng cây, tỏa ra thứ ấm áp và tĩnh lặng được con người thừa nhận. Rồi đợi khi mùa đông tới thì nó mới phát hiện ra mình bị lợi dụng, và khi ấy, điều còn sót lại chỉ là sự tỉnh táo. Lục Gia Lạc cúi đầu lướt màn hình điện thoại, xoay bút, sách giáo khoa vẫn mở ở trang đầu tiên. Người bên cạnh huých khuỷu tay vào cô, cây bút bi rơi thẳng xuống mặt bàn.
Đập vào mắt là đôi giày nữ đế thấp và quần âu ống đứng, Lục Gia Lạc ngẩng đầu, ngồi thẳng lưng.
Cô Trương, giảng viên môn Xã hội học, một thân đồ công sở, phấn mắt tông đất được tán nhẹ trên mí mắt một mí; son môi thì bất kể xuân hạ thu đông vẫn là màu hồng ánh mận sáng, gọn gẽ đến độ chẳng hè lem ra ngoài viền môi, chuẩn chính đến mức hệt như tính cách bảo thủ và hà khắc của cô vậy.
Cô Trương nhìn chằm chằm Lục Gia Lạc bằng ánh mắt sắc bén, “Em lên lớp ngoài ngủ, ăn vặt và chơi điện thoại ra thì còn làm được việc gì khác không?”
Lục Gia Lạc thấy như có áp lực đè xuống, run run đáp: “… Không ạ.”
Cô vừa dứt lời thì Tưởng Phù đã phì cười ngay tức khắc, đến mức gục hẳn xuống bàn, cả người run lên. Lục Gia Lạc ngơ ngác. Tưởng Phù cười đủ rồi mới cúi thấp giọng giải thích, “Ý cô là muốn cậu trả lời ‘còn nghiêm túc nghe giảng được ạ’.”
Chuông tan học vang lên, con người và âm thanh bỗng náo động hẳn.
Cô Trương đã đi lên bục giảng, nhưng vẫn gọi tên cô: “Lục Gia Lạc.”
Cô còn chưa kịp đứng dậy, ngây như phỗng.
“Em chép ba lần mấy trang nội dung tôi giảng trong tiết học này…”
Lục Gia Lạc sốt ruột, “Thưa cô, học sinh cấp hai giờ cũng không còn bị phạt chép sách nữa rồi ạ!”
Cô Trương tiếp lời, chẳng cho phép tranh cãi: “Tiết học thứ Tư tuần sau nộp cho tôi.”
Cơn gió thổi xuyên qua hàng cây ngoài cửa sổ, những vệt sáng thưa thớt lay bóng trên sàn ký túc xá. Trong khoảng thời gian A Ninh đặt đồ ăn, xuống lấy rồi quay lại phòng thì đã có người kịp trang điểm lại và thay qua ba bộ quần áo. Lục Gia Lạc ngồi xổm xuống, tà váy hồng khói chỉ cách mặt đất vài milimet. Cô kéo hộp giày đựng đôi Mary Jane đế cao tám phân từ dưới gầm bàn ra.
Mở hộp nhựa đựng cơm cà ri thịt heo cái là mùi bay khắp phòng, đối chọi với hương nước hoa ngọt ngào sẵn có trong không khí.
A Ninh rút đôi đũa, vô tình nói một câu: “Chải chuốt thế này, cậu đi hẹn hò à?”
Trúng tim đen.
Lục Gia Lạc sững người đúng hai giây rồi nhanh chóng tháo bỏ lớp trang phục trên người, đổi lại thành bộ áo khoác bò phối áo thun mặc lúc đi học, quần đen ôm sát, lười thay cả giày, cứ thế khoác túi lên vai rồi đi luôn.
Đối diện nhà nghỉ, cô thấy anh ngồi trên chiếc xe đạp công cộng ven đường, mắt dán vào màn hình điện thoại. Đôi chân dài anh chẳng biết đặt đâu, thoải mái chống vững trên mặt đất.
Lục Gia Lạc không ngờ sẽ có một ngày, trước khi gặp anh thì mình lại phải lặp đi lặp lại trong đầu lời mở đầu sẽ nói. Nhưng rồi cổ chân cô chệch một cái, may mà chỉ loạng choạng mấy bước. Cô tự dọa mình một phen, đồng thời cũng khiến anh chú ý tới. Lục Gia Lạc vội túm lấy mấy sợ tóc bay tán loạn trước mặt, làm bộ kiêu ngạo lên án để che giấu sự lúng túng của bản thân: “Thật tình, đường xá gì mà không sửa cho phẳng, nhô lên một cục làm người ta vấp ngã là sao, dạy đời bằng “giáo dục chịu đựng” à?”
Edwin bước tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn: “Giày của cô…”
Cô cắt ngang rất nhanh, “Vừa nãy là sơ suất thôi, em có tin là chị đi giày cao gót còn chạy được marathon không?”
Anh tận tâm đáp cho có: “Ghê nhỉ.”
Lục Gia Lạc vội vàng cho qua chuyện này, đẩy anh đi về phía trước: “Rồi rồi, tối nay chị mời em ăn một bữa ngon, coi như tiễn em đi.”
Giây phút đặt hai tay lên vai Edwin, Lục Gia Lạc chợt lại nảy sinh một cảm giác kỳ lạ trong lòng, thậm chí còn hơi căng thẳng rụt rè lo anh sẽ lặng lẽ né tránh. Vì thế cô chủ động buông tay trước, sau đó vẫy một chiếc taxi.
Vì chuyến bay sẽ cất cánh vào tối nay nên chẳng có bao nhiêu thời gian cả, họ chỉ có thể chờ đến bữa tối, đi vòng quanh các cửa hàng trong trung tâm thương mại, rồi bước vào một cửa hàng đồ dùng sinh hoạt.
Cô nói bâng quơ, “Hôm nay bị giảng viên phạt chép sách, chắc tốn mất cả một quyển vở của chị mất, mua quyển mới cho rồi…”
Lục Gia Lạc chọn một cuốn trên kệ, mở ra và đưa lên mũi ngửi.
Edwin cười hỏi, “Sao cô lại bị phạt chép sách nữa thế?”
Lại nữa.
Hồi còn học cấp hai đúng là Lục Gia Lạc bị giáo viên phạt chép sách thật, mà còn trọn cả một cuốn nữa chứ. Ngẫm lại thì nguyên nhân cũng giống hệt hiện tại, bởi trong danh sách những người không tập trung trong tiết toán là lúc nào cũng có tên cô. Vì thế, bài tập hè của cô nhiều hơn bạn học khác một mục, ấy chính là chép toàn bộ sách giáo khoa toán.
Tuần cuối cùng trước khi hết kỳ nghỉ hè là Lục Gia Lạc mới cầm bút làm bài qua loa, vừa xem tivi vừa chép sách, chữ viết thì bay lượn loạn xạ.
Chép xong, cô tiện tay ném lên bàn trà rồi đi mất dạng.
Dì giúp việc dọn dẹp, thấy đống giấy chi chít như giun bò trên bàn trà và thảm thì hoang mang không thôi. Hiện tại chỉ có Edwin đang ngồi trên sô pha tránh nắng chiều, chơi máy game, thế là dì tưởng ngay đó là đồ của anh.
Dì gom đống giấy lại, xếp ngay ngắn rồi hỏi: “Chồng giấy này cháu còn cần không?”
Edwin liếc qua, thấy chẳng quen nên lắc đầu.
“Không cần thì dì vứt nhé?”
Anh mải chơi game, không nghĩ nhiều, cứ thế gật đầu luôn.
Đến khi Lục Gia Lạc quay về, nghe dì giúp việc kể lại thì câu chuyện đã biến thành: Edwin nói đó là đồ của cậu ấy, cũng nói không cần nữa, nên dì vứt đi rồi.
Cơn giận không kiềm được dồn thẳng lên đầu, Lục Gia Lạc không nhịn nổi, lôi ngay vở bài tập của Edwin ra rồi xé thành vô số mảnh ngay trước mặt anh, cuối cùng còn ném thẳng về phía anh. Edwin hơi sững người, không kịp né tránh, những mảnh giấy như tuyết rơi từ trên đầu xuống người anh.
Khéo sao hôm nay lại là ngày bố mẹ Lục Gia Lạc đến đón cô về nhà. Chứng kiến cảnh này, Hứa Hiểu Huệ vừa cười vừa trêu: “Ôi chao, Hoa Sơn luận kiếm1 à?”
Vì Lục Gia Lạc ăn của nhà này, dùng của nhà này nên họ không thể trách mắng Edwin, và cũng không thể trách bất kỳ ai trong nhà, thành ra chỉ mắng mỗi mình cô.
Edwin lặng lẽ nhặt những mảnh vở bài tập của mình lên.
Giả tạo. Lục Gia Lạc quay đi chỗ khác, tủi thân chẳng kìm được nước mắt, hết giọt này đến giọt khác thi nhau rơi xuống. Từ ngày đó, cô âm thầm quyết định sẽ ghét Edwin cả đời.
Khu thương mại trung tâm thành phố, giữa những cửa hàng mặt phố và các quán ăn phô trương thế lực, giàu sang náo nhiệt, họ chọn một quán lẩu đã được người khác giới thiệu.
Nhân viên cắt gói nước lẩu đổ vào nồi, sau đó bưng nửa két bia lên. Thoáng cái mà quán đã chật kín người, có người hút thuốc bị nhắc nhở, có người lớn tiếng kể chuyện dạo gần đây, nhưng nhiều nhất vẫn là tiếng nước lẩu sôi ùng ục trong nồi.
Edwin nghỉ đông từ cuối tháng mười hai đến giữa tháng một, tức là vừa đợi cô bắt đầu nghỉ đông thì anh đã phải khai giảng rồi. Cô không nói ra được nỗi tiếc nuối vì lệch kỳ nghỉ với anh, có uống liền mấy chai bia thì cũng vẫn chẳng nói ra được.
“Ê…” Lục Gia Lạc bỗng kêu lên.
“Chỗ này của em…” Lục Gia Lạc đưa những đầu ngón tay vừa chạm chai bia lạnh ngắt lên sờ má anh. Cô ngạc nhiên nói, “Có một nốt ruồi.”
Rất nhỏ, rất nhỏ, trước đây cô chưa từng phát hiện.
Edwin nhìn cô như đang nhìn phiền phức, “Chị uống nhiều rồi à?”
“Không, mới có mấy chai thôi mà…” Lục Gia Lạc nhíu mày, bắt đầu đếm những chai bia trên bàn. Đếm không xuể, thế là cô lắc đầu.
Anh lặng lẽ đẩy chai bia còn nửa ở trước tay cô ra xa, “Ngày mai cô phải đi học không?”
“Ngày mai có một tiết, ngày kia bốn tiết…” Cô chợt nhớ ra điều gì, nói tiếp: “À đúng rồi, ngày mai còn là sinh nhật Mạc Nhiên.”
“Mạc Nhiên?”
Lục Gia Lạc mở to đôi mắt sáng láng, “Chị chưa nói với em sao? Cậu ấy là…”
Sau lúc lâu ngập ngừng, cô nói: “Bạn học của chị.”
Lục Gia Lạc không hiểu vì sao mình lại giấu đi chuyện “Cậu ấy là người chị thích”, rồi lại thành thật nói: “Chị không muốn lừa em đâu, nhưng chị lại lừa em rồi. Vì sao vậy? Em biết không?”
Edwin càng nghe càng không hiểu, “Sao mà tôi biết được.”
Cô khẳng định chắc nịch, “Nhất định là em biết, chỉ là không nói với chị thôi. Bố mẹ chị đều khen em rất thông minh, tuổi còn nhỏ mà biết đủ thứ, còn rất coi thường chị nữa chứ.”
Anh bất lực nói, “Tôi chưa từng nghĩ như vậy.”
“Đừng an ủi chị.”
Edwin mỉm cười, vẻ mặt như đã sớm biết trước: “Có nói chị cũng không tin.”
Họ ngồi vào taxi, hạ cửa kính, ánh đèn đường lác đác ngoài phố lướt qua. Lục Gia Lạc tuy có men say nhưng vẫn đủ tỉnh táo để chỉ đường, để anh đưa mình về tới dưới ký túc xá, rồi còn tiện thể giúp anh cầu nguyện chuyến bay bị hoãn đủ lâu để anh kịp ra sân bay đổi thẻ lên máy bay.
Về tình yêu, cô vốn có hình dung của riêng mình: Trong phạm vi mình có thể kiểm soát, thích một người thì đừng quá chủ động, đừng tạo ra đủ mọi cơ hội để tiếp cận đối phương, và cũng đừng nhìn từng ánh mắt, từng cử chỉ của người ấy mà đoán già đoán non tâm trạng người ấy.
Con gái mà chủ động quá là thua.
Lục Gia Lạc đứng trước cầu thang mà chần chừ mãi chưa bước lên. Giờ cô đang nhớ lại lời tỏ tình bị ép buộc của anh.
Ít nhất cũng nên lịch sự đáp lại mới đúng chứ.
Giáo viên mẫu giáo thường hỏi: Các con có biết sở trường của mình là gì không?
Sở trường của Lục Gia Lạc chính là lúc nào cũng có thể tìm cho mình một cái cớ hoàn hảo nhất.
Cô quay người định đuổi theo anh, nhưng thứ cản cô lại là cánh cửa lớn ký túc xá đã khóa. Cô quản lý ký túc xá chẳng buồn quan tâm cô muốn đuổi theo ai, chỉ chăm chú xem phim truyền hình của mình, còn chẳng thèm liếc cô lấy một cái: “Giờ giới nghiêm rồi.”
Lục Gia Lạc làm nũng, “Cô ơi, cháu chỉ ra ngoài chút xíu thôi, quay lại ngay mà!”
Cô quản lý chẳng chừa cho cô chút đường xoay xở nào: “Đi nói với cố vấn học tập của cháu đi.”
Lục Gia Lạc do dự một lát rồi quay đầu chạy lên cầu thang. Tầng hai chưa đủ cao, đến cửa sổ hành lang tầng ba là vừa hay có thể nhìn thấy con đường dưới ánh đèn phố, và thấy cả bóng dáng cao gầy của anh.
Cô kéo phăng cửa sổ ra, gió đêm ào vào.
“Edwin…”
Anh dừng bước, quay đầu nhìn về phía cô. Lục Gia Lạc nhắm mắt lại, hít thật sâu luồng không khí mát lành của đêm nay vào phổi.
“Chị thích em!”
Đúng vậy, em thắng rồi, chị thích em.
Tốn bao tâm sức để chọc em tức giận, để em chú ý đến chị, để chứng minh rằng đối với em thì chị là người đặc biệt nhất. Người khác không thể khuấy động cảm xúc của em quá nhiều, nhưng chị thì có thể.
Cô lại hét lên một tiếng nữa, “Chị thích em!”
Không phải vì em là em trai của chị, không phải sự thỏa hiệp với tư cách chị gái, và cũng chẳng giống như những người khác thích em vì em là một đứa trẻ thông minh, hoàn hảo.
Mà chỉ đơn giản là, thích em.
Xa quá nên Lục Gia Lạc không nhìn rõ được biểu cảm của anh, cô chỉ thấy anh cúi đầu lấy thứ gì đó ở trong túi ra áp lên tai, rồi lại nhìn về phía cô.
Chiếc điện thoại trong túi quần bó rung lên, tim Lục Gia Lạc chợt hoảng hốt lấy ra nghe máy.
Giọng của Edwin truyền tới, “Cô không biết dùng điện thoại à?”
Cô ngơ ngác đáp, “Chị quên mất…”
Một lúc sau, anh vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn cô, chỉ nói: “Tôi đi đây.”
Lục Gia Lạc vẫn còn lơ mơ, “Ừ, đi đường cẩn thận.”
Cô không nhịn được mà nấc lên một cái, rồi lập tức đưa tay che miệng.
Nghe thấy anh bật cười một tiếng, cô lập tức cúp máy.
Tiếng cười khe khẽ bên tai, ngoảnh đi đã thấy bóng ai khuất dần. May sao bóng đổ kéo dần, biết người chưa bước hết phần đường xa.
Rượu đúng là thứ hay, say rồi là thơ tuôn ra ngay.
- Xuất phát từ tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung như Anh Hùng Xạ Điêu hay Thần Điêu Đại Hiệp, nghĩa gốc để chỉ các cuộc tỷ thí võ thuật trên núi Hoa Sơn, về sau được mở rộng để chỉ những cuộc tỷ thí công khai hoặc tranh luận học thuật.
