Tiếng ve kêu cuồng loạn chỉ thuộc về mùa hè vang lên từng hồi trong bóng tối. Tới khi mở mắt và nghe thấy tiếng máy bay lướt qua bầu trời cuối thu thì cô mới nhận ra đó chỉ là ảo giác của mình, còn riêng đầu là đau nhức thật, bởi cơn say đêm qua.
Cửa sổ ký túc xá đóng kín, vậy mà vẫn lạnh đến độ Lục Gia Lạc phải rụt vai, chui sâu vào trong chăn. Xung quanh thoang thoảng mùi hoa anh đào của sữa dưỡng thể trên da, cô bật sáng màn hình điện thoại.
Vì thời tiết nên chuyến bay về của Edwin bị hoãn đến bốn giờ sáng, lúc trời vừa hửng sáng anh mới về tới căn hộ thuê ở Tokyo, rồi ngủ liền một mạch suốt cả ngày.
Bởi vậy Lục Gia Lạc nhận được tin nhắn của anh vào lúc nửa đêm.
“Vừa dậy.”
Khi ấy cô trả lời: Ngủ tiếp đi.
“Ừ.”
Ừ. Cuộc trò chuyện dừng lại ở đúng chữ đó, mặc cho cô lướt xuống thế nào cũng không có thêm tin nhắn nào nữa. Cô để ý thời gian lúc này là sáu giờ rưỡi sáng, có lẽ anh vẫn chưa dậy. Thế là cô khóa màn hình rồi lại chìm vào giấc ngủ. Quả nhiên, Lục Gia Lạc lại một lần nữa tìm thấy ý thức mơ hồ trong giấc ngủ say. Cô mở khóa màn hình, một giờ chiều, bên dưới chữ “Ừ” trên giao diện trò chuyện WeChat xuất hiện thêm một khung thoại mới.
“Cuối tháng phải đi Myanmar.”
Lục Gia Lạc ngồi bật dậy trên giường, làn da tiếp xúc với không khí lạnh buốt khiến đầu óc cô cũng tỉnh táo hơn phân nửa. Ngoài tin nhắn của những lần bất đắc dĩ phải kiêm vai nhân viên giao hàng để ép cô ra cổng trường lấy hàng ra, thì đây là tin nhắn đầu tiên Edwin chủ động gửi cho cô, hơn nữa còn là chủ động báo cho cô biết lịch trình của mình.
“Em biết điều này có nghĩa là gì không?” Lục Gia Lạc hỏi.
Quả bóng tròn màu cam, hơi trong suốt nảy nhẹ trên bàn bóng rồi được chuyền sang chiếc vợt bọc cao su đỏ. Năm ngoái họ không tham gia câu lạc bộ “Nhàn rỗi không có việc gì làm”, mà chọn câu lạc bộ đông người nhất là câu lạc bộ bóng bàn. Chẳng có gì làm lạ, người đông quá nên chẳng điểm danh, vậy mà họ lại đến rất đều.
Cái miệng rộng của A Ninh không đáng tin, thế là Tưởng Phù xui xẻo trở thành đối tượng tâm sự lý tưởng nhất của cô.
Tưởng Phù vung vợt đánh trả quả bóng bay tới, “Tớ chỉ biết là, cậu vẫn nên…” Cô bạn hất cằm về một hướng rồi nói tiếp, “… Giải quyết xong cái đó đã rồi hãy nói.”
Lục Gia Lạc ngoái đầu theo hướng cô bạn chỉ.
Không biết bọn chó Sài đã ngồi ở khu nghỉ từ lúc nào, dĩ nhiên còn có cả Mạc Nhiên. Anh ta cầm một quả bóng bàn, vừa chán chường ném xuống đất rồi bắt lại, vừa nói chuyện với người bên cạnh. Áo len đen lộ ra viền cổ áo sơ mi trắng của anh ta chẳng khiến ánh nắng trở nên ấm áp hơn, nhưng lại tựa như một hồ nước trong veo rất hợp với ánh nắng.
Quả bóng cô không đỡ được gây rắc rối, bật về phía bọn họ. Mạc Nhiên nhìn sang, cô tránh đi, cúi xuống nhặt bừa một quả bóng khác trên đất rồi xoay người giao bóng.
Chạng vạng, bọn họ định vào khu trung tâm thành phố, A Ninh nhân cơ hội nhiệt tình giới thiệu bộ phim mà mình muốn xem.
Lục Gia Lạc xách túi của mình lên, nói: “Mấy cậu đi đi, tớ về ký túc xá chép sách đây.”
Mạc Nhiên ngẩng đầu nhìn cô. Tưởng Phù hiểu ý liền giải thích thêm: “Cậu ấy bị giảng viên dạy xã hội học phạt chép sách.”
Lục Gia Lạc không nhìn thẳng vào ánh mắt Mạc Nhiên, cố làm ra vẻ nghiêm trọng: “Giờ tớ còn chưa chép được chữ nào, không chép nữa thì tuần sau tớ chết mất.”
Hẳn là một cái cớ hoàn hảo, bởi cả lớp đều biết cô bị phạt chép sách.
Cảm ơn cô Trương nhiều lắm.
Một mình trở về ký túc xá, tắm rửa xong là cô ngồi xuống trước bàn học, bật đèn bàn, tháo nắp bút, rồi lại dựng cuốn vở lên và đưa sát mũi ngửi thử. Mùi hương nhè nhẹ, rẻ tiền, nhưng vì thông qua nó có thể tự nhiên liên tưởng đến cậu con trai đã đi cùng mình mua vở nên cô cảm thấy mùi này cũng khá dễ chịu. Đặt cuốn vở xuống, liếc thấy ở góc bàn là mấy chồng thiệp mời dày cộp thì Lục Gia Lạc lại thở dài thườn thượt, gục cả người xuống mặt bàn. Cô hối hận vì ngày trước trong giờ toán hay mất tập trung, để giờ đây không giải nổi bài toán của ba người.
Cây ngô đồng nhạy cảm với cái lạnh, như thể chỉ sau một đêm đã run rẩy rụng sạch lá, lặng lẽ phủ kín mặt đất ẩm ướt. Thời tiết càng lúc càng lạnh, thư viện bật sưởi, trên kính cửa có lớp sương mờ mờ bao phủ.
Lục Gia Lạc bày sách ra làm bộ học bài, nhưng thực chất lại chăm chú bấm điện thoại.
“Ở Nhật có tác phẩm văn học nào hay không? Ngoài mấy bộ của Murakami Haruki1 ra là được, đừng nổi tiếng quá.”
Edwin gửi cho cô một đường link bài viết giới thiệu những cuốn sách hay nhưng khá kén người đọc.
“Qua loa thật đấy, bình thường em hay đọc gì?”
“Lão Xá2.”
Biết anh cố tình trêu mình nên Lục Gia Lạc cũng rất nể mặt, bật cười khẽ.
A Ninh nghiêng đầu, lén liếc màn hình điện thoại của cô rồi khẽ nói một câu: “Này có gì mà buồn cười?”
Lục Gia Lạc úp điện thoại xuống bàn, lên án cô bạn: “Tớ còn chút không gian riêng tư nào không vậy?”
“Không, mau giúp tớ chọn một cái khăn quàng đi…” A Ninh ngang ngược nói, rồi đặt chiếc điện thoại đang mở trang mua sắm trực tuyến xuống giữa hai người.
Trong học kỳ năm hai này, Edwin đã tham gia một seminar (lớp thảo luận nghiên cứu) của một vị giáo sư nổi danh là “điên”, cả nhóm của họ sẽ ở Myanmar suốt toàn bộ tháng Mười Một. Địa điểm khảo sát nằm ở cực nam bờ biển Tanintharyi, trên dải bán đảo hẹp chung biên giới với Thái Lan. Mỗi ngày chỉ có hai chuyến bay từ thủ đô Yangon của Myanmar đến quần đảo Mergui, và đó chính là điểm đến của họ.
“Nếu không kịp thì thôi không đi cũng được à?”
“Em nghĩ giống hệt đám bạn chị.”
Trên đây là trích đoạn vô bổ trong những cuộc trò chuyện của họ. Anh không còn giữ kiểu nhắn càng ít chữ càng tốt như thường lệ trong đa phần thời gian nữa, thậm chí còn hay gửi cả tin nhắn thoại. Những bức ảnh và video được chụp bằng điện thoại nhiều đến độ đủ để thấy rõ anh cực kỳ hứng thú với chuyện này.
Cô hơi ghen tị.
Giữa tháng Mười Hai, trường của Edwin bắt đầu nghỉ đông. Đêm ngày hai mươi tư, đêm Giáng Sinh, Lục Gia Lạc cùng bạn bè uống rượu trong quán bar, trên phố là những dải đèn ấm áp sáng rực. Hai mươi ba giờ năm mươi chín phút, màn đếm ngược Giáng Sinh bắt đầu, và ở giây cuối cùng, chó Sài tỏ tình với A Ninh. Tuổi trẻ tốt thật đấy. Ngày hai mươi sáu, một ngày trước sinh nhật của Edwin, vừa hay là thứ Bảy.
Sáng sớm, Lục Gia Lạc vừa ngáp vừa bước từ trong nhà vệ sinh ra. Cô lấy lược tròn chải tóc, đi vào bếp xem thử nhiệm vụ gói sủi cảo giao cho bà Hứa đã tiến triển đến đâu.
Bà Hứa chê bai la lên, “Đang chải đầu thì đừng có lại gần, tóc con rớt vào nhân bây giờ!”
Lục Gia Lạc rất ngoan ngoãn chạy ra quỳ trên ghế sô pha, vừa chải tóc vừa ngó vào bếp.
Sủi cảo được xếp ngay ngắn đầy hai hộp lớn, phần còn lại là bữa trưa của gia đình cô. Những chiếc sủi cảo trong nồi lần lượt nổi lên, cô vớt một cái nếm thử độ chín, rồi bật thốt bao lời khen chẳng ngớt từ tận đáy lòng.
Trước lúc hoàng hôn, Lục Gia Lạc xách theo một túi sủi cảo đã được đông lạnh bước vào một tòa cao ốc ở khu trung tâm thành phố. Căn hộ thông tầng rộng rãi, mỗi tầng thang máy chỉ phục vụ một hộ gia đình.
Amy mở cửa, vội đỡ lấy túi của cô: “Vào nhanh đi, lạnh không?”
“Bình thường ạ.”
Lục Gia Lạc thay đôi dép bông.
Từ phòng khách có thể nhìn bao quát thành phố đối diện, ở giữa là một con sông cuộn sóng hùng vĩ, phía chân trời nhuộm một màu xanh thẫm hòa cùng ngọn lửa rực rỡ của hoàng hôn.
Amy đưa cho cô một tách hồng trà nóng, nói: “Edwin với Hạ Trung (chú Cả) đi siêu thị rồi, chắc sắp về.”
Dự đoán rất chuẩn, cô vừa cởi áo khoác thì đã nghe thấy tiếng mở cửa. Có bóng người bước vào từ chỗ cửa ra vào, tay xách hai túi đồ to đùng. Vẫn là gương mặt đường nét nổi bật ấy, anh mặc áo hoodie xám và khoác thêm một chiếc áo caro, tóc đã được cắt tỉa gọn gàng, độ dài vừa phải, nom trưởng thành hơn xíu.
Cực kỳ phạm quy.
Edwin ngước mắt lên và nhìn thấy cô.
Cô ngượng ngùng vuốt lại tóc mình.
Anh còn chưa kịp lên tiếng thì Amy đã bước tới hỏi trước: “Bố con đâu rồi?”
Edwin đặt túi đồ mua ở siêu thị xuống, “Xe hết xăng, bố bảo lái đi đổ xăng rồi sẽ quay lại.” Anh lại nói tiếp, “Con đi thay quần áo trước đã.”
Lục Gia Lạc cúi đầu mở túi để lấy đồ bên trong ra, tâm trạng khó mà diễn tả.
Chủ động tỏ tình chẳng có lợi gì, sau khi đánh mất khả năng tự kiểm soát thì cô đang bước sang giai đoạn thứ hai gọi là giai đoạn vô cùng muốn tiến lại gần anh.
Cô lấy mấy lon coca để lạnh ở trong tủ lạnh ra. Amy vừa cắt rau đã rửa sạch, vừa nói: “Cháu đi gọi Edwin ra đây phụ giúp thím một tay.”
Lục Gia Lạc do dự, “Hôm nay là sinh nhật em ấy mà, thím gọi em ấy ra giúp thật hả?”
Amy mỉm cười, “Chưa đến nửa đêm, chưa tính.”
Lục Gia Lạc để coca lên bàn ăn. Khi đi tới khúc rẽ của hành lang, cô nghe thấy tiếng Edwin nói chuyện một mình, chắc đang gọi điện thoại với ai đó.
Rẽ qua là đi thẳng tới phòng anh, ở đó có một bậc đi xuống.
Lục Gia Lạc thề với trời là do đế dép trơn. Cô giật mình hít mạnh một hơi, cả người ngồi phịch xuống bậc, trông chẳng khác gì quỳ sụp.
Dưới ánh đèn sáng chói, Edwin thoáng sững người, rồi bật cười bước tới nắm lấy cánh tay cô định kéo cô đứng dậy. Thậm chí anh còn không quên nói: “Miễn lễ, bình thân.”
Lục Gia Lạc cố nén không bật cười vì quá xấu hổ. Rồi khi đang chuẩn bị đứng dậy và tiện thể đá Edwin một cái để trả đũa lời trêu ấy, thì vì khoảnh khắc này đứng quá gần, nên cô đã nghe thấy giọng nói của một cô gái từ đầu dây bên kia điện thoại Edwin.
- Murakami Haruki là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật.
- Lão Xá, nguyên danh Thư Khánh Xuân, tự Xá Dư là một văn sĩ Trung Hoa.
