Lục Gia Lạc tựa người lên bệ cửa sổ, nhìn ra ngoài rất lâu. Con đường vắng lặng, ánh đèn lẻ loi, ồn ã phương xa, và cả tiếng còi xe vọng lại.
Vừa rời khỏi bệ cửa thì cô chợt phát hiện trên chiếc áo thun của mình đã có vệt bụi xám im lại. Lúc đang định càu nhàu mấy câu thì Lục Gia Lạc lại bỗng nhận ra có ánh nhìn đang dừng lại trên người mình, thế là cô quay đầu nhìn lên phía cầu thang.
Cô em khóa dưới sống ở tầng ba ôm một chậu quần áo đã giặt sạch, chuẩn bị mang ra hành lang phơi, lúc này đang ngẩn người nhìn cô. Khác với đa số người sau khi uống rượu thì hai má sẽ ửng hồng, Lục Gia Lạc mà uống rượu cái là mặt tái nhợt cắt không ra máu ngay. Thế nên trong ánh nhìn của cô gái kia thì gương mặt của người trước mắt bị mái tóc dài che khuất nửa, nom vừa tái nhợt vừa quyến rũ.
Lục Gia Lạc phủi chiếc áo thun, bước về phía cầu thang, rồi tiện thể chào cô gái xa lạ: “Chào em.”
Khi rẽ ngay trước mặt cô gái để lên lầu, cô lại uể oải nói thêm: “Ngủ ngon.”
Vẻ ngây thơ hồn nhiên của cô để lộ chút men say trong ý thức. Gót giày gõ loạn nhịp lên bậc thang, Lục Gia Lạc lảo đảo đi lên.
Hề Nguyệt vẫn ôm chậu đứng nguyên đó, cô ta lùi lại hai bước rồi xoay người mở cửa, chui trở về phòng ký túc xá. Tiếng động ấy làm bạn cô ta phải cất tiếng hỏi, “Cậu đi phơi đồ cơ mà, sao lại quay về rồi?”
Hề Nguyệt kích động nói, “Mấy cậu biết tớ vừa gặp ai không!”
Chẳng đợi bạn cùng phòng đoán ra thì cô ta đã nôn nóng công bố luôn, “Lục Gia Lạc đấy!”
“Hình như say rồi, ở ngoài kia, ngay chỗ bệ cửa sổ ấy, chị ta đang tỏ tình với người ta đó!”
Cô gái trên giường còn đang đắp mặt nạ liền bật dậy, ngồi thẳng người: “Chị ta tỏ tình với ai cơ?”
“Không nghe rõ, nhưng cái tên chị ta gọi là tên ba chữ, chắc chắn không phải Mạc Nhiên!”
Lời vừa dứt, ánh mắt của mấy người đồng thời hướng về phía Nghê Vy đang ngồi ở một góc khác. Hồi khai giảng, Nghê Vy tỏ tình thất bại. Cô ta từng nói sẽ không vì thế mà đau buồn sa sút, nhưng rồi vẫn cắt ngắn mái tóc dài ban đầu của mình đấy thôi.
Bạn nữ kia lại nói, “Chị ta làm trò gì thế, đứng núi này trông núi nọ à?”
Chia sẻ xong cái tin đồn to đùng này thì Hề Nguyệt mới thật sự đi ra ngoài phơi đồ. Trước khi quay người, cô ta còn buông một câu: “Ỷ mình xinh, trêu hết anh này đến anh khác thôi mà.”
Cô gái trên giường vừa ấn mặt nạ trên mặt vừa khinh khỉnh nói, “Tớ chẳng thấy chị ta xinh ở đâu cả, trợn mắt cái là dọa chết người ta mất.”
Trong lúc họ bàn tán, Nghê Vy lấy điện thoại của mình ra. Cô ta do dự gõ nhẹ ngón tay vào kẽ răng, cuối cùng vẫn mở WeChat lên.
Lục Gia Lạc ngồi trên bàn học trong phòng ký túc, cúi người tháo khóa cài trên mu giày rồi hất giày ra. A Ninh nằm trên giường, đeo tai nghe hát nghêu ngao, lạc nhịp, cũng chẳng nghe ra là bài gì. Đợi cô ấy hát xong thì Lục Gia Lạc mới nhảy xuống bàn học để đi rửa mặt và lên giường.
Sự thản nhiên khi thẳng thắn đối diện với lòng mình chỉ tồn tại trong chốc lát. Cô vốn nghĩ đêm nay mình nhất định sẽ mất ngủ, nhưng men say lại tỏ ra khá tử tế với cô.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy vào buổi sáng là kiểm tra điện thoại, Lục Gia Lạc thử đi thử lại kết nối mạng để xác nhận không nhận được bất kỳ tin nhắn mới nào từ Edwin. Nhưng mà cô bị cảm.
Lúc đang tắm, cô hắt hơi liền mấy cái đến độ hai bên thái dương cũng nhức lên. Hình như nghe thấy điện thoại rung, tóc còn chưa sấy khô hẳn, vẫn hơi có mùi thơm ẩm ướt, thế mà cô đã không kìm được mà chạy ra ngoài.
Không có tin nhắn nào.
Lục Gia Lạc ném điện thoại lên giường, quay đầu định trở vào tiếp tục sấy tóc. Nhưng rồi cô đột nhiên xoay người lại và chỉ tay về phía giường, “Đừng hòng mong chị chủ động tìm em!”
Hai người bên cạnh đang vừa ăn vặt vừa xem phim cũng bị cô dọa giật mình. Tưởng Phù hoàn hồn, nói theo thói quen: “Lên cơn đấy, đừng để ý cậu ấy.”
Sinh nhật của Mạc Nhiên. A Ninh ngồi trên bàn trong phòng ký túc, đung đưa hai chân, vừa nói đến chuyện nhận được địa chỉ club mới khai trương do chó Sài gửi tới, vừa nhảy xuống.
Lục Gia Lạc chỉnh lại hàng mi trước gương lần cuối, xách túi lên rồi theo họ ra ngoài.
Sắp về cuối thu nên màn đêm se lạnh hơn hẳn, nhưng vừa bước vào club là lại thấy nhiệt độ vừa vặn liền. Giữa vòng vây của âm nhạc sôi động, giữa từng ấy con người, giữa ánh sáng tối tăm mà lộng lẫy ấy, dù anh ta mặc áo sơ mi kẻ sọc đen, quần dài đen và giày đen, thì người ta vẫn có thể nhận ra anh ta ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Tuy không trở thành tâm điểm của tất cả mọi người, song anh ta vẫn có thể là tâm điểm của riêng Lục Gia Lạc.
Chỉ cần mất vài giây nhìn gương mặt của cô gái ngồi cùng họ trên chiếc sô pha mềm quen quen, là Lục Gia Lạc đã nhớ ra ấy chính là cô em khóa dưới từng tỏ tình với Mạc Nhiên, hình như tên là Nghê Vy. Tóc cô ta ngắn chạm vai, sống mũi không cao, khuôn mặt không nhọn, tổng thể gương mặt rất hài hòa mềm mại. Trông gương mặt cô ta như không trang điểm, nhưng lại chẳng hề nhạt nhòa. Cô ta biết mình nên cười thế nào là đẹp nhất, thành ra nụ cười ấy trông khá gắng gượng và cố ý.
Lúc họ đang định đi qua ngồi xuống thì Nghê Vy chơi xúc xắc thua, thế là cô ta cứ loay hoay với hình phạt uống rượu mãi. Bạn của cô ta rất nghĩa khí, đưa ngay ly rượu tới trước mặt chàng trai ngồi bên cạnh: “Anh uống giúp cậu ấy nhé!”
Chó Sài hơi nghiêng người tránh ra, “Tại sao anh phải uống?”
“Vậy thì…” Cô ta dò xét, đưa ly rượu về phía Mạc Nhiên.
Nghê Vy vội vàng định nhận lấy ly rượu, “Để tớ tự uống.”
Mạc Nhiên đưa tay nhận lấy, Lục Gia Lạc hơi bực bội. Có lẽ cô đã dán nhãn cho anh ta quá sớm, thành ra đến giờ muốn xé bỏ cũng khó.
Mạc Nhiên còn chưa kịp đưa ly rượu lại gần mình thì ly đã bị giật mất. Miệng ly lạnh buốt chạm vào đôi môi đỏ như huyết tương của Lục Gia Lạc, cô chậm rãi ngửa đầu. Rượu có vị khá thanh, song khi trôi xuống dạ dày lại nóng ran.
Cô ho sặc rồi đặt mạnh chiếc ly thủy tinh trống không xuống bàn.
“Tớ khát.” Lục Gia Lạc mỉm cười nói, hàng mi cong vút khẽ rung lên, trông cực kỳ quyến rũ.
Vì không muốn nhảy múa tạp thể loạn xạ với họ, nên mười một giờ đêm là cô rời khỏi club rồi ngồi bên máy bán hàng tự động ngoài cửa để sạc điện thoại.
Lướt WeChat mấy lần mà vẫn không có tin nhắn mới.
Máy bán hàng tự động phát sáng, cô dựa lưng vào tường, ẩn mình trong bóng tối. Hiếm khi thấy cô buộc gọn toàn bộ mái tóc, sống mũi chếch xuống, đôi môi mỏng, ánh mắt trống rỗng… Mỗi đường nét của cô lại toát lên thần thái cô độc mà kiêu hãnh.
“Đêm qua là cậu à?”
Lục Gia Lạc ngơ ngác quay đầu lại, Mạc Nhiên đã ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạc Nhiên nói tiếp, “Cô gái đã tỏ tình rất chân thành ở khu ký túc xá ấy.”
Lông mày cô khẽ giật, Lục Gia Lạc chối ngay: “Là tớ á? Sao có thể là tớ được? Sao tớ lại có thể làm chuyện ngốc nghếch như vậy chứ.”
Mạc Nhiên bật cười, đôi mắt cong cong: “Lục Gia Lạc, cậu…” Anh ta quay sang nhìn thẳng về phía trước, rồi nói: “Trông cái dáng nói dối của cậu cũng thú vị thật đấy.”
Lục Gia Lạc chỉ có thể sững người nhìn anh ta.
“Ngay lần đầu gặp cậu thì tớ đã nghĩ cậu không phải kiểu người dễ khiến người ta yêu mến. Nhưng sau này tớ mới nhận ra, tính tình cậu hơi tệ với cậu hay thích tỏ ra mạnh mẽ thôi, chứ chẳng có tật xấu gì to tát cả, lại là kiểu người rất dễ hiểu nữa.”
Đường xá gần nửa đêm, xe cộ vẫn qua lại như mắc cửi ngay trước mắt, những bóng đèn treo trên cành cây nhấp nháy liên hồi. Nói xong, anh ta lại như lẩm bẩm với chính mình một câu: “Tốt nhất là đừng dễ dàng đi tìm hiểu một người.”
Lục Gia Lạc còn chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy thì Mạc Nhiên đã tò mò hỏi cô: “Cậu tỏ tình với ai thế?”
Cô khẽ mím môi.
“Em họ à?”
Lục Gia Lạc kinh ngạc nhìn Mạc Nhiên, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên gương mặt, đôi mắt vô hồn ấy cũng trở nên ngây thơ đến lạ.
Mạc Nhiên cau mày suy nghĩ rồi nói, “Họ hàng trong vòng ba đời, khá rắc rối nhỉ?”
Cô cúi đầu, “Em ấy… là con của thím tớ với người chồng trước.”
Anh ta gật đầu, lại hỏi: “Người nhà cậu có đồng ý không?”
Cô không đoán được phản ứng của Hứa Hiểu Huệ, còn về Amy…
Lục Gia Lạc nhớ lại một vài chuyện trước đây, ví dụ như Amy kiên nhẫn dạy cô pha cà phê thế nào; buổi tối dựng lều trong vườn chờ ngắm sao băng, khi hai người ngủ cạnh nhau thì Amy còn kể cho cô nghe về tuổi thơ của thím. Sự tốt bụng của Amy đối với cô có một phần xuất phát từ tu dưỡng cá nhân, và một phần cũng là để kéo gần quan hệ với gia đình họ.
“Không biết nữa…” Lục Gia Lạc ngẩng đầu liếc sang bên, “Ngay cả việc em ấy có thích tớ hay không mà tớ cũng không biết nữa là.”
Đến tận giờ nhưng Edwin vẫn chưa gửi cho cô lấy một tin nhắn, đúng là chuẩn phong cách của anh thật.
Nhưng, Edwin chắc là thích cô thật, chứ không phải một trong ba ảo giác nổi tiếng của đời người1.
Bằng không thì lấy gì để giải thích việc anh vượt ngàn dặm quay về chỉ để mời cô ăn một bữa McDonald’s, không thể nào là đầu óc có vấn đề thật được. Nhưng mà cô không biết cái “thích” ấy của anh xuất phát từ góc độ nào, là thừa nhận cô là một người chị tốt, hay giống như cô cứ ‘tôi thích Lục Gia Lạc, chỉ đơn thuần vì cô ấy là một cô gái mà thôi’.
“Vậy tớ còn cơ hội không?”
Cô sững người, ánh mắt lại hướng về phía Mạc Nhiên. Mạc Nhiên đưa tay sờ cổ, ấy là động tác mỗi khi anh ta thấy căng thẳng. Anh ta nói, “Cậu là thích tớ, đúng không?”
“Hả?” Lục Gia Lạc nghi ngờ mình nghe nhầm.
Tình huống như này thì Mạc Nhiên nên tỏ tình trước mới phải chứ nhỉ?
Anh ta cười nói, “A Ninh lỡ miệng nói với chó Sài, chó Sài hứa với cậu ấy sẽ giữ bí mật. Nhưng cuối cùng chó Sài lại không nhịn được, thế là nó ép tớ phải giữ bí mật.”
Cô thở dài trong lòng, cam chịu nói: “Tớ thích cậu…”
Liên tiếp hai ngày tỏ tình hai lần với hai người khác nhau, Lục Gia Lạc dứt khoát đưa ra lựa chọn, “Thế nên tớ không thể làm lỡ dở cậu.”
Lấy một phép so sánh rất lạc quẻ vậy. Biết cô bị cảm nên Mạc Nhiên tận tình chạy một chuyến tới hiệu thuốc rồi mang thuốc cảm đến cho cô, thế nhưng tất cả lại chẳng bằng một tin nhắn “Uống nhiều nước ấm vào” của Edwin.
Nào ngờ Mạc Nhiên lại quay sang an ủi cô: “Còn trẻ mà, dành thêm chút thời gian cho người mình thích thì có sao đâu.”
Anh ta nghiêng người nhặt chai rượu trên đất lên uống một ngụm rồi phóng khoáng nói, “Thật ra ban đầu tớ đã tính thế này, nếu cậu cũng thích tớ thì tớ chỉ thiếu một dịp thích hợp để nói với cậu thôi. Mà hôm nay chẳng đúng dịp sinh nhật sao, quà sinh nhật tuổi hai mươi…”
“Tớ muốn cậu.”
Lục Gia Lạc chết lặng. Mạc Nhiên đưa mu bàn tay che miệng, bật cười thành tiếng: “Thẳng thắn quá rồi hả?”
Lục Gia Lạc máy móc gật đầu, “Dọa tớ chết khiếp đấy.”
Đột nhiên chẳng còn chiếc xe nào chạy qua con đường phía trước nữa. Trong giây phút tĩnh lặng ấy, màn hình điện thoại của cô sáng lên, thông báo một tin nhắn WeChat mới.
Lục Gia Lạc không mở ra mà giơ chai bia tiện tay mang theo lên trước mặt Mạc Nhiên: “Sinh nhật vui vẻ.”
Mạc Nhiên giơ chai rượu cụng nhẹ với cô, nhưng lại lắc đầu.
“Không vui.” Anh ta nói.
- Thường chỉ ba phương diện được đúc kết từ những câu nói nổi tiếng trên mạng, và phiên bản phổ biến nhất chính là: Điện thoại rung (tưởng là có tin nhắn quan trọng nhưng thực ra chẳng có), tao chưa thua đâu (chơi game rồi tưởng mình vẫn lật kèo được), cô ấy/anh ấy thích mình (hiểu lầm tình cảm một phía). Chúng đại diện cho những ảo tưởng thường gặp trong đời sống, trò chơi và cảm xúc, đồng thời nhắc nhở con người cần nhìn rõ thực tế.
