Edwin mặc chiếc quần dài suông màu xám, dây rút màu trắng thắt dưới eo, phía trên là những múi cơ săn chắc có được nhờ luyện tập. Cô chăm chú nhìn anh bước đến cạnh cửa, nhấc ống nghe của bộ đàm. Rồi từ mu bàn tay hơi trắng của anh, cô nhìn lướt lên cánh tay và bờ vai đầy cơ bắp uốn lượn nổi rõ.
“Ờ, đợi chút.” Anh nói bằng tiếng Nhật, chắc là thế đấy.
Gác ống nghe xuống, Edwin nói với cô, “Anh xuống dưới một lát.”
Anh tiện tay vớ lấy chiếc áo thun màu đen trên sô pha rồi chuẩn bị mặc vào. Lục Gia Lạc ngồi dậy khỏi tấm nệm, “Ai vậy?”
Giây phút nhìn thấy ngọn tóc còn hơi ẩm và cả hơi thở sạch sẽ dễ chịu bao quanh người anh, cô theo phản xạ buột miệng hỏi thêm, “Mới sáng ra mà anh đã tắm rồi à?”
“Ừ, tắm rồi.” Đây là câu trả lời cho câu hỏi sau của cô, còn câu hỏi trước thì Edwin không muốn trả lời lắm, bởi anh đoán được phản ứng của cô. Song cuối cùng anh vẫn trả lời đúng sự thật, “Trợ giảng.”
Quả nhiên, Lục Gia Lạc lập tức ngồi thẳng lưng, gương mặt không trang điểm cũng trở nên sinh động hẳn, “Cô ta tìm anh làm gì!”
Edwin mặc áo thun vào, lắc đầu đáp, “Không biết.”
Lục Gia Lạc vén hẳn chăn ra rồi giẫm lên tấm nệm, đứng dậy nói, “Sao cô ta biết nhà anh ở đây, anh nói cho cô ta à? Quen thế này chắc không phải lần đầu đến đâu nhỉ?”
Anh không giấu giếm, “Lần thứ hai.”
Tâm trạng cô tức khắc sụp đổ. Cô mới đến đây một lần, vậy mà cô trợ giảng kia đã đến tận hai lần. Lục Gia Lạc bước một bước xuống khỏi nệm để đến trước mặt anh, tốc độ nói cũng nhanh lên mấy lần, “Lần trước cô ta đến làm gì, ở đây bao lâu, sao anh không nói với em, chưa giải thích rõ thì anh không được đi.”
Edwin thoáng ngẩn ra, “Em nói nhanh quá, anh không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.” Rồi anh còn tiện tay vén lọn tóc mái rối trên trán cô và ung dung nói, “Đợi em hỏi xong rồi anh đi.”
Nghe giọng anh chẳng hề có ý giận dỗi, lý trí của cô cũng quay lại.
Lục Gia Lạc thấu tình đạt lý nói, “Thế thì không hay lắm đâu, dù sao cô ta cũng là giáo viên của anh, đừng để cô ta đợi lâu.”
Cô móc tay vào cánh tay Edwin rồi kéo về phía cửa phòng, “Em đi xuống cùng anh.”
Bỗng nhớ ra mình còn chưa thay đồ, trang điểm ít nhất cũng phải nửa tiếng, nên cô lập tức đổi ý, “Em chưa trang điểm, không xuống cùng anh nữa đâu. Anh đừng để cô ta lên đây, lý do thì anh tự nghĩ đi!”
Nói xong, Lục Gia Lạc vòng cả hai tay qua vai Edwin, cắn nhẹ vào cổ anh rồi l**m vài cái. Đầu lưỡi ẩm nóng và mềm mại chạm vào da khiến anh bất ngờ lùi nửa bước, nhưng sau đó anh lại lập tức ôm lấy eo cô, kéo sát vào người mình.
Cô đầy toan tính, để lại dấu vết thân mật ở vị trí dễ bị người khác nhìn thấy trên người anh.
Edwin cất giọng, “Em hâm nóng miếng thịt heo chiên từ tối qua mà ăn đi.”
“… Em đâu có đói.”
Ngoài khung cửa sổ tầng hai mươi hai, bầu trời rộng thênh thang, sắc trời gần như gương mặt tái nhợt của con người càng khiến bao tòa nhà nom có vẻ dồn dép, trật trội hơn.
Sau khi Edwin ra ngoài, cô liếc nhìn đồng hồ, mười giờ sáng.
Cầm tách cà phê anh uống dở, Lục Gia Lạc mở tủ lạnh. Bên trong có mấy chai nước có ga và một hộp đồ ăn nhanh mua từ tối qua, trông khá gọn gàng sạch sẽ nhưng lại nghèo nàn đến độ nhìn là thấy ngay.
Cô bóp thử một gói bọc giấy bạc rồi đưa lên ngửi. Thì ra hạt cà phê, thế là cô lại đặt vào chỗ cũ. Lục Gia Lạc kéo hộp đựng đồ tươi ra, bên trong có hai quả táo và năm quả dâu tây.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Lục Gia Lạc đang ngồi xổm trước tủ lạnh quay đầu lại, “Cô ta tìm anh có việc gì thế?”
Anh bước vào tầm mắt cô, vừa đi vừa nói, “Hôm nay cô ấy không khỏe, xin nghỉ. Giáo sư cần tài liệu tham khảo cho cuối tuần nên nhờ anh chiều mang đến trường.”
Lục Gia Lạc lục lọi trong trí nhớ một lúc, khó hiểu hỏi, “Cô ta là con gái giáo sư anh cơ mà? Không ở chung à?”
“Không biết.” Cái giọng điệu thờ ơ, chẳng liên quan cũng chẳng hứng thú của Edwin vốn dĩ đã đủ khiến người ta ghét. Cô từng cho rằng, chắc là vì mình thích anh quá nên mới không nhận ra. Song cho đến khi nghe lại giọng điệu ấy, thì cô chợt ngộ ra rằng anh đã chẳng còn dùng sự lạnh nhạt đó để nói về cô nữa. Còn chuyện của người khác, khi nhắc đến là anh vẫn giữ thái độ y như vậy.
Lục Gia Lạc cầm một quả táo, đóng cửa tủ lạnh, quay lại hỏi, “Anh nói với cô ta thế nào?”
Anh tiện tay mở vòi nước ở bồn rửa, “Bạn gái ở nhà, cô ấy bảo chưa trang điểm nên không tiện gặp người khác.”
Câu trả lời này khiến cô muốn khen cũng không khen nổi, mà mắng cũng chẳng mắng được.
Rửa quả táo xong, cắn một miếng giòn tan, Lục Gia Lạc tò mò hỏi, “Cô ta nói gì?”
Edwin nhanh chóng nhớ lại cảnh tượng mười phút trước. Cô trợ giảng khá ngạc nhiên, ánh mắt tức khắc rơi xuống cổ anh rồi cúi đầu chớp mắt, nụ cười cũng chẳng còn tự nhiên nữa. Cô ấy nói: Cậu có người yêu thật à? Tôi còn tưởng đó là cái cớ để cậu không muốn nhận lời tỏ tình của con gái cơ.
Anh lược bớt đoạn đầu rườm rà, chỉ thuật lại câu cuối cùng của cô trợ giảng, “… Cô ấy nói khi nào rảnh sẽ mời em đi ăn.”
Lục Gia Lạc chỉ mất vài giây để chuyển từ ngơ ngác sang tức giận, cô đặt mạnh quả táo xuống mặt bếp, “Bị điên à!”
Anh hơi sững lại, không hiểu chuyện gì.
“Cô ta mời em ăn gì chứ, chẳng thân chẳng thích. Em còn không quen cô ta, cô ta tưởng mình là ai, sao lại mời em đi ăn, lấy tư cách gì mà mời em đi ăn?”
Edwin cất giọng khuyên nhủ, “Bình tĩnh.”
“Không bình tĩnh!”
Lục Gia Lạc đẩy anh ngồi xuống sô pha, cô trèo lên ngồi vắt qua người anh.
“Anh còn chưa nói lần trước cô ta đến đây làm gì!”
Lúc này Edwin vẫn còn dễ nói chuyện, “Cô ấy chỉ đi du lịch về nên mang cho anh chút quà thôi, em xuống đi đã…”
Cô ghì vai anh, vừa không cho anh thoát ra, vừa vì chất vấn mà nhích người về phía trước, “Thế này mà cũng cần mang quà đến tận nhà à!”
Anh bắt đầu bực bội nói, “Anh biết sao được, em mau đứng dậy đi!”
“Không dậy!”
Edwin hít sâu, khó chịu mà bất lực nhắm mắt lại, đầu ngửa ra tựa vào lưng ghế sô pha. Cuối cùng Lục Gia Lạc cũng nhận ra có điều không ổn, thế là cô ngoan ngoãn rời khỏi người anh và ngồi sang bên cạnh.
Anh mở mắt, rồi lại dùng đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng xoa xoa mặt mình. Lục Gia Lạc ôm đầu gối ngồi một bên, chọc nhẹ vào vai anh rồi nói, “Tối nay em ngủ trên giường, không làm phiền anh nữa.”
Edwin mang lại cho cô một cảm giác an toàn, một cảm giác an toàn chắc chắn rằng anh sẽ không đột nhiên làm gì cô.
Cô nói khẽ, “Em biết anh có nhu cầu sinh lý bình thường, nhưng tối qua em buồn ngủ quá…”
Anh nói, “Em thừa nhận mình nhát gan khó đến thế à?”
Lục Gia Lạc ưỡn thẳng lưng, “Ai nhát gan chứ! Bây giờ em c** đ* luôn đây, anh tin không?”
Edwin quay mặt lại nhìn cô, bình tĩnh chắc chắn nói, “Cởi đi.”
Rõ là hoảng loạn bỏ chạy, vậy mà cô vẫn nói, “Em không mắc bẫy đâu.”
Lục Gia Lạc trốn trong phòng tắm rửa mặt trang điểm. Cô thích những chai lọ lỉnh kỉnh của mình được đặt trong tủ gương của anh, lấp đầy khoảng trống giữa dao cạo râu và vài món đồ dưỡng da nam giới lẻ loi.
Mãi đến khi cô bày bừa đầy mỹ phẩm và những bảng mắt đủ màu như bảng pha màu thì giọng anh mới truyền từ ngoài vào.
“Em có muốn đi đâu chơi không? Chiều anh đưa em đi.”
Lục Gia Lạc cầm một cây mascara bước ra. Quả táo cô ném trên mặt bếp lúc trước ít nhất đã thoát khỏi số phận bị oxy hóa, bởi nó sắp bị anh ăn hết rồi.
“Anh không phải đi học à?”
Edwin đáp rất tự nhiên, “Không muốn đi nữa.”
Từ khi họ qua cái tuổi trẻ con thì cô chưa từng nghe anh nói câu nào mang theo sự bướng bỉnh bất chấp hậu quả của một cậu con trai như thế. Cô hơi sững lại, rồi liếc nhìn xấp tài liệu trên bàn trà, “Thế cái này làm sao?”
“Anh gọi bạn tiện đường ghé qua để nhờ cậu ấy mang đi.”
Vặn chặt nắp mascara, Lục Gia Lạc ngồi lên bàn trà trước mặt anh rồi cụp mắt nói, “Thật ra em cũng không muốn làm gì, chỉ là đến tìm anh thôi.”
Cô ngước mắt lên nhìn từ hàng lông mày, sống mũi, đến đôi môi mỏng và chiếc cằm của Edwin. Hứa Mạn từng nói là có thể nhìn chằm chằm gương mặt anh suốt cả ngày, và câu này không hề sai.
Nhân lúc mình còn chưa thoa son, cô hôn lên má anh, ngay chỗ có nốt ruồi nhỏ còn bé hơn hạt mè. Rồi cô đắc ý mím môi cười, nhưng ngay sau đó bị anh ghé sát lại hôn lên môi. Nụ hôn của anh thoang thoảng mùi táo.
Bộ đàm cạnh cửa vang lên lần nữa. Edwin lại hôn cô một cái rồi mới đi ra nghe.
Anh ném lõi táo đi, cầm xấp tài liệu trên bàn trà lên, “Anh mang cái này xuống cho bạn, em nghĩ xem muốn đi đâu đi.”
Lúc này Lục Gia Lạc mới giật mình nhận ra mình quên một câu hỏi cực kỳ quan trọng, “Bạn nam hay bạn nữ?”
“Bạn nam!” Giọng anh vang lên cùng lúc với tiếng cánh cửa phòng đóng lại.
Khi quay về nhà thì anh đã thấy cô đã thay sang chiếc sơ mi trắng cắt may tinh tế, phối cùng chân váy da cạp cao. Nhìn anh bước vào, cô phấn khích giơ tay lên.
Anh cười hỏi, “Bạn ơi, bạn đã có ý tưởng gì chưa?”
Mắt Lục Gia Lạc sáng lên, “Thủy cung.”
Đôi giày cao gót khiến quãng đường xa bị loại bỏ, họ dạo chơi ở Thủy cung ven biển Kasai, Tokyo. Từ phía sau có thể nhìn thấy Disneyland liền kề vịnh Tokyo, khiến người ta có ảo giác như cả khu ấy được dựng lên trên mặt biển.
Trong thủy cung hầu như toàn là phụ huynh đưa con đến chơi, nom hệt như công viên dành cho gia đình.
Edwin có thể nói tên từng loài cá, và điểm đặc biệt của chúng. Hơn nữa, khi kể những điều đó thì anh tập trung và vui vẻ hơn hẳn lúc bình thường, suýt còn hơn cả lúc hôn cô. Những đàn cá màu sắc rực rỡ bơi qua trước mắt. Lục Gia Lạc đưa đầu ngón tay chạm vào lớp kính, ánh sáng lạnh pha trộn giữa xanh lam và xanh lục nhuộm lên gương mặt cô.
Cô nói, “Nếu đổi lại là anh đến tìm em, chắc em chỉ có thể dẫn anh đi tham quan nhà tang lễ thôi.”
Ánh nắng xế chiều gần năm giờ đã dịu lại, cơn gió mát tràn tới từng đợt, phố xá ồn ào, người đông nghịt khắp nơi. Du khách đi rồi dừng, còn người sống ở Tokyo lại bước rất nhanh. Cô vốn nghĩ nhịp sống ở Thượng Hải đã nhanh lắm rồi, nhưng Tokyo còn nhanh hơn, ở đây hệt như bánh răng máy móc không ngừng xoay chuyển vậy. Dẫu là thế, cơ mà trong thư viện lúc nào cũng có bao người sẵn sàng dừng lại.
Anh xếp hàng mua đồ uống, còn cô đứng bên kia nghịch điện thoại.
Bên đường có mấy cậu chàng cấp ba mặc đồng phục, trong đó một cậu bị bạn bè xúi tiến lên phía trước. Lục Gia Lạc còn định nhường đường cho cậu, nhưng rồi cô phát hiện mục tiêu của cậu chính là mình.
Cô đưa đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp, không gợn sóng ấy nhìn chằm chằm vào cậu nhóc đầu húi cua. Cậu ấy nói tiếng Nhật mà cô không hiểu, song cô cũng không phản ứng, chỉ nghe cậu lặp đi lặp lại.
Edwin quay đầu, khẽ hất cằm về phía cô rồi nói một câu gì đó. Cậu chàng cấp ba nghe vậy thì khựng người, lí nhí xin lỗi mấy tiếng rồi rời đi. Lục Gia Lạc liếc nhìn dáng vẻ rụt rè bỏ đi của cậu rồi ghé lại gần anh, “Có phải em ấy hỏi xin cách liên lạc của em không?”
Edwin tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, hệt nhưng đang hỏi sao em đoán được vậy. Cô vén lọn tóc rơi trước vai ra sau, kiêu hãnh thở dài, “Thấy nhiều rồi.”
Buổi tối họ ăn sashimi và sushi, uống bia ướp lạnh, ngồi chen giữa một đám người tan làm tụ tập ăn uống.
Từ gu thẩm mỹ chung của người Nhật, câu chuyện chuyển sang gương mặt cô. Lục Gia Lạc hỏi anh rằng ngũ quan của cô thì bộ phận nào đẹp nhất, Edwin nói là đôi môi.
Lục Gia Lạc không phục, “Mắt em đẹp thế cơ mà.”
Edwin hoài nghi nhìn vào đồng tử hệt một vùng biển chết màu đen của cô. Rồi anh không nhịn được mà khẽ cười.
Cô nhấn mạnh, “Dáng mắt!”
Uống bia vào là căng da bụng trùng da mắt, Lục Gia Lạc ôm cánh tay anh, chỉ muốn dán cả người vào anh. Cô bắt đầu vô cùng mong mỏi được nhìn thấy mùa hè oi bức, thấy ánh nắng khiến người ta đẫm mồ hôi, bởi kỳ nghỉ này sẽ không còn khiến cô thấy dài dằng dặc và buồn chán nữa. Chỉ cần được ở bên anh là được, không làm chuyện gì thú vị cũng không sao. Nhưng cũng có thể làm rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc c** đ* trước mặt anh.
Thế là Lục Gia Lạc cầm điện thoại lên định đặt một bộ đếm ngược đến kỳ nghỉ hè.
Nhưng đúng lúc đó điện thoại cô bỗng có một cuộc gọi đến, và cái tên của người gọi nọ khiến cô vừa nghe đã sợ hết hồn hết vía. Ấy chẳng ai khác, chính bà Hứa Hiểu Huệ.
Trước khi bắt máy, Lục Gia Lạc chợt nhớ ra một vấn đề then chốt.
Có lẽ Edwin tưởng rằng lần này cô chạy sang Nhật được là vì đã nói thật với gia đình, nhưng trên thực tế thì cô không hề làm vậy.
